DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,532,677

Vương Trùng Dương - Vĩnh Biệt Tình Anh!

Sunday, March 17, 20196:08 PM(View: 3453)
Vương Trùng Dương - Vĩnh Biệt Tình Anh!
Vĩnh Biệt Tình Anh!

Image result for vĩnh biệt!



Hôm nay đọc bản tin trên trang web Cali Today, March 15, 2019 “Mặc váy cô dâu đến thăm mộ hôn phu tại nghĩa trang”.
Trong bài viết Lara, Người Tình Muôn Thuở vừa post trên FB, tôi vẫn còn ám ảnh hình ảnh Lara (Olga) và Dr. Zhivago (Pasternak) với cuộc tình bi thương và quá đẹp.

Năm 2016, trong bài viết Đôi Dòng Với Tiếng Chim Gọi Đàn của tôi cho Đặc San Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Nhập Ngũ của Khóa I Nguyễn Trãi, Trường Đại Học CTCT Đà Lạt. Tôi trích đăng các bài viết của bạn bè viết cho các người bạn đã nằm xuống, trong đó có đoạn của Đào Hoàng Việt. Và, tôi viết:

“Màu tím là màu của bi thương, trong cuốn Văn Nhân & Tình Sử tôi viết 3 bài liên quan đến cuộc tình trong thơ của Hữu Loan, trong nhạc của Hoàng Trọng và Hoàng Nguyên... man mác nỗi buồn của người cầm bút. Khi đọc những dòng cuối của Đào Hoàng Việt khi viết về Lê Minh Châu với hình ảnh tà áo tím của người yêu nơi nhĩa trang, tôi lặng người với hình bóng đau thương:

“Ngày tiễn đưa Lê Minh Châu ra Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, anh em cùng khóa tự khiêng quan tài bạn mình. Tôi ở lại đến phút cuối cùng, đứng xa để nhìn lại lần cuối nơi bạn mình vĩnh viễn an nghỉ. Mọi người về hết chẳng còn ai duy chỉ còn một tà áo tím buồn với mái tóc dài phủ bờ vai phất phơ trong nắng chói chang giữa khoảng không gian vắng lặng mênh mông. Nàng đứng khóc không biết đến bao giờ!...”.

Trong ca khúc Ngàn Thu Áo Tím của Hoàng Trọng: “Một bóng áo tím buồn ngẩn ngơ, khóc trong chiều gió mưa, khóc thương hình bóng xưa... Ngàn thu đau thương vương áo em màu tím” có thể là hình ảnh tưởng tượng nhưng tà áo tím mà Đào Hoàng Việt là chứng nhân, là thực và từ cảm xúc để viết, quá tuyệt… Nhiều bài viết về chiếc áo dài màu tím với hình ảnh đau thương qua thơ văn nhạc nhưng bài viết của bạn tôi trong cảm xúc. Với tôi, không thể viết hay hơn…”
Có lẽ, hình như tôi đa cảm, tâm hồn lãng mạn nên khi đọc bài viết nào đề cập đến mối tình đẹp lẫn bi thương, dễ xúc động. Bản tính như vậy nên đôi khi cũng tự làm khổ bản thân, nhưng có khi cảm nhận thú đau thương như tựa đề thi phẩm Thú Đau Thương của Dương Kiến, ấn hành năm 1960 ở Sài Gòn.

*

Bản tin của Cali Today:
Sara Baluch khoác lên mình chiếc váy cưới cùng tấm voan màu trắng, nhưng thay vì nói lời thề ước ở thánh đường, cô ngồi trước mộ vị hôn phu, không ngừng rơi nước mắt.

Mohammad Sharifi (24 tuổi) – Sara Baluch (22 tuổi) gặp gỡ và yêu nhau khi cùng học tập tại ĐH Tennessee Chattanooga, Mỹ. Cả hai đã hẹn hò được khoảng hơn một năm khi Sharifi cầu hôn vào tháng 12.
Sara Baluch nhớ lại khoảnh khắc mà Mohammad Sharifi cầu hôn: ‘Anh sẽ nắm lấy tay em đi đến hết cuộc đời này’, đó cũng là ngày chúng tôi trở thành vợ chồng.

Baluch nói với CBS News rằng cả hai đã lên kế hoạch cho đám cước vào ngày 9 tháng 3 tại Mỹ khi trước đó cả hai đã kết hôn hợp pháp ở Iran, nơi Sharifi sinh ra.

Tuy nhiên, vào ngày 19 tháng 2, Mohammad Sharifi bị bắn trong bãi đỗ xe, khi đang bán một hộp Xbox (máy trò chơi điện tử).
Cả 2 hẹn thề sẽ tổ chức lễ cưới vào ngày 9/3 tại Mỹ.

