DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,327,280

Trần Yên Hòa - Ru Con... Tình Cũ

Friday, May 1, 20201:17 PM(View: 521)
Trần Yên Hòa - Ru Con... Tình Cũ
                       Ru Con... Tình Cũ

Ru con truyền thống và đồng dao tuổi thơ: Những lời hát thân ...


N

gười ta thường nói, gái một con trông mòn con mắt. Những ngày tháng đau buồn, mất niềm tin, mất hy vọng rồi cũng qua đi. Yến Oanh ở nhà một mình lo trông giữ bé Duy, nàng không tiếp xúc với ai. Nàng muốn thu mình lại để lo cho con. Cái háo hức, đam mê ngày còn đi học đã qua đi. Bây giờ nàng là một thiếu phụ chỉ ngồi "ru con tình cũ".

Tuy vậy, thỉnh thoảng cũng có những đứa bạn học cùng lớp, vừa là láng giềng, vừa là bạn học cũ ghé nhà thăm, cho nàng biết thêm những chuyện xảy ra ngoài đời sống.

Như hôm qua, con Ngọc Anh đến thăm nàng. Ngọc Anh là cô bé láng giềng, vừa là bạn học năm lớp chín với nàng, nay vẫn còn đi học. Con bé tính tình thẳng thắn và tốt bụng, lúc nào cũng bao che cho nàng những điều mà với mắt ngoài thiên hạ cho là xấu. Ngọc Anh đứng trong góc cạnh cô bé học trò bé bỏng của Yến Oanh, họ kết án Yến Oanh rù quến thầy giáo cho nên bây giờ phải khổ, thì Ngọc Anh cự lại ngay, cô kết án ông thầy vô đạo đức, vì Yến Oanh nhỏ bé, khờ dại, chỉ vì có lòng tin quá vào ông thầy giáo dạy mình, nên mới ra nông nổi.

Ngọc Anh bước vào nhà Yến Oanh, cô đem theo một bịch bánh bích quy cho bé Duy. Cô nhìn Yến Oanh, rồi oang oang cái lỗ miệng:
- Yến Oanh! Mày hôm nay thế nào rồi? Bây giờ tau thấy mày phổng phao trở lại rồi đó nghe. Mày sinh con cũng hơn sáu tháng rồi, khô ráo săn chắc lại rồi, nên thấy mày có da có thịt hơn lên đó. Thôi bỏ qua những buồn rầu ngày cũ đi, hãy đứng dậy và vươn vai sống đi con, chứ buồn rầu hoài chỉ hại mình, chứ ích gì.

Yến Oanh cầm tay Ngọc Anh thỏ thẻ:
- Tau cũng nghĩ vậy thôi. Bây giờ nhìn thằng Duy vui chơi là tau thấy vui, nên tau quyết không buồn nữa. Bây giờ bé Duy cũng gần 9 tháng rồi, chắc trước sau gì đơn li dị cũng sẽ được tòa án xử thôi. Tau không cần ai nuôi con tau hết, tau đẻ tau nuôi. Tau đang kiếm một nghề gì học, để hành nghề kiếm cơm đây.

Ngọc Anh bày kế:
- Tau nghĩ mày mới học đến lớp chín là xảy ra sự việc. Trình độ học vấn ít nên khó xin vào công sở hay các văn phòng hành chính. Thôi thì mày nên kiếm một cái nghề để học đi. Mày muốn học may không, nếu muốn, tau sẽ giới thiệu với bà cô tau, bả mới mở lớp dạy may ở đường Nguyễn Trãi đó mày, tau thấy mày có khiếu về nghề may đó, những lúc văn nghệ trong trường, mày luôn đứng đầu về thực hiện phục trang cho mấy đứa bạn trong tốp múa đó, mày nhớ không?

Đúng. Đó là những năm nàng học lớp bảy, lớp tám, khi trong lớp có tham dự văn nghệ toàn trường, nàng thường được chỉ định lên hát đơn ca, hay ngâm thơ. Và những trang phục cho các bạn nữ sinh trong nhóm múa, nàng cũng đứng ra chọn màu và thiết kế áo quần, hình ảnh các cô thôn nữ, miền bắc với áo tứ thân, các cô người Huế với áo dài, cô miền Nam với áo bà ba, nàng đều có sáng kiến thực hiện. Những ngày ấy, tâm hồn nàng còn quá ngây thơ chưa một vết hoen ố của tình yêu... Nàng như con chim non bay giữa bầu trời mây trắng xanh, rất đẹp.
Nghe Ngọc Anh nói sẽ giới thiệu nàng đi học may, nàng thấy vui vui, vì nàng, ít ra, sẽ có một nghề làm ăn lương thiện. Tuy nghề may có hơi bạc bẽo vì phải còng lưng suốt ngày ngồi bên máy đạp, nhưng nàng làm được mà, ít ra, trong tâm hồn nàng, nàng có khiếu về may và sự thiết kế y phục. Biết đâu đấy, sự việc này nàng sẽ trở thành nhà thiết kế thời danh thì sao.

