DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,492,285

Thái Sinh - Cán bộ nguồn

Thursday, October 24, 20197:04 PM(View: 2431)
Thái Sinh - Cán bộ nguồn
Cán bộ nguồn

Image result for cán bộ bần nông
 
Đội kéo mật mía của làng Tào năm ấy hoàn thành kế hoạch trước thời gian gần một tháng, lão Tư Lâm thay mặt đội kéo mật mang ba sản phẩm lên huyện dự triển lãm những mặt hàng chế biến thủ công nghiệp, gồm: mật nước, mật cô đặc đóng thành bánh, mật đường cát. Không ai có thể ngờ ba sản phẩm của làng Tào đều được chủ tịch huyện tặng bằng khen.
Danh tiếng làng Tào và lão Tư Lâm bỗng chốc nổi như cồn. Đích thân chủ tịch huyện Hoàng Nhật Nam dẫn đoàn tham quan của tỉnh về làng Tào để tận mặt xem cơ sở chế biến mật mía do lão Tư Lâm làm đội trưởng. Lão Tư Lâm giới thiệu với khách cách kéo mật, lọc nước trước khi đổ vào chảo đun, cách đun, đặc biệt lão giới thiệu cách ủ men nấu rượu từ rỉ đường mía khiến quan khách trố mắt kinh ngạc. Chủ tịch Hoàng Nhật Nam rất hài lòng, khen hết lời: 

- Đây là sáng kiến chưa từng có, vì rượu không thể thiếu trong đời sống chúng ta. Nhà nước lệnh cấm nấu rượu bằng lương thực, nay có thể dùng rỉ đường để nấu rượu thì thật quá tuyệt vời, mà chưa một kỹ sư thực phẩm nào nghĩ ra… Mỗi làng nghề chỉ cần một phát minh như làng Tào này thì đất nước chúng sẽ chẳng mấy chốc phát triển vượt bậc,  qua mặt cả Nhật, Đức…

Lão Tư Lâm được mời đi báo cáo điển hình trong nhiều hội nghị của tỉnh. Dù là nông dân nhưng do ít nhiều có đọc sách, nên ban đầu lão phải viết ra giấy cầm đọc, sau không cần giấy nữa, cứ nói vo trơn tru. Ai hỏi gì thì lão cứ người thật việc thật mà nói, đôi khi khiến cả hội trường cười vỡ bụng. Về kinh nghiệm, lão kể, có lần con trâu đang kéo mật thì đứng ỳ ra dạng cẳng ỉa một bãi to tướng. Nếu lão không nhanh trí lột áo hứng bãi cứt  thì cứt sẽ bắn hết vào trục kẹp mía, và chảo nước mía ở phía dưới phải đổ bỏ luôn. Lão kể rất có duyên, ai nấy đều cười chảy cả nước mắt.
Cuối năm đại hội xã viên, cấp trên chỉ đạo cơ cấu lão Tư Lâm vào ban quản trị. Lý do: lão đang là lao động trực tiếp, cơ cấu vào để “có tiếng nói của người xã viên”. Thế là, nhoáy một cái, lão trở thành cán bộ ban quản trị hợp tác xã nông nghiệp làng Tào.

Do trình độ học vấn của lão Tư Lâm chỉ là lớp hai bổ túc, nên lão được cử đi học văn hóa khóa dành cho cán bộ cơ sở, thời gian học tập trung là ba năm trên huyện, để có được mảnh bằng cấp hai.
Ban đầu lão không muốn đi, nên khi chủ tịch xã Vũ Huy Đại tới động viên, lão chỉ ậm ừ:

- Không học cũng nhìn đít con trâu, học xong cũng nhìn đít con trâu. Xin các bác tha cho em. Năm nay em bốn mươi tuổi rồi, học hành làm sao vô được.
Chủ tịch Đại vỗ vai lão Tư Lâm đánh đốp:
- Chú được trên ưu tiên để mắt tới, xây dựng thành cán bộ nguồn từ chính thành phần nông dân, không mấy người được như chú đâu. Vả lại, chú đi học hợp tác xã vẫn tính công điểm, còn được nhà nước nuôi, chú tính xem mình có mất gì… Nói vậy chắc chú hiểu. Sau này lớp cán bộ chúng tôi cũng tới lúc nghỉ, khi đó cờ sẽ đến tay những người như chú… Đám thanh niên có học thì vào chiến trường cả rồi, cuộc kháng chiến này chắc còn kéo dài chưa thể biết ngày nào chấm dứt được đâu.
- Vâng, bác để em bàn tính với nhà em xem sao…
- Sau một tuần sẽ chốt danh sách, chú phải trả lời sớm để anh còn báo với cấp trên.

***

Đêm ấy lão Tư Lâm hẹn mụ Tuyền Bếp ra lò nấu mật. Đêm cuối năm, gió từ rộc Khoang cứ thổi hun hút, lạnh thấu xương. Mụ Tuyền Bếp nép vào người lão cho đỡ lạnh. Họ vơ những khúc củi nấu đường mía còn vương vãi bên cạnh lò nhóm lửa, sưởi  cho ấm. Nghe lão Tư Lâm bảo mình được đi cử học bổ túc văn hóa trên huyện, mụ Tuyền Bếp ôm bụng cười rũ rượi.

