DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,445,637

Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" (tiếp theo 3)

Saturday, August 8, 202011:05 AM(View: 1188)
Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" (tiếp theo 3)
                                                      Tháng Ngày "lính lác"

Hoa

3.


Khoảng 2 giờ chiều, vị sĩ quan coi chúng tôi 2 tuần nay, đến phòng và nói lớn:

- Các anh chuẩn bị, tất cả gọn gàng quân trang quân dụng, 30 phút sau các anh ra sân tập họp và di chuyển lên phi trường Đà Nẵng, để vào Sài Gòn, đến nhập trại Nguyễn Tri Phương. Các anh sẽ thụ huấn quân sự 9 tuần, giai đoạn tân binh. Các anh nhớ 30 phút nữa, tôi sẽ trở lại và đưa các anh đi.

Tất cả bọn chúng tôi đều hô to, tuân lệnh, rồi ai cũng nhảy xuống giường, lo sắp xếp mền, mùng, quân trang quân dụng. Tôi bỏ tất cả tư trang cá nhân vào cái xách marin, rồi ngồi tại giường của mình, đợi viên sĩ quan tới đưa đi.
Thời gian đi qua thật chậm, tôi bèn kệ nệ xách cái xách marin, tới ngồi bên giường của Trần Thanh Ng. Trong lúc Ng. cũng vừa thu xếp đồ đạc xong. Tôi nói:
- Vào Quang Trung, tôi với bạn nằm gần giường nghe.
Ng:
- Không biết vào trong đó họ có sắp cho mình nằm gần không? Sợ họ phân chia theo vần A, B, C quá.
Tôi nói:
- Nếu mình không nằm gần, thì cùng trung đội, hay cùng phòng cũng được. Để tụi mình về phép Sài Gòn, đi chung với nhau cho vui.
Đang nói chuyện thì có tiếng tu huýt réo lên, cùng theo tiếng viên sĩ quan:
- Tập họp, tập họp! Các anh ra tập họp ngoài sân.

Chúng tôi lại ồn ào, ai cũng mang theo cái túi xách ra sân. Chúng tôi khoảng mười lăm, hai chục người. Với bộ quần áo lính mới tinh, xềnh xoàng, cái nón lưỡi trai đội trên đầu, đúng là "lính mới tò te", trông "ngố" hết biết. Chúng tôi tập họp xong, cũng ngay hàng thẳng lối. Vị sĩ quan đứng trước hàng quân, điểm danh từng người. Xong, ông nói:

- Bây giờ các anh lên chiếc GMC đang đậu ngoài kia. Tôi là sĩ quan hướng dẫn các anh vào Sài Gòn, rồi bàn giao các anh cho một vị sĩ quan khác đưa các anh đến trại Nguyễn Tri Phương. Đến Tân Sơn Nhất, bàn giao xong là tôi hết trách nhiệm. Mong các anh chấp hành mọi qui định.
Rồi vị sĩ quan chỉ ra ngoài gần cổng trại Nhập Ngũ, một chiếc GMC đã đậu sẳn ở đó, đang nổ máy. Tôi cùng các bạn lần lượt leo lên xe. Chúng tôi chia nhau ngồi ở hai hàng ghế hai bên. Vị sĩ quan ngồi ở cabine với tài xế. Xong, chiếc xe rồ máy, chạy theo hướng phi trường Đà Nẵng. Trên xe, tôi nhớ con đường Đống Đa, từ nơi trại Tuyển Mộ Nhập Ngũ số 1, xe chạy qua Chợ Cồn, tôi chợt nhớ bác Lục, nhớ anh Lộc, anh Lâm, anh Tôn, những người đã giúp đỡ tôi, cưu mang tôi trong những ngày tôi thi vào lính và sống ở đây. Xe chạy qua bệnh viện Duy Tân rồi hướng thẳng vào phi trường.

