DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,479,944

Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" (tiếp theo 2)

Monday, August 3, 20205:04 PM(View: 1420)
Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" (tiếp theo 2)
Tháng ngày "lính lác"

TYH3_0
(tiếp theo)


2.

Tôi mang cái túi xách trên vai, nhẹ hèo. Bước khỏi chiếc xe vespa của anh Tôn. Chiếc xe kềnh càng, to đùng, nhưng chạy máy êm re. Anh Tôn làm việc ở nhà máy điện Quảng Ngãi, nay mới đổi về làm tại Đà Nẵng được khoảng một năm. Anh có nhà cửa đàng hoàng, vợ con bảy, tám đứa, nhưng anh sống rất bạt mạng, nhậu nhẹt lu bù. Tuy vậy, anh là người làm ra tiền, quảng đại, hào sảng.

Tôi nói với anh Tôn:
- Thôi em đi nghe anh Tôn. Cảm ơn anh đã giúp em, hồi hôm nhậu với anh một bữa đáng đời. Vui quá.
Anh Tôn nói nhỏ bên tai tôi:
- Thôi em đi vào đi. Khi nào được phép ra chơi, nhớ ghé nhà anh, đừng ngại gì hết, nhé. Em nhớ địa chỉ, đi xe ôm có mấy chục bạc.

Tôi dạ nhỏ rồi bước vào chỗ bên phải cánh cổng của Trung Tâm 1 Tuyển Mộ Nhập Ngũ, có chòi canh với người lính gác đứng bên trong.
Tôi lục túi lấy cái Thẻ Căn Cước và cái Sự Vụ Lệnh, cầm tay. Rồi đến gần nói với người lính gác:
- Thưa anh, tôi có Sự Vụ Lệnh vào trình diện ở đây. Xin anh cho vào.
Người lính gác đưa tay cầm lấy 2 tờ giấy, đọc xong, anh nói:
- Được rồi. Anh vào đi. Anh vào trong Bộ Chỉ Huy trình diện với Ban Nhân Viên.
Tôi nói:
- Cảm ơn anh.

Người lính gác bước ra mở cổng cho tôi vào. Bên trong là một khu đất rộng...Có một dãy nhà tôn san sát lố nhố người, họ bận đồ lính rộng xềnh xoàng, nằm ngồi trên các chiếc giường sắt đôi, trên một, dưới một...
Tôi bước vào xế bên một dãy nhà như là văn phòng. Văn phòng có kê một dãy bàn, và có những người lính đang làm việc.
Tôi hỏi một người lính:
- Thưa anh, phòng trình diện ở đâu, anh làm ơn chỉ dùm.
Người lính nói:
- Anh vào trong đi, đến thấy có ghi hàng chữ là Phòng Trình Diện.
Tôi cảm ơn rồi đến chỗ theo lời hướng dẫn của người lính. Bước vào thì gặp một trung úy lo coi về việc các khóa sinh. Tôi đưa giấy tờ ra cho viên sĩ quan, và ông theo tờ giấy, ghi tên tôi vào hồ sơ. Xong, vị trung úy nói:
- Bây giờ anh theo tôi xuống phòng bên kia. Trong lúc chờ đợi đưa anh vào huấn luyện ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, anh tạm thời ở đây. Căn phòng này chứa các bạn cùng khóa anh đấy, cũng mấy chục người, họ trịnh diện cũng được một tuần rồi. Các anh sẽ ở chung với nhau. Phòng này còn rộng, nhiều giường còn trống nên anh chọn giường nào cũng được. Anh đến cho biết chỗ, xong tôi dẫn anh đi lãnh quân trang.

Người trung úy dẫn tôi đến căn phòng lúc nãy tôi đã nhìn qua. Thấy tôi, các bạn kẻ nằm, người ngồi, trên các giường sắt. Họ vẫy tay và la to:
- Có lính mới anh em ơi!
Mọi con mắt đỗ dồn nhìn về phía tôi. Tôi cũng vẫy tay chào lại các bạn. Tôi chọn đại một chiếc giường sắt bỏ không và nói với viên trung úy:
- Tôi chọn giường này.