Baluch nói với CBS News, mẹ chồng sắp cưới của cô gọi thông báo rằng Sharifi được tìm thấy trong tình trạng bất tỉnh tại bãi đỗ xe. Vị hôn phu của cô có thể tự bấm số gọi 911 sau khi bị bắn.
“Từ lúc gác máy và lên xe, tôi cứ linh tính điều gì đó không ổn. Tôi liên tục nói với bản thân rằng ‘Không sao đâu’ như thể đó là điều cuối cùng tôi có thể nghĩ tới”, Baluch nói trong nước mắt.

Cả hai có những tháng ngày bên nhau hạnh phúc.

Khi cô gái 22 tuổi đến bệnh viện, nhân viên y tế thông báo rằng cô phải chờ đợi bên ngoài. Baluch ngồi đó, lòng quặn thắt lại, không thở nổi với những suy nghĩ cứ quẩn quanh trong đầu: “Nếu như anh ấy đi rồi thì sao? Nếu như anh ấy chết rồi thì sao?”.
Điều tra viên tới gần và đặt câu hỏi cho Baluch cho đến khi cô khăng khăng muốn biết chuyện gì đang xảy ra. Y tá thông báo tình trạng của Sharifi và dẫn cô tới chỗ vị hôn phu đang nằm im lìm.

“Tôi như đang nằm mơ chứ không còn ở thực tại. Ngay cả khi tận mắt thấy anh ấy nằm đó, tôi vẫn cảm thấy mọi thứ không phải sự thật”, Baluch kể lại.
Nhưng rồi cô gái cũng phải nhận ra, ngày này tháng sau sẽ không phải là lễ cưới cô hằng mong ước, nó sẽ là lễ viếng chồng sắp cưới của cô. Những tấm vé máy bay người thân đã đặt để đến chung vui cùng đôi lứa giờ để tham dự ngày buồn của gia đình.

Mất đi hôn phu, Sara gần như mất đi ý chí sống. Ngày qua ngày cô gái chỉ muốn giam mình trong căn phòng. Nhưng cô biết đây không phải là điều Sharifi muốn, cô cần phải tiếp tục sống cần phải vượt qua nỗi đau này.

“Tôi thấy như mỗi ngày anh ấy nói với tôi: ‘Em đừng quá áp lực. Dù có chuyện gì xảy ra, em phải cố gắng vượt qua và sống thật tốt’. Đó là điều duy nhất khiến tôi đứng dậy”, Baluch nói.
Cô gái đã làm được, cô đã vực dậy bản thân và đến trường tiếp tục chương trình học của mình tại Tennessee Chattanooga. Cô đang theo học văn bằng hai sư phạm và mong sẽ trở thành một giáo viên sau khi tốt nghiệp vào năm sau. Sara hiểu đây là nguyện vọng của Sharifi.

Cô dâu trẻ đã tìm lại được sự mạnh mẽ của mình. Chủ nhật ngày 10/3, cô gái khoác lên mình bộ váy cưới, cùng 2 gia đình đến nghĩa trang thăm mộ Sharifi.

Người thân không kìm được nước mắt khi đứng trước di ảnh của chàng trai 24 tuổi xấu số qua đời khi còn nhiều ước mơ dang dở. Anh không kịp kết hôn với người con gái mình yêu thương, cũng không thể tham dự lễ tốt nghiệp với tấm bằng Kinh doanh vào tháng tới.

“Tôi cảm giác như anh ấy đang ngồi bên cạnh mình và khóc. Cha mẹ đưa anh ấy đến Mỹ vào năm 8 tuổi để mong anh có cuộc sống tốt hơn. Anh ấy sắp tốt nghiệp và dự định kết hôn. Tất cả bị tước đi chỉ bằng một viên đạn”, Baluch đau đớn nói.
Đối với Sara, Sharifi là một con người hoàn hảo. Tất cả những điều anh ấy muốn làm là khiến những người xung quanh vui vẻ. Anh ấy không giống những con người ích kỷ ngày nay, anh ấy luôn muốn mang những điều tốt đẹp đến cho tất cả mọi người.

D’Marcus White (20 tuổi) bị cảnh sát buộc tội trong vụ nổ súng nhắm vào Mohammad Sharifi, theo AP. Baluch nói rằng cô không hiểu vì sao kẻ thủ ác giết người mình yêu thương.

