DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,341,252

NGUYỄN AN BÌNH - QUÁN MƯA

Tuesday, July 30, 201910:44 AM(View: 737)
NGUYỄN AN BÌNH - QUÁN MƯA



NGUYỄN AN BÌNH



Image result for đà lạt


QUÁN MƯA


Xin tặng hai bạn Đà Lạt: Thành Trung và Thiên Nga

cùng món nợ cà phê ở quán Rainy.

 

Quán là mưa – sao trời đầy mây trắng

Màu nắng vàng thành áo lụa em đi

Đường anh qua mai anh đào còn hẹn

Chỉ lá non thầm gọi bước ai về.

 

Mắt là mưa – cho lòng anh trỉu ướt

Lạnh đời nhau còn thơm ngực xuân thì

Đời quanh co nên dốc tình rêu trượt

Cánh chim buồn chờ đến phút thiên di.

 

Phải là em nụ tầm xuân tím biếc

Dẫu tàn phai vẫn thơm ngát hương trầm

Tiếng thác reo dội nước trời vào đá

Khắc câu thề lời hẹn ước trăm năm.

 

Tóc là mưa – ngọt thơm dòng suối hát

Chảy miên man trong sâu thẳm đại ngàn

Anh khách lạ lang thang cùng phố núi

Em có đứng chờ cuối dốc sương tan?

 

Tình là mưa – nên tình trôi vội vã

Đến rồi đi như gió núi mây ngàn

Con chim lạ rúc buồn trên ngói cổ

Nét rong rêu chìm dấu tích thiên đường.

 

Mai xuống núi em nghiêng thành chiếc lá

Biết có còn quấn quít để tìm nhau

Bàn tay ấm giữ tình Người Đà Lạt

Màu hoa đào xin hồng nở mai sau.

Đà Lạt, 17/7/2019

 

NHỚ CƠN MƯA PHÙN ĐÀ LẠT


Image result for đà lạt

 


Bay đi những sợi mưa phùn

Em se se lạnh… đã từng yêu chưa?

Người không ướt áo vì mưa

Mà khăn quàng cổ ấm vừa môi ngoan.

 

Đi trong nỗi nhớ dịu dàng

Đi trong ngan ngát muôn ngàn cỏ hoa

Bước người lên mãi dốc mơ

Chỉ nghe tiếng lá hẹn hò bên tai.

 

Em trao tôi nhé tiếng cười

Giòn tan trong gió ngọt bùi trong sương

Mây xa màu khói muôn trùng

Con đường góc phố ai từng qua đây?

*

Bay đi những sợi tơ trời

Cho tôi nhớ lại một thời yêu em

Để mưa hôn tóc vai mềm

Để ai nhắm mắt bắt đền nụ hôn.

 

Ngồi bên quán cóc ven đường

Hương cà phê có nồng thơm môi người

Đường về reo bước chân vui

Sao tôi đứng lại ngậm ngùi đợi ai.

 

Mưa phùn tháng bảy quắt quay

Giọt mưa ngũ sắc làm người đắm say

Ngày mai một góc núi đồi

Có tôi đi giữa đất trời tìm em.

 

Ở VƯỜN TƯỢNG PHẠM VĂN HẠNG



Image result for đà lạt 

 


Ai bảo đá vô ngôn

Giữa đất trời Yên Thế*

Thời gian có bào mòn

Trước cảnh đời dâu bể?

 

Phơi căng bầu sữa mẹ

Gương mặt quá thiên thần

Nhiệm mầu từng nét khắc

Kỳ quan trong kỳ quan.

 

Cỏ hoa Vườn Kỷ Niệm**

Đợi ngày đá đơm bông

Hòa Bình và Hạnh Phúc

Hiện thực cùng hư không?

 

Đâu Nhà Nguyện Tình Yêu***

Đền Tình*** cùng lên tiếng

Người nhạc sĩ đăm chiêu

Trong rừng chiều lộng gió.

 

Ai nói đá vô tình

Lòng con người vốn bạc

Giữa đất trời tâm linh

Giàn đồng ca tượng hát?

 

Tỏa hương thơm thanh khiết

Tượng sống cùng tháng năm

Tài hoa người nghệ sĩ

Thành bến đổ tâm hồn.

 

*Yên Thế: Tên đường đặt vườn tượng của NĐK Phạm Văn Hạng.

** Vườn Kỷ Niệm: tên vườn PVH dự định đặt cho khu vườn tượng

Đà Lạt của mình.

*** Các dự án của  NĐK Phạm Văn Hạng và cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

muốn thực hiện.

 

NGUYỄN AN BÌNH
(Tác giả gởi)

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, August 6, 20207:57 AM(View: 34)
Ngày cô về dạy lớp văn em. mịn màng tóc ngắn mắt xanh đen. (NHC)
Wednesday, August 5, 20208:14 AM(View: 45)
Đêm nay là bao nhiêu đêm. Bỗng dưng chị thấy nhớ em vô cùng... Hôm chị ra đi theo chồng: Bánh ngon, áo đẹp, người đông, quà nhiều, Hẳn em chưa buồn bao nhiêu. Trước khi tiệc mãn, trời chiều, đêm khuya. Nhưng sau khi chị đã đi (TT)
Tuesday, August 4, 20208:10 AM(View: 57)
năm tháng đó chôn đời anh hoạn nạn. giấc mơ xưa cũng tàn úa lâu rồi. ôm cô quạnh trong từng đêm về sáng. kỷ niệm buồn thao thiết cũng đành thôi. anh quên mất một khung trời đầy gió. nắng tươi xanh và mây trắng thật hiền. để khi lạc vào tim người bở ngỡ. anh trở về miên viễn chẳng bình yên.
Monday, August 3, 20207:15 AM(View: 131)
Chiều cuối năm ngồi bên sông giặt áo. Chờ trăng lên rải ánh bạc mênh mông. Chợt thảng thốt nghe tiếng chim gọi bạn.
Sunday, August 2, 20207:31 AM(View: 67)
trên đường về từ biển. có những vòng tròn trên cát. tâm điểm là những cây xương rồng. hình như giống thân thể ta. gai góc qua lời nói. chích da chảy máu. nhưng nghĩ lại, cô đơn trong cạn kiệt. (TA) Phố xưa. Người bỏ về đâu. Viễn Lai Kiều. (LVT)