Chúng tôi cùng nhảy xuống khỏi chiếc GMC, theo lệnh của viên trung úy hướng dẫn, sau khi tới phi trường Đà Nẵng.
Tiếng viên trung úy hướng dẫn:
- Các anh tập họp tại đây rồi theo tôi vào bên trong, đợi chờ, có chuyến bay thì các anh lên.
Tôi và Ng. vào ngồi trên chiếc ghế dài của phòng đợi nơi phi trường. Ng. hút thuốc Pall Mall, gu của Ngọc. Tôi cũng nhấn lấy một điếu, lấy bật lửa Zippo lên châm lửa. Tôi không ghiền hút thuốc nhưng những lần chờ đợi như thế này, lòng vẫn thấy lòng xốn xang.

Chợt nhớ đoạn thơ:

Thương nhớ ơ hờ, thương nhớ ai?
Sông xa từng lớp lớp mưa dài
Mắt kia em có sầu cô quạnh
Khi chớm thu về một sớm mai?

(Quang Dũng)

Tôi đang ngồi đây, ở phi trường Đà Nẵng, lòng ơ hờ thương nhớ KY, nhớ mối tình đã được nửa năm từ quê hương LT, nhớ những lần lên nhà em chơi và em đã đưa tôi ra tận Đà Nẵng. Ở trung tâm 1, tôi ra phép về nhà anh Tôn với em (em là em vợ anh Tôn), nên khi đi xa như thế này, thương nhớ ơ hờ là phải. Những con đường Đà Nẵng mấy ngày qua đã trở thành kỷ niệm với tôi, trường Sao Mai, trường Tây Hồ, em theo học ở đó...Tà áo trắng em bay bay khi em vào Trung Tâm 1 thăm tôi. Tôi ngác ngơ, thương nhớ ơ hờ quá, nên tôi cần điếu thuốc để vơi đi..nỗi buồn.

Ng. thì đã có gia đình ở Quảng Ngãi, chàng ta đã có 2 con, và người vợ hiện làm việc ở trường nữ trung học Quảng Ngãi. Hạnh phúc trong tầm tay, nhưng thời cuộc này, ai cũng phải vào lính, nên Ng. phải đi lính thôi.

Nói một cách lý tưởng và theo tuyên truyền là, chúng tôi đi theo tiếng gọi của quê hương, tiếng gọi của đất nước, thì cũng tội cho chúng tôi quá! Danh từ đó thì rất xa vời. Những lời đó nên để cho những nhà thơ quân đội, những nhạc sĩ dân sự (hay quân đội), ngồi ở hậu phương, viết lên kiếm điểm với chính quyền, với chế độ, như:

"Ai đi chinh chiến xây đắp tương lai,
con đi chinh chiến để nước yên vui
lời mẹ hiền khuyên
nguyện khắc trong tim
bao giờ dám quên."

(Biệt Kinh Kỳ)
Minh Kỳ & Hoài Linh

Bản nhạc lý tưởng hóa những người trai trong thời chinh chiến, nhảy vào lo lửa chiến tranh, mà cứ mang trong lòng sự hy sinh vì quê hương đất nước, trong lúc đó, thì có hàng ngàn, hàng vạn thanh niên có thân có thế, hay giàu có, tìm cách "chạy", tìm những nơi an thân tránh đạn.

Nhưng chuyện lính, chuyện rời xa nhau, chuyện chia ly, đã làm gợn lên trong tôi niềm xót xa, thương nhớ. Tôi không như những nhạc sĩ kia, chỉ biết thơ mộng hóa cuộc chiến đấu và xúi những người trai trẻ nhảy vào lò chảo nóng chiến tranh, làm cây đuốc sống, thế thân cho những tướng tá, xuất thân từ các lò quân đội Pháp, lại bất tài và quân phiệt, như ton ton Nguyễn Văn Thiệu đã từng nói: "Máu xương dân miền nam không thiếu...chỉ thiếu quân viện cùa Mỹ 350 triệu Mỹ kim". Hay như phe phía bên kia, HCM đã nói: “Dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải kiên quyết giành… ” (Chỉ thị của Hồ Chí Minh phát lệnh khởi nghĩa, tại Lán Nà Lừa cuối tháng 7/1945). Máu xương của dân lành Việt Nam, các ngươi khơi lên nồi da xáo thít, rồi các ông đem ra "nướng dân đen trên lò lửa hung tàn, vùi con đỏ dưới gần tai họa." Tất cả những người lãnh tụ, cũng chỉ lấy sinh mạng của nhân dân, làm tấm bia đở đạn, cho sự thành công của mình. Đúng là "nhất tướng công thành vạn cốt khô".

