DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,507,525

Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" - Vào chuyện (1)

Thursday, July 30, 20203:33 PM(View: 1836)
Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" - Vào chuyện (1)
                                                  Tháng ngày "lính lác"


Sach TYH

                                                                                      Hồi Ức


1.


Thi vào...trường đại học lính


Nói đến lính là nói đến sự cơ cực, nhọc nhằn, luôn luôn chạm mặt với cái chết, hoặc đỡ hơn thì bị thương, bỏ một phần thân xác nơi chiến trường...như bản nhạc "Ngày trở về" của Phạm Duy: "Ngày trở về, anh bước lê trên quãng đường đê đến bên lũy tre nắng vàng hoe...""Ngày trở về, có anh thương binh chống nạng cày bừa...".

Lứa tuổi của chúng tôi trong khoảng thời gian thập niên 60, 70...thì miền nam không còn bình yên nữa, mà đúng là thời đại chiến tranh, nhất là dịp sau Tết Mậu Thân, 1968.

Tôi nhớ, khoảng tháng 5/68, tôi đã nộp đơn thi vào cả 2 nơi: Trường Võ Bị Quốc Gia, khóa 25. Và trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị, Khóa 2. Tất cả 2 trường đều tổ chức thi (hình như) tại trường Kỹ Thuật, Đà Nẵng.

Đà Nẵng, nơi tôi đến chỉ có 2 lần. Lần thi tú tài 1 và lần thi tú tài 2.

Tôi không có bà con thân thiết ở Đà Nẵng. Hai lần thi tú tài 1 và 2, tôi đi (ăn) theo một người bạn học cùng lớp. Bạn tôi dẫn tôi ra cùng ở trọ  nhà một người bà con của bạn ấy, ở đâu khoảng khu đường rầy xe lửa. Ở đây toàn là động "chị em ta". Các cô gái mặt hoa da phấn đứng giữa đường mời gọi, níu kéo khách qua đường. Mới đầu, tôi ngu ngơ không biết là gì, sau đó, nghe người bạn giải thích, "động đĩ đó mi" tôi mới vỡ lẽ, cho nên sau đó, khi đi ngang qua khu đường rầy xe lửa này, tôi phải cắm đầu, cắm cổ đi thật mau.

Ở đây một tuần, chỉ lo chuyện thi cử, thi xong là ra bến xe về Tam Kỳ liền. Nên tôi vẫn không biết Đà Nẵng đường ngang ngõ dọc thế nào?

Lần thi này cũng vậy. Tôi không có ai thân thiết ở Đà Nẵng. Thì phải làm sao đây?

Tôi chợt nhớ hồi ở quê, nghe nói, các anh như Phan Đắc Lộc, Nguyễn Văn Lục ở Cẩm Khê, Kỳ An, Tam Kỳ... hiện nay đang sinh sống tại Đà Nẵng.

Hai anh Lộc và Lục (sau này anh Lục đổi tên Lâm) là bạn của anh tôi, anh G. Khoảng những năm 62, 63, tình hình an ninh ở Kỳ An không yên ổn, nên gia đình các anh đã dọn về Đà Nẵng.

Tôi chỉ biết hai anh Lộc, Lục qua anh tôi, nhưng "cùng tắc biến", tôi phải đi tìm. Khi được biết gia đình anh Lộc, Lục..., nhà ở khu chợ Cồn, nên tôi cố tìm cho ra. (tôi chỉ có mẫu tin nhỏ, anh Lục có người cha (cũng tên Lục) đang bán thuốc Tây tại khu chợ Cồn, khoảng ngã tư đường Khải Định & Hùng Vương.)

 Tôi đi xe đò ra Đà Nẵng và "ngơ ngác" đi tìm.

May mắn thay, tôi tìm ra ngay được bác Lục. Gặp bác, tôi trình bày hoàn cảnh của mình, và được bác vui vẻ đón tiếp, rồi chỉ đường về nhà bác. Tôi còn được bác cho biết, là hai gia đình anh Lộc, anh Lục cùng mua một ngôi nhà, ở chung nhau. Nhà có căn gác nên nhiều người bạn ở quê ra Đà Nẵng vẫn đến đây ở nhờ.
Bác nói với vẻ rất hào hứng:
- Ô, mấy thằng Thái, thằng Tân, thằng Giảng ra ở đây, đi dạy kèm. Bây giờ nghe nói tụi nó cũng đi lính hết rồi. Mình ở quê với nhau nên giúp đỡ nhau là chuyện nên làm mà mi.

