Khi làm chuyện ấy với người yêu, cháu chưa bao giờ được thỏa mãn (Ảnh minh họa)

Vì vợ đi du học nên anh thuê cháu làm gia sư cho con và
làm "chuyện ấy" cùng anh.Cháu đang là sinh viên năm thứ ba và đã có
người yêu. Anh hơn cháu 1 tuổi và đang là sinh viên năm cuối. Cả hai đều
xuất phát từ gia đình khó khăn nên chúng cháu đã đi làm thêm ngay từ
năm thứ nhất.
Cháu làm nhân viên
phục vụ bàn cho một quán cà phê ở khu phố cổ Hà Nội. Người yêu cháu làm
nhân viên bán hàng cho một công ty máy tính trong thành phố.
Chúng cháu đã yêu nhau được hai năm và cùng xác định là sẽ làm đám
cưới sau khi tốt nghiệp và có công việc ổn định. Nhưng mấy tháng gần đây
tình hình kinh tế quá khó khăn, công ty máy tính mà người yêu cháu
đang làm thêm phải đóng cửa. Em trai cháu thì đang học năm thứ nhất và
đang sống cùng cháu. Nếu người yêu cháu đi làm bình thường thì thu nhập
từ công việc part-time của hai đứa cũng đảm bảo được cuộc sống cho cả 3
người. Nhưng từ hai tháng nay anh chưa tìm được việc làm phù hợp với
lịch học ở trường. Mọi chi tiêu hiện chỉ trông vào thu nhập làm thêm của
cháu.
Cháu phải thừa nhận là mình có duyên ăn nói và một chút nhan sắc nên
được nhiều khách hàng nhớ đến. Có những khách lần nào đến quán cũng
“bo” cho cháu 50.000 đồng. Một trong những vị khách mà cháu ấn tượng
nhất có tên là H. Anh thường xuyên đến quán cùng vợ và con trai. Anh,
chị thường xuyên khen cháu có phong cách phục vụ chuyên nghiệp. Cậu con
trai 6 tuổi của anh chị cũng rất quý cháu. Gần đây anh H. hay đến quán
cùng cậu con trai vì vợ anh đi du học. Có lần anh có cuộc họp đột xuất
về muộn nên gọi điện thoại cho chủ quán nhờ cháu đi đón con giúp. Sau
khi họp xong qua quán cà phê đón con. Lần ấy anh đã đưa cho cháu
500.000 đồng (bằng ¼ thu nhập hàng tháng của cháu) để cảm ơn nhưng cháu
từ chối. Cháu chỉ nói cháu muốn giúp anh và nếu lần sau anh có việc
bận thì cứ trực tiếp gọi cho cháu cũng được.
Một lần anh gọi điện hỏi cháu có muốn làm gia sư cho con trai của anh
không. Công việc đơn giản, lại có thêm mỗi tháng 2 triệu đồng nên cháu
đồng ý. Cháu chỉ nói với người yêu đơn giản là cô bạn cùng lớp nhờ dạy
cho một tháng.
Mỗi ngày (trừ thứ Bảy, Chủ Nhật) cháu dành 2 tiếng buổi tối (từ 7h –
9h) để đến kèm con trai anh H. học (thực ra chơi đùa với cậu bé là
chính). Nơi anh sống là một căn hộ chung cư cao cấp. Mọi thứ trong căn
phòng đều vượt khỏi sức tưởng tượng của cháu. Cháu cứ nghĩ đấy là một
không gian sống châu Âu. Trong đầu cháu liên tục đặt ra câu hỏi tại sao
nhà anh lại giàu đến mức như thế?
Rồi trong đầu cháu lại xuất hiện ý nghĩ anh có thể cho cháu nhiều hơn
khoản tiền 2 triệu đồng/tháng. Như đọc được suy nghĩ của cháu, có lần
anh đã thẳng thắn đặt vấn đề anh có nhu cầu làm chuyện ấy
trong lúc xa vợ, nếu cháu đồng ý thì anh sẽ “thuê bao” theo tháng. Khi
nào vợ anh về thì mọi thứ chấm dứt. Không hiểu sao cháu đã gật đầu mà
chẳng cần suy nghĩ.
