DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,444,008

Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" (tiếp theo 2)

Monday, August 3, 20205:04 PM(View: 1082)
Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" (tiếp theo 2)
Tháng ngày "lính lác"

TYH3_0
(tiếp theo)


2.

Tôi mang cái túi xách trên vai, nhẹ hèo. Bước khỏi chiếc xe vespa của anh Tôn. Chiếc xe kềnh càng, to đùng, nhưng chạy máy êm re. Anh Tôn làm việc ở nhà máy điện Quảng Ngãi, nay mới đổi về làm tại Đà Nẵng được khoảng một năm. Anh có nhà cửa đàng hoàng, vợ con bảy, tám đứa, nhưng anh sống rất bạt mạng, nhậu nhẹt lu bù. Tuy vậy, anh là người làm ra tiền, quảng đại, hào sảng.

Tôi nói với anh Tôn:
- Thôi em đi nghe anh Tôn. Cảm ơn anh đã giúp em, hồi hôm nhậu với anh một bữa đáng đời. Vui quá.
Anh Tôn nói nhỏ bên tai tôi:
- Thôi em đi vào đi. Khi nào được phép ra chơi, nhớ ghé nhà anh, đừng ngại gì hết, nhé. Em nhớ địa chỉ, đi xe ôm có mấy chục bạc.

Tôi dạ nhỏ rồi bước vào chỗ bên phải cánh cổng của Trung Tâm 1 Tuyển Mộ Nhập Ngũ, có chòi canh với người lính gác đứng bên trong.
Tôi lục túi lấy cái Thẻ Căn Cước và cái Sự Vụ Lệnh, cầm tay. Rồi đến gần nói với người lính gác:
- Thưa anh, tôi có Sự Vụ Lệnh vào trình diện ở đây. Xin anh cho vào.
Người lính gác đưa tay cầm lấy 2 tờ giấy, đọc xong, anh nói:
- Được rồi. Anh vào đi. Anh vào trong Bộ Chỉ Huy trình diện với Ban Nhân Viên.
Tôi nói:
- Cảm ơn anh.

Người lính gác bước ra mở cổng cho tôi vào. Bên trong là một khu đất rộng...Có một dãy nhà tôn san sát lố nhố người, họ bận đồ lính rộng xềnh xoàng, nằm ngồi trên các chiếc giường sắt đôi, trên một, dưới một...
Tôi bước vào xế bên một dãy nhà như là văn phòng. Văn phòng có kê một dãy bàn, và có những người lính đang làm việc.
Tôi hỏi một người lính:
- Thưa anh, phòng trình diện ở đâu, anh làm ơn chỉ dùm.
Người lính nói:
- Anh vào trong đi, đến thấy có ghi hàng chữ là Phòng Trình Diện.
Tôi cảm ơn rồi đến chỗ theo lời hướng dẫn của người lính. Bước vào thì gặp một trung úy lo coi về việc các khóa sinh. Tôi đưa giấy tờ ra cho viên sĩ quan, và ông theo tờ giấy, ghi tên tôi vào hồ sơ. Xong, vị trung úy nói:
- Bây giờ anh theo tôi xuống phòng bên kia. Trong lúc chờ đợi đưa anh vào huấn luyện ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, anh tạm thời ở đây. Căn phòng này chứa các bạn cùng khóa anh đấy, cũng mấy chục người, họ trịnh diện cũng được một tuần rồi. Các anh sẽ ở chung với nhau. Phòng này còn rộng, nhiều giường còn trống nên anh chọn giường nào cũng được. Anh đến cho biết chỗ, xong tôi dẫn anh đi lãnh quân trang.

Người trung úy dẫn tôi đến căn phòng lúc nãy tôi đã nhìn qua. Thấy tôi, các bạn kẻ nằm, người ngồi, trên các giường sắt. Họ vẫy tay và la to:
- Có lính mới anh em ơi!
Mọi con mắt đỗ dồn nhìn về phía tôi. Tôi cũng vẫy tay chào lại các bạn. Tôi chọn đại một chiếc giường sắt bỏ không và nói với viên trung úy:
- Tôi chọn giường này.