Xong, viên trung úy dắt tôi đi lãnh quân trang. Lãnh 2 cặp đồ lính rộng, một đôi giày bố & vớ, giây nịt, nón lưỡi trai, bi đông nước, sac marin...
Người trung úy dặn thêm:
- Anh vào đây rồi là anh đã là người lính, phải chấp hành mệnh lệnh. Sáng thức dậy 5 giờ, chuẩn bị sinh hoạt, lãnh phần ăn, uống. 6 giờ ra sân tập thể dục...Khi trại có chuyện làm việc, anh phải chấp hành. Có thể thứ bảy, chủ nhật các anh được ra phép thăm nhà, nhưng đi về phải đúng giờ. Các anh ở đây khoảng một đến hai tuần, nếu có chuyến bay thì các anh đi. Thôi anh về phòng, thay quần áo lính...ở trong này không được bận đồ dân sự.

Tôi ôm mớ quân trang quân dụng về phòng, để trên giường và bắt đầu thay quần áo. Lần đầu tiên bận cặp đồ lính rộng xềnh xoàng, còn thơm mùi vải mới, tôi chợt thấy lòng buồn buồn. Thế là giã từ đời sống dân sự, giã từ những ngày tự do bay nhảy ngoài đời, giã từ những buổi lên lớp giảng bài cho học sinh. Giã từ em, giã từ!

Dù là lính mới đối với các bạn trình diện trước tôi hai tuần. Các bạn này là những bạn sống ở các tỉnh Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Tín, Quảng Ngãi và Đà Nẵng. Cũng "cùng một lứa bên trời lận đận", qua tiếp xúc ban đầu, có bạn cùng lớp với tôi, có bạn học hai, ba năm đại học, lấy được mấy chứng chỉ luật khoa có, văn khoa có, khoa học có. Được các bạn tâm sự, là muốn vào trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị vì nghe cái tên trường quá hay và cũng muốn có một tương lai - sau này được làm ở văn phòng, hay những đơn vị Chiến Tranh Chính Trị ở hậu phương - chúng tôi cùng nhau có những mơ ước thật tốt đẹp về tương lai mình.

Ở Trung tâm 1 tuyển mộ nhập ngũ, chỉ loanh quanh: tập họp, làm vệ sinh doanh trại. Rồi về phòng nghỉ, đấu láo, kể chuyện ngoài đời cho nhau nghe...Trưa, chiều, xuống phòng ăn, thức ăn của lính tuy không ngon, nhưng trong hoàn cảnh sinh hoạt chung. Bọn tôi, ai cũng tuổi từ mười chín, hai mươi, hăm mốt... nên sức ăn ngồn ngộn. Lúc nào nhà ăn cũng "hết hàng".

Buổi chiều, sĩ quan trực cho tập họp để vào phòng. Các nhà bên kia những người trình diện thuộc thành phần giáo chức, trình diện đi học khóa 9 tuần...Các vị, ai mới vào sinh hoạt đời lính cũng ngơ ngác như nhau. Tôi nhìn thấy có thầy K, giáo sư dạy trường trung học TCV, thầy N, giáo sư PCT, còn nghe nói thầy Chánh Sở Giáo Dục thành phố Đà Nẵng nữa. Họ thường tập họp trễ, đứng trong hàng lộn xộn, cũng bị phạt nhảy xổm, hít đất như mọi người.

Các bạn tôi gặp ở đây đều dễ thương, cởi mở. Chỉ có bạn Bích "khều" hay nghênh ngang, tôi nhìn Bích một lần, Bích dọa đánh tôi. Tôi đành xếp vó im lặng. Tuy nhiên sau này vào quân trường Đà Lạt, tôi và Bích cũng thân nhau, rất vui vẻ.

Tôi nhớ có Lê Quang H., Hoàng Đ., Trương H., Hà Thúc L., Trần Thanh Ng., Lữ Ch., Võ Văn H, Trần Quang H. Nguyễn Văn H, Lê Đại T, Hồ Ng, Hoàng Văn C, Nguyễn A, Nguyễn Đình H, Nguyễn Thế H, Bùi Minh Tr, Lê Phước B, Nguyễn Thanh V, Nguyễn N..., Nguyễn Ngọc Th...và...

Sau này, có 2 anh rút ra khỏi đám tụi tôi, đám Khóa 2 CTCT. Đó là anh Lê Phước B, và anh Nhật (tạm gọi vậy, vì không nhớ...). Anh Lê Phước B, trong những ngày đầu đã có lời nói, "chê" lính này rồi, và anh tìm cách rút ra. Sau đó, anh thi đậu vào Khóa Đốc Sự Quốc Gia Hành Chánh. Còn anh Nhật, thì vào trại Nguyễn Tri Phương, có việc đo chiều cao, phải trên 1m6, nên Nhật bị loại.