Theo địa chỉ và sự hướng dẫn của bác Lục, tôi tìm ra nhà và gặp anh Lộc. Anh nồng nhiệt tiếp đón tôi. Anh Lộc rất vui khi biết tôi là em anh G. Anh ân cần lo chỗ ngủ, và nói:
- Ăn uống không bao nhiêu, mi cứ ở đây mấy ngày lo thi cử, còn gia đình có gì ăn nấy. Còn đi thi thì tau chở đi cho, mi đừng ngại gì hết.
Biết làm phiền như vậy, nhưng tôi cũng mừng là có chỗ ăn chỗ ở yên tâm lo ôn bài để thi. Xong, hôm về, tôi gởi tiền ăn, gia đình anh Lộc không lấy đồng nào.
 Tôi biết thêm, mấy năm trước đó, anh Lộc thi vào trường Sư Phạm Qui Nhơn, ra trường dạy tại Đà Nẵng, anh được hoản dịch vì lý do gia cảnh, vì là con trai độc nhất trong gia đình...
Hai lần thi như vậy. Tôi còn nhờ anh Lộc dò coi kết quả dùm nữa chứ.
 
*
 
Ngày tôi còn học trung học đệ nhất cấp, nhìn các anh và các chị ở Cẩm Khê đi học trung học ở Tam Kỳ, chạy xe đạp trên đường tỉnh lộ từ Cẩm Khê xuống Chiên Đàn (Ngã ba Kỳ Lý), rồi từ đó đạp xe vào Tam Kỳ. Các anh/chị ở Cẩm Khê, tuy ở xa thị xã Tam Kỳ hơn tôi, nhưng tôi vẫn thấy các anh chị này rất đẹp, rất tân thời, ăn diện mốt miết thời trang lắm, như các chị Lan, chị Nga, chị Kiều. Các anh Nguyễn Văn Đàm, Nguyễn Duy Anh, Phan Đắc Lộc, Nguyễn Văn Lục, Nguyễn Trung Vân, Lê Trung Dung...Bửu, Hạn...đều nổi trội hơn tụi tôi về hình thức.

Sau nay, qua mấy năm, tôi vào học ở Sài Gòn...thì các bạn, có người còn chưa qua ải tú tài 1. Rớt và Đậu. Cái bằng tú tài 1 tuy là nhỏ, nhưng rất quan trọng lúc này, là có thể thay đổi cuộc diện tương lai của một con người.

Đó là, nếu Rớt thì: "Rớt tú tài anh đi trung sĩ, em ở nhà lấy Mỹ nuôi con", câu ca dao (cạo) thời hiện đại, tuy có ý bông đùa, nhưng nghe cũng mỉa mai chua chát, đã nói lên một tình trạng bế tắc của xã hội đang thời kỳ chiến tranh.
Còn Đậu thì, tiếp tục học lên, hay cùng lắm, là vào trường bộ binh Thủ Đức, tốt nghiệp ra trường được đeo lon chuẩn úy, là sĩ quan, nếu không xanh cỏ thì ba, bốn năm sau cũng trung úy, đại úy.

Vì tình trạng rớt/đậu trên, nên để được hoản dịch, các bạn bị rớt, thường thay đổi khai sinh, thay tên đổi họ. Thường, sự thay tên đổi họ này, các anh tự khai sụt tuổi xuống, người thì sụt hai, ba tuổi, người thì sụt bốn, năm tuổi. Nghĩa là khai làm sao cũng vừa với tuổi thật, để nếu có đi ra đường, có bị cảnh sát hay quân cảnh chặn đường xét hỏi giấy tờ, thì nhìn cũng "vừa chạng". Những bạn, mới đầu mang cái tên lạ, khi gặp bạn mình, có người thật ngỡ ngàng, người quen thường gọi tên cũ, còn tên mới thì lạ hoắc...nhưng rồi thời gian qua, cái gì cũng êm, xuôi chài mát mái.