Xong, viên trung úy dắt tôi đi lãnh quân trang. Lãnh 2 cặp đồ lính rộng, một đôi giày bố & vớ, giây nịt, nón lưỡi trai, bi đông nước, sac marin...
Người trung úy dặn thêm:
- Anh vào đây rồi là anh đã là người lính, phải chấp hành mệnh lệnh. Sáng thức dậy 5 giờ, chuẩn bị sinh hoạt, lãnh phần ăn, uống. 6 giờ ra sân tập thể dục...Khi trại có chuyện làm việc, anh phải chấp hành. Có thể thứ bảy, chủ nhật các anh được ra phép thăm nhà, nhưng đi về phải đúng giờ. Các anh ở đây khoảng một đến hai tuần, nếu có chuyến bay thì các anh đi. Thôi anh về phòng, thay quần áo lính...ở trong này không được bận đồ dân sự.

Tôi ôm mớ quân trang quân dụng về phòng, để trên giường và bắt đầu thay quần áo. Lần đầu tiên bận cặp đồ lính rộng xềnh xoàng, còn thơm mùi vải mới, tôi chợt thấy lòng buồn buồn. Thế là giã từ đời sống dân sự, giã từ những ngày tự do bay nhảy ngoài đời, giã từ những buổi lên lớp giảng bài cho học sinh. Giã từ em, giã từ!

Dù là lính mới đối với các bạn trình diện trước tôi hai tuần. Các bạn này là những bạn sống ở các tỉnh Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Tín, Quảng Ngãi và Đà Nẵng. Cũng "cùng một lứa bên trời lận đận", qua tiếp xúc ban đầu, có bạn cùng lớp với tôi, có bạn học hai, ba năm đại học, lấy được mấy chứng chỉ luật khoa có, văn khoa có, khoa học có. Được các bạn tâm sự, là muốn vào trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị vì nghe cái tên trường quá hay và cũng muốn có một tương lai - sau này được làm ở văn phòng, hay những đơn vị Chiến Tranh Chính Trị ở hậu phương - chúng tôi cùng nhau có những mơ ước thật tốt đẹp về tương lai mình.

Ở Trung tâm 1 tuyển mộ nhập ngũ, chỉ loanh quanh: tập họp, làm vệ sinh doanh trại. Rồi về phòng nghỉ, đấu láo, kể chuyện ngoài đời cho nhau nghe...Trưa, chiều, xuống phòng ăn, thức ăn của lính tuy không ngon, nhưng trong hoàn cảnh sinh hoạt chung. Bọn tôi, ai cũng tuổi từ mười chín, hai mươi, hăm mốt... nên sức ăn ngồn ngộn. Lúc nào nhà ăn cũng "hết hàng".

Buổi chiều, sĩ quan trực cho tập họp để vào phòng. Các nhà bên kia những người trình diện thuộc thành phần giáo chức, trình diện đi học khóa 9 tuần...Các vị, ai mới vào sinh hoạt đời lính cũng ngơ ngác như nhau. Tôi nhìn thấy có thầy K, giáo sư dạy trường trung học TCV, thầy N, giáo sư PCT, còn nghe nói thầy Chánh Sở Giáo Dục thành phố Đà Nẵng nữa. Họ thường tập họp trễ, đứng trong hàng lộn xộn, cũng bị phạt nhảy xổm, hít đất như mọi người.

Các bạn tôi gặp ở đây đều dễ thương, cởi mở. Chỉ có bạn Bích "khều" hay nghênh ngang, tôi nhìn Bích một lần, Bích dọa đánh tôi. Tôi đành xếp vó im lặng. Tuy nhiên sau này vào quân trường Đà Lạt, tôi và Bích cũng thân nhau, rất vui vẻ.

Tôi nhớ có Lê Quang H., Hoàng Đ., Trương H., Hà Thúc L., Trần Thanh Ng., Lữ Ch., Võ Văn H, Trần Quang H. Nguyễn Văn H, Lê Đại T, Hồ Ng, Hoàng Văn C, Nguyễn A, Nguyễn Đình H, Nguyễn Thế H, Bùi Minh Tr, Lê Phước B, Nguyễn Thanh V, Nguyễn N..., Nguyễn Ngọc Th...và...

Sau này, có 2 anh rút ra khỏi đám tụi tôi, đám Khóa 2 CTCT. Đó là anh Lê Phước B, và anh Nhật (tạm gọi vậy, vì không nhớ...). Anh Lê Phước B, trong những ngày đầu đã có lời nói, "chê" lính này rồi, và anh tìm cách rút ra. Sau đó, anh thi đậu vào Khóa Đốc Sự Quốc Gia Hành Chánh. Còn anh Nhật, thì vào trại Nguyễn Tri Phương, có việc đo chiều cao, phải trên 1m6, nên Nhật bị loại.

