DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,480,970

Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" (tiếp theo 4)

Thursday, August 13, 20207:45 PM(View: 1445)
Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác" (tiếp theo 4)
                   Tháng ngày "lính lác"

Hoa                                        
                                                                             Hồi Ức

                                   (tiếp theo)



4.
 
Trại tiếp chuyển Nguyễn Tri Phương là nơi chứa những tân khóa sinh như tụi tôi, sẽ được sống, sinh hoạt ở đây, để đợi đến ngày nhập khóa. (tân binh).

Theo chỗ tôi biết, trong thời điểm này (1968), chỉ có các thanh niên gia nhập vào trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, mới được chuyển thẳng vào trường, và được huấn luyện ngay (huấn nhục). Còn nếu thanh niên bị động viên vào các trường Đồng Đế, Thủ Đức, thì các người này phải thụ huấn ở Trung Tâm Huấn Luyện giai đoạn tân binh, 9 tuần, rồi mới được đưa đi Đồng Đế hay Thủ Đức. Còn Trường Đại Học Chiến Tranh Chính, khóa đàn anh, Khóa 1, thì được vào trường Thủ Đức học giai đoạn tân binh 9 tuần, rồi sau đó mới được di chuyển lên Đà Lạt.

Trại Nguyễn Tri Phương là những dãy nhà tôn dài. Mỗi nhà chứa được một đại đội, khoảng 200 tân khóa sinh. Trại kê những cái giường sắt đôi, trên một, dưới một (như ở TT1/TMNN). Về đây, chúng tôi có thêm những người bạn mới, từ Vùng 2 (Nha Trang, Bình Định và Cao Nguyên Trung Phần), Vùng 3 (Sài Gòn - Gia Định, Biên Hòa), Vùng 4 (Cần Thơ, Mỹ Tho, Long Xuyên, Đồng Tháp, Rạch Giá) đến. Chúng tôi được lập thành một đại đội. Đại đội tụi tôi được một sĩ quan cấp trung úy chỉ huy. Chúng tôi được cung cấp thêm một bidong để đựng  nước uống, một gamen để đựng cơm, một xẽng cá nhân, một dây ba chạt cùng ba lô...Coi như mỗi người tân khóa sinh được trang bị đầy đủ như một người lính tác chiến (chỉ trừ đạn và súng, phải nhập khóa bên TT/HL Quang Trung, mới được phát).

Từ năm 1967, vì tình trạng chiến tranh leo thang, những thanh niên có tú tài 1 trở lên, những thanh niên này dù đang làm việc như công chức hay tư chức, hay các sinh viên không đậu chứng chỉ tiếp được, đều bị động viên đi Thủ Đức. Khóa 27 Thủ Đức là khóa Sĩ Quan cuối cùng của những thanh niên bị động viên trong tài nguyên 1967. Đến năm 1968, vì tình trạng lệnh gọi thanh niên vào Thủ Đức nhiều hơn, nên các cấp có thẩm quyền, đã cho thanh niên vào quân trường Thủ Đức lấy tên là Khóa 1/68. Tiếp tục là các khóa 2/68, 3/68...Các khóa này, bắt buột phải học ở Trung tâm Huấn Luyện Quang Trung 9 tuần. Xong 9 tuần mới chuyển qua quân trường Thủ Đức. Cùng lúc đó, cũng vì số thanh niên bị động viên đông quá, nên một số được đưa ra Nha Trang, thụ huấn khóa sĩ quan tại Quân Trường Đồng Đế, học giai đoạn sĩ quan.

Các khóa sinh CTCT đợt đầu đang theo khóa 8/68 ở đây. Nên tụi tôi phải chờ....chờ...và chờ... ngày nhập khóa theo khóa 9/68.

Tôi và Ng. vẫn ở cùng phòng nhau. Lần đầu tiên được lệnh phải thức dậy lúc 5:00 sáng, phải nhảy xuống giường để ra các giao thông hào "chà láng". Danh từ "chà láng" tôi nghe được đầu tiên, nhưng nhắc đến trại Nguyễn Tri Phương là nhớ đến "chà láng".

Xin nói là chung quanh khu doanh trại này có những giao thông hào, giao thông hào được "công lính" trước đây đã đào. Mỗi giao thông hào rộng khoảng 1 mét, sâu khoảng 1 mét rưỡi, còn dài thì theo chu vi doang trai. Mỗi người chúng tôi được phân công chà láng khoảng 5 mét giao thông hào, nghĩa là dùng nước, dùng gà mèn đựng cơm bằng Inox, làm sao chà cho các giao thông hào phía trên, phía trong, phía ngoài cho láng cóng. Đây là bước đầu mà theo vị sĩ quan cán bộ đã giải thích, là tập cho quen với đời lính, phải tuân theo lệnh, dù lệnh đó có vô lý đến đâu.

Chà láng xong, sĩ quan cán bộ ra xét, xem được, mới thôi.

Mỗi sáng, từ 5 giờ, khi tiếng còi reng réc thổi lên, là chúng tôi nhảy xuống khỏi giường, chạy ra giao thông hào "chà láng". Khoảng một giờ sau, chúng tôi mới được tha cho về phòng, lo đánh răng, súc miệng, vệ sinh cá nhân, rồi mới được lãnh cơm, hay bánh mì ăn sáng.

Nhớ trại tiếp chuyển Nguyễn Tri Phương, chung quanh có trồng một dãy dài nhiều cây bả đậu. Những hàng bả đâu buổi trưa trái khô rớt xuống đất kêu răng rắc, nghe buồn vô cùng. Năm đó, khoảng tháng mười, mà trời Hóc Môn còn nắng đổ lửa. Buổi trưa, chúng tôi thường ra ngoài ngồi hóng gió.

Ngồi ngoài hiên hóng gió, tôi thường nhớ thương vu vơ, nhớ về cha mẹ, về em, những tháng ngày mật ngọt... nơi tình yêu bắt đầu. Tôi nhớ nhất câu thơ mà tôi đọc không biết bao nhiêu lần, không biết từ tập san Phổ Thông hay Thời Nay gì đó... Hai câu thơ tôi cũng không biết của tác giả nào, mà sao giống y hoàn cảnh của tôi lúc này quá:

Mai anh đi rồi người yêu bé nhỏ.
Dù xa nhau xin đừng nói giả từ.
 
Tôi mang trong lòng những suy nghĩ rất ít về chiến tranh, và không thích chiến tranh, vì đã làm cho chúng tôi xa nhau. Chiến tranh là chém giết, là chia ly, là chết chóc. Tâm hồn tôi vốn nhạy cảm, nên dễ ủy mị về những sự việc xảy ra.

Tôi nhớ Đà Nẵng với những ngày tôi ở đó, như những vần thơ của Yến Nguyên Thanh:
 
Và Đà Nẵng chiều nay trời trở gió
Con phố buồn hun hút ngã tư, năm
 
Trong những dịp cuối tuần ra phép đi chơi Sài Gòn, tôi thường đi chung với Ng. vì lúc này hai đứa đã kết nhau. Ng. dẫn tôi về Sài Gòn, đến khu nhà của người em vợ Ng. thuê ở để đi học, khu đường Nguyễn Cảnh Chân. Ăn uống vui chơi, cùng nhau đi ăn món đầu cá hấp ở Khu Bùi Viện. Khu này có bán món đầu cá hấp rất ngon, rất nổi tiếng. Ăn món cá hấp, uống bia Larue, vài ve, là thấy vui, thấy lòng lâng lâng, sãng khoái. Rồi buổi chiều chúng tôi trở về lại trại, cùng ghé vào khu Trung Tâm Tiếp Huyết ở Ngã Ba Chú Ía, để "xổ bầu tâm sự". Thế là xong một ngày phép.
 
Nếu chủ nhật không có phép, thì tôi ra Vườn Tao Ngộ chơi. Vườn Tao Ngộ là nơi thăm viếng tân binh với các thân nhân của họ. Thân nhân từ Sài Gòn hay các vùng lân cận, thường được phép đến thăm các tân binh ở đây. Họ chọn những bóng mát, trải poncho ra ngồi, ăn uống, vui đùa với nhau, trông thật êm ái, hạnh phúc. Có người còn đem con cái lên thăm nữa...Nên tôi thường ra chơi, nhìn "ké" hạnh phúc của người ta.
 