Tôi ghi nhận tên các anh, chỉ là để nhớ lại một thời, và vì thời gian cũng đã quá lâu, có thể lẫn lộn các bạn đi đợt 1 hay đợt 2. Nếu sai xin các bạn đại xá.

Trong các bạn cùng đợt này, có một bạn tên Trần Thanh Ng. Anh chàng hơi thấp nhưng mặt mày sáng sủa, đẹp trai, râu quai nón rất đàn ông...Tôi lân la nói chuyện, và kết nhau. Vì bạn Ng. đã học ở Luật Khoa SG, có 2 chứng chỉ luật. Ng. từng đi Đài Loan học về "nhà máy đường", về nhưng không đi làm, đến tuổi đi lính phải "nhảy" vào đây. Ng. đã từng làm phóng viên ở báo Điện Tín, thích làm thơ, viết văn...rất hợp với tôi. Ng. đã từng sinh hoạt về Văn Học Nghệ Thuật với các bạn văn nghệ Quảng Ngãi, như Phan Nhự Thức, Hà Nguyên Thạch, Khắc Minh...Ng. quen biết, giao tình thân thiết với nhà thơ Trần Tuấn Kiệt và họa sĩ Nghiêu Đề, nên tôi rất nễ phục Ng.

Từ hồi dạy học ở Mộ Đức, tôi về ở trọ cùng nhà thầy Lê Hữu Quả, tôi biết các anh văn nghệ ở Quảng Ngãi, các anh viết văn, làm báo. Tôi rất mê, nhưng chưa có điều kiện làm quen. Nay biết Ng. là bạn thân của anh đó, tôi rất nễ phục. Cho nên, có lẽ tôi và Ng. thân nhau là cũng từ tình văn nghệ, tiếp theo là tình lính.
Từ đó, Ng. là bạn thân nhất trong đời lính của tôi...cho đến bây giờ.


                                                                                        *

Tập họp, tập họp!
Tiếng còi tu huýt nổi lên xé tan cái im lặng của một đêm. Trời gần sáng. Cùng tiếng kêu to của vị sĩ quan coi phòng chúng tôi. Thời điểm này tôi không thấy có tân binh nào, hình như lúc này, ở đây chỉ nhận những người vào học sĩ quan, hay giới giáo chức sẽ học quân sự 9 tuần. Chúng tôi thì thanh niên phơi phới nên nhanh nhẹn hơn, nên khi nghe tiếng còi tu huýt và tiếng kêu của vị sĩ quan, thì vội nhảy xuống giường và nhanh nhảu ra sân tập họp.

Sau khi hàng dọc, hàng ngang thẳng thớm. Vị sĩ quan bắt đầu đếm nhịp cho chúng tôi tập thể dục, chim bay cò bay...Thực ra đây chỉ là trại tiếp chuyển nên vấn đề kỷ luật cũng lỏng lẽo, cùng lắm, bạn nào có nghịch phá thì chỉ phạt khoảng 20 hít đất hoặc nhảy xổm mà thôi.

Sau khi tập thể dục, vị sĩ quan hướng dẫn tuyên bố:
- Hôm nay, các anh về phòng chuẩn bị gọn gàng quân trang quân dụng, trưa nay khoảng 2 giờ có chuyến bay quân sự chở các anh vào trại tiếp chuyển Nguyễn Tri Phương, thuộc trung tâm huấn luyện Quang Trung, để các anh huấn luyện ở đây 9 tuần, cho qua giai đoạn tân binh. Xong rồi quý anh mới được di chuyển vế quân trường Đà Lạt.

Thế là chúng tôi đã ở đây gần 2 tuần. 2 tuần thời gian đủ để chúng tôi quen biết nhau. Tuổi trẻ dễ thân thiện, Nguyễn Ngọc Bích không còn hăm dọa đánh tôi nữa, tánh Bích phổi bò thế thôi, chứ không ghét bỏ gì anh em.

Nhìn lại và qua tiếp xúc, cũng nhiều anh có "nghề" về ca hát, có giọng hát bè, chỉ huy ban nhạc, hát đơn ca, hay sáng tác nhạc như Nguyễn Ngọc Th, Hoàng Đ, Lê Quang H, Trương H...

