DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,379,987

Túy Hồng - Tôi Nhìn Tôi Trên Vách (tiếp 2.)

Wednesday, August 19, 20203:59 PM(View: 321)
Túy Hồng - Tôi Nhìn Tôi Trên Vách (tiếp 2.)
                  Tôi Nhìn Tôi Trên Vách


Tôi nhìn tôi trên vách - Túy Hồng


Tôi sẽ mặc lại bộ đồ vải quyến trắng, tôi sẽ đi lại đôi guốc mứt, tôi sẽ cặp đuôi tóc bