DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,464,217

10 Truyện rất ngắn - NT2 Trần Thanh Kiều Diệp.

Thursday, November 17, 201112:00 AM(View: 13506)
10 Truyện rất ngắn - NT2 Trần Thanh Kiều Diệp.

10 TRUYỆN RẤT NGẮN

 

 

 1 - Nồi cá bống kho tiêu.

 

 Ba mươi tuổi đầu, lận đận chiến chinh, chưa kịp lấy vợ thì trời sập. Đi tù. Mẹ thăm nuôi 6 tháng một lần. Quà chỉ có nồi cá bống kho tiêu và nước mắt thương con. Được 3 năm thấy mẹ già đi, tóc bạc phơ. Thương mẹ, hắn bảo mẹ đừng lên thăm nữa. Nhưng đến kỳ thăm lại đi ra đi vào, trông ngóng mẹ. Suốt hai năm không thấy mẹ lên thăm.

 

 Được tha, về nhà mới hay khi mẹ về gặp mưa bị cảm nặng trong lần thăm nuôi sau cùng và đã qua đời hai năm rồi. Giỗ mẹ, hắn đi chợ mua cá bống về kho tiêu. Giỗ xong bưng chén cơm và đĩa cá bống kho tiêu cúng mẹ xuống ăn, hình như có vị mặn của nước mắt.

 

2 - Tình đầu.

 

 Mười tám tuổi, yêu tha thiết, tỏ tình. Nàng chu mỏ: học trò, nhỏ xíu, bày đặt. Hai mươi hai, Thiếu úy Sư đoàn 18, về phép đến thăm, nàng lạnh lùng. Sợ làm góa phụ lắm. Hai mươi sáu, Đại úy Trưởng khối CTCT Trung Đoàn. Khó chết rồi, xin bỏ trầu cau. Nàng ậm ừ để suy nghĩ lại đã. Tháng 4/75 chạy giặc, lạc mất nhau.

 

 Ở tù ra, gặp lại. Nàng đã có chồng, hai con. Buồn và mặc cảm, thôi cứ ở vậy không lấy ai. Ba mươi năm sau, lận đận quê người, gặp lại. Nàng chồng chết, các con trưởng thành ra ở riêng. Mừng rơn, mời nàng đi ăn cơm tối nhà hàng. Tỏ tình. Nàng thẳng thừng: già rồi bận bịu nhau làm gì, ở một mình cho khỏe.

 

3 - Hai chị em.

 

 Chị quen anh Hân, Trung úy phi công. Anh đến nhà chơi, thấy em gái quấn quít Hân, chị nhường. Hai người tổ chức đám cưới, chị gom hết tiền để dành tặng đôi vợ chồng mới.

 Em có thai đứa con đầu lòng được 6 tháng thì Hân đi tù cải tạo. Chi thương em đang có con dại, thay em đi ra Bắc thăm nuôi Hân. Con được hai tuổi, em đi buôn hàng chuyến, lỡ có thai với người tài xế. Chị tiếp tục đi thăm, dối Hân em dẫn con đi vượt biên rồi. Thấy Hân mừng cho tương lai vợ con mình, chị xấu hỗ, tủi thân, âm thầm khóc lặng lẽ trên chuyến tàu lửa từ Hà Nội về lại Sài Gòn.

 

 Hân về, biết sự thật. Buồn, dẫn con gái đi vượt biên. Nghe tin hai cha con chết trên biển, chị lập bàn thờ. Lấy tấm hình Hân đứng bên cạnh chiếc máy bay phản lực F5 Hân tặng chị hồi mới quen rọi lớn ra, bỏ vào khung đặt lên bàn thờ, chị ứa nước mắt thầm gọi Hân ơi…

 

4 - Trả hiếu.

 

 Thằng Út đói bụng, tìm Lan. Chị ơi nấu cho em gói mì. Từ sáng đến giờ hai chị em chưa ăn gì cả. Nhà hết mì gói ăn liền lại hết cả gạo.

 Lan dỗ dành, ba đi thồ về thế nào cũng mua bánh mì cho em. Trời tối dần vẫn không thấy ba về, Lan dẫn em ra đầu hẽm nơi anh Tư sửa xe gắn máy, ngồi đợi. Tư và Lan thương nhau đã hơn hai năm. Tư đang cố dành dụm ít tiền để sang năm làm đám cưới. Trời tối hơn, chú Bảy xe thồ chạy về báo tin ba bị xe đụng gãy chân rồi. Bệnh viện đòi 5 triệu mới chịu bó bột.