Nhưng, với tôi lúc này, chuyện chia ly ở đâu, cũng buồn. Với tuổi trẻ bồng bột, với lại, tôi gặp được những người bạn mới ở đây và sắp đến một nơi mới mẽ, nên trong tôi cơn buồn cũng qua, để đón nhận, tiếp xúc với hoàn cảnh mới.

Chúng tôi đợi ở phi trường Đà Nẵng khoảng một tiếng đồng hồ, thì viên trung úy hướng dẫn xuất hiện và ra hiệu chúng tôi đứng dậy, tập họp điểm danh một lần nữa. Vì theo kinh nghiệm dẫn tân binh đi thụ huấn ở các trung tâm huấn luyện như Hòa Cầm, Phú Bài, các tân binh thường lợi dụng lúc xe chạy chậm ở chỗ đông người, các tân binh "bị bắt lính" thường nhảy xuống đất, rồi chạy trốn vào đám đông, cho nên những cuộc áp tải đi như thế này, tháp tùng theo xe thường có thêm một hai người lính mang súng, đầy đủ đạn dược, đi theo từng xe. Xe bị đóng khung trong những tấm bạt phủ kín. Nếu có tay tân binh nào nhảy khỏi xe trốn, thì người lính nhảy xuống xe chạy theo bắn dọa, và chạy theo bắt lại. Tuy nhiên, ai cũng thủ cho mình, nếu người sĩ quan hay hạ sĩ quan dẫn lính đi thụ huấn mà để lính chạy thoát, thì về lại đơn vị thế nào cũng bị phạt trọng cấm hay khinh cấm. Nếu tội nặng hơn thì có thể bị đổi ra tác chiến. Vì điều này cho nên khiến ai cũng "thủ", để khỏi gặp những "sự cố" trên.

Nhưng có lẽ với nhóm tụi tôi là, những người xung phong, tình nguyện vào lính, lại đi sĩ quan nữa, cho nên viên sĩ quan dẫn dắt chúng tôi cũng không lo lắng nhiều. Viên sĩ quan cũng chỉ điểm danh lấy lệ. Thấy đủ, nên ra lệnh cho chung tôi ra ngoài phi trường, đang có chiếc máy bay vận tải C123 đậu đợi chúng tôi. Khi chúng tôi lên máy bay, tất cả đều ngồi bệt xuống sàn, vì không có ghế ngồi. Tôi cũng mệt mỏi quá nên để cái xách morin trên sàn, là nằm dài trên sàn máy bay nhắm mắt lại. Viên sĩ quan dẫn dắt được lên ngồi trên ghế, gần phòng lái của phi công.

Tôi nằm im và cố ngủ.

Chiếc máy bay vần vũ trên không trung rồi bay thẳng về phương nam. Tôi ngủ một giấc ngon lành.

Đón chúng tôi ở phi trường Tân Sơn Nhất cũng là viên trung úy. Khi chúng tôi lục đục bước xuống khỏi lòng phi cơ C 123, ai cũng mệt mỏi rả rời. Mới bước chân vào lính, chưa mang trên cầu vai cái lon lá gì, tức chỉ là một tân binh. Có người gọi chúng tôi là tân khóa sinh. Từ nào cũng vậy thôi, cũng chỉ là "đơ dem cùi bắp" tức là binh nhì, hạng cùng đinh trong lính (xã hội lính là xã hội phân biệt giai cấp nhất). Dù có bài hát "huynh đệ chi binh"

"Huynh đệ chi binh là mình cùng chung đời lính
Thương nhau khác chi nhân tình,
từ người deuxième cùi bắp,
và rồi đi lên đại tướng
đều là huynh đệ chi binh
"

(Anh Bằng)
 
Nhưng từ người binh nhì đến ông đại tướng khác nhau một trời một vực, gặp nhau không dám nhìn thẳng mặt nữa chứ đừng nói là "thương nhau khác chi nhân tình".