Vườn Tao Ngộ có một bản nhạc như sau:
 
Hôm nay ngày Chúa Nhật, vườn tao ngộ em đến thăm anh.
Đường Quang Trung nắng đổ xa xôi
Mà em đâu có ngại khi tình yêu ngun ngút cao lên rồi.
Ta nhìn nhau bâng khuâng,
Đâu biết rằng chuyện đôi ta sẽ vui hay buồn?
Ngày mai ra đơn vị đường trần hai lối mộng thôi từ đây biết ra sao?
 
Tụi tôi ở đây khoảng 2 tuần thì được tin, vì chưa có khóa, cũng 1 tháng nữa mới bắt đầu khóa 9/68. Nên chúng tôi được Ban Chỉ Huy trại cho đi phép nửa tháng, để về thăm gia đình, trước khi nhập khóa. Dù biết tốn kém vé máy bay, nhưng tôi và Ng. cũng mau mắn, về Sài Gòn, mua vé vù bay về Đà Nẵng. Tôi về Tam Kỳ còn Ng. về Quảng Ngãi.
 
Trở về lại quê, với tâm trạng không yên...nhưng cũng vui khi gặp lại cha, mẹ, chị hai tôi (anh G. đã đi Khóa 7.68 Thủ Đức) và em. Tôi vô cùng xúc động. Tôi vào Lý Tín, ghé vào trường thăm các bạn dạy học cũ, như Tú, Hào, Viên...Các bạn đang được thụ huấn 9 tuần giáo chức tại trung tâm huấn luyện Phú Bài. Tôi thấy buồn vô cùng, vì đã bỏ qua một dịp may, là được tiếp tục dạy học, đứng trên bục giảng bài cho các em.

Trong hoàn cảnh đó, nhìn các em học sinh tung tăng đi học trong sân trường Lý Tín, cùng các thầy, cô (bạn dạy cũ) của tôi. Tôi thấy lòng buồn bã. Các bạn tôi có người đã đi theo lệnh gọi chín tuần và có người trở về dạy lại, trong lúc tôi còn lêu bêu, là một tân binh, phải "chà láng" giao thông hào mỗi sáng, phải tuân lệnh những sĩ quan cán bộ bất cứ chuyện gì.
 
Tôi yêu nghề dạy học, yêu các em học trò quá. Nhưng mọi chuyện đã vuột ra khỏi tầm tay tôi rồi. Các em (không biết và không hiểu), nên đã chúc tôi một ngày sẽ trở lại với phấn trắng, bảng đen. Tôi buồn nhưng không biết thổ lộ cùng ai, bèn viết một bài thơ. Bài thơ này sau khi lên Đà Lạt, tôi gởi cho tuần báo Khởi Hành và được đăng:
 
Cho học trò lời giảng ngày về Tam Kỳ
(Gởi KY. và cho học trò Lý Tín 1966-68)
 
Thầy trở về một lần trong dáng nắng
sân trường xưa giờ đã đổi thay nhiều
bầy chim sẻ không còn trên mái ngói
trường xanh xao tiếng hát lời ca dao
 
Thôi các em cũng đừng mong thầy kể
chuyện nhọc nhằn của tuổi trẻ trên vai
em hãy học bài thuộc lòng năm ngoái
áo dài việt nam trong trắng hoa cài
 
Thôi các em cũng đừng câu chúc tụng
ngày trở về với phấn trắng bảng đen
bài chinh phụ ngâm một lần thầy đã giảng
thiên đường xưa vàng úa tự bao giờ
 
Thầy trở về làm lòai chim hút mật
đậu trong vườn cho tuổi mộng em cao
xin một phút đứng bên lề cuộc chiến
với niềm thương yêu một sớm mai nào
 