 

 Lan về nhà thay áo, chạy vội ra nhà dì Năm đầu phố. Dì ơi con bằng lòng. Đêm bán trinh cho ông Đài Loan, Lan khóc lặng lẽ. Anh Tư ơi, cho em xin lỗi…

 

5 - Khói thuốc.

 

 Năm thứ hai ở Đại học CTCT Đà Lạt, Duy quen Trinh, học năm thứ nhất ở Đại học Chính Trị Kinh Doanh. Hai đứa yêu nhau tha thiết, thề hẹn sống chết với nhau. Tốt nghiệp, Duy về Sư Đoàn 5 bộ binh, hành quân liên miên Bình Dương, Bình Long, Phước Long. Đêm hành quân giăng võng nằm trong rừng cao su Đồng Xoài, Duy mơ có dịp về phép Đà Lạt, cùng Trinh tay trong tay dạo khắp Thành Phố Sương Mù, rồi vào Cà phê Tùng gọi một gói thuốc Capstan, một tách cà phê sữa, một ly sữa đậu nành nóng, cho ấm.

 

 Trinh ra trường về nhà ba mẹ ở Sài Gòn. Duy xin phép thường niên được 7 ngày, ghé thăm. Trinh báo tin ba mẹ gả em cho anh giám đốc Trung Á ngân hàng. Cưới xong chắc em cũng vào làm ở đó luôn cho tiện. Mẹ bảo em hãy quên ông Trung úy đó đi.

 

 Hai tháng sau Duy bị thương về nằm Tổng Y Viện Cộng Hòa. Anh lính đơn vị cử đi theo chăm sóc chạy về báo tin hôm nay đám cưới cô Trinh, thấy nhà trai tới với nhiều xe hơi sang trọng lắm.

 Duy chống nạng ra ngồi trước hiên, châm điếu thuốc. Thẩm quyền, bộ ông đang khóc đó hay sao? Không phải đâu, chỉ là khói thuốc lá cay cay làm chảy ra nước mắt…


dsc00197-content

 (từ phải qua: NT2 Nguyễn Văn Diệp, Trần Yên Hòa, Trần Thanh Kiều Diệp, Đào Trung Chính, Trịnh Tùng, Nguyễn Đạt Quỳền, Phó Thái Toàn tại San Jose)




6 - Chồng xa.

 

 Tin vào chủ trương của lãnh đạo ủy ban nhân dân huyện, cha Hạnh bỏ lúa đổi sang nuôi tôm xuất khẩu. Vay của ngân hàng nhà nước 3 tỷ bạc. Tôm chết trắng ruộng, lỗ nặng. Đến hạn trả nợ, không trả được bị ngân hàng hăm tịch thu nhà. Vịnh, em trai đang học lớp 10 muốn bỏ học đi làm thuê. Hạnh khuyên em cứ tiếp tục học lên đại học, mong sau nầy đổi đời. Nợ nần của gia đình để chị lo.

 

 Nuốt nước mắt vào lòng, Hạnh lên Sài Gòn tìm mối lấy chồng Đại Hàn. Được ba tháng chị gọi phôn về thăm Vịnh, dặn dò em cố gắng học và chăm sóc cho cha. Tiếng chị nghèn nghẹn như đang khóc. Thương chị, Vịnh nghẹn ngào hứa vâng theo lời chị dặn dò. Ba tuần sau, tòa lãnh sự Đại Hàn tại Sài Gòn mời gia đình đến nhận bình đựng tro cốt của Hạnh. Họ giải thích tại chị nhảy lầu tự tử…

 

 Trên chuyến xe đò từ Sài Gòn về Long Xuyên, xe chạy qua những cánh đồng lúa bạt ngàn tận chân trời, Vịnh ôm bình tro cốt thút thít khóc gọi chị Hai ơi …

 

7 - Chiếc đồng hồ đeo tay.

 

 Hôm gia đình Duy ra đi theo chương trình HO, Mẹ tiễn ra tận bến xe, nước mắt ràn rụa, ôm hôn từng đứa cháu. Duy nghẹn ngào cầm tay Mẹ, ưóc gì Mẹ sống lâu đến ngày Duy đưa các cháu về lại quê thăm Mẹ…

 

 Sang Mỹ hơn hai năm vẫn chưa dành dụm đủ tiền cho một chuyến về thăm. Ngày Lễ Mẹ Mother’s Day chợt nhớ lại ngày xưa Mẹ luôn mơ ước có được chiếc đồng hồ đeo tay. Vậy mà từ thời con gái, đến khi lấy chồng cho tới lúc về già, Mẹ cũng không sắm nỗi. Thế là Duy mua chiếc đồng hồ thật đẹp, gói ghém cẩn thận gởi về biếu Mẹ. Chắc là Mẹ sẽ mừng lắm…