Anh em ai về phòng cũng vui, cười nói dỡn hớt vang trời. Vì chiều nay lên máy bay quân sự đi Sài Gòn. Tuổi trẻ, những chuyến đi là những niềm vui, thay đổi cũng là niềm vui. Ai cũng ngơ ngác khi nhìn về mai sau, khi nghĩ mình đi đúng hướng với những hy vọng, niềm vui theo như những tờ Bích Chương quảng cáo kêu gọi vào trường, dán đầy trên các nơi công cộng, rồi lên đài phát thanh, đài truyền hình trung ương, hay đài quân đội. Các đài TV địa phương, đài phát thanh mỗi tỉnh, mỗi thành phố, oang oang suốt ngày, là chúng tôi sẽ tốt nghiệp trở thành những sĩ quan văn võ song toàn, là những kỹ sư tâm hồn.

Miếng mồi quân đội đưa ra nhử chúng tôi ngon lành quá.
 
 

                                                                                           Trần Yên Hòa
                                                                           
(còn tiếp)

                                   * 


                                    *
                                    Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, April 6, 20215:52 PM(View: 53)
Bài viết Song Ngọc, Dòng Nhạc Của Một Thời Để Nhớ của tôi vào Hè 2018. Khi viết bài nầy, chúng tôi đã gọi điện thoại trò chuyện và email cho nhau. Tôi nhận được những tuyển tập ca khúc của anh để dẫn chứng chính xác. Khi viết về nhạc sỉ, ca sĩ, tôi vào YouTube để thưởng ngoạn dòng nhạc và lời ca để tạo thêm nguồn cảm hứng. Với nhiều ca khúc của anh trước năm 1975 viết về lính khá quen thuộc, và ca khúc sau nầy ở hải ngoại, tôi đã nghe nhiều lần, rất thích “Hà Nội Ngày Tháng Cũ”. Đoạn kết viết về ca khúc nầy: “Viết về Hà Nội của thuở “ba mươi sáu phố phường, ngàn năm văn vật” qua các ca khúc thời tiền chiến vẫn tuyệt vời đã in sâu trong lòng người thưởng ngoạn. Song Ngọc của dòng An Giang đã sáng tác hai ca khúc nói về Hà Nội, ca khúc Nhớ Em Hà Nội: “Một người con gái Hà Nội Bên bờ Hồ Tây, se sắt tim buồn Chiều vào thu, heo may hắt hiu Mắt em lạnh đầy, mắt em lạnh đầy … Hà Nội mùa thu, sương lam giăng mắc Liễu buồn mong chờ, mù bóng thu sang Trời đã vào thu, ai đi viễn khơi
Saturday, April 3, 202112:21 PM(View: 177)
Thời Việt Nam Cộng hòa, Thủ đô Sài Gòn có 9 quận, sau thêm quận10, rồi 11. Như tôi còn nhớ. Các khu vực được nhiều người biết, hay nghe nói đến là Bàn Cờ, Xóm Chiếu, Thị Nghè, Tân Định, Vườn Chuối, Ngã ba Ông Tạ. Tôi sinh ra và lớn lên trong một xứ đạo ở khu vực Ngã ba Ông Tạ, mà sau này những lúc khai hồ sơ, đơn từ về nơi sinh tôi vẫn không biết là ghi thế nào cho đúng vì ấp, xã nhà tôi lúc thì thuộc về Gia Định, lúc thuộc về Sài Gòn, bây giờ là một phường của TP SG. Mới đây có sách “Sài Gòn một thuở - Dân Ông Tạ đó!” [Nxb. Trẻ, 2021] của nhà báo Cù Mai Công ghi lại khá rõ lịch sử và con người của khu vực này. Sách đã được đón nhận nồng nhiệt,được tái bản ngay và là “Best Seller” trong nhiều tuần qua. Nhà báo họ Cù, hiện đang công tác tại báo Tuổi Trẻ, nổi tiếng từ những ngày còn là “Cỏ Cú”, “Lí Lắc” bên “Mực Tím” với sinh viên học sinh và sau đó có nhiều tác phẩm phóng sự xã hội qua 6 tập “Saigon by Night”. Là dân gốc Ông Tạ nên tôi cũng tìm đọc sách của Cù Mai Công
Tuesday, March 30, 20216:11 PM(View: 116)