Tôi ghi nhận tên các anh, chỉ là để nhớ lại một thời, và vì thời gian cũng đã quá lâu, có thể lẫn lộn các bạn đi đợt 1 hay đợt 2. Nếu sai xin các bạn đại xá.

Trong các bạn cùng đợt này, có một bạn tên Trần Thanh Ng. Anh chàng hơi thấp nhưng mặt mày sáng sủa, đẹp trai, râu quai nón rất đàn ông...Tôi lân la nói chuyện, và kết nhau. Vì bạn Ng. đã học ở Luật Khoa SG, có 2 chứng chỉ luật. Ng. từng đi Đài Loan học về "nhà máy đường", về nhưng không đi làm, đến tuổi đi lính phải "nhảy" vào đây. Ng. đã từng làm phóng viên ở báo Điện Tín, thích làm thơ, viết văn...rất hợp với tôi. Ng. đã từng sinh hoạt về Văn Học Nghệ Thuật với các bạn văn nghệ Quảng Ngãi, như Phan Nhự Thức, Hà Nguyên Thạch, Khắc Minh...Ng. quen biết, giao tình thân thiết với nhà thơ Trần Tuấn Kiệt và họa sĩ Nghiêu Đề, nên tôi rất nễ phục Ng.

Từ hồi dạy học ở Mộ Đức, tôi về ở trọ cùng nhà thầy Lê Hữu Quả, tôi biết các anh văn nghệ ở Quảng Ngãi, các anh viết văn, làm báo. Tôi rất mê, nhưng chưa có điều kiện làm quen. Nay biết Ng. là bạn thân của anh đó, tôi rất nễ phục. Cho nên, có lẽ tôi và Ng. thân nhau là cũng từ tình văn nghệ, tiếp theo là tình lính.
Từ đó, Ng. là bạn thân nhất trong đời lính của tôi...cho đến bây giờ.


                                                                                        *

Tập họp, tập họp!
Tiếng còi tu huýt nổi lên xé tan cái im lặng của một đêm. Trời gần sáng. Cùng tiếng kêu to của vị sĩ quan coi phòng chúng tôi. Thời điểm này tôi không thấy có tân binh nào, hình như lúc này, ở đây chỉ nhận những người vào học sĩ quan, hay giới giáo chức sẽ học quân sự 9 tuần. Chúng tôi thì thanh niên phơi phới nên nhanh nhẹn hơn, nên khi nghe tiếng còi tu huýt và tiếng kêu của vị sĩ quan, thì vội nhảy xuống giường và nhanh nhảu ra sân tập họp.

Sau khi hàng dọc, hàng ngang thẳng thớm. Vị sĩ quan bắt đầu đếm nhịp cho chúng tôi tập thể dục, chim bay cò bay...Thực ra đây chỉ là trại tiếp chuyển nên vấn đề kỷ luật cũng lỏng lẽo, cùng lắm, bạn nào có nghịch phá thì chỉ phạt khoảng 20 hít đất hoặc nhảy xổm mà thôi.

Sau khi tập thể dục, vị sĩ quan hướng dẫn tuyên bố:
- Hôm nay, các anh về phòng chuẩn bị gọn gàng quân trang quân dụng, trưa nay khoảng 2 giờ có chuyến bay quân sự chở các anh vào trại tiếp chuyển Nguyễn Tri Phương, thuộc trung tâm huấn luyện Quang Trung, để các anh huấn luyện ở đây 9 tuần, cho qua giai đoạn tân binh. Xong rồi quý anh mới được di chuyển vế quân trường Đà Lạt.

Thế là chúng tôi đã ở đây gần 2 tuần. 2 tuần thời gian đủ để chúng tôi quen biết nhau. Tuổi trẻ dễ thân thiện, Nguyễn Ngọc Bích không còn hăm dọa đánh tôi nữa, tánh Bích phổi bò thế thôi, chứ không ghét bỏ gì anh em.

