2. Thế giới về đêm trên mạng Internet là một thế giới sống động. Nơi đó
có những con người không ngủ, miệt mài tìm kiếm một nửa của mình, dù là tạm
thời, và trong thế giới sôi động nhưng bí ẩn ấy, tất cả những lời khó nói nhất
mà bình thường nếu gặp mặt, chưa chắc đã dám thổ lộ, thì đây, chỉ với một
nickname vừa đăng ký vội, rất nhiều người đã dám sống thực với mình, để được là
chính mình với những tâm sự trần trụi, những ham muốn bản năng mà ban ngày, họ
buộc phải che giấu đi khi thân phận của họ rất đáng khả kính.
"Tôi là
nam, 38 tuổi. Tôi đang muốn tìm một cô gái trẻ hơn và đồng ý quan hệ với hai
người (một nam, một nữ), để khám phá những mới mẻ về TD. Hãy gọi cho
tôi...".
Cũng có thể đó là một trò đùa ác ý đối với chủ nhân số điện
thoại được đăng kèm, nhưng nếu lời rao này là thật thì quả thực Internet ngoài
chức năng kết nối thế giới, còn như một ngôi nhà rộng chứa những kẻ giấu mặt,
với những tâm sự, những phát ngôn tự do mà không ai kiểm soát, vô tình giúp cho
nhiều kẻ thỏa mãn thú bệnh hoạn của mình. Bóng đêm thường đồng lõa với cái xấu,
cái ác, những lời rao tìm bạn được post vào thời điểm 0h, chủ nhân của nó thường
là những con người "đặc biệt".
"Tôi là les, 35 tuổi, muốn tìm một người
bạn cũng thuộc thế giới les, có nhiều kinh nghiệm..." - một lời rao vô tình trên
mạng mà tôi bắt gặp đêm nay đã khiến tôi tò mò. Gọi điện theo số điện thoại đăng
kèm, giọng một phụ nữ khàn đục vang lên giữa tiếng nhạc ầm ĩ: "Mình đến đây uống
rượu cùng "anh" đi. "Anh" hứa sẽ không làm mình buồn đâu...".
Tôi nói
rằng không đến được, chị hỏi: "Thế em đang ở đâu để "anh" đến?", tôi buột miệng:
"Em đang ở Bách Khoa" rồi hoảng hồn cúp máy. 20 phút sau, một chiếc taxi lượn lờ
khắp dọc con phố có nhiều hàng Internet và điện thoại của tôi réo vang. Số của
chị giọng khàn lại hiện lên trên màn hình. Tôi không bắt máy nhưng lò dò ra
đường và thấy chị đứng cạnh taxi, dáo dác tìm "hàng".
Một người phụ nữ
hình như là bầm dập quá nhiều trong những cuộc rượu, mặt mũi không trang điểm,
thô mộc và quả là... nam tính với chiếc khăn kẻ caro vắt chéo vai. Từ lúc đó cho
đến sáng, chị giọng khàn gọi cho tôi đến hơn chục cuộc nữa. Người đồng tính nữ
cũng giống như đồng tính nam, khó kiếm bạn tình, đêm xuống, họ mò mẫm lang
thang, chơi trò ú tim theo những lời rao. Thế nên, khi vô tình bắt được "sóng",
họ không dễ bỏ cuộc. Hôm sau nữa, chị nhắn nick chat cho tôi, với lời hứa như
van nài khẩn thiết. Chị còn dọa, nếu tôi không chat cùng chị, chị sẽ tự
tử.
Sau này, qua vài lần trò chuyện qua mạng, tôi biết rằng, chị là một
chuyên viên tư vấn bất động sản, kinh tế khá giả, có chồng có con, chồng chị có
bồ nhưng chị không thấy ghen với những cô tình nhân õng ẹo của chồng. Thực ra,
chị biết mình không phải đàn bà từ lâu rồi, nhưng thế hệ của chị, không ai dám
công khai chuyện giới tính, nên một đám cưới qua mai mối được tổ chức chóng
vánh, như kiểu cho xong, một đứa trẻ ra đời.
Và chị bảo, chị chỉ cố gắng
sinh được một đứa con thôi, để làm đúng thiên chức tạo hóa ban cho chị hình hài
phụ nữ. Còn thực tế, tính nam của chị nhiều hơn, bản năng thiên bẩm của chị là
thích che chở cho phái nữ, điều đó thúc giục chị luôn đi tìm "một nửa" khuyết
của mình.