Nếu những cuộc tuần hành ủng hộ Donald Trump từng nổ ra với cờ xí ồn ào và liên tục trước kia trong cộng đồng người gốc Việt ở Mỹ, thì hầu như các tổ chức cộng đồng đều im bặt hay gượng gạo lên tiếng trước nạn tấn công vào người gốc Á châu hiện nay, ngoại trừ một nhóm nhỏ các cá nhân và tổ chức cấp tiến người Việt lên tiếng. Các bản tin về các cuộc tuần hành hay thắp nến bày tỏ thái độ chống lại nạn kỳ thị và bạo lực nhắm vào người gốc Á, trong đó người Việt cũng là nạn nhân, cho thấy chỉ có một số nhỏ người gốc Việt tham gia. Nếu những cá nhân, cơ quan truyền thông Việt từng ủng hộ Trump cuồng nhiệt, liên tục đăng hình ảnh, tin tức ủng hộ Trump trước kia, thì hiện nay có vẻ họ né tránh sự việc này, một phần vì công luận cho rằng Trump là nguyên nhân. Cộng đồng người gốc Việt ủng hộ Trump (gọi vắn tắt là Việt-Trump) ở Mỹ, dường như luôn đứng bên lề, hay đúng hơn là luôn đi ngược lại với xã hội Mỹ mà họ đang sống. Cộng đồng này vốn là một cộng đồng tự mâu thuẫn trong nhiều vấn
Thursday, March 25, 20218:44 AM(View: 190)
Không hề thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ xuất hiện trong các buổi biểu tình chống kỳ thị người châu Á diễn ra trên khắp nước Mỹ trong tuần qua, sau vụ thảm sát ở TP Atlanta, bang Georgia. Tôi theo dõi màn ảnh nhỏ, mạng xã hội, các kênh lớn của truyền thông Mỹ mà không thấy. Ngay cả ở những nơi tập trung đông đúc người Việt Nam như Houston (Texas), Quận Cam (California) cũng không thấy. Trên trang báo tiếng Việt lớn nhất ở hải ngoại là báo Người Việt, có đến hai bài, một bài nói về cuộc biểu tình do một số vị dân cử người Việt tổ chức tại khu Little Sài Gòn, Nam California, bài khác nói về một cuộc đi bộ phản đối kỳ thị chủng tộc chống người châu Á, trong các hình ảnh ghi nhận được cũng không thấy lá cờ vàng. Trong khi đó, lá cờ này lại xuất hiện rất nhiều trong các cuộc biểu tình ủng hộ cựu tổng thống Trump, và đặc biệt là trong cuộc bạo loạn ngày 6/1/2021 tại điện Capitol, trụ sở quốc hội Mỹ. Lá cờ vàng ba sọc đỏ, đại diện cho cộng đồng tị nạn của người Việt ở Mỹ sau năm 1975.
Sunday, March 21, 20213:42 PM(View: 195)
Tin nhà văn Nguyễn Huy Thiệp qua đời khiến tôi sững sờ. Tuần trước chúng tôi mới nhắc đến tên anh thì tuần sau có tin anh ra đi. Tôi quen biết nhà văn Nguyễn Huy Thiệp do duyên văn nghệ. Vào những năm cuối của thế kỷ trước tôi đọc nhiều truyện của anh và tôi rất thích. Theo tôi anh là nhà văn xuất sắc nhất của Việt Nam trong thời kỳ “đổi mới”. Vì vậy năm 2006 khi tôi xuất bản ở Hoa Kỳ cuốn sách “Nhất Linh Cha Tôi” vào dịp 100 năm ngày sinh của ông Cụ tôi (25/7/2006) tôi mang một số sách về Hà Nội với chủ đích tìm gặp anh để tặng sách. Trong lần về nước này không những tôi được gặp anh Thiệp mà tôi còn có dịp tiếp xúc với những nhà văn khác cùng một số người trong giới trí thức Hà Nội và tôi có ghi lại những cuộc gặp gỡ đó trong hồi ký mang tên “Một Trăm Ngọn Nến”. Mới tháng trước đây vào dịp Tết Tân Sửu cuốn sách thứ hai của tôi “Căn Nhà An Đông của Mẹ Tôi” được ấn hành ở Việt Nam. Trong sách đó có bài “Một Trăm Ngọn Nến” ghi lại cuộc gặp gỡ của tôi với anh và các nhà văn khác ở