Ông nhạc sĩ Anh Bằng thật "bá láp" hết sức.

Rồi chúng tôi lại tập họp điểm danh, bàn giao quân số, rồi lại lên xe GMC chạy về hướng trung tâm Huấn Luyện Quang Trung, trại tiếp chuyển Nguyễn Tri Phương.

 
 
                                                                           Trần Yên Hòa
                                                                                  (còn tiếp)



                                  * 


                                  *
                                    Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, January 22, 202112:35 PM(View: 44)
Nếu kết hợp lòng thương xót với sức mạnh, và sức mạnh với lẽ phải Thì tình thương trở thành di sản Và thay đổi quyền bẩm sinh Trích từ bài thơ “Ngọn đồi chúng ta leo lên” (The hill we climb) do nhà thơ trẻ Amanda Gorman sáng tác và ngâm tại lễ nhậm chức 20 tháng Giêng 2021 của tổng thống Joe Biden. Lễ nhậm chức tân Tổng thống Joe Biden và Phó Tổng thống Kalama Harris là một biến cố lịch sử về nhiều phương diện. Thay vì hàng trăm ngàn đến cả triệu người tham dự trực tiếp, thì kỳ này con số thật là khiêm nhường. Nó trở thành một sự kiện của truyền hình và truyền thông mạng hơn là trực tiếp. Mối lo ngại an ninh và dịch bệnh Covid-19 là nguyên nhân chính đáng để lễ nhậm chức cho tổng thống thứ 46 của Mỹ không diễn ra như thông lệ trước nay. Thử thách đối diện của tân chính phủ là vô số, nhưng lớn nhất là: một, đại dịch Covid-19; hai, suy thoái kinh tế; ba, dân tình Mỹ phân hóa; bốn, những thách thức đối diện với dân chủ từ các chế độ chuyên chế bên ngoài Mỹ, và từ các phần t
Monday, January 18, 20216:00 PM(View: 108)
Chị kể hồi ở Sài Gòn hay tới một quán cháo vịt ngon muốn xỉu, nhưng tới hơi trễ chút là phải chịu bụng đói ra về. Bởi quán chỉ bán đúng sáu con vịt, không thêm không bớt. Khách có kì kèo hay đòi nằm vạ cũng chỉ nhận được nụ cười, “chịu khó mai quay lại”. Hỏi khách quá chừng đông sao không bán thêm, chú chủ quán cười, nhiêu đây là đủ. Nhưng đủ cho cái gì, chú không nói thêm. Ngồi quán đó, chị nhớ quán bán bánh canh cua của má nổi tiếng xóm hẻm hồi xưa. Mỗi ngày nấu đúng bảy chục tô, hỏi mua tô thứ bảy mươi mốt về làm thuốc cũng hên xui. Sáng dọn chưa ấm chỗ, vèo cái hết nồi bánh, bà dành cả thời gian còn lại của ngày để nằm võng nghe Thái Thanh, hoặc dẫn con Chó đi chơi dài xóm. Chó, là tên của con vịt xiêm cồ. “Sống như má mình không phí cuộc đời. Đâu phải giàu mới vui”, nhắc tới đó chị bùi ngùi. Người ra thiên cổ lâu rồi, nhưng ký ức động đậy như người vẫn đi lại quanh đây. Chị nói người sống ung dung kiểu vậy giờ ngày mỗi hiếm, nhưng không phải không có. Họ đang ở đâu đó,
Thursday, January 14, 20212:14 PM(View: 137)
Những lá cờ VNCH có thể được nhìn thấy qua các hình ảnh được truyền trực tiếp từ các hãng truyền thông Mỹ về cuộc biểu tình sau đó biến thành bạo động của những người ủng Tổng thống Donald Trump tấn công vào Điện Capitol trong lúc các thành viên Quốc hội Mỹ bỏ phiếu xác nhận chiến thắng của ông Joe Biden, bước cuối cùng chấm dứt các nỗ lực của ông Trump nhằm lật ngược kết quả bầu cử. Cuộc bạo loạn đã khiến 5 người thiệt mạng, trong đó có một cảnh sát bảo vệ Điện Capitol, và bị nhiều người lên án vì đã tấn công vào nơi được coi là thành trì dân chủ của Hoa Kỳ. Quartz, một hãng tin quốc tế có trụ sở ở New York, đã thu thập hình ảnh các lá cờ được thấy tại cuộc biểu tình tấn công Điện Capitol hôm 6/1, trong đó có cờ vàng 3 sọc đỏ của VNCH. Trang mạng tiếng Anh này liệt kê ra những lá cờ của các nhóm thượng đẳng da trắng, gồm Pround Boys – một tổ chức cực hữu phát xít mới chỉ toàn đàn ông chuyên cổ vũ và tham gia bạo lực chính trị hiện đang bị Canada xem xét đưa vào danh sách khủng bố
Tuesday, January 12, 202112:13 PM(View: 212)
Chuyện chưa đi đến đâu, thì nạn dịch Corona bùng phát. Nằm nhà “trốn dịch”, đọc Email do hai thằng bạn cố tri gởi đến: chuyện Đông, Tây, kim, cổ; thời sự nóng bỏng - đọc mệt nghỉ! Khổ nỗi, là ‘thằng kỳ co’ gởi các tin tức và các bài bình luận bất lợi cho TT Trump; còn ‘thằng hay nói’ gởi điều ngược lại làm “điên cái đầu”… Hồi nào đến giờ, cộng đồng người Việt ít khi đồng lòng về một vấn đề chính trị. Đó là điều bình thường trong một xã hội tự do - tranh luận cho vui, rồi thôi, ai về nhà đó, giữ lấy lập trường của mình. Nhưng từ ngày Ông Donald Trump đắc cử TT, trong cộng đồng người Việt chia thành hai phe rõ rệt: Phe “binh” – phe “chống”- choảng nhau kịch liệt đến nỗi: cha giận con, vợ ghét chồng, bạn bè từ nhau. Đó là hiện tượng lạ. Điều gì Ông Trump nói ra , “phe chống” bảo: “nổ”, “láo”. Còn “phe cuồng” bảo: “đó là chiêu độc”. Cứ thế chống nhau, rồi phát sinh một số tiếng nghe lạ tai như: “cuồng Trump”, “Truyền thông thổ tả (TTTT)” . “Fake News”…v.v… Trong khí thế hừng hực
Sunday, January 10, 202111:10 AM(View: 219)
Thứ tư tháng 1 ngày 6 vừa qua, một cuộc tấn công vào nền dân chủ của Mỹ đã xẩy ra khi toà nhà quốc hội Mỹ bị một nhóm người biểu tình bạo động tràn ngập. Trong khi cả thế giới sửng sốt theo dõi những diễn tiến đang xẩy ra, có rất nhiều người Mỹ gốc Việt cảm thấy họ mang thêm trong lòng một nỗi xấu hổ khi thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ bị phơi bày bên cạnh những dấu hiệu và biểu tượng của phong trào Da Trắng Thượng Đẳng. Đối với hầu như tất cả người Việt thì lá cờ vàng, tượng trưng cho sự đi tìm nền dân chủ và tự do-biểu tượng của sự đoàn kết, niềm hãnh diện và lòng danh dự, sẽ không thể nào có chỗ đứng chung với biểu tượng của lòng thù oán. Với tuyên bố trên, chúng tôi lên án và cực lực phản đối những vu cáo trong những tháng qua nhằm tấn công vào tính trung thực và công bằng, tự do của cuộc bầu cử, những thứ vu cáo xằng bậy dựa trên thứ thuyết âm mưu sai lạc và nguy hiểm, đã đưa đến một trong những giai đoạn bỉ ổi nhục nhã nhất của nước Mỹ. Là những công dân Mỹ gốc Việt, chúng tôi