DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,378,033

Nguyễn Thanh Châu - Chân Dung Thơ Tuệ Sĩ

Sunday, August 9, 202010:30 AM(View: 385)
Nguyễn Thanh Châu - Chân Dung Thơ Tuệ Sĩ
CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM 1955 – 1975
 
TUỆ SỸ
 
Tue Si 3
 
TIỂU SỬ:
Tên thật: PHẠM VĂN THƯƠNG
Bút hiệu: Tuệ Giác
Nơi sinh: PakséLào, nguyên quán Quảng Bình
Năm sinh: ngày 15 tháng 2 năm 1943
Hiện sống bất định tại Việt Nam.
 
TÁC PHẨM:

Triết Học Về Tánh Không,TÔ ĐÔNG PHA Những Phương Trời Viễn Mộng,Triết Học Tây Phương Hiện Đại ( dịch ), Thiền Luận ( dịch cuốn trung và hạ ), A Tỳ Đạt Ma Câu Xá Luận, Những Tông Phái Phật Giáo,Giấc Mơ Trường Sơn ( thơ ), Những Điệp Khúc Cho Dương Cầm ( thơ )…
 
Được xem như một trong vài tu sĩ Phật giáo có đạo hạnh cao trọng và sở kiến thâm sâu về Phật học đồng thời rất giỏi về Hán tự, Phạn ngữ cũng như các sinh ngữ Anh, Pháp… Ông đã viết những bài nghiên cứu, những công trình thật súc tích về triết lý và đạo học đăng trên các đặc san như VẠN HẠNH, TƯ TƯỞNG… rất được giới trí thức cũng như sinh viên hân thưởng. Bên cạnh đó ông cũng sáng tác một số truyện ngắn, thơ trên các tập san văn nghệ như KHỞI HÀNH, THỜI TẬP, VẤN ĐỀ… Những biên khảo khác về Tô Đông Pha, Lý Hạ đầy tính uyên bác và thơ mộng có thể xem như mẩu mực để bàn về thơ cổ điển Trung Hoa. Riêng về thơ sáng tác chúng ta nhận thấy sau thi ngữ của ông như chứa đựng những ẩn tình gì sâu kín. Hình ảnh mái tóc: tóc huyền hay tóc bạc cứ lẩn quẩn qua các bài thơ như một ám ảnh trong tâm khảm tác giả. Phải chăng đó là lẽ vô thường trong đời người theo triết lý Phật giáo.
Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
 
Tóc huyền loạn cả nguyên tiêu
Lãng du ai ngỡ cô liêu bạc đầu
 
Đi để nhớ những chiều pha tóc bạc
Mắt lưng chừng trong giọt máu phiêu lưu
...
 
Thơ như một niềm ẩn mật. Có nỗi buồn nhưng chỉ man mác và phiêu bồng nên tạo cho người đọc một cảm giác thơ mộng dù cuộc đời về sau này của ông chịu nhiều nỗi khốn đọa. Là một thiền sư với hành trạng thâm nghiêm? Là một thi sĩ cùng hồn thơ ẩn mật ? Lô Sơn diện mục tìm thấy ra sao? Bản lai diện mục hiện ra thế nào? Có lẽ tự mình trong mỗi chúng ta tìm lấy lời giải đáp. Riêng người sưu tập lại ấn tượng một hình ảnh: “cọng lau gầy trôi nổi trên ba đào lịch sử”, khi tìm hiểu ông.

 
TRÍCH THƠ:
 
 
NHỚ TUỔI VÀNG
 
 
Đôi mắt ướt tuổi trẻ vàng cung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn
Từ núi lạnh biển im muôn thuở
Đỉnh đá này hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng
Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ ngó lại bốn bức tường ủ rũ
Suối rừng xa ngược nước xuôi ngàn
 
 
 
SƠ HUYỀN
 
 
Tang thương một dải tóc huyền
Bãi dâu ngàn suối mấy miền hoang vu
Gởi thân gió cuốn xa mù
Áo xanh cát trắng trời thu muộn màng
Chênh vênh hoa đỏ nắng vàng
Gót xiêu dốc núi vai mang mây chiều
Tóc huyền loạn cả nguyên tiêu
Lãng du ai ngỡ cô liêu bạc đầu
 