                                                                                              *

Chuyện kết quả đậu vào trường đại học Chiến Tranh Chính Trị, cũng làm tôi suy nghĩ đến số phận con người. Lúc ấy, tôi vẫn còn đang đi dạy ở trung học Lý Tín, thì được điện tín anh Lộc gởi vào báo tin tôi đậu. Tôi liền chạy xe ra Đà Nẵng, vào Bộ Tư Lệnh QĐI & QK1, Khối Chiến Tranh Chính Trị, coi xem sao. Có hai, ba tờ giấy niêm yết kết quả dán bên ngoài tường của Khối CTCT, thế mà tôi tìm tên tôi lòi tròng con mắt, vẫn không thấy. Tôi buồn bã đành lủi thủi chạy xe về...đi dạy lại. Lúc này thì tôi buồn thật sự, vì nghĩ mình học yếu nên bị rớt, nên tôi (tạm tính), vừa đi dạy lại, vừa làm hồ sơ xin đi thụ huấn 9 tuần theo giáo chức. Hồ sơ cũng đã được trường chuyển đi.

Cũng nửa tháng sau, lại có một tin nhắn bằng miệng của anh Phan Lý Long, từ Đà Nẵng nhắn vô. Anh Long cũng chỗ quen biết, hiện là trung úy, sĩ quan truyền tin ở QĐI. Anh Long nhắn vào Lý Tín cho K.Y, là tôi đã đậu...Và (lại được) thêm một cái điện tín nữa (lần thứ 2) của anh Lộc, nói, chắc chắn là tôi đã đậu. Cho nên, từ chỗ Rớt, qua chỗ Đậu, tôi không còn lý trí nữa, để xét cái nào tốt hơn cái nào? Biết mình đậu nên tôi rất vui mừng, quyết định đi trình diện ngay.

Sau này, khi ra trường, đi hành quân tác chiến khổ như con..., nhìn thấy các bạn tôi như Tú, Hào, Viên, chạy Honda đi dạy tà tà, tôi lại tự chữi tôi ngu, số mình là số con rệp.

(Xin mở ngoặc, sau 1975. Tôi được tin anh Lộc chết, một cái chết rất thương tâm, là một buổi chiều tại nhà, anh đứng trên chiếc ghế cao, để sửa điện, chiếc ghế bị ngã, làm anh té, bị chấn thương sọ não, nên chết ngay tại chỗ. Nghe tin mà tôi cảm thương anh quá! Một người anh hiền lành, tốt bụng, mà số phận không may.)
 
*
 
Lần này, vào trình diện Khối Chiến Tranh Chính Trị, sau khi trình thẻ căn cước cho một vị sĩ quan, thì được sĩ quan này, sau khi dò bản kết quả, nói với tôi:
- Anh đã đậu vào Khóa 2/CTCT. Trước đây đã có một toán trình diện và đang thụ huấn ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung. Anh vào lần này theo đợt thứ 2, đợt này đang ở Trung Tâm 1 Tuyển Mộ Nhập Ngũ. Bây giờ chúng tôi cấp Sự Vụ Lệnh, anh qua trình diện ở Trung Tâm 1 Tuyển Mộ Nhập Ngũ, nhé.

Tôi cầm tờ giấy trình diện Trung Tâm 1 Tuyển Mộ Nhập Ngũ, mà lòng nhẹ tênh. Không biết vui hay buồn. Lúc này vào trường sĩ quan, tôi cũng chưa phân biệt được hai chữ Trừ Bị và Hiện Dịch là như thế nào? Cảm giác tôi thật mơ hồ. Khi chiếc lưới hiện dịch đang bủa vây tôi, đó là theo nguyên nghĩa, hiện dịch là tình nguyện, xung phong, ký tên đồng thuận, chấp nhận gia nhập suốt đời vào nghề lính.