Nàng chụp bắt lời bạn:
- Ừ, được đó Ngọc Anh. Tau ở nhà riết trông thằng Duy cũng chán, chân tay cứ ì ra, mệt lắm. Mày giới thiệu tau đi học may đi, tau thích lắm... À. Nhưng mà học phí bao nhiêu, tau đâu có tiền nhiều.
Ngọc Anh khoa tay:
- Mày đừng lo, tau sẽ nói cô tau bớt học phí cho mày, nếu mày không có tiền thì cứ học rồi trả từ từ, sau này mày ra nghề, may đồ cho khách, có trả cũng được. Tau sẽ nói với cô tau nghe.

Yến Oanh nghe vui trong bụng. Ít ra trong xã hội này còn có những con bạn như Ngọc Anh, Ngọc Thúy, Quỳnh Uyển, tụi nó thỉnh thoảng đến thăm nàng, không như những đứa con của mấy ông chủ tịch thị xã, ông bí thư, ông giám đốc công an, đi một bước là lên xế hộp, hất cái mặt lên trời. Thấy nàng mang bầu chúng nó tỏ ra khinh miệt thấy rõ. Mà chắc gì ai đã tốt hơn ai.

Trong tận cùng tâm tư Yến Oanh, nàng thấy mình học đến đây là vừa, mới qua lớp 9. Nàng đã bỏ học từ hơn một năm nay rồi, vì nàng có bầu rồi đợi sinh con. Thằng Duy cũng biết mẹ nó khổ nên những tháng đầu hay khóc nhè, ằng ặc hoài trong nôi. Nhưng qua tháng thứ tư, nó ăn cháo được và nàng cho con dứt sữa. Duy trở nên phổng phao, nước da trắng hồng dễ thương. Yến Oanh nghĩ mình sẽ hy sinh đời mình để con được sung sướng, được học hành đàng hoàng, thành đạt hơn là kiếp của mình.

Nhưng trước mắt là miếng ăn, là cuộc sống của hai mẹ con. Trong suốt hơn năm nay, nàng coi như ăn bám vào gia đình. Bà Nguyện với đồng lương nhỏ bé ít ỏi của bà, cũng như tiền ông Phạm, ba nàng, đưa hàng tháng, chỉ đủ nuôi tròm trèm 5 miệng ăn. Nay có thêm thằng Duy, phải mua sữa, mua bột dinh dưỡng cho nó, thật thiếu thốn trăm bề. Nàng nhiều khi trông má đạp chiếc xe đạp cà tàng đi làm, mà đứt từng đoạn ruột.

Thôi thì mình phải kiếm một nghề chớ không sống mãi thế này được. Dù tòa án chưa giải quyết ly hôn, nhưng trước sau gì cũng đến giai đoạn đó. Mình hãy tự lo cho mình.
Nàng nói với Ngọc Anh:
- Mày giúp tau đi nghe, nhờ mày nói với người cô của mày cho tau học lớp thợ may nghe. Thực ra tau bí quá, nửa thầy nửa thợ, biết làm sao.
Ngọc Anh đưa tay lên, nói:
- Tau chắc chắn với mày mà, tau sẽ xin mày đóng học phí ít ít thôi, chứ tiền mày đâu có nhiều.
Yến Oanh rất cảm động vì tình bạn của Ngọc Anh. Nàng ứa nước mắt, cầm bàn tay bạn bóp nhẹ:
- Tau cảm ơn mày nghe.
- Ơn nghĩa gì mày. À, mà tau đi học còn nghe tin này nữa, nói mày đừng buồn.
- Mày nói đi, chuyện gì vậy?
- Thì chuyện thầy Căn, ông bây giờ đeo sát con nhỏ Kim Thoa, học lớp bảy đó mà, con nhỏ này được cái là con của một cán bộ gộc, hình như ủy viên gì đó trong đảng bộ thị xã đó mày. Ổng mà lấy con nhỏ này chắc sẽ thăng quan tiến chức mau lắm. Hồi trước thầy Căn tau còn kính trọng, chứ sau vụ của mày, rồi ổng theo tán nhỏ Kim Thoa, tau thấy khinh ổng quá. Thiệt là hết biết.