Vợ anh đã về được khoảng 1 tháng. Cháu không còn làm gia sư cho con
trai của anh nữa. Nhưng thỉnh thoảng anh vẫn gọi điện cho cháu và cháu
vẫn đến. Nhiều lúc cháu ngồi bần thần suy nghĩ một mình, cháu không hiểu
là mình cần tiền hay là cần làm chuyện ấy với anh? Không hiểu sao cháu
không có cảm giác có lỗi với người yêu mình? Gần đây cháu còn thấy khó
chịu khi nhìn thấy vợ của anh? Nhiều lúc cháu cứ nghĩ lẽ ra căn hộ
chung cư cao cấp kia phải là của cháu; Người đàn ông sở hữu căn hộ này
phải thuộc về cháu…

Cháu cứ suy nghĩ lung tung nên chẳng thể nào ngủ được (Ảnh minh họa)
Nhưng ngay lúc ấy trong đầu cháu lại có một mệnh lệnh khác: Đấy không
phải là cuộc sống của mày hãy về với thực tại đi! Nhưng quả thật bây
giờ cháu nhìn người yêu mình sao mà cứ thấy hèn hèn, lại tự đặt ra câu
hỏi tại sao ngày xưa lại nhận lời yêu vội vã thế? Khi làm chuyện ấy với
người yêu cháu cũng chưa từng cảm thấy thỏa mãn. Bây giờ cháu hay cáu
gắt với người yêu, với những người xung quanh (trước đây cháu không bao
giờ như thế) bác sỹ ạ. Đêm cháu cứ suy nghĩ lung tung không ngủ được.
Học hành mất tập trung. Rồi cháu còn bị đau dạ dày…
Cháu rất mong nhận được chia sẻ của bác sỹ.
T. Linh
(H.T.L)
Yêu là công lý và công bằng
H.T.L thân mến!
Mình thường nghe: “Yêu là khổ” mà tại sao ai cũng muốn yêu và ai cũng muốn được yêu?
Yêu là khổ vì chúng
ta mong giữ cuộc tình mãi mãi như những ngày ban đầu có hứa hẹn với
nhau mà không bị điều kiện vật chất và những vụ việc lặt vặt trong đời
sống thường nhật chen vào thời gian và không gian yêu. Vậy, yêu là tìm
cái sung sướng, nhưng cái sung sướng này không bao giờ vĩnh viễn mà cần
thay đổi, “chế biến” nên con người ta luôn sống với ý niệm tâm lý mâu
thuẫn: Tình dang dở mà mình muốn thành công trong cuộc tình này thì
phải giải quyết được mâu thuẫn của vật chất.
Nói cách khác, con người sống có lý tưởng về cái yêu, biết những điều
kiện và mô hình nào chấp nhận được để yêu và dựa vào tình yêu như một
kế hoạch sống cho tương lai.
Tình và tiền: Đây là một bài toán tâm lý
thật khó giải vì giữa hai ẩn số này có một ẩn số ngầm nữa là đạo lý con
người. “Đạo Lý” là những lý do, lý lẽ, lý luận cho ta tìm ra đường đi,
để thấy rõ những pháp đạo dùng để trả lời câu mình tự hỏi: Đó có phải
đúng với con người tôi không? Tôi có tôn trọng tôi không? Và người ta có
tôn trọng tôi như một con người hay đồ vật, hay một cơ hội? Từ nguyên
tắc đạo lý mà con người thực hiện những hành vi cư xử để sống có đạo
đức. Ví dụ đạo lý của công lý là ai cũng công bằng với nhau trên mọi
mặt. Nhưng thực tế là có người này hơn người kia vì hoàn cảnh khách
quan. Dó đó, đạo đức là chia sẻ: Công dân nào cũng có công bằng với
nhau, nhưng công dân giàu phải chịu thuế nhiều hơn công dân nghèo. Nói
cách khác, đạo lý có công lý mà đạo đức phải công bằng bằng cách không
công lý.
Yêu là công lý và công bằng. Tuyệt nhất, cũng là lý tưởng
nhất là từ thủa ban đầu đến phút cuối đời cả hai biết chia sẻ, trao
đổi, cho nhau, biết tặng là biết nhận, lấy giá trị là tình người, cùng
nhau tiến đến một tương lai (cả hai cùng nhau xây dựng nó). Có thể trên
đoạn đường đến tương lai có thể đổi ê-kip nhưng giá trị vẫn là con
người.
Tiền là giá trị hàng hóa: Có tiền là có
mua, có bán, có thiếu chịu và có nợ. Nếu chúng ta chỉ coi tình = tiền
thì ta chấp nhận là hàng hóa rồi tiếp sau đó người cũng là hàng hóa.
Tiếc thay là xu hướng hiện nay của thị trường là không đạo đức, dùng con
người như một nhân tố sản xuất. Thậm chí con người thành nhân tố sản
xuất cái sung sướng, mua là được. Do đó, từ “mãi dâm” có đầy đủ ý nghĩa
của nó là lấy dâm dục làm thương mại.
Về mặt xã hội, giữa tình và tiền là giá trị lao động. Giữa người
“mua” lao động và người “bán sức lao động” phải có một hợp đồng xã hội
bình quyền với nhau. Do đó chúng ta không bao giờ nghĩ rằng người bán
lao động là “mãi dâm” vì phải bán thân khi chủ nhân không tôn trọng cho
“đúng giá” bản năng của mình. Đó là đạo đức tập thể.