Dù khù khờ, thật thà, nhưng tôi vẫn biết là khi đã trình vào trại nhập ngũ rồi, thì đường lui ra cũng rất khó, nên buổi chiều và đêm hôm đó, tôi ở lại nhà anh Tôn chơi. Buổi tối, anh Tôn, một người anh làm việc ở điện lực, đã cho tôi uống một chầu bia say mềm môi...say đến đổ gục xuống bàn, không biết trời trăng gì nữa cả.

Sáng hôm sau, khoảng 10 giờ, anh Tôn chở tôi đi ăn sáng và sau đó chở vào trại nhập ngũ số 1. Hành trang tôi đem theo chỉ hai bộ đồ dân sự, đôi giày dân sự, bàn chải và kem đánh răng...thế thôi, vì ai cũng nói, vào lính, sẽ được phát ăn, uống và áo quần, giày giép...Nói chung là quân trang quân dụng đầy đủ, nên tôi đem theo chỉ bấy nhiêu.
 


Trần Yên Hòa
(còn tiếp)

* 



*

Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks!

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, June 11, 20217:41 AM(View: 76)
Chừng tuổi này, dự đám cưới bạn bè, người thân, con cháu, học trò cũ… thậm chí cả người lạ… cũng khá nhiều, nhớ không hết. Nhưng có một đám cưới tôi không bao giờ quên. Nó thuộc về một quá khứ xa, rất xa đã nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhớ về họ, nó hiện lên trước mắt mới toanh như vừa mới hôm qua. Đó là đám cưới của anh chị Trần Hoài Thư & Nguyễn Ngọc Yến. Mối tình của hai người khá ly kỳ, mối tình văn chương pha đậm chất lãng mạn mà tôi là kẻ bên lề, chứng kiến trọn vẹn tới ngày hợp hôn của hai người. Với THT thì quen thân từ hồi ghé thăm anh tận nơi đóng quân ở cầu Bà Gi, Bình Định. Rồi mỗi dịp tôi nghỉ hè, anh lại đeo xe đò Phi Long, Tiến Lực vào Tuy Hòa với anh em văn nghệ ở đây. Tôi thích và mến anh ở chỗ trực tính, bất cần đời và không hiếm những câu văng tục trong lúc trò chuyện. Lại nữa, anh có thể viết bất kỳ ở đâu: đang cà phê với đám đông, trong buổi nhậu… nghĩa là những ý tưởng, câu chuyện xuất hiện trong đầu lúc nào thì người anh như chiếc lò xo tự động bật lên: xé tờ
Tuesday, June 8, 20216:50 PM(View: 84)
Cấp tiến (progressive) là từ phương Tây để chỉ khuynh hướng chính trị xã hội cởi mở hơn so với những quan điểm có trước đó. Sự cởi mở đó là cái nhìn thân thiện với những cộng đồng thiểu số, ủng hộ công bằng xã hội nhiều hơn, tự do tư tưởng nhiều hơn,… Đó là cách tôi hiểu từ này, và tôi cho rằng cũng có khá nhiều người Việt hiểu như vậy. Tuy nhiên, bên cạnh cách hiểu như thế, còn có cách nhìn các nhóm cấp tiến được phân chia theo sơ đồ Tả/Hữu, cũng của phương Tây về chính trị xã hội. Trong sơ đồ này, các nhóm cấp tiến được xếp về phía bên trái, tức là cánh tả, mà trong đó ý thức hệ cộng sản cũng được định vị. Vì thế nhiều người Việt tin là các nhóm cấp tiến, cánh tả, là gần với chủ nghĩa cộng sản, tệ hơn nữa là gần với kiểu cai trị toàn trị của các nhà nước cộng sản theo mô hình Soviet của Lenin, của Đệ tam quốc tế. Ví dụ rõ ràng nhất về niềm tin này của người Việt là khuynh hướng của họ trong cuộc bầu cử ở Mỹ năm 2020 vừa qua. Rất đông người Việt, trong lẫn ngoài nước, nhìn
Sunday, June 6, 202110:33 AM(View: 118)