Đến giờ này tôi cũng chỉ dám trò chuyện cùng chị qua chat, động
viên, chia sẻ với chị những khó khăn trong cuộc sống chứ chưa đủ dũng cảm để
gặp, bởi tôi sợ sẽ làm chị tổn thương và thất vọng khi không phải là người thuộc
thế giới les mà chị cần tìm.
3. Phụ nữ tìm phụ nữ, phụ nữ tìm đàn ông,
đàn ông tìm phụ nữ và đàn ông tìm đàn ông là những chuyên mục cơ bản của trang
kết bạn. Từ mạng ảo đến đời thật là một khoảng cách vô cùng ngắn. Chỉ sau một
cái nhấp chuột, những lời hò hẹn sẽ được hiện thực hóa bằng cuộc gặp mặt ngoài
quán cà phê, trong nhà nghỉ, khách sạn, thậm chí nhà riêng, đơn giản vô cùng,
chỉ sợ bạn không đủ trí tưởng tượng. Đáng ngại là ngày càng có nhiều nam thanh,
nữ tú sẵn sàng gật đầu đi đến chỗ hẹn chỉ sau một tin nhắn "Tài khoản của bạn đã
được nạp 100 nghìn đồng từ số điện thoại..." mà không cần biết "đối tác" của
mình là ai, làm gì, đến từ đâu. Sự dễ dãi "kết bạn" hứa hẹn nhiều nguy cơ, cạm
bẫy, đôi khi phải đánh đổi cả tính mạng.
Nhưng nhiều kẻ đã lợi dụng sự cô
đơn của những người khao khát tìm bạn để lừa đảo. Trên trang web havu..., một
cái nick được cư dân mạng gửi cho nhau với lời dặn: "Cảnh giác với con ranh
này", bởi ai gọi nó cũng nhận lời gặp gỡ như đúng rồi, nhưng luôn kèm theo điều
kiện: "Anh phải bắn tiền vào tài khoản cho em đã...", nhưng sau khi nhận được
tiền, nó lập tức tạm thời tắt máy, để mặc cái người đang sốt ruột gặp mặt nó kia
liên tục bấm máy nhưng rốt cuộc cũng chỉ nhận được cái nhạc "ò e í", nghe phát
điên. Chiêu của nó không có gì là độc nhưng cơ bản là nó làm người ta tin bởi
những lời hò hẹn giữa đêm luôn có giá trị hơn những lời hò hẹn ban ngày. Bởi
thế, không hiếm người mắc bẫy.
Có kẻ lại lợi dụng trò kết bạn để chơi xấu
những người họ ghét. Đôi khi, số điện thoại và nick chat của chủ nhân được đăng
kèm với lời rao tình của kẻ khác, ví như: "Tôi không phải là les nhưng thất bại
trong cuộc sống, muốn thử nghiệm...", tức thì chủ nhân số điện thoại kia nhận
được hàng chục cú phôn trong một ngày đòi "chia sẻ", trò này không có gì mới
nhưng nó ảnh hưởng tới sinh hoạt, tới công việc và gây ức chế với người bị chơi
xấu. Tất nhiên là phải tốn rất nhiều thời gian, thậm chí phải comment vào ngay
sau cái entry rao hàng ấy, hòng thanh minh "tôi không phải là người như thế, xin
mọi người đừng gọi điện làm phiền tôi..." mới mong thoát khỏi những cú điện
thoại khủng bố đòi làm quen.
Mò mẫm kết bạn trên mạng vào mỗi buổi đêm là
một câu chuyện dài, lan man và có lẽ sẽ không bao giờ kết thúc. Đó là một thế
giới ảo nhưng có thực và nhu cầu kết bạn cũng là có thực. Nhưng người viết bài
muốn đưa ra một lời khuyên: Hãy cân nhắc khi quyết định kết bạn qua mạng, bởi đó
là một thế giới chứa nhiều cạm bẫy.
BVN-TH
Những khu nhà trọ không có mùa xuân

Sài
Gòn trưa cuối năm, trong khu nhà trọ ẩm thấp, chật chội, những bệnh nhân (BN)
ung thư chui ra khỏi phòng, đứng tựa cửa để tìm chút gió…
Túng quẫn vì bệnh tật
Khu nhà trọ ở số 26 đường Nơ Trang Long, P.14, Q.Bình Thạnh, TP.SG nhìn từ
ngoài vào thấy hun hút. Nếu như không nhìn thấy chữ “cho thuê phòng trọ” treo
ngay lối vào thì không ai nghĩ rằng đằng sau tiệm thuốc tây số 11 lại có một dãy
nhà cho BN thuê.