Yến Oanh dù đã nghe qua chuyện này, nhưng bây giờ Ngọc Anh lặp lại, nàng thấy quả tim mình như bị nhói lên. Nhưng cơn nhói qua rất mau, nàng bình tĩnh trở lại, nói với Ngọc Anh:
- Tau bây giờ coi như không chồng mà chửa, không chồng mà có con. Mình chịu thiệt thòi thôi.
- Ừ, cứ vậy đi. Nhưng mày phải sống cho mày chứ. Phải sống tốt và mày phải đẹp lên, chứ đừng lùi xùi như thế này.

Rồi Ngọc Anh đọc lên hai câu thơ:
"Em về điểm phấn tô son lại
Ngạo với nhân gian một nụ cười.”
Đọc xong nó cười lên hắt hắt.

                                                                                                *

Ngọc Anh ra về rồi, Yến Oanh thừ người ra. Mình phải vươn lên chứ. Điểm phấn tô son lại, gái một con trông mòn con mắt... Những lời Ngọc Anh nói lảng vảng bên tai nàng. Nàng mĩm cười. Mình không thể để ai coi thường mình. Mình còn đẹp mà. Gái một con, còn phơi phới xuân tình...

Nàng lại nghĩ những ngày gần đây, mỗi lần cho cu Duy bú nàng lại nghe rờn rợn người. Một cái gì len lỏi trong nàng, như một sự thèm muốn... Cũng đã qua một năm, từ ngày có bầu thằng Duy. Sao mình lại tơ tưởng chuyện đó và nó như một sợi dây vô hình len lén vào cảm giác nàng... Chết cha, mình phải quên đi. Cảm giác đó là ma quỷ, nó sẽ đánh gục mình một lần nữa...
Nhưng dù gì, mình phải sống, sống cho mình, chớ chẳng lẽ "tàn đời trong ngõ hẹp sao".

Một xã hội nói tôn trọng phụ nữ và đề cao nữ quyền, giấy li hôn và công việc li hôn, cũng trầm trầy trầm trật hơn một một năm rưởi, khiến Yến Oanh đứng ngồi không yên.

Thật ra cô bây giờ chẳng còn tơ tưởng gì đến một hàn gắn, nối kết lại với Căn. Nàng muốn đã dứt khoát thì nên dứt khoát hẳn, giải thoát ra khỏi những ràng buộc gia đình. Nhiều khi nàng nghe những người hàng xóm nói nặng nói nhẹ là, bà Cảnh, mẹ Căn, không biết vì lý do gì đã buông tiếng, nó muốn dành cái nhà này hay sao mà cho nhân viên đạc điền tới đo đất đai nhà tui, nhà tui không phải là nhà vô chủ, đã không làm dâu một ngày nào mà còn chạy chọt dành đất, dành nhà. Yến Oanh nghe đau nhói tận tim gan, nàng mới bước ra ra đời thì đã sụp bẫy đời ngay, đâu biết mô tê, ất giáp gì của sự lừa lọc, dối trá, xảo quyệt của con người. Nàng dò tìm hiểu, thì ra vì công tác điều tra theo đơn li dị, tòa án có nhờ ủy ban phường báo cáo tài sản hai bên, nên ủy ban đạc điền phường mới đến đo đạc, kiểm kê nhà đất của Căn, nên bà Cảnh nghĩ rằng Yến Oanh khiếu nại đòi chia đất, chia vườn, đã đánh tiếng đe nẹt, nặng nhẹ.

Tiếng nặng nhẹ vậy mà đến tai ông Phạm. Ông cũng buồn lắm vì con gái mình dính phải ông thầy sở khanh, nhưng ông cũng nhỏ nhẹ nói với Yến Oanh, con à, thôi đừng cần gì nhà cửa của nó, thằng đó bất nghĩa thì trời sẽ phạt nó thôi, mình đừng rớ tới tài sản nó chi con, rồi con từ từ xây dựng lại. Con còn trẻ mà. Lời nói của ba như xát muối vào lòng Yến Oanh, nàng khóc sướt mướt.

Thế mà Yến Oanh nghe từ người này đến người kia, lời nói rao của bà Cảnh như muốn chữi xỏ xiên đến nhà bà Nguyện, nó đâu phải là con dâu tôi mà đòi nhà, đòi cửa. Từ ngày nó có bầu rồi tự sanh, tự đẻ. Thằng Căn nói với tui nó không phải là tác giả cái thai, nhưng nó làm hôn thú vì tình thương thôi. Bây giờ lại dỡ dói ra, kiếm chuyện đòi chia nhà, chia cửa. Yến Oanh nghe, nàng lịm đi vì thấy mình bị sỉ nhục.