Nhìn lại và qua tiếp xúc, cũng nhiều anh có "nghề" về ca hát, có giọng hát bè, chỉ huy ban nhạc, hát đơn ca, hay sáng tác nhạc như Nguyễn Ngọc Th, Hoàng Đ, Lê Quang H, Trương H...

Anh em ai về phòng cũng vui, cười nói dỡn hớt vang trời. Vì chiều nay lên máy bay quân sự đi Sài Gòn. Tuổi trẻ, những chuyến đi là những niềm vui, thay đổi cũng là niềm vui. Ai cũng ngơ ngác khi nhìn về mai sau, khi nghĩ mình đi đúng hướng với những hy vọng, niềm vui theo như những tờ Bích Chương quảng cáo kêu gọi vào trường, dán đầy trên các nơi công cộng, rồi lên đài phát thanh, đài truyền hình trung ương, hay đài quân đội. Các đài TV địa phương, đài phát thanh mỗi tỉnh, mỗi thành phố, oang oang suốt ngày, là chúng tôi sẽ tốt nghiệp trở thành những sĩ quan văn võ song toàn, là những kỹ sư tâm hồn.

Miếng mồi quân đội đưa ra nhử chúng tôi ngon lành quá.
 
 

                                                                                           Trần Yên Hòa
                                                                           
(còn tiếp)

