DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,423,290

Nguyễn Thanh Châu - Chân Dung Huy Tưởng

Sunday, June 7, 20209:11 AM(View: 1136)
Nguyễn Thanh Châu - Chân Dung Huy Tưởng

CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM 1955 - 1975
 
HUY TƯỞNG

 

 
Những bài thơ hay nhất của nhà thơ Huy Tưởng - Thica.net
                                                                                     Nhà Thơ Huy Tưởng



TIỂU SỬ:

Tên thật: Nguyễn Đức Hiệp

Nơi sinh:  Quảng Nam

Năm sinh: 1942

Hiện định cư tại Úc châu.

 

TÁC PHẨM:

Thơ:  Mưa Trong Vườn Chiêm Bao, Một Mùa Tóc Mộ, Áo Nguyệt Ca, Hỏi Đường Cùng Mây Trắng, Trăng Kêu Xanh, Trong Đá, Người Nuôi Lửa Tịch Mịch, Những Âm Màu Xô Giạt, Đêm Vang Hình Tiếng Chuông.

Truyện dịch: Chàng Tuổi Trẻ Gan Dạ Trên Chiếc Đu Bay, Tuyết Trên Ngọn KILIMANJARO.

 

HUY TƯỞNG góp mặt trong cõi thơ miền Nam từ những năm của thập niên 60 qua các tạp chí văn nghệ Tư Tưởng, Văn, Vấn Đề, Thời Tập…và cho in lần lượt những thi tập của riêng mình. Có lúc cùng bạn hữu chủ trương nhà xuất bản Kinh Thi cho ra đời những dịch phẩm có giá trị về triết học và văn chương

Thơ của HUY TƯỞNG đầy những hình ảnh phiêu diêu của thế giới siêu thực với những thi ngữ đậm tính ẩn mật, huyền ảo đôi lúc tiếp cận đến lãnh vực tâm linh nhất là ý tưởng trong đạo Phật.

Sương là nước ở chân như

Động cành thủy lục nên thu thân ngồi

Đêm là máu của mặt trời

Theo huyền lâm dẫn xuống đồi thiền môn

 

Trong vũ trụ thơ của ông, ta hiếm thấy những hiện thực của thời thế mà chỉ cảm được hồn mình chìm vào nội tâm, chiều sâu của những vật cảnh bên ngoài.

Lá trôi xanh

Rụng khẽ những mầm chồi mới hé

Tiếng chim gù sóng sánh chuỗi cườm nâu…

 

Lá trôi xanh

Em trôi miết - hồn tôi vàng nắng cúc

Lăm răm hình cánh cung

Tầm tã huyền cầm hanh hanh nụ…

 

Lá trôi xanh mê thiếp ngực về xanh

Vàng nắng cúc thuở cườm nâu vừa mới gửi…

 

Vậy, có thể nghĩ đến và gọi tên một cõi văn chương như thế là viễn mơ được chăng?

 



TRÍCH THƠ:

 

DƯỚI TRĂNG CÂM

 

Cầm tay em dưới trăng câm

Tôi nghe lá cỏ âm thầm chết theo

Tóc bay đụn bóng tàn xiêu

Thôi em tình đã quá nhiều mây bay…

 

DÂNG TỪ NGỌN CỎ

 

Dâng từ một ngọn cỏ thôi

Mầu trăng xuống bệnh vỡ ngời tiếng chim

Tôi choàng dậy, đất trời im

Máu hồng nghẹn thở cùng đêm mất rồi!

Tập san TƯ TƯỞNG số 8 Năm thứ ba

 

GÓT LỤC TIỂU THƯ

 

Xé đau mảnh áo ngô đồng

Tiểu thư gót lục băng sông sương mờ

Vén tầm tả nửa trang thơ

Gieo thu nguyệt mộng lót tờ kinh xanh

Lá đêm trùng ngọn buông cành

Gào mây vô ảnh dặm thành cố vong.

 

VÀ NGHÌN NĂM CÙNG LÁ CỎ

 

Ồ tiểu thư, ngọn bông chiều

Để anh hái tặng em triều sóng hương

Mai về bóng lệch tà dương

Hồn xiêu phách lạc ngậm hường nhớ nhau

Lưu ly tơ cỏ nghiêng mầu

Nghìn câu vắng lặng dâng sầu xé hoa

 

Ồ tiểu thư, giọt mù sa

Xin em xuống mộng đêm ngà ngà say

Anh về triệu bước mây bay

Quên thân sinh tử bụi đầy áo trăng…

Tập san TƯ TƯỞNG số 2 Năm thứ tư

 

TRANG ĐẦU MỘNG

Tặng Ph. Th.