Nàng im lặng khóc thầm một mình trong những đêm khuya thao thức, vì con khóc đòi sữa. Bà Nguyện vẫn hằng đêm đọc kinh cứu khổ cứu nạn, cầu nguyện cho nàng qua khỏi tai ương này.
Yến Oanh mới hai mươi tuổi.

Trong lúc đợi tòa xử li hôn, Yến Oanh hàng ngày đi bộ hoặc đạp cái xe đạp cọc cạch của má, đến tiệm dạy may của người cô Ngọc Anh. Nàng quyết chí dựng lại đời khi qua một lần vấp ngã. Từ 5 giờ sáng, nàng đã thức dậy làm sữa cho bé Duy, rồi xuống bếp nấu cơm phụ má. Những buổi má không đi làm thì cô nhờ má coi bé Duy để cô đi học, còn nếu má đi làm thì phải đợi chiều má về, nàng mới mượn má coi bé Duy, mượn má chiếc xe đạp để đến lớp học may. Con Ngọc Anh nói đúng, nàng sáng dạ, có năng khiếu may vá, nên chỉ trong gần một tháng mà nàng đã tự đạp máy, tự lắp ráp những mẫu hàng như áo sơ mi, áo quần trẻ em. Nàng vui lắm, nhất là được Ngọc Anh khi nào rảnh giờ học là chạy ra chơi với nàng.

Thế mà cũng đến năm rưởi, chuyện li hôn của nàng mới xong. Khi ra tòa, nàng im lặng, không nói gì, tòa hỏi nàng cần chi không? Nàng nói không cần, kể cả nhu cầu của đứa con. Thưa quí tòa, con tui sinh ra tui nuôi, nó coi như không có cha.
Nhưng theo pháp luật, thằng Duy được chia theo số lương của Căn, một tháng được khoảng 7 kg gạo.
Từ tòa án ra, Yến Oanh nghe buồn lặng thầm. Nhưng dù gì, nàng thấy mình như thoát ra được một gánh nặng, một món nợ. Món nợ đá đeo đã từ hai năm nay bám riết lấy đời nàng, cuộc sống nàng.

*

Yến Oanh đã thay da đổi thịt, dù mỗi ngày nàng thức dậy từ năm giờ sáng, và lụi hụi làm công việc nhà, nhưng nàng vẫn thấy vui. Nàng thường dậy sớm như vậy để nấu nước sôi, chế vào bình thủy cho ông Phạm khi ông thức dậy, tự tay ông chế trà. Rồi pha một bình đầy sữa cho thằng Duy, nếu má ở nhà trông bé Duy thì cứ theo lời dặn của nàng, cho Duy uống sữa.

Trong lúc nấu bếp, nàng thường hay ngồi hát nghêu ngao, từ những bản nhạc sang của Trịnh Công Sơn, Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên, Phạm Duy, đến những bài nhạc sến, nhạc lính thời cũ, nàng đều hát thuộc lòng. Tiếng hát của nàng vang xa mỗi buổi sớm mai, nàng nhớ nhất và thích nhất là bài: hãy yêu như chưa yêu lần nào của Lê Hựu Hà:

... Hãy cho nhau môi hôn ngọt ngào
Lỡ mai sau duyên ta muộn màng
Sẽ không ai cho ta vội vàng
Mới yêu đây nay sao phũ phàng.

Bài hát này nàng coi như bài tủ, bài ruột, nàng cố thuộc nằm lòng, vì lời bài hát có tính yêu chìu, nũng nịu, tò vè, mơn trớn... Nó nói lên một phần quảng đời của nàng là đã vướng vào tình yêu. Nhưng bây giờ, tình đã qua, có gặp người nào mới, thì hãy coi như chưa yêu lần nào đi, anh hởi. Nàng hát lên như một sự vuốt ve, mơn trớn, tỏ tình. Nàng thích đoạn này nhứt. Cũng có thể có một anh chàng nào đó sẽ gặp nàng, nàng bây giờ cũng đã qua một kinh nghiệm đời, nàng sẽ bước ra đời vươn vai, như con Ngọc Anh nói.