                                   * 


                                    *
                                    Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, January 18, 20216:00 PM(View: 66)
Chị kể hồi ở Sài Gòn hay tới một quán cháo vịt ngon muốn xỉu, nhưng tới hơi trễ chút là phải chịu bụng đói ra về. Bởi quán chỉ bán đúng sáu con vịt, không thêm không bớt. Khách có kì kèo hay đòi nằm vạ cũng chỉ nhận được nụ cười, “chịu khó mai quay lại”. Hỏi khách quá chừng đông sao không bán thêm, chú chủ quán cười, nhiêu đây là đủ. Nhưng đủ cho cái gì, chú không nói thêm. Ngồi quán đó, chị nhớ quán bán bánh canh cua của má nổi tiếng xóm hẻm hồi xưa. Mỗi ngày nấu đúng bảy chục tô, hỏi mua tô thứ bảy mươi mốt về làm thuốc cũng hên xui. Sáng dọn chưa ấm chỗ, vèo cái hết nồi bánh, bà dành cả thời gian còn lại của ngày để nằm võng nghe Thái Thanh, hoặc dẫn con Chó đi chơi dài xóm. Chó, là tên của con vịt xiêm cồ. “Sống như má mình không phí cuộc đời. Đâu phải giàu mới vui”, nhắc tới đó chị bùi ngùi. Người ra thiên cổ lâu rồi, nhưng ký ức động đậy như người vẫn đi lại quanh đây. Chị nói người sống ung dung kiểu vậy giờ ngày mỗi hiếm, nhưng không phải không có. Họ đang ở đâu đó,
Thursday, January 14, 20212:14 PM(View: 107)
Những lá cờ VNCH có thể được nhìn thấy qua các hình ảnh được truyền trực tiếp từ các hãng truyền thông Mỹ về cuộc biểu tình sau đó biến thành bạo động của những người ủng Tổng thống Donald Trump tấn công vào Điện Capitol trong lúc các thành viên Quốc hội Mỹ bỏ phiếu xác nhận chiến thắng của ông Joe Biden, bước cuối cùng chấm dứt các nỗ lực của ông Trump nhằm lật ngược kết quả bầu cử. Cuộc bạo loạn đã khiến 5 người thiệt mạng, trong đó có một cảnh sát bảo vệ Điện Capitol, và bị nhiều người lên án vì đã tấn công vào nơi được coi là thành trì dân chủ của Hoa Kỳ. Quartz, một hãng tin quốc tế có trụ sở ở New York, đã thu thập hình ảnh các lá cờ được thấy tại cuộc biểu tình tấn công Điện Capitol hôm 6/1, trong đó có cờ vàng 3 sọc đỏ của VNCH. Trang mạng tiếng Anh này liệt kê ra những lá cờ của các nhóm thượng đẳng da trắng, gồm Pround Boys – một tổ chức cực hữu phát xít mới chỉ toàn đàn ông chuyên cổ vũ và tham gia bạo lực chính trị hiện đang bị Canada xem xét đưa vào danh sách khủng bố
Tuesday, January 12, 202112:13 PM(View: 170)
Chuyện chưa đi đến đâu, thì nạn dịch Corona bùng phát. Nằm nhà “trốn dịch”, đọc Email do hai thằng bạn cố tri gởi đến: chuyện Đông, Tây, kim, cổ; thời sự nóng bỏng - đọc mệt nghỉ! Khổ nỗi, là ‘thằng kỳ co’ gởi các tin tức và các bài bình luận bất lợi cho TT Trump; còn ‘thằng hay nói’ gởi điều ngược lại làm “điên cái đầu”… Hồi nào đến giờ, cộng đồng người Việt ít khi đồng lòng về một vấn đề chính trị. Đó là điều bình thường trong một xã hội tự do - tranh luận cho vui, rồi thôi, ai về nhà đó, giữ lấy lập trường của mình. Nhưng từ ngày Ông Donald Trump đắc cử TT, trong cộng đồng người Việt chia thành hai phe rõ rệt: Phe “binh” – phe “chống”- choảng nhau kịch liệt đến nỗi: cha giận con, vợ ghét chồng, bạn bè từ nhau. Đó là hiện tượng lạ. Điều gì Ông Trump nói ra , “phe chống” bảo: “nổ”, “láo”. Còn “phe cuồng” bảo: “đó là chiêu độc”. Cứ thế chống nhau, rồi phát sinh một số tiếng nghe lạ tai như: “cuồng Trump”, “Truyền thông thổ tả (TTTT)” . “Fake News”…v.v… Trong khí thế hừng hực
Sunday, January 10, 202111:10 AM(View: 193)
Thứ tư tháng 1 ngày 6 vừa qua, một cuộc tấn công vào nền dân chủ của Mỹ đã xẩy ra khi toà nhà quốc hội Mỹ bị một nhóm người biểu tình bạo động tràn ngập. Trong khi cả thế giới sửng sốt theo dõi những diễn tiến đang xẩy ra, có rất nhiều người Mỹ gốc Việt cảm thấy họ mang thêm trong lòng một nỗi xấu hổ khi thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ bị phơi bày bên cạnh những dấu hiệu và biểu tượng của phong trào Da Trắng Thượng Đẳng. Đối với hầu như tất cả người Việt thì lá cờ vàng, tượng trưng cho sự đi tìm nền dân chủ và tự do-biểu tượng của sự đoàn kết, niềm hãnh diện và lòng danh dự, sẽ không thể nào có chỗ đứng chung với biểu tượng của lòng thù oán. Với tuyên bố trên, chúng tôi lên án và cực lực phản đối những vu cáo trong những tháng qua nhằm tấn công vào tính trung thực và công bằng, tự do của cuộc bầu cử, những thứ vu cáo xằng bậy dựa trên thứ thuyết âm mưu sai lạc và nguy hiểm, đã đưa đến một trong những giai đoạn bỉ ổi nhục nhã nhất của nước Mỹ. Là những công dân Mỹ gốc Việt, chúng tôi
Friday, January 8, 202111:19 AM(View: 340)
Cuộc bạo loạn, tấn công vào Điện Capitol - tòa nhà quốc hội, cơ quan lập pháp của nước Mỹ - do những người biểu tình gây ra theo lời kêu gọi, kích động của đương kim tổng thống Mỹ, ông Trump Donald Trump bị cả thế giới tự do chế diễu, lãnh đạo các nước Đức, Ý, Pháp, Canada, Anh.., chỉ trích, lên án. Mạng xã hội như Twitter, Facebook, SnapChat, Youtube, Instagram... đã đồng loạt đóng băng các tài khoản của ông Trump để ngăn chận những tin nhắn xúi dục, hô hào gây bạo loạn tiếp theo của Trump. (1) Không nói đến những thiệt hại về tài sản, nhân mạng với 4 người chết, nhiều người bị thương kể cả 14 nhân viên cảnh sát, thiệt hại nặng nề nhất là biểu tượng tự do, dân chủ của nước Mỹ đã bị hoen ố, phủ mờ vì cuộc biểu tình, vì sự phá hoại, tấn công vào hiến pháp có chủ đích của ông Donald Trump với sự tiếp tay của một số dân biểu, nghị sĩ đảng Cộng Hòa như Ted Cruz, Ken Paxton… Cơ quan cảnh sát liên bang FBI đang công khai kêu gọi dân chúng Mỹ cung cấp tin tức, hình ảnh, video cho họ