Đôi mắt đen như niềm êm dịu nhỏ
buổi lâm hành thầy chỉ có bấy nhiêu
sân trường cũ xin nhường cho em đó
đạn còn reo ngoài cửa sổ mỗi chiều
 
(tạp chí Khởi Hành)
 
 
                                                                          Trần Yên Hòa
                                                                                  (còn tiếp)

Cảm ơn Minh Lâm đã đính chính: Đúng là Inox. (đã sửa). Thks Minh Lâm! TYH
                                 * 


                                  *
                                    Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

 
Reader's Comment
Sunday, August 16, 20208:51 PM
Guest
Gà mèn đựng cơm bằng Inox chứ không phải Hynos
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, April 10, 20216:37 PM(View: 43)
Ngày 3 tháng 4, 2021, tôi lại biểu tình, chống lại sự kỳ thị người Á Châu, tại hai địa điểm và bởi hai tổ chức khác nhau, một tại Fountain Valley (FV), Mile Square Park (10 AM-12 PM) và một tại Culver Plaza ở Irvine (1PM-3PM) Trước tiên, có một vài sự khác biệt đáng quan tâm tại hai buổi tuần hành, xin tóm lược sau đây: Về hình thức, cuộc biểu tình ở FV được tổ chức và có sự điều động hoàn toàn của người Việt, Vietnamese American Rally Against Asian Hate (#1) trong khi buổi biểu tình ở Irvine (#2) được tổ chức bởi Vivian Lê và cộng đồng người Mỹ gốc Á Châu (#2). BTC của buổi biểu tình #1 có chào cờ Hoa Kỳ và VNCH; cuộc biểu tình ở Irvine, đương nhiên, không có hình thức chào cờ như vậy. Buổi biểu tình #1 (FV) có những người ủng hộ Trump đến phá đám, chửi bới, mạ lỵ rất ồn ào. Họ đa số là người Việt, mắng mỏ người Việt. Buổi biểu tình #2 (Irvine) KHÔNG gặp sự phản đối của bất cứ ai, trái lại, người dân trên đường phố đề có vẻ đồng tình, ủng hộ, bóp kèn vui vẻ rất nhiều.
Tuesday, April 6, 20215:52 PM(View: 83)
Bài viết Song Ngọc, Dòng Nhạc Của Một Thời Để Nhớ của tôi vào Hè 2018. Khi viết bài nầy, chúng tôi đã gọi điện thoại trò chuyện và email cho nhau. Tôi nhận được những tuyển tập ca khúc của anh để dẫn chứng chính xác. Khi viết về nhạc sỉ, ca sĩ, tôi vào YouTube để thưởng ngoạn dòng nhạc và lời ca để tạo thêm nguồn cảm hứng. Với nhiều ca khúc của anh trước năm 1975 viết về lính khá quen thuộc, và ca khúc sau nầy ở hải ngoại, tôi đã nghe nhiều lần, rất thích “Hà Nội Ngày Tháng Cũ”. Đoạn kết viết về ca khúc nầy: “Viết về Hà Nội của thuở “ba mươi sáu phố phường, ngàn năm văn vật” qua các ca khúc thời tiền chiến vẫn tuyệt vời đã in sâu trong lòng người thưởng ngoạn. Song Ngọc của dòng An Giang đã sáng tác hai ca khúc nói về Hà Nội, ca khúc Nhớ Em Hà Nội: “Một người con gái Hà Nội Bên bờ Hồ Tây, se sắt tim buồn Chiều vào thu, heo may hắt hiu Mắt em lạnh đầy, mắt em lạnh đầy … Hà Nội mùa thu, sương lam giăng mắc Liễu buồn mong chờ, mù bóng thu sang Trời đã vào thu, ai đi viễn khơi
Saturday, April 3, 202112:21 PM(View: 216)