Buổi sáng bắt đầu từ 4 giờ sáng là các loa phường 4, đặt trên các cột trụ điện đã oang oang mở đài thông báo tin tức. Đầu tiên là tin của đài Hà Nội hay Sài Gòn, rồi sau đó là tin tỉnh Tiền Giang, đến tin Thành Phố Mỹ Tho, rồi tin Phường 4, một phường trọng điểm của thị xã. Yến Oanh ghét nhất là loa phường, bởi vì khi không lại nhét vào tai những người dân đang ngủ say, tiếng rè rè của máy kết nối, có lúc khục khặc như tiếng của người ho lao. Nàng chỉ thấy được một việc là từ ngày có bé Duy, nàng theo loa phường mà thức dậy đúng giờ để pha sữa cho con. Thế thôi. Còn những tin tức nhãm nhí khác, nàng chẳng bao giờ để ý đến.

Nhưng cái hay của chế độ xã hội chủ nghĩa ưu việt là không ai muốn nghe, cũng bắt phải nghe. Nghe từ tin tức thế giới, Việt Nam, đến làng xã, đến thông báo của phường, thôn, ấp. Loa phường là một lối phát thanh độc tài nhất, phản dân chủ nhất, nhưng sống trong chế độ này, nếu không theo quy luật nghe loa phường, chỉ một cách là đến bác sĩ tai, mũi, họng, tìm cách bịt tai lại cho xong. Nhưng có ông bác sĩ nào giám chế phương pháp bịt tai đâu, nên loa phường vẫn sáng sớm, từ tinh mơ, đến nửa đêm, vẫn ra rả, đọc tin tức của báo nhân dân, quân đội nhân dân, Sàigòn giải phóng. Điều mà ai cũng biết đó là tin tức của đảng, phổ biến hàng ngày, hàng giờ, trên các phương tiện truyền thông lề phải.

Sáng nay, đang pha sữa cho bé Duy, Yến Oanh chợt nghe một tin làm nàng tỉnh ra, đó là tin lựa chọn ca sĩ cho Phường. Tiếng phát thanh viên của phường là cô nào mà đọc một Thông Cáo cà chụp, cà giựt:

Thông cáo: Ban Văn Xã Phường bốn trân trọng Thông Báo.
Trong thời gian sắp tới, Phường bốn sẽ có đợt ghi danh thi tuyển ca sĩ cho Phường để cùng thành phố Mỹ Tho đóng góp cho tỉnh Tiền Giang, chuẩn bị tham gia cuộc thi Giọng Hát Xứ Giòng Sông Chín Rồng. Nếu thí sinh qua đợt thi, trúng tuyển, sẽ được hưởng lương mỗi tháng 9 kg gạo và một số tiền tượng trưng. Sau khi trúng tuyển thí sinh sẽ được lên ủy ban phường tập dượt mỗi ngày 4 giờ. Xin liên lạc với văn phòng ủy ban Phường 4, ban Văn Xã...

Tự nhiên Yến Oanh thấy vui lên và phấn kích. Nàng nghĩ, hay là mình lên ủy ban liên lạc thử coi sao. Nàng có giọng hát tạm gọi là khá, nàng thường nghêu ngao một mình, sao mà không thử thời vận một phen, trước tiên, nếu đậu ở phường, thì cũng được tháng 9 ký gạo và một số tiền hàng tháng để mua sữa cho Duy.

Thử thời vận. Nàng nghĩ, chớ nàng ở không làm chi. Mình có hai năng khiếu mà tự mình biết được, là mê may áo quần và thiết kế mẫu áo quần. Điều thứ nhất mình đã làm, là đang học nghề thợ may ở nhà bà cô Ngọc Anh. Bây giờ đến sở thích thứ hai, là ca hát. Thử thời vận, ghi tên hát thử, nếu đậu thì tốt quá mà. Mình sẽ làm ca sĩ phường, nếu tiến thân lên cao, biết đâu sẽ được chọn lựa lên thành phố Mỹ Tho, rồi biết đâu sẽ đậu lên đến tỉnh Tiền Giang thì sao? Nếu mơ mộng cao hơn nữa, mình có thể đi dự thi giọng hát Giọng Hát Giòng Sông Chín Rồng. Biết đâu đấy!

Nhất định hôm nay mình phải đến ủy ban Phường để ghi danh.

Nàng nhờ má coi bé Duy, Yến Oanh vào trong thay áo quần. Nàng nghĩ ngay trong đầu là, đi thi làm ca sĩ phải ăn diện thật đẹp, thật bắt mắt, cho những người nhận đơn lưu ý đến nàng. Mở tủ áo quần, vẫn còn cái quần trắng mà nàng đã xin tiền má mua ngày trước, khi lần đầu tiên hẹn hò với Căn, và cái áo mút xờ lin mỏng nữa. Nàng nghĩ bộ đồ này là đẹp nhất, nên nàng chọn mặc cho ngày hôm nay.