 

Dấu sương in vết chim hồng

Khi về đón bóng tà trông ngóng Người

Chiều lên muôn dặm mù khơi

Hai bàn tay lạnh buốt lời chiêm bao

 

Tuần trăng u hiển tuôn trào

Nghìn trang đầu mộng bước vào đề thơ…

Ồ cây lá buổi nguyên sơ

Ồ thông ngàn réo trên bờ tử sinh

 

Nơi đâu cuối nẻo biên đình

Đá sương âm vọng thác ghềnh hư không

Ta nằm chết lục sầu đông

Máu khô tóc lặng môi xông hương Người…

 

MÙA CẤM NGUYỆT

 

Người để lại nghìn dấu chân lạnh giá

Trong hồn ta sương đổ bóng căm căm

Mùa cấm nguyệt cuối trời xô thu gãy

Giữa dặm hồng hư huyễn gót trăng tan…

 

TRỜI CỔ NGUYỆT

 

Người rớt lại giữa chiều thu năm cũ

Áo sương chùng trăng lấm bụi chiêm bao

Trời cổ nguyệt băng hồng đau lá mỏng

Ta nằm nghe máu đỏ giạt phương nào…

 

THƯA CÙNG ĐÀ LẠT

 

Xin lứa cỏ trong đêm hồn rạo rực

Ôm chân ta run rẩy dưới trăng ngàn

Và khép chuyện đời kia phiêu lãng

Xuống bên trời cùng sương lạnh chưa tan.

TUYỂN TẬP THI CA 1971

 

DƯỚI CÂY LÁ ĐÈO RÙ RÌ

 

Tặng Người, ta hái ngọn bông Chiều

Rụng xuống phố rừng tiếng tịch liêu

Kìa đêm, ngập bóng ngày phiêu lãng

Xin chết nơi đây cũng quá nhiều

 

Xin chết nơi đây dòng suối nhỏ

Cho vừa cây lá một đêm say…

 

TRÊN BÃI KHUYA NHA TRANG

 

Gió thổi điên về trên bãi hoang

Hồn tôi đủ dại chút mây vàng

Ôi nghìn năm nữa, Người đâu biết

Giữa phút giây này tôi vỡ tan!

 

Giữa phút giây này từ vạn cổ

Sóng ngàn gào xé rách hư không.

Tập san VẤN ĐỀ số 44

 

bài vọng

 

Một ngày anh bỏ về biển xanh cùng nỗi nhớ rừng cao trong đó em nẩy mầm theo ký ức dưới mặt trời vừa mọc còn thơm mùi tóc ướt.

 

Nàng đã nằm trên giá thủy tinh ngày yên tỉnh. Mùa đông cũng qua theo dấu chân lạnh cóng và niềm ước mơ trắng linh hồn lũ dã tràng suốt đời đi hoang chạy trốn chính bóng mình.

 

Sau lưng anh tiếng nói em mọc chót vót như  rừng dương ủ gió nơi đã nuôi nấng anh một thời niên thiếu bông đùa lầm lỗi.

Ngủ đi thôi, em thân yêu trong cuộc trưởng thành.

Chàng coi như bài vọng.

 

Một ngày ở biển anh uy nghi tạc mình thành bức tượng sống đời sống em nhỏ nhoi đau đớn, nhưng sóng xô gọt dần hàng nước mắt về dâng cao thủy triều.

Anh thẩn thờ vốc từng ngụm cát gọi Isabel. Biển bao la chuyền tay tiếp lời anh nhưng em trót là mãi mãi.

Đành tìm nhau trong suốt cuộc tang thương.

Chàng coi như bài vọng.

 

Những tháng năm cộng rơm và ảo giác

Không còn gì cơn lốc xoáy đời anh

Và chàng coi như bài vọng.

thôi em,

hãy cầm lấy

tuổi thơ và… lời từ biệt.

 

12.

 

Bây giờ con tàu quáng nắng bên tường rêu mượt

và anh cơ hồ còn hôn em trong giấc ngủ

bây giờ rừng cao nhựa mùa trẩy lá

lũ chim bay vật vờ

trên cây đau mệt lả

đường sắt cười im tiếng lạnh

bây giờ bàn tay đan thành vực sâu và anh chết giấc.

