xong xuôi lại viết: “Nhưng cố
nhiên, chép xong rồi thì nên xếp giấy lại, ra đường phố dạo một phen
rong chơi… Chẳng nên đăm chiêu dằng dặc. Chẳng nên o bế cái chết”. Khóc
than mỹ nhân cũng chỉ bấy nhiêu thôi. Sau cùng, vẫn là rong chơi. Bùi
Giáng đến ngày tóc bạc hom hem vẫn ngày ngày lê la trên vỉa hè Sài Gòn.
Cuộc sống với ông là thế. “Nên kiệt tận miên bạc bình sinh để sống cho
đậm đà thơ mộng”, vì với ông, nếu không làm thế, thì cuộc sống cũng
chẳng khác nào cái chết.
Thời ông đi học, hai bài thơ
“Chết” và “Nhạc sầu” của Huy Cận đã gây “chấn động dị thường” trong tâm
can. Ông bỏ học, chạy về quê chăn dê. Bao nhiêu thơ làm ra, âm thầm tặng
hết cho chuồn chuồn châu chấu. “Làm thơ tặng chú bé con/ Làm thêm câu
nữa tặng con chuồn chuồn”. Mấy năm chăn dê chính là khoảng thời gian
đáng nhớ trong cuộc đời của thi sĩ, là lúc ông thực sự có “tâm sự u
uất”, muốn xa lánh cuộc đời, theo lời người em trai Bùi Công Luân.
Bùi Giáng có vẻ ngoài kỳ lạ, gặp
rồi là khó có thể quên. Nhà báo Nguyễn Vạn Hồng kể lại: “Ông ăn mặc lôi
thôi lếch thếch, bầy hầy hết chỗ nói”. Nhà thơ Thanh Thảo tả: “Bùi tiên
sinh quẩy cái gì đó trên vai, trông nửa như Bồ Đề Đạt Ma, nửa như… bác
hành khất”. Bùi Giáng lại có thời gian đi chăn dê ở Quảng Nam từ khoảng
năm 1948, tổng cộng khoảng 3 năm, nhưng ông tự bịa là 15 năm, để tương
đương với thời gian lưu lạc của nàng Kiều.
Những thông tin trên có thể
khiến người đọc hình dung sai về gia cảnh của Bùi Giáng, vì nghe có vẻ…
nghèo. Nhưng thực tế là ngược lại. Ông sinh ra trong một gia đình giàu
có ở Quảng Nam, được coi là “một trang công tử”. Năm 1945, Bùi Giáng lấy
vợ lần đầu ở tuổi 19, vợ là bà Phạm Thị Ninh xinh đẹp có tiếng, cũng
con nhà giàu (nhưng bà sớm qua đời vào năm 1948). Đến khi ông đi chăn
dê, cũng là tự bỏ tiền ra mua đàn dê 100 con chứ không phải chăn thuê.
Chăn chơi vì yêu dê, không phải để bán hay để thịt vì nhà giàu không cần
tiền, theo lời kể của người em rể là Phạm Văn Hòa.
Trong bài viết "Bùi Giáng trong
đời tôi", tác giả Phạm Văn Nga, một nhà giáo, kể lại kỷ niệm hồi trẻ gặp
gỡ nhà thơ như sau: Năm 1972 tại Sài Gòn, tác giả thấy Bùi Giáng mang
một tập sách đến “chào hàng” tại hiệu sách nhưng bị chủ cửa hàng chối
đây đẩy. Thấy trong tay ông có hai cuốn “Cõi người ta” và “Hoàng tử bé”
của Saint Exupéry còn mới, lại do chính Bùi Giáng dịch, tác giả rụt rè
đề nghị mua cho ông. Bùi Giáng chỉ bán nửa giá, bán xong xuôi còn hỏi:
“Ê, sao mày không để tiền bao gái, mua sách làm gì?”. Phạm Văn Nga trả
lời: “Dạ, tại con thích đọc”.
Thích chí, thi sĩ rủ cậu học trò
đi uống rượu, xong còn tặng anh thêm 4 cuốn sách khác của ông, đề tặng
như sau: “Kính tặng Ngài Văn Nga”. Ông giải thích: “Tao viết hoa chữ
Ngài cho mày bằng Thượng đế vì những thằng mê sách đều xứng đáng là
Thượng đế”.
Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo từng kể
một câu chuyện về Bùi Giáng khi đã già. Có lần ông ra đường chơi, đi
qua một đám cưới, thấy cô dâu xinh đẹp quá, liền xông vào đuổi theo
khiến cô dâu sợ quá chạy té khói, làm loạn cả đám cưới của nhà người ta.
Con cháu hay tin, đến lôi ông về. Ông về, nằm được mấy ngày, lại xúi
người nhà mở cửa “để tao đi chơi”.
Thơ Bùi Giáng còn gây nhiều
tranh cãi về độ hay dở, có những người không tiếc lời ca ngợi, nhưng
cũng có những người cho là không ra gì. Nhưng hơn hết, Bùi Giáng không
chỉ là thơ. Con người ông với cách sống, cách chơi, cách yêu kỳ lạ luôn
khiến người ta cảm thấy thích thú khi nhắc tới. Chỉ qua thơ ông mà biết
ông là điều không thể, và cũng không nên. Vì sẽ thiếu. Khi đã biết về
ông, ít ai chưa một lần muốn sống như ông. Vui nhưng mà cũng khó.
[1] Bùi Giáng viết về Huy Cận trong “Đi vào cõi thơ”, trích trong cuốn “Bùi Giáng trong cõi người ta”, Trung tâm VHNN Đông Tây.
PML
(từ VnEpress)