Đứng trước gương soi, nàng cởi bỏ bộ đồ ngủ cũ xì, nhìn thấy mình khỏa thân trong gương, thấy da thịt mình trắng hồng, nàng lấy làm mãn nguyện. Đã qua rồi những tháng năm buồn khổ, chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau, mà Căn chẳng đoái hoài gì đến nàng. Nàng thấy mình lâng lâng như được bay bỗng. Nàng bận vào cái xịp mini, cái xu cheng mới sắm chỉ che một nửa bộ ngực. May là nhờ nàng ít cho bé Duy bú, nên bộ ngực nàng vẫn còn săn cứng. Nàng xoa nhẹ lên ngực mình, một cảm giác lâng lâng sướng khoái làm nàng rùng mình thụt tay lại. Nàng tự nhũ, chết rồi, đừng khơi lại những cảm giác cũ, cảm giác sướng khoái mà nàng đã có, đã dâng hiến, đã giao hòa với Căn trong những ngày theo Căn vào trong các phòng ngủ, phòng trọ, khắp thành phố này. Nhưng dù gì, mình cũng phải điểm phấn tô son lại.

Mặc áo quần xong, ra ngồi trước tấm kiếng, nàng cẩn thận kẻ viền môi, viền mắt, đánh kem mặt và thoa phấn hồng lên. Bây giờ nàng nhìn không ra mình nữa. Ngạo với nhân gian một nụ cười, đi em.

Yến Oanh ngắm mình trong gương với bộ đồ "vía". Nàng trông mình đẹp hơn hẳn hồi còn là cô học trò bé nhỏ. Da thịt trắng hồng hơn, eo thon hơn, nhờ nàng siêng tập thể dục buổi sáng. Khi má đi làm, thằng Duy ngủ trong nôi thì nàng tập xoay mình, vặn mình. Nàng còn mua một cái vòng để tập lắc nữa, cũng gần tháng trời nàng mới lắc nhuần nhuyễn. Ít ra nhờ vậy mà eo nàng thon nhỏ lại, vì nàng biết rằng, eo đàn bà con gái, mỗi khi sinh nở, thường to bè ra, thêm vào, nếu ăn mỡ màng, không kiêng kem, thì bụng sẽ to và nhão. Nàng biết vậy nên cố tập, hôm nay lần đầu tiên diện cặp đồ vía này, nàng hết sức bằng lòng cho thân hình mình, thấy đều đặn, cân đối trở lại. Nàng tự mĩm cười mãn nguyện.

Ra đến đường Đống Đa, nàng nghĩ thôi đi bộ lên Ủy ban phường được rồi, vì nếu mượn chiếc xe đạp của má đi cũng được, nhưng nàng thấy cái xe của má cà tàng quá, không hợp với sự ăn diện của mình, thôi cuốc bộ cho xong. Đi bộ một quảng ngắn thôi mà. Nàng vừa đi vừa nhún nhẩy và thấy lòng reo vui. Có thể hôm nay nàng vui nhất, vì thời gian qua, nàng suy nghĩ hoài đến chuyện ly hôn, khiến tâm trí mệt mỏi quá.

Con đường Đống Đa là con đường nhỏ, nhưng đầy những hàng cây dăng bóng mát. Những ngôi nhà vẫn còn trơ khốc vôi vữa, nhô ra ngoài đường, chưa được tu sửa, nên nhìn như một con rắn bò, đầy vãy sù sì. Cảnh tượng này Yến Oanh đã thấy hơn mười lăm năm qua, không thay đổi. Nhà cửa, con đường, những hàng cây, vẫn vậy. Nàng đã thấy từ thuở mới ý thức được, đến bây giờ, vẫn vậy.

Chỉ có nàng là thay đổi, từ một đứa con nít, chuyển qua thành thiếu nữ, rồi đến tuổi dậy thì. Những háo hức nhìn đời với đôi mắt vô tư, trông cái gì cũng đẹp hết, từ tà áo dài trắng, ngôi trường học, bàn ghế, bạn bè, thầy cô. Cũng như quê nàng, thành phố Mỹ Tho, với một thời vang danh, là thành phố thơ mộng của xứ nam kỳ, có thể so sánh với Sài Gòn.