 

 Một tháng sau, Duy nhận được thư của Lan, cô em gái út. “Mẹ bệnh nặng, dặn dò không được báo cho anh, sợ anh không có tiền về thăm, sẽ đau khổ trong lòng…Mẹ dặn khi mẹ qua đời, chôn cất xong mới được cho anh biết. Mẹ mất được một tuần thì gói quà của anh về đến, em lấy chiếc đồng hồ anh tặng đặt lên bàn thờ, cúng Mẹ ...”

 

 Đi shopping, Duy không dám đi qua khu trưng bày đồng hồ, sợ lại chảy ra nước mắt…

 

8 - Chén canh rau có thịt.

 

 Gia đình ở quê, bị chính quyền thu hồi lại đất canh tác cho công ty Đại Hàn lập sân golf, anh Bảy đành dắt vợ và hai con lên Sài Gòn tìm kế sinh sống. Bảy thuê được chiếc xích lô, hàng ngày chở khách. Dân lao động vùng quê lên Sài Gòn kiếm việc làm thuê ngày càng đông, cuộc sống khó khăn. Hai vợ chồng quần quật suốt ngày chỉ kiếm đủ tiền mua gạo cho hai bữa cơm rau mắm.

 

 Được 3 tháng, thấy Bảy xơ xác quá mẹ họp các con bàn: mỗi tuần cố mua bồi dưỡng cho ba một lạng thịt bò, chỉ mình ba ăn thôi để đủ sức đạp xích lô, 3 mẹ con mình thì rau mắm qua ngày sao cũng được. Bữa cơm trưa hôm sau có đĩa thịt bò xào cải, Bảy gắp một đũa bỏ vào chén mình rồi gắp bỏ cho vợ và các con. Thấy ai cũng từ chối bảo là không thích ăn thịt bò, Bảy ngạc nhiên rồi bỗng ứa nước mắt, bỏ ngang bữa ăn vào giường nằm. Mẹ vào theo, cầm bàn tay đen đúa trơ xương của chồng, nói thầm mình ra ăn cơm cho có sức chiều còn đạp xe.

 

 Bảy ra ngồi vào mâm cơm, nghiêm giọng bảo: từ nay khi nào ăn thịt thì ăn cả nhà. Không đủ tiền thì mua một lạng thịt băm nhỏ ra nấu canh, mỗi người ăn một chén canh rau có thịt.


9- Tình yêu của Bố.

 

 Mẹ bệnh nặng rồi mất. Hôm đưa tang, Bố không khóc, chỉ lặng lẽ quỳ xuống hôn nhẹ lên quan tài Mẹ thầm thì: “ mình cứ yên tâm an nghỉ, các con để anh lo”. Mẹ ra đi để lại cho Bố 3 đứa con, Cúc 12 tuổi, Lan 8 tuổi và thằng Út mới có 3 tuổi đầu.

 

 Vậy mà bố lo được. Đi làm về, Bố lo nấu ăn, giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa trong lúc các con làm bài. Cuối tuần, Bố đi chợ và làm sẵn vài món ăn để vào tủ lạnh. Bố không còn thời giờ để uống cà phê với bạn bè của Bố nữa. Có người hỏi Bố bao giờ đi thêm bước nữa, Bố chỉ cười: đợi các con xong đại học đã.

 

 Rồi lần lượt Cúc và Lan xong cử nhân, có chồng ra ở riêng. Khi thằng Út tốt nghiệp đại học, Bố gọi các con về làm mâm cơm cúng Mẹ. Lúc nầy mới thấy Bố khóc, nước mắt ràn rụa rồi ôm ngực ho rũ rượi …

 

 Bệnh viện bó tay, cho xe đưa Bố về nhà. Bố lặng lẽ vẫy các con đến gần, thì thào:

Bố sắp đi thêm bước nữa đây, Bố đi về với Mẹ …

 

10 - Chuyện con bò.

 

 Hai năm trước, sau mấy năm dành dụm Bố mua được con bò đực. Bố cưng quý lắm, lo cho nó còn hơn lo cho vợ con. Tắm rửa, cho ăn thêm cỏ tươi mỗi ngày. Nhờ thế con bò lớn rất nhanh, dáng mạnh khỏe trông thật đep.