Thời Việt Nam Cộng hòa, Thủ đô Sài Gòn có 9 quận, sau thêm quận10, rồi 11. Như tôi còn nhớ. Các khu vực được nhiều người biết, hay nghe nói đến là Bàn Cờ, Xóm Chiếu, Thị Nghè, Tân Định, Vườn Chuối, Ngã ba Ông Tạ. Tôi sinh ra và lớn lên trong một xứ đạo ở khu vực Ngã ba Ông Tạ, mà sau này những lúc khai hồ sơ, đơn từ về nơi sinh tôi vẫn không biết là ghi thế nào cho đúng vì ấp, xã nhà tôi lúc thì thuộc về Gia Định, lúc thuộc về Sài Gòn, bây giờ là một phường của TP SG. Mới đây có sách “Sài Gòn một thuở - Dân Ông Tạ đó!” [Nxb. Trẻ, 2021] của nhà báo Cù Mai Công ghi lại khá rõ lịch sử và con người của khu vực này. Sách đã được đón nhận nồng nhiệt,được tái bản ngay và là “Best Seller” trong nhiều tuần qua. Nhà báo họ Cù, hiện đang công tác tại báo Tuổi Trẻ, nổi tiếng từ những ngày còn là “Cỏ Cú”, “Lí Lắc” bên “Mực Tím” với sinh viên học sinh và sau đó có nhiều tác phẩm phóng sự xã hội qua 6 tập “Saigon by Night”. Là dân gốc Ông Tạ nên tôi cũng tìm đọc sách của Cù Mai Công
Tuesday, March 30, 20216:11 PM(View: 137)
Nếu những cuộc tuần hành ủng hộ Donald Trump từng nổ ra với cờ xí ồn ào và liên tục trước kia trong cộng đồng người gốc Việt ở Mỹ, thì hầu như các tổ chức cộng đồng đều im bặt hay gượng gạo lên tiếng trước nạn tấn công vào người gốc Á châu hiện nay, ngoại trừ một nhóm nhỏ các cá nhân và tổ chức cấp tiến người Việt lên tiếng. Các bản tin về các cuộc tuần hành hay thắp nến bày tỏ thái độ chống lại nạn kỳ thị và bạo lực nhắm vào người gốc Á, trong đó người Việt cũng là nạn nhân, cho thấy chỉ có một số nhỏ người gốc Việt tham gia. Nếu những cá nhân, cơ quan truyền thông Việt từng ủng hộ Trump cuồng nhiệt, liên tục đăng hình ảnh, tin tức ủng hộ Trump trước kia, thì hiện nay có vẻ họ né tránh sự việc này, một phần vì công luận cho rằng Trump là nguyên nhân. Cộng đồng người gốc Việt ủng hộ Trump (gọi vắn tắt là Việt-Trump) ở Mỹ, dường như luôn đứng bên lề, hay đúng hơn là luôn đi ngược lại với xã hội Mỹ mà họ đang sống. Cộng đồng này vốn là một cộng đồng tự mâu thuẫn trong nhiều vấn
Thursday, March 25, 20218:44 AM(View: 203)
Không hề thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ xuất hiện trong các buổi biểu tình chống kỳ thị người châu Á diễn ra trên khắp nước Mỹ trong tuần qua, sau vụ thảm sát ở TP Atlanta, bang Georgia. Tôi theo dõi màn ảnh nhỏ, mạng xã hội, các kênh lớn của truyền thông Mỹ mà không thấy. Ngay cả ở những nơi tập trung đông đúc người Việt Nam như Houston (Texas), Quận Cam (California) cũng không thấy. Trên trang báo tiếng Việt lớn nhất ở hải ngoại là báo Người Việt, có đến hai bài, một bài nói về cuộc biểu tình do một số vị dân cử người Việt tổ chức tại khu Little Sài Gòn, Nam California, bài khác nói về một cuộc đi bộ phản đối kỳ thị chủng tộc chống người châu Á, trong các hình ảnh ghi nhận được cũng không thấy lá cờ vàng. Trong khi đó, lá cờ này lại xuất hiện rất nhiều trong các cuộc biểu tình ủng hộ cựu tổng thống Trump, và đặc biệt là trong cuộc bạo loạn ngày 6/1/2021 tại điện Capitol, trụ sở quốc hội Mỹ. Lá cờ vàng ba sọc đỏ, đại diện cho cộng đồng tị nạn của người Việt ở Mỹ sau năm 1975.