Nàng bận chiếc quần tây trắng mỏng, với cái quần xì tí hon, khiến những người ngoài nhìn vào, nếu họ là những người dân quê tay lấm chân bùn, hay các cụ bà trên sáu mươi tuổi, sẽ cau mày, chỉ trích ngay. Tại vì cái quần xì quá nhỏ, coi như có mà không có, nó cũng là một chủ ý của nàng, để nói lên với người ngoài là thân hình em đẹp thế kia, mông em đẹp thế kia... đó là nàng muốn nói, đối với những chàng trai chạc cùng tuổi nàng... Nàng muốn khoe... Và nàng đã dại dột, sai lầm, là cứ nghĩ, muốn vào nghề ca sĩ là phải khoe thân hình, thì người ta mới đánh giá mình cao hơn.
Điều cũng sai thêm là, ở đây là nơi, nàng đến để chỉ nộp đơn thi tuyển thôi mà.

Yến Oanh đi một chốc vậy mà gần đến trụ sở Ủy Ban, khi nàng nhìn lên trên, thấy bảng Trụ Sở Ủy Ban Nhân Dân Phương 4 và Công An phường 4 nằm sát nhau.

Nàng bước vào sân Ủy ban. Trụ sở Ủy Ban Nhân Dân chiếm một khu vườn lớn, phía trước có cái bàn làm việc của người thơ ký, nay gọi là trực ban. Một số dân đang đứng hoặc ngồi trên các ghế dài kê hai bên. Người dân đến Ủy ban để hỏi, để khiếu kiện chuyện của gia đình mình, với những bất công xảy ra ở phường, như sao đất tôi đang canh tác mà phải bị chiếm dụng, để xây dựng hợp tác xã, xây trụ sở hội Phụ nữ. Sao xe tôi đang chạy bị công an bắt đem về phường, vân vân... và vân vân...

Người dân như những con chó ốm, ngồi ghếch mõm chờ chủ cho ăn. Chủ là cô nhân viên trực ban, ngồi lơ tơ mơ, không trả lời người nào cả. Tất cả câu hỏi của dân chúng chỉ được cô trả lời một câu rất gọn bâng: Xin bà con chờ đợi, ai thấy nóng ruột thì hãy về đi, còn không thì cứ ngồi chờ. Mọi khiếu nại của quý bà con đang được trên nghiên cứu. Câu trả lời trớt quớt này của cô trực ban, khiến có người nóng ruột chữi thề, đụ mẹ nó chớ, chỉ chuyện nhỏ cỏn con vậy mà tui đợi cũng ba ngày rồi, chờ hoài cũng chỉ được trả lời, đang nghiên cứu, nghiên cứu cái con đĩ mẹ nó chớ. Lời chữi thề bay vào thinh không, vì cô thư ký trực ban đang bận giũa móng tay hay móng chân. Chuyện này xảy ra hoài ở Ủy ban phường, cô cũng quen quá rồi, đâu có gì áy náy.

Yến Oanh bước vào sân Ủy Ban, cô phải đi nhẹ nhẹ trên nền tráng gạch men bóng loáng. Có nhiều người dân ngóng mắt nhìn cô như nhìn một Việt kiều từ Mỹ, hay Úc hay Canada trở về, vì bây giờ Yến Oanh trang điểm lộng lẫy, rất khác lạ với thường ngày cô đi học với cặp áo quần dài trắng. Hay hồi nhỏ, cô thường chạy le te trên đường Đống Đa rồi ra bến Chương Dương, nhảy ùm xuống sông Tiền tắm và bơi từ bờ này qua bờ bên kia. Cái con bé Len đó đã lu mờ hình ảnh rồi, rồi bóng dáng cô nữ sinh cũng lu mờ luôn. Bây giờ cô muốn hóa thân thành một cô Yến Oanh ca sĩ.

Yến Oanh tới trước mặt cô thư ký trực ban. Lúc này cô thư ký trực ban, mới ngước mắt lên, nhìn thấy Yến Oanh, cô cũng tưởng là một cô Việt kiều từ ngoại quốc về, hay ít ra cũng từ Sài Gòn lên. Cô hỏi:
- Chào cô, cô đến có chuyện gì cần?
Yến Oanh đáp bằng một nụ cười xã giao, rồi nói:
- Xin đồng chí cho biết Ban Văn Xã của Ủy Ban đóng ở đâu?
- À, cô tìm đồng chí phó chủ tịch văn xã hả? Ở đây không có phòng cho đồng chí phó chủ tịch làm việc, nên Ủy ban mượn đỡ trụ sở công an bên kia làm văn phòng Văn Xã. Và đồng chí phó công an cũng kiêm luôn chức phó chủ tịch văn xã của phường ta đấy. Cô qua bên đó mà hỏi đi.