 

14.

 

Rồi chuyến tàu mùa đông phải đến

anh chạy trên rừng cao thổi harmonica không ngớt

bây giờ nước vui dưới chân cỏ mọc

và sương tan trên trái chín còn xanh

 

15.

 

Tiếng harmonica bỗng dưng buồn bã

anh so tay đốt lửa

đợi hồn tan bóng người.

 

18.

 

Ru em  chiều đổ muộn

ngày đau theo bánh xe

tiếng còi thét rực rỡ

thôi tình xa xa xa…

 

20.

 

Bây giờ rừng kiếp kiếp tiếng kèn anh tạc vào đường chim chết

Ôi con đường chim chết lá bay lệ bỏng.

 

những chiều đá xanh

 

Và những chiều đá xanh

tôi mê sảng ôm bóng mình ngủ buồn

thấy trán các em chập chùng đồi cỏ

ôi những đồi cỏ may những bước chân nụ cười

 

Hỡi các em những em và em hồn trong suốt

ngày mưa phùn tựa kẻ vô danh chạy ngược cánh đồng

tình yêu tôi thật buốt

đi vật vờ cất tiếng hát vô ngôn

chắc gì các em biết được trong những chiều trời xấu

 

Ôi làm sao nói thẳng với các em

những chất chứa nguyện thề

những buồn lo sáng láng

nên vẫn thầm làm thơ

như hẹn tìm nghìn cô đơn còn dấu mặt

 

Và những chiều đá xanh

tôi vĩnh viễn ngồi trên bờ cách biệt

nhớ các em như nhớ những mùa đông

ôi mùa đông thở bằng nhánh cây cong

có con chim sững sờ đánh bạt tiếng kêu

 

Và những chiều đá xanh cùng quẫn

ở trời xa giọt lệ nồng nàn

hỡi em.

Tập san VĂN số 82

 

Ngậm  ngùi gửi lại Tam Kỳ tiếng nói ngàn năm yêu dấu

 

1.

 

Khi nằm một mình trên rừng cao và vui với nỗi đau của một ngày tan bóng để lại sợi thừng hòng buộc thời gian vào bóng dơi đêm - Anh thở mát vào mặt trời và ngầm chứa lời mặc khải như lần ngỡ ngàng nói tiếng yêu em trên lối vắng những chiều mệt gió cành thu.

 

2.

 

Trầm khuất trong cô đơn như là rừng nuôi mạch nhựa – đưa tay soi để hình dung hạnh phúc – và – ôi em – chi riêng linh hồn kẻ tuyệt vọng mới tạo nên thượng đế - và vô cùng trong cái chết riêng em mới dựng cao cuộc tình vẳng đầy nước mắt tim anh rũ rượi cùng cơn giông hồng sẽ trút hạt một ngày chưa ước hẹn giăng mây.

 

3.

 

Cắm chiếc hoa tưởng niệm trên tuổi vàng ngất chất và im nghe tiếng hát chùng mất tự thời xa yêu nhau sủng thiện - kể lể với em bằng cảnh tĩnh mịch đời mình - vẽ vời em cùng nụ hôn buồn lộng lẫy một cơn mơ chưa vỡ giữa đêm nào khuya khoắt ở hỏa cầu xanh trầm bão vọng.

 

4.

 

Đoản khúc này anh viết cho em trên ngọn đồi cao Đà lạt rũ bóng một chiều kinh hãi chợt thấy lòng mình hoang vu biến đổi.

Tập san VĂN số 89

  

kể từ vạn đại

 

Sương là nước ở chân như

Động cành thủy lục nên thu thân ngồi

Đêm là máu của mặt trời

Theo huyền lâm dẫn xuống đồi thiền môn

Rằng trong tột đỉnh càn khôn

Tôi nguyên hình chúa của hôn phối trùng

Tạc hình mây dựng trung dung

Ca từ cựu ước đến vùng kim cang.

 

nhất nguyên

 

Khi nằm đẻ ở bên trăng

Cây là cỏ của nghìn năm trước rồi

Từ thiên thu hạt máu tươi

Chọn kỳ kinh nguyệt cho rơi trứng mùa

Nắng bay lên biển thành mưa

Trăng khuynh đảo mãi cũng chưa hồng quần

Em nằm đẻ lại thanh xuân

Giọt cường toan động cảm mừng lưu sinh.