“Làm sao có thể chịu đựng nỗi đau người thân yêu bị tước đi mạng sống? Hộp Xbox giá 200 USD đáng để anh ta phải làm như vậy sao. Tôi có thể mua cho anh ta hàng trăm món đồ đó, nếu anh ta đừng làm hại người tôi yêu”, Sara Baluch bật khóc.

Nhiều tuần trôi qua kể từ sự ra đi của Sharifi, Baluch nói rằng cô nhớ anh nhiều hơn mỗi ngày: “Chúng tôi đã chôn cất anh ấy. Anh ấy đi rồi, chúng tôi biết. Nhưng mỗi ngày qua đi tôi vẫn mong anh ấy mở cánh cửa đó và bước vào”.
Sara Baluch “Vĩnh Biệt Tình Anh” Mohammad Sharifi!



                                                                  Vương Trùng Dương
                                                                                               (Tác giả gởi)



VĨNH BIỆT TÌNH ANH - NGỌC LAN





                                    *

Mời đọc

Nhà thơ Thành Tôn và Nguyễn Vũ đã tiếp tục thực hiện ebooks cho
Tân Truyện và Tạp Ghi Văn Nghệ

Sấp Ngửa

Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=s_p_ng_a__opt__-_tr_n_y_n_ho_
Mẫu Hệ
Xin click vào:
https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=m_u_h___opt__-_tr_n_y_n_ho_

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa

Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=h_n_55_n_m_l_m_th___opt__-_tr_n_y_n
Đi Mỹ
Xin click vào:
https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=_i_m___opt__-_tr_n_y_n_ho_

---------------------------------------------------------------------------------------------------