Cô thư ký lễ tân ủy ban phường, nói ra nghe đúng là giọng bắc ký bảy lăm. Cô chắc cũng bà con, dây mơ rễ má với các cán bộ từ bắc vào, sau 1975.
Yến Oanh cúi đầu chào:
- Chào đồng chí, cảm ơn đồng chí.
- Không có chi.

Yến Oanh bước ra, ngó quanh quất, thấy chữ Công An Phường 4, chữ đỏ chót viết trên tấm bảng vàng, trông thật chói mắt.
Cơ quan công an Phường cũng giống như bên Ủy ban, bài trí giống nhau, với những câu khẩu hiệu ai nghe cũng biết là của ai rồi, không có gì quý hơn độc lập tự do. Ai bước vào ngó bức tượng, cũng đều có cảm giác như mình đang đi cầu xin hồn ma bóng quế ở các đền chùa miếu mạo, hay các cửa phủ của các cô cậu lên đồng, nhảy nhót la hét tưng bừng.

Yến Oanh đến chỗ trực ban, một người công an đang ngồi ngáp vặt, hỏi cô:
- Cô tìm ai?
Nàng đáp:
- Xin đồng chí cho phép em gặp Phó chủ tịch Văn Xã.
Người công an lại nhìn nàng lom lom, ông quan sát từ đầu tới chân, rồi nhìn chằm chặp vào bộ đồ nàng đang mặc, cái quần trắng mỏng dính, cái quần xịp nhỏ chút xíu, cùng cái áo sơ mi mút xờ lin, bận như không bận. Ngắm nhìn nàng đã đời, có thể người công an này tưởng nàng là bồ nhí của đồng chí phó công an Văn Xã chăng?
Ông hỏi lại, cụt ngủn:
- Đồng chí gặp phó công an làm gì, có công tác gì?
Yến Oanh lại nhỏ nhẹ đáp:
- Thưa đồng chí, sáng nay em nghe trên loa phường có thông báo, ban Văn Xã phường sắp mở cuộc thi dự tuyển ca sĩ cho phường, nên em đến để ghi danh.

Người công an, đáng tuổi cha nàng, hỏi lại nàng, xưng anh em với nàng ngọt xớt:
- Thế thì em tên gì vậy? Em ghi tên vào đây đi, để anh về nói lại với đồng chí Văn Xã.
Người công an nói xong, cười một cách lém lĩnh. Nàng ghi tên mình trên một tờ giấy, đã có bốn, hay năm tên người đã ghi trước rồi. Xong, nàng đưa tờ giấy lại cho người công an, và chào ra về.
Thiệt uổng cho nàng, nàng đã dành thì giờ trang điểm thế này, ăn diện thế này, mà chỉ gặp lão công an già hám gái, thật chán mớ đời.


                                                                                              Trần Yên Hòa
                                                                                                                                                                          (Tác giả gởi)
                                                                                                                                                                       
   từ: bi kịch bản

* 

     Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Sunday, July 12, 20207:30 AM(View: 52)
Bạn bè từng cho rằng, Đăng có những ngày tháng hoang vu thơ mộng tại Đà Lạt. “Tôi nào chọn để sống như vậy; hoàn cảnh nó đưa đẩy để tôi sống như vậy mà thôi.
Thursday, July 9, 20208:22 AM(View: 103)
- Thiếu úy! Thiếu úy! Em nghĩ chắc vùng này đây. - Tui xin ông, đừng có một thiếu úy hai thiếu úy. Bây giờ tui là công dân hạng ba.
Monday, July 6, 20207:55 PM(View: 98)
Gọi rằng, tập thể những con người có-mặt-chúng-tôi, là một khu rừng. Rừng rú ấy non thế kỷ qua chỉ toàn cây trái độc. Cây này tỏa chất/khí độc làm tàn héo cây kia. Cây nọ rụng trái/
Friday, July 3, 202012:42 PM(View: 112)
Tầng trệt. Trong phòng. Chẳng có đồ đạc gì ngoài một tủ kê sát tường, một bàn kê sát tủ,
Tuesday, June 30, 202012:16 PM(View: 148)
Bà vẫn thường tự nhận xét mình là người thiếu óc tưởng tượng. Một cách mỉa mai, bà cũng nghĩ rằng mình có chút máu nghệ sĩ. “Có chút máu” thôi,