 

 Hôm đầu tiên dắt nó đi cày mãnh đất hoang mới vỡ để trồng khoai, thấy thân thể nó đẫm mồ hôi, Bố thương đến độ đã cởi chiếc nón lá đang đội trên đầu xuống quạt cho nó mát. Con bò như cũng hiểu được tình thương của Bố, tựa đầu vào người Bố, mắt mơ màng.

 

 Từ khi Rá, đứa con trai lên lớp 11, Bố đã dành dụm cho nó vào đại học. Bố bảo nhà chỉ có mỗi mình nó là con trai, phải lo cho nó vào đại học để đổi đời. Con Rổ, đứa con gái đầu, đã phải bỏ học hồi lớp 7 để phụ cha mẹ mưu sinh. Bây giờ, Rổ đã có gia đình, hai vợ chồng sinh sống với mấy sào đất, sống lây lất bữa đói bữa no. Nhiều lúc Bố thầm trách giá như Bố có đủ tiền cho Rổ ăn học đàng hoàng, có lẽ bây giờ cuộc sống của nó đã khác…

 

 Có tin thằng Rá nhắn về, nó thi đỗ vào cả hai trường đại học ở Hà Nội. Cả nhà mừng rỡ, bà con lối xóm chạy tới chia vui. Khách về rồi, Bố vào buồng đập con heo đất ra đếm tiền dành dụm rồi thở dài. Nửa đêm, thức giấc không thấy Bố, Mẹ đi tìm và thấy Bố đang vuốt ve con bò, nước mắt chảy dài…

 

 Sáng hôm sau, Bố kêu người bán con bò. Khi người mua dắt bò đi, Bố lặng lẽ quay mặt đi chỗ khác, âm thầm lấy vạt áo lau nước mắt.

 

NT2 Trần Thanh Kiều Diệp.