Trang

Quảng Cáo


Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content







Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, July 30, 202112:23 PM(View: 68)
Phật dạy rằng có vô số lượng kiếp, và tôi đang sống đây là kiếp người, lẽ ra cũng đáng mừng, nhưng lại là người dưới thời “chưa bao giờ tốt đẹp như bây giờ”, nghe ra thật mỉa mai nếu không muốn nói là rất đắng cay. Sau 1975, các xe xích lô ở Nha Trang phải vào hợp tác xã, có ghi biển viết tắt XLNT. Hỏi bác xích lô nghĩa là gì, bác tỉnh bơ: Xin Làm Ngựa Trâu! Ôi chao, người miền Nam và tiếng Việt Nam! Hay thấm thía! Thì đúng là gần nửa thế kỷ rồi làm kiếp ngựa trâu, giờ sắp vào lò luyện ngục, quỷ sẽ dắt đưa đi đầu thai. Chẳng biết sẽ thành chó, mèo, heo, gà hay giun dế… Thành kiếp gì cũng không bằng kiếp người. Ngẫm ra, cái hay của kiếp người là giàu nghèo sang hèn đều có quyền ước mơ. Có anh mơ làm tổng thống, có chị mơ làm hoa hậu, mơ tột đỉnh dù chẳng bao giờ thành sự thực. Nhưng vẫn cứ mơ, vì chẳng có điều 5, điều 7 nào trong hiến pháp cấm kỵ công dân cho dù hạng bét được quyền ước mơ cả. Vậy thì, tôi cũng có quyền mơ viển vông như thế này: mơ làm Chử Đồng Tử, một
Saturday, July 24, 20218:33 PM(View: 258)
Những ông nhà báo có tên tuổi thường cuộc đời thế nào cũng kèm theo một huyền thoại. Khi thấy tên ông là Thái Lân thì nghĩ chắc ông có dính dáng gì đến Duy Dân vì đảng viên Duy Dân hay có bí danh bắt đầu bằng chữ Thái nên tôi hỏi : - Xếp có dính dáng đến Duy Dân không? Ông nhìn tôi ngạc nhiên rồi nói : - Không. Tôi xuất thân là nông dân không dính gì đến đảng phái. - Xếp là nhà báo. - Tôi là nhà báo vì thời cuộc đưa đẩy nhưng bản chất tôi là một anh nông dân. Tôi im lặng lòng đầy nghi ngờ vì ngay trong tòa soạn Chính Luận đã có các ông Nguyễn Tú và ông Sung là Đại Việt, ông Trần Việt Sơn là Việt Nam Quốc Dân Đảng, ông Thái Linh được coi là Đệ Tứ, ông Lê Văn Anh là một nhà nho thứ thiệt thuộc làu làu cả nghìn bài thơ Đường hay ông Đậu Phí Lục theo học Lục Quân Trần Quốc Tuấn ở Tông, ông Võ Xuân Đình là một bộ đội chính qui Việt Minh. Quanh tôi là những huyền thoại như ông Phạm Duy Nhượng, anh của nhạc sĩ Phạm Duy em của ông Phạm Duy Khiêm từng nói với tôi “Tôi giỏi
Wednesday, July 21, 20214:14 PM(View: 166)
Nghe tôi nói đến "Hiếu nhà băng", thiếu tướng Thạc nhướng lông mày, ngạc nhiên: – "Hiếu nhà băng" ở Zurich? Ông quen hắn à? Tôi gật: – Quen. Chưa lâu lắm. Ông biết ông ấy à? – Biết. Từ hồi kháng chiến chống Pháp kìa. Lúc ấy chúng tôi đặt cho hắn biệt danh "Hiếu tồ". – Trái đất tròn thật. Hoá ra hai ông quen nhau – tôi nói – Tôi gặp ông Hiếu trong chuyến du lịch Ai Cập. Lâu rồi, dễ đến ba hoặc bốn năm. Quen loáng thoáng thôi. Mãi đến năm ngoái gặp lại ở Genève mới có dịp tâm sự. – Ông thấy hắn ta thế nào? – Tính tình cởi mở, quả có hơi tồ một chút. – Nghe nói bây giờ hắn giàu. Giàu lắm ấy. Ông thiếu tướng liếm đôi môi khô. Trong giọng ông có một chút khó chịu, một chút ghen tị, hoặc cả hai. – Trông ông ấy bề ngoài thì cũng bình bình, vầy vậy, không có dáng giàu có – tôi nói nhận xét của mình – Ăn vận xuềnh xoàng, xe không sang – một cái BMW đời cũ. Đại khái là làng nhàng, không có gì nổi bật. Trước khi về hưu ông ấy làm việc ở một ngân hàng. Phó giám đốc
Thursday, July 15, 202110:51 AM(View: 185)
rong tháng Tám vừa qua, ông Thanh Tuệ, giám đốc nhà xuất bản An Tiêm tại Paris, Pháp Quốc, đã đột ngột qua đời tại Quận Cam, Nam California, khi ông từ Pháp sang đây để lo việc ấn hành sách cho nhà xuất bản của ông. Ông là một người của sách vở, tuy không phải là một người sáng tác hay biên khảo nhưng những tác phẩm ông để lại cho đời thật là nhiều. Từ bốn mươi năm qua, ông chính là người phát hiện ra những giá trị của sáng tác và biên khảo của biết bao nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu Việt Nam, đưa chúng đến với người đọc với một tấm lòng trân trọng và trìu mến. Chính công việc và cung cách xuất bản sách của ông đã cho thấy ông là một người nghệ sĩ thứ thiệt, một nhà văn hóa nhiệt tình với đất nước. Có thể nói Thanh Tuệ là sách, sách là Thanh Tuệ, và chữ sách ở đây phải được hiểu theo nghĩa tốt đẹp nhất, thanh tao nhất mà từ xưa đến nay nhân loại đã dành cho thứ sản phẩm văn hóa này. Một người thích sách vở sống vào giữa thập niên 1960 tại Sài Gòn thì không thể không để ý đến một
Wednesday, July 7, 202112:00 PM(View: 233)
Cha tôi, nhà văn Nhất Linh, cho ra đời hơn mười tác phẩm. Mẹ tôi sinh đẻ hơn mười người con. Bà thường nói đùa với chúng tôi: “Cứ mỗi lần Mợ có mang thì Cậu lại thai nghén một quyển truyện”. Những đứa con của mẹ tôi khi chào đời thường song hành với một tác phẩm mới của cha tôi được xuất bản. Chẳng hạn như anh Thạch tôi sinh năm 1935 ứng với năm tác phẩm Đoạn Tuyệt ra đời. Nhưng khi cha tôi bắt đầu thai nghén và khởi viết Xóm Cầu Mới vào năm 1940, trong khi mẹ tôi cuối năm đó sinh đẻ ra tôi, thì tác phẩm này vẫn chưa chịu ra đời. Lần này khi khởi viết Xóm Cầu Mới Nhất Linh mang hoài bão quá lớn, “cái thai” quá to, nên tác phẩm không chịu xuất hiện trên đời cho mãi đến ba mươi ba năm sau. Kỳ diệu thay chính tôi lại là người “đỡ đẻ” cho tác phẩm ra đời khi tôi cho xuất bản cuốn Xóm Cầu Mới lần đầu tiên vào năm 1973. Hoài bão của Nhất Linh khi khởi viết Xóm Cầu Mới vào năm 1940 là mong muốn thực hiện một bộ trường giang tiểu thuyết đồ sộ dài gần mười ngàn trang mà theo ông mới đủ để