- Sao em lại cười như phát rồ thế?
- Cười cái sự cười. Anh đi học về để làm cán bộ, thì cái làng Tào này bọn phụ nữ chửa hoang hết…
- Mụ nói bậy quá. Cả làng Tào, mấy người được như lão Tư Lâm này mà mụ không tin?
- Này nhé, tôi hỏi lão: gái làng Tào này lão đã ngủ với bao nhiêu người? Lão đừng có mà giấu tôi. Vợ ông giáo Loan đã kể với tôi hết cả rồi…

Lão Tư Lâm vội lấy tay bịt miệng mụ Tuyền Bếp lại, lão biết mụ yêu lão và ghen tức với tất cả những người đàn bà lão đi lại.
- Tôi xin mụ, đêm hôm khuya khoắt thế này mụ nói to thế nhỡ mọi người nghe được thì ảnh hưởng đến tôi sao… Tôi gọi mụ ra đây chỉ để hỏi một câu: Mụ có đồng ý cho tôi đi học không?

Nghe thế, mụ Tuyền Bếp lại rú lên cười.
- Tôi là gì mà đồng ý cho lão đi học chứ? Cấp trên cho lão đi thì lão cứ đi, chả mất gì, cứ ngồi chơi vẫn được công điểm. Sau này về làng lại được đề bạt làm cán bộ. Biết đâu chức chủ tịch chả rơi vào tay lão. Lúc đấy, mụ này lên xã xin cái triện có nói rã bọt mép chắc gì lão đã cho…

Lão Tư Lâm lập tức vật mụ xuống đất ngay trước cửa lò, lột phăng quần áo mụ ra, cười nhăn nhở:
- Không cần phải đến lúc làm chủ tịch xã Tư Lâm mới cho mụ triện. Lão cho mụ triện ngay đây… Mụ cần bao nhiêu cái lão cho đủ hết…

Mụ Tuyền Bếp rú lên trong sự sung sướng tột cùng, lão Tư Lâm phải bịt miệng mụ lại, quát mụ:
- Kêu cũng khẽ khẽ thôi, kẻo người ta nghe thấy lại bảo cán bộ hiếp dân…
- Thì cán bộ đang hiếp dân đây chứ còn oan nỗi gì…