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, March 4, 20217:13 AM(View: 53)
Chuyện thực ngoài đời lắm khi vượt qua trí tưởng tượng của con người. Tôi có cái duyên gặp được một số nhân vật khá lý thú. Nhìn bề ngoài họ cũng chỉ bình thường nhưng họ lại kể cho tôi nghe những mẩu chuyện đời rất kỳ lạ, có những chuyện nghe bi thảm trên mức tưởng tượng của tôi. Nghe chuyện của họ, nhiều khi tôi bị lạc vào những thế giới khác, xa lạ với tôi. Tôi không nhớ rõ các chi tiết được nghe kể, nhưng những nét chính thì không quên được. Đôi khi tôi gom góp những mẩu chuyện đời kia, sắp xếp cho chúng có liên quan với nhau, để từ đó viết một truyện ngắn, một tiểu thuyết, hoặc một bài thơ… Truyện ngắn dưới đây dựa trên ba câu chuyện tôi được nghe kể ngoài đời. Vì những người kể cung cấp cho tôi những chi tiết khá tỉ mỉ nên tôi tin là những câu chuyện đó có thật. Tôi đem những điểm chính của ba câu chuyện này “ráp” lại thành bố cục của một câu chuyện… hư cấu mới. Để viết thành truyện ngắn. Xin được chia sẻ cùng các bạn. Số, Số là những con số, là căn bản của luận
Thursday, February 25, 20215:05 PM(View: 97)
Nói đến thơ Nguyễn Lương Vỵ trước tiên tôi hình dung khối lượng thơ khổng lồ của anh. Làm thơ từ thuở bé và xem thơ như thứ nghiệp dĩ cuộc đời thử hỏi đến tuổi gần bảy mươi, sự nghiệp thơ của Nguyễn Lương Vỵ không thể đề cập đến kiểu bài thơ này hoặc tập thơ kia mà phải nói tầm vóc một đời thơ, một gia sản thi ca ấy như thế nào? Và có nói như thế cũng chỉ là gượng ép bởi muốn nói như thế, ít ra bạn phải mất nhiều thời gian để đọc hết các tập thơ của anh. Tôi đọc thơ Nguyễn Lương Vỵ từ thuở còn là một sinh viên văn khoa năm thứ nhất. Lúc bấy giờ thơ anh đăng trên tạp chí Khởi Hành hoặc Văn. Tôi thích thơ anh ngoài bản thân yêu thơ, tôi còn là người luôn cổ xúy tinh thần văn nghệ của thế hệ trẻ miền Trung (đầu thập niên 1970) mà lúc bấy giờ dường như trăm hoa đua nở. Đến khi tham dự quân sự học đường khóa đầu tiên, tôi gặp anh qua một người bạn học miền Trung. Cũng khá đặc biệt là tôi cùng người bạn đến thăm anh tại bệnh viện Sùng Chính. Nguyễn Lương Vỵ bị thương do xô xát với quân cả
Wednesday, February 24, 202110:52 AM(View: 113)
Từ đầu đến cuối, già 400 trang sách, tiểu thuyết “Đất mồ côi”[1] mô tả đầy rẫy những cái chết. Chết đơn chết chùm. Chết cá nhân chết nhóm. Chết trong các phong trào chính trị – xã hội, chết trong chiến tranh. Chết xưa chết nay. Chết Nam chết Bắc… Đây là một tiểu thuyết dành để nói về cái chết. Thật thế. Đến nỗi một nhà thơ, bạn tôi (mà không chỉ bạn tôi) quả quyết rằng cái tên tiểu thuyết “Đất mồ côi” lẽ ra phải là “Đất chết” thì mới thâu tóm chính xác được tinh thần của tác phẩm này. Cái chết chính là kết quả, đồng thời là hiện thân của BẠO LỰC. Toàn bộ cuốn tiểu thuyết là câu chuyện về bạo lực, thứ bạo lực tác oai tác quái, hoành hành công khai, trắng trợn trong suốt lịch sử người Việt. Có thể hình dung mấy loại cái chết. Loại đầu tiên là cái chết do định kiến xã hội. Những lớp người mang bệnh hủi đi qua ngôi làng bị dân làng chôn sống. Mở đầu tiểu thuyết, tác giả dựng lên khung cảnh những người hủi bị giết chết, và cả người đàn ông kỳ dị chăm sóc đoàn người hủi mang dán
Sunday, February 21, 20218:37 AM(View: 154)
Chưa bao giờ câu ca dao ấy lại đúng hơn thế và cho ta lời khuyên đúng đắn, thiết thực nhất trong mùa đại dịch này. Cho dù tháng Giêng có “là tháng ăn chơi”, như một câu ca dao khác, thì cũng chỉ nên “ăn” và “chơi” ở trong nhà hoặc “ta dại ta tìm nơi vắng vẻ” hơn là du Xuân đến những chốn lao xao hội hè, đình đám. Một trong những “chốn vắng” ấy là dạo chơi trên cánh đồng thơ mùa xuân để hái về những bông hoa tươi thắm là những bài thơ, câu thơ tháng Giêng khoe sắc trong nắng xuân. Thơ hay, một đôi câu cũng hay. Những câu thơ trích dẫn trong bài này chỉ là tiện tay gặp đâu ghi xuống đó, không phân biệt, phân loại thơ cũ thơ mới, thơ già thơ trẻ, thơ ngoài Bắc thơ trong Nam, thơ ngoài nước thơ trong nước. Một bài thơ, câu thơ hay không bao giờ cũ. Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần (“Vội vàng”, Xuân Diệu) Câu thơ cũ nhưng vẫn cứ mới như mùa xuân chẳng bao giờ cũ, chẳng bao giờ già. “Tháng Giêng ngon”, không mới sao? Chẳng biết chơi Xuân, ăn Tết ngon, dở thế nào nhưng cứ
Sunday, February 14, 20218:56 AM(View: 259)
Thằng Nhớ giật mình tỉnh giấc khi nghe tiếng bà ngoại đang la cái gì đó ở ngoài sân. Ánh nắng xuyên qua khe hở của cửa sổ phết thành một vệt dài trên nền nhà. Nhớ đưa tay giụi mắt, vươn vai mấy cái. Nó bước xuống giường, vén mùng lên, xếp mền gối thật lẹ rồi bươn bả bước ra nhà sau xem có chuyện gì. Đứng gần bờ ao, bà ngoại đang nói thao thao, một tay chống nạnh, một tay chỉ trỏ, coi bộ giận dữ lắm. Thấy Nhớ ra, bà lại càng cao giọng như để phân bua: – Thiệt là quá sức chịu đựng rồi! Ai đời quần áo buổi tối còn phơi đầy một dây mà sáng ra mất ráo trọi. Thằng ăn trộm nào mà cả gan chọc tới nhà này vậy không biết! Nhớ hoảng hồn: – Mất quần áo hả ngoại? Còn bộ quần áo mới để mặc Tết của con ngoại giặt cho ra hồ đâu? Cũng mất luôn chớ gì? Bà ngoại thở ra: – May là ngoại giặt hôm bữa, thâu vô rồi. Lần này là lần thứ ba đó. Mất ba con gà tuần trước, rồi hôm kia mất thêm cái nồi đồng nữa. Điệu này chắc nhà mình hết ăn Tết quá! Ông ngoại đang ngồi đan rổ ở hàng hiên sau, cất giọng