Quê tôi có cái hát bộ là nổi tiếng. Cụ Tản Đà từng bảo: “Tuồng Bình Định, rạp Phú Phong.” Tuồng là tác phẩm viết ra, rạp là chỗ diễn tuồng. Viết tuồng hay, diễn tuồng cũng giỏi nữa; thế là xuất sắc mọi bề? Tôi nghe vậy, biết vậy. Rồi có lần gặp bài Lỗ Tấn về chuyện xem hát ở xứ ông. Chuyện thật ngộ. Xem qua nhớ hoài. Lỗ tiên sinh viết bài ấy năm 1922, tức năm ông vào khoảng tứ tuần. Bảo rằng trong vòng hai mươi năm qua ông chỉ xem hát Tàu ở Bắc Kinh có hai lần. Lần đầu vào năm 1912, tức năm ông 31 tuổi. Ông nghe bạn nói hát tuồng ở Bắc Kinh là nhất, thế nào cũng phải xem cho biết. Thì xem. Đêm ấy, ông hớn hở vào một rạp hát. Tuồng đang diễn, kèn trống inh ỏi, sắc màu rực rỡ, khách xem đông đảo... Ông len lách vào chỗ có mấy chiếc ghế trống, toan ngồi, thì nghe có tiếng la: “Ấy! Ghế đã có người giữ trước cả rồi đấy.” Loanh quanh tìm mãi không có chỗ ngồi, ông tháo lui, bỏ cuộc. Lần thứ hai — ông không nhớ năm nào — có đêm hát gây quĩ cứu trợ nạn nhân bão lụt ở Hồ Bắc. Ông
Tuesday, June 1, 20213:04 PM(View: 123)
Giữa những lá cờ Hoa Kỳ bay phất phới trong buổi tập hợp của Tổng thống Trump tuần qua [sáng ngày 6 tháng Giêng], tiếp theo là trong cuộc tuần hành tới Điện Capitol của đoàn người ủng hộ ông, người ta thấy một sự khác thường: đó là có một lá cờ của một nước khác, một quốc gia chỉ còn tồn tại trong ký ức và tưởng tượng, đó là Việt Nam Cộng Hòa. Lá cờ đặc biệt này có mầu vàng rực rỡ với ba gạch ngang mầu đỏ. Những người Mỹ thuộc thế hệ chiến tranh hẳn còn nhớ lá cờ này. Không có gì ngạc nhiên khi thấy cờ Nam Việt Nam trong cuộc nổi dậy bất thành chống lại nền dân chủ Mỹ, song đó vẫn gợi một nỗi thất vọng. Những người Mỹ gốc Việt cấp tiến khi nhìn thấy lá cờ vàng tại cuộc tập hợp đã lên tiếng kết án điều mà họ cho là một xúc phạm đối với lá cờ này khi nó xuất hiện bên cạnh cờ Confederate [của quân ly khai trong thời Nội chiến Hoa Kỳ]. Làm thế nào mà lá cờ này lại có mặt ở đấy? Tại sao một lá cờ của một quốc gia khác lại được nhận cho vào đoàn diễn hành mà phần lớn là những người Da
Friday, May 28, 202110:25 AM(View: 293)
Doanh nhân Nguyễn Phương Hằng trở thành tâm điểm trên mạng xã hội khi livestream của bà thu hút gần nửa triệu người xem trực tiếp đồng thời trên các nền tảng YouTube và Facebook. Những ngày này, lướt qua các mạng xã hội, bất cứ ai cũng có thể dễ dàng bắt gặp những bài bình luận, câu cảm thán, hình ảnh gây cười liên quan tới những buổi livestream (phát hình trực tiếp trên mạng) của một người phụ nữ giàu có. Người thì thích, người thì chỉ trích, nhưng tựu trung, tất cả đều quan tâm tới nữ doanh nhân này. Chuyên gia truyền thông Nguyễn Ngọc Long đánh giá với BBC News Tiếng Việt ngày 26/5 rằng đây là một buổi livestream "vô tiền khoảng hậu, xô đổ mọi kỷ lục" và dưới con mắt của ông, những bước bà Hằng làm là "bậc thầy cao thủ về truyền thông". Bà Nguyễn Phương Hằng là Tổng Giám đốc và Phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần Đại Nam và là vợ của ông Huỳnh Uy Dũng, hay còn gọi là Dũng "lò vôi", một doanh nhân giàu có nổi tiếng tại Việt Nam. Nữ đại gia này thời