Ngày 28/7/2019
Thái Sinh
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, May 4, 202111:46 AM(View: 58)
Trong bất cứ xã hội nào, thì bộ phận có học vấn luôn đóng vai trò quan trọng hàng đầu đối với mọi lĩnh vực. Điều đơn giản này thiết tưởng chẳng cần phải nhắc lại. Nhưng thực tế lịch sử luôn khiến chúng ta không được yên lòng, chủ quan với bất cứ nhận định nào. Số phận của trí thức luôn gắn liền với số phận của những cộng đồng, quốc gia cụ thể, nơi anh ta là thành viên. Trong những xã hội lạc hậu, bảo thủ, trí thức luôn bị dị nghị, bị nghi ngờ, bị lánh xa, thậm chí bị coi thường, bị biến thành kẻ thù nguy hiểm, như chúng ta từng thấy, đang thấy và chắc chắn sẽ còn thấy. Các đấng quân vương, những kẻ độc tài thường đòi hỏi mọi thần dân đều phải nhất nhất tin theo ông bà ta, cấm bàn cãi. Mọi lời ông bà ta ban ra là chân lý cuối cùng, bất khả tư nghị, không ai có quyền nghi ngờ tính đúng đắn tuyệt đối của nó. Trí thức trong những xã hội ấy thường đóng vai trò làm vật trang trí, không có tiếng nói, hoặc quay sang quy phục quyền lực để vinh thân phì gia, chấp nhận làm cái loa cho nó,
Friday, April 30, 20213:56 PM(View: 167)
Cứ mỗi lần nghe những câu hát này là tôi lại nhớ đến vở kịch ấy, có lẽ vì trong kịch bản cũng có nhân vật “đứa con da vàng của Mẹ” đi tập kết ra Bắc, xa Mẹ mãi đến hai mươi năm. Có khác chăng, đứa con ấy sau cùng đã tìm về căn nhà của Mẹ vào đúng cái ngày oan nghiệt ấy, ngày 30 tháng Tư. Các con tôi đã về, tên vở kịch ba màn, nhà văn Trùng Dương khởi viết năm 1978, có hiệu đính những năm gần đây. Câu chuyện khoanh tròn trong một gia đình sinh sống ở miền Nam Việt Nam trong một khu đông dân cư và bình dân với các diễn biến dồn dập, các tình tiết gay cấn, bất ngờ vào những ngày cuối tháng Tư năm 1975. “Các con tui… đã về!” Thoạt nghe dễ tưởng là tiếng reo vui, vỡ òa hạnh phúc cho cuộc trùng phùng sau nhiều năm dài chia phôi và nhung nhớ. Thế nhưng mọi chuyện diễn ra theo cách khác. Nhân vật chính, bà mẹ miền Nam, thều thào thốt ra câu ấy trong màn cuối, cảnh cuối, là cảnh nhiều kịch tính nhất trong suốt chiều dài vở kịch. Bà mẹ nở nụ cười rạng rỡ, âu yếm gọi tên thằng con
Sunday, April 25, 20218:02 AM(View: 265)
Việt Nam Cộng Hòa chỉ sống được vỏn vẹn gần 21 năm. Từ 1954 tới 4/1975. Nhưng sách xuất bản là một con số không nhỏ. Trước năm 1954, văn học miền Nam vẫn hiện diện với nhiều cây bút nổi tiếng nhưng kể từ khi có cuộc di cư của đồng bào miền Bắc, cây trái mới nở rộ. Theo số liệu của Bộ Thông Tin công bố, dựa theo thống kê của Ủy Hội Quốc Gia Unesco Việt Nam vào tháng 9/1972 thì trung bình Việt Nam Cộng Hòa đã cấp giấy phép xuất bản cho khoảng ba ngàn đầu sách mỗi năm. Cộng chung trong gần 21 năm đã có khoảng từ 50 ngàn tới 60 ngàn đầu sách được xuất bản. Thêm vào đó có khoảng 200 ngàn đầu sách ngoại quốc được nhập cảng. Giả dụ mỗi đầu sách in 3 ngàn cuốn thì tổng số sách in là 180 triệu. Đó là ước tính của tác giả Nguyễn văn Lục. Nhưng trong bài viết “Mấy Ý Nghĩ về Văn Nghệ Thực Dân Mới” đăng trên tuần báo Đại Đoàn Kết của Vũ Hạnh, nhà văn nằm vùng, thì từ năm 1954 đến 1972, có 271 ngàn loại sách lưu hành tại miền Nam với số bản là 800 triệu bản. Sách của ông Trần Trọng Đăng Đàn lại ước
Tuesday, April 20, 202112:01 PM(View: 283)
Không một quan hệ thân xác nào chỉ hoàn toàn là thân xác. Trong khi bạn giao tiếp tình dục với người khác, sờ mó, hôn, làm tình, không chỉ hai cơ thể có dịp cọ xát với nhau mà còn có những tiếp xúc đụng chạm khác nữa: xúc cảm, sự đau đớn, sự hòa tan, hạnh phúc, sự tưởng tượng, những mối quan hệ trở nên bền chặt hơn hoặc trở nên rạn vỡ hơn. Truyền thống của người Việt Nam, cũng như của nhiều tôn giáo, đối lập đời sống nhục cảm và đời sống tinh thần, một bên thấp hèn, một bên cao quý. Trẻ em từ khi sinh ra đến trước tuổi trưởng thành rất dễ bị tổn thương khi tiếp xúc với tình dục, chẳng thế mà Nguyễn Viện đã ghi rõ dưới nhan đề bài thơ của anh “không dành cho trẻ em dưới 18 tuổi”. Các nhà nghiên cứu nhân chủng học không ngớt ngạc nhiên phát hiện rằng đời sống của nhân loại đầy rẫy các yếu tố dục tính, tổ tiên chúng ta không hề ngượng ngùng khi đề cập đến sex trong văn hóa và nghệ thuật. Rõ ràng có một mối liên hệ mật thiết giữa tình dục và các huyền thoại và tôn giáo và những phẩm chất
Friday, April 16, 20217:34 AM(View: 430)
“Em và chị Như bị hiếp ba bốn chục lần, chúng đã ném chị Như xuống biển, vừa định bắt em theo thì có tàu hàng hải tiến gần nên tụi nó bỏ đi. Lên đảo em xin đi Na Uy chứ không đi Mỹ với anh Tuấn fiancé của em nữa.” Những dòng trên là lời của Phượng nói với Ngà ở trại ti nạn, được ghi lại nơi trang 87 trong tác phẩm Lênh Đênh, khi Phượng kể về chiếc ghe vượt biên gặp hải tặc. Và nơi trang 88, tác giả Lưu Na kể về thân phận người phụ nữ Việt: “Ngà biết từ đây cho đến chết Ngà sẽ không bao giờ trả lời câu hỏi mà tất cả những ai đi vượt biên đều hoặc hỏi thầm hoặc thốt thành câu: có “bị” hải tặc. Nói có là dối mà nói không có tội, tội với Phượng, tội với tất cả những người phụ nữ không may. Tự bao giờ cái may mắn của một vài cá nhân trở nên tội với những người thọ nạn? Người con gái Việt Nam da vàng, tất cả những người phụ nữ vượt biên — vết chàm đã khắc, màu chàm đã nhuộm, và anh Tuấn, tất cả những Tuấn chàng trai nước Việt, có còn cách nào khác hơn là chúng ta phải xa nhau, để ở