Dãy nhà khoảng hơn chục phòng, mỗi phòng chỉ đủ kê một chiếc giường. Trong
phòng nóng hầm hập và tối om, ban ngày cũng phải bật đèn, mỗi phòng chỉ có một
cái quạt điện cũ rích. Những BN nằm co ro trên giường, còn người đi chăm bệnh
tận dụng một góc trống ngay cửa ra để trải chiếu nằm.
Tất cả khách trọ đều dùng chung một nhà vệ sinh, nhà tắm. Trong phòng, không
khí ngột ngạt, khó thở là vậy nhưng phía trước, mùi khói xăng xả ra từ hằng trăm
chiếc xe máy làm cho không khí nhốn nháo, dơ bẩn, rác rưởi vứt đầy chẳng khác gì
một cái chợ. Thế nhưng những người ở trọ bất đắc dĩ này phải cắn răng thuê với
giá 80 ngàn đồng/ngày.
Chị Trương Thị Thủy, 39 tuổi, ở khóm 7, thị trấn Đắk Đoa, Gia Lai, mắt buồn
hiu, đứng ôm bờ tường thở dài. Tháng 7.2010, chị phát hiện bị ung thư vú và vào
Bệnh viện Ung Bướu TPSG để phẫu thuật. Mổ xong, trong thời gian chờ vô thuốc,
chị phải ra ngoài thuê nhà trọ ở. Chị kể trước đây hai vợ chồng làm việc chăm
chỉ nên gia đình sống khá ổn với 2 đứa con còn tuổi đến trường. Nhưng từ khi chị
bị bệnh tới giờ, cả nhà rơi vào cảnh túng quẫn, tất cả chỉ mình chồng gánh vác.
Mới 5 tháng chữa trị mà đã hết 200 triệu đồng. Hiện tại còn 2 liều thuốc nữa.
Tới kỳ vô thuốc, nếu chưa xoay được tiền, gia đình chị lại phải đi vay nóng với
lãi suất cao. Đã nhiều lần chị tính buông xuôi, nhưng chồng chị dứt khoát bảo
còn nước còn tát.
Ở khu nhà trọ này không chỉ có các BN ở nhiều tỉnh như Bình Thuận, Gia Lai,
Cà Mau, Sóc Trăng… mà còn có những BN đến từ Campuchia. Như bà Chum Sa Roelirn,
51 tuổi, ở Tà Kheo, Campuchia, bị ung thư tử cung. Bà và người em gái đã ở phòng
trọ này hơn 3 tháng. Hai chị em không đủ tiền ăn, thường xuyên phải xin cơm của
bếp ăn từ thiện trong bệnh viện. Cũng giống chị Thủy, nhiều lúc bà muốn buông
xuôi vì kinh tế gia đình đã cạn kiệt...
Những người không mong tết
Nếu như ở những phòng trọ cho BN ung thư chỉ đủ sức chứa 2 người/phòng thì
phòng dành cho BN tim ở bao nhiêu người cũng được. Trên đường Sư Vạn Hạnh (nối
dài), P.12, Q.10, TPSG có hơn 20 nhà trọ, trung bình mỗi nhà rộng chưa đầy
40m2, được chia ra làm 10 phòng, tất cả chung một nhà vệ sinh và
phòng tắm. Ở đây chủ yếu là những BN tim thuê. Trong hẻm 147, cứ mỗi nhà, bên
dưới là quán ăn, bên trên cho BN thuê, một ngày 70 ngàn đồng. Những BN này ở tập
thể, không có giường, mỗi người được chủ nhà phát cho một chiếc chiếu, một cái
gối và tấm chăn mỏng.
Chị Nguyễn Thị Phượng, 37 tuổi, quê Bình Phước, bảo cả 2 lầu với gần 40 người
mà chỉ có một nhà vệ sinh, một nhà tắm chung nhau. Chị bị bệnh tim, vừa mổ xong,
hết 100 triệu đồng. Nhà chỉ làm rẫy, có bao nhiêu tiền đổ cho chị chữa bệnh hết
rồi. Nay mỗi lần tái khám chị chỉ dám đi một mình cho đỡ tốn kém. Còn chị Hiền,
quê Vĩnh Long, đưa con đi chữa bệnh tim. Hai mẹ con ra thuê nhà, một ngày mất 80
ngàn đồng, vậy mà cuộc sống vẫn giật gấu vá vai...
Tết đã cận kề, trong khi người dân TP nô nức đi sắm tết, thì trong những khu
nhà trọ của BN nghèo, không khí vẫn trầm lắng, u ám. Họ không dám mong chờ
tết...
BVN-TH