Tuần báo KHỞI HÀNH số 27
 
 
 
KHÔNG ĐỀ


Này đêm rộng như khe rừng cửa biển 
Hai bàn tay vén lại tóc xa xưa 
Miền đất đó trăng đã gầy vĩnh viễn 
Từ vu vơ bên giấc ngủ mơ hồ
 
Một lần định như sao ngàn đã định 
Lại một lần nông nổi vết sa cơ 
Trời vẫn vậy vẫn mây chiều gió tĩnh 
Vẫn một đời nghe kể chuyện không như 
Để sống chết với điêu tàn vờ vĩnh 
Để mắt mù nhìn lại cuối không hư 

Một lần ngại trước thông già cung kỉnh 
Chẳng một lần lầm lỡ không ư?
 
Ngày mai nhé ta chờ mi một chuyến 
Hai bàn tay vén lại tóc xa xưa
 
14/12/1970
 
Tập san TƯ TƯỞNG Năm thứ III Số 8
 
 
 
LỤC BÁT 1
 
 
Trời ơi một buổi hoa râm
Trời chưa nắng dại tóc dầm sương khuya
Nụ cười rồi một chuyến đi
Còn e năm tháng đã về trước ta
Môi in nửa bóng trăng tà.
 
 
 
LỤC BÁT 2
 
Thời gian để lại sông này
Bến bờ hiu hắt những ngày hư không
Chân non cỏ nội hoa đồng
Thành hoang đá đỏ mù trông khói chiều
Tượng đồng tạc bóng cô liêu.
 
Chép lại từ sổ tay của TUỆ SỸ 1971
 
 
 
Mộng Trường Sinh
 
 
Đá mòn phơi nẻo tà dương
Nằm nghe nước lũ khóc chừng cuộc chơi
Ngàn năm vang một nỗi đời
Gió đưa cuộc lữ lên lời viễn phương
Đan sa rã mộng phi thường
Đào tiên trụi lá bên đường tử sinh
Đồng hoang mục tử chung tình
Đăm chiêu dư ảnh nóc đình hạc khô.
 
Trích TÔ ĐÔNG PHA NHỮNG PHƯƠNG TRỜI VIỄN MỘNG
 
 
 
MÙA MƯA CAO NGUYÊN
 
 
1.
Một con én một đoạn đường lây lất
Một đêm dài nghe thác đổ trên cao
Ta bước vội qua dòng sông biền biệt
Đợi mưa dầm trong cánh bướm xôn xao

2.
Bóng ma gọi tên người mỗi sáng
Từng ngày qua từng tiếng vu vơ
Mưa xanh lên tóc huyền sương nặng
Trong giấc mơ lá dạt xa bờ

3.
Người đứng mãi giữa lòng sông nhuộm nắng
Kể chuyện gì nơi ngày cũ xa xưa?
Con bướm nhỏ đi về trong cánh mỏng
Nhưng về đâu một chiếc lá xa mùa?

4.
Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng
Người mãi đi như nước chảy xa nguồn
Bờ bến lạ chút tự tình với bóng
Mây lạc loài ôi tóc cũ ngàn năm.
 
Tuần báo KHỞI HÀNH số 108
 
 
 
MƯỜI NĂM TRONG CUỘC LỮ
 
 
Ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn
Treo gót hài trên mái tóc vào thu
Ngồi đếm mộng đi qua từng đọt lá
Rủ mi dài trên bến cỏ sương khô
 
Vì lêu lổng mười năm trời nói mộng
Ôm tình già quên bẵng tuổi hoàng hôn
Một sớm nọ nghe chim buồn đổi giọng
Người thấy ta xô dạt bóng thiên thần
 
Đất đỏ thắm nên lòng người hăm hở
Đá chưa mòn sao lòng dạ trơ vơ
Thành phố nọ bởi sương mù nắng quái
Nên mười năm quên bẵng mộng giang hồ
 
Tập san TƯ TƯỞNG
 
 
 