 

của vườn khuya và ngọc thoan

 

Chim vườn cây cây vườn chim

Nửa đêm đá tảng bỗng chìm theo hoa

Kinh vô cùng đổ ngân nga

Hồn tiêu tịch lặng chui qua mộ người

Sầu tan trong nửa cánh dơi

Nghìn bông huyết rụng đỏ trời chiêm bao

Dầm dề mộng ướt lá sao

Vườn khuya bướm gáy làm sâu vườn người

Tập san VĂN số đặc biệt Thomas Mann

 

Hoài cảm trên Hải Vân Quan

 

Còi tàu thét sáng loáng
Giấc đá lửa ngủ vùi vách núi
trở mình
gió trườn đêm khe lạnh. Lòng se.
Khắc khoải tím những bông hoa. Mờ yếm lệ…

Buổi tầm dương
Thuở sông xa một dải như cuồng. Vành vạnh biếc.
Ngựa lao nhanh vó quạnh.
Bờm sóng dựng
Ồ! Bờm sóng lả!
Trắng xoá hồn chim kêu lạc giọng
Mà lòng vừa nhuốm màu lữ thứ
Chốn quan san…
đẹp xót xa đưa!…

Còi tàu thét rực rỡ
Giấc đá lửa ngủ vùi vách núi
thở nồng hoa nhiệt đới
Lệ không nguôi thăm thẳm đáy chiều
Choàng thức dậy đã xô hồng đẫm đẫm…

Còi tàu
Còi tàu!
Rúc từng hồi rực rỡ
Giấc đá lửa ngủ vùi vách núi
chốn trăng xưa…
mơ giấc rằm xanh
Huế 12/1970

 

MỘT ĐÊM CÂY CỎ

 

Giết cung đàn trăng lạnh

Mây đùn mộ mắt môi

Giọng cười rơi từng mảnh

Chiều dang dở sau đồi…

 

Dầm xuống mồ sương đục

Chiều cháy ngút ác tà

Lửa loang đầu ngọn trúc

Thảng thốt đỏ màu hoa…

 

Chân bước bùng vắng lặng

Si thắt cổ trên cành

Đêm gầm gừ vô hạn

Trăng kêu lừng đá xanh…

 

Nửa khuya trào tóc biếc

Trăng bát ngát ngoài hiên

Chim kêu, ôi kinh động

Rừng ớn lạnh vô biên!...

 

…Phải em ngoài gió lớn

Thầm thì rặng vi lô

Chẻ hai tờ lục diệp

Viết đời xuân không ngờ?...

 

Tập san THỜI TẬP số cuối 27/3/1975


                                                                                                   Nguyễn Thanh Châu
                                                                                                              (AZ, sưu tầm và gởi)


Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D



Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, December 4, 20204:45 PM(View: 20)
Tác Phẩm “Nụ Cười Buồn Mùa Hè” là tác phẩm thứ tư của nhà văn Lê Lạc Giao do Nhà Xuất Bản Văn Học phát hành vào cuối năm 2020. Ba tác phẩm trước là “Một Thời Điêu Linh” (2013), “Nửa Vầng Trăng Ký Ức” (2016), và “Có Một Thời Nhân Chứng” (2018)
Thursday, December 3, 20209:46 AM(View: 68)
Nhà văn Hoàng Hải Thủy Hoàng Hải Thủy là một trong những nhà văn đã nổi tiếng ở Sài Gòn trước năm 1975. Ông nổi tiếng trước nhất như một người viết
Saturday, November 28, 20209:46 AM(View: 108)
Tháng Mười Một, 2011, tôi in tập truyện dài “Đi Mỹ,” do nhà xuất bản Văn Mới phát hành. Trong dự định, tôi mời được nhà văn Nguyễn Đình Toàn, nhà thơ Thành Tôn, nhạc sĩ Nhật Ngân
Thursday, November 19, 202010:18 AM(View: 124)
Học giả Nguyễn Văn Vĩnh lìa đời khi mới hơn 50 tuổi, nhưng sẽ sống mãi trong lịch sử báo chí Việt Nam với danh nghĩa mà làng báo đặt cho ông trong ngày 'đám tang toàn quốc trong làng báo ba miền' của ông: "ông tổ làng báo Việt Nam."
Sunday, November 15, 20208:35 AM(View: 297)
Tôi nhấn mạnh pê-đanh chiếc xe đạp cà tàng, cố đạp xe lên dốc cầu Trương Minh Giảng. Buổi trưa, đoạn đường này rất đông đúc người xe