BA MƯƠI TUỔI
 
 
Ba mươi tuổi đời chui qua lỗ cống
Chân trời xanh phía trước hay phía sau
Ngày tiếp ngày khóc cười như ngủ mộng
Thịt da gầy từng sợi trả về đâu
 
Buổi sáng ngóng buổi chiều trông nước đổ
Tình trong lu từng giọt rỉ bâng quơ
Môi là mắt cắn đời mình không vỡ
Tay đưa tay hồn cỏ dại trên bờ
 
 
 
HẬN THU CAO
 
 
Quì xuống đó nghe hương đời cát bụi
Đôi chân trần xuôi tưởng tượng về đâu
Tay níu lại như lần khân chìm nỗi
Hận thu cao mây trắng bỗng thay màu
Ta sẽ rủ gió lùa trên tóc rối
Giọng ân tình năn nỉ bước đi mau
Còi rộn rã bởi hoang đường đã đổi
Bởi phiêu lưu ngày tháng vẫn con tàu
Vẫn lăn lóc với đá mòn dứt nối
Đá mòn ơi cười một thuở chiêm bao
 
Quì xuống nữa ngủ vùi trong cát bụi
Nửa chừng say quán trọ khóc lao xao
Tay níu giữ gốc thông già trơ trọi
Đứng bên đường nghe cừu hận bốc cao
 
Giai phẩm VĂN số tháng 10 năm 1974
 
 
 
MÂY TRỜI VÀ TÓC TRẮNG
 
 
Một ước hẹn đã chôn vùi tang tóc
Cánh chim trời xa mãi giữa lòng sâu
Nghe một nỗi hao mòn trong thoáng chốc
Một lần lên một vạn tiếng kêu gào
Khuya còn lạnh sương mù và gió lốc
Thở hơi dài cát bụi cuốn chiêm bao
Bên cửa sổ bên kia đồi sao mọc
Một lần đi là vĩnh viễn không màu
Đi để nhớ những chiều pha tóc bạc
Mắt lưng chừng trong giọt máu phiêu lưu
 
Tập san TƯ TƯỞNG Năm thứ IV Số 10
 

Nguyễn Thanh Châu
(AZ, sưu tầm và gởi)

* 


*
Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

 
 
 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, September 22, 20203:16 PM(View: 56)
Đầu năm 1956 tôi từ biệt nghề “chiến binh lội ruộng” về Phòng 5 bộ Tổng tham mưu làm sĩ quan thông tin báo chí. Lúc bấy giờ tôi chưa có vợ con gì, khoác cái ba lô lên lưng là có thể đi cùng trời cuối đất. Về Sài Gòn chưa biết ở đâu, tôi sáp vô ở với
Saturday, September 19, 202010:01 AM(View: 128)
Mặc dù tên tuổi Nhật Tiến gắn liền với tên tuổi thân phụ tôi, nhà văn Nhất Linh, nhưng trái với nhiều người nghĩ tôi hầu như không quen biết nhà văn Nhật Tiến. Tôi chỉ gặp anh đúng hai lần trong đời, do tình cờ. Hai lần ấy cũng xa lắm rồi.
Tuesday, September 15, 20206:43 PM(View: 247)
(h.PPM) Vào ngày 16 tháng Tám năm 2004, ông Thanh Tuệ, giám đốc nhà xuất bản An Tiêm tại Paris, Pháp Quốc, đã đột ngột qua đời
Saturday, September 12, 20207:41 AM(View: 261)
Hoàng Hải Thủy còn có những bút hiệu: Công Tử Hà Đông, Ngụy Công Tử, Con Trai Bà Cả Đọi, Hạ Thu, Hồ Thành Nhân, Văn Kỳ Thanh, Dương Hồng Ngọc, Triều Đông, Người Sài Gòn…
Wednesday, September 9, 20207:09 PM(View: 214)
Hồi 1982, khi cuốn Thủy mộ quan vừa xuất bản, đọc sách xong, nhân dịp viết thư cho Thanh Nam, tôi thắc mắc: Có bài thơ hay tôi đã biết qua, không hiểu sao Viên Linh loại bỏ không cho vào thi tập này, uổng quá. Chẳng hạn bài “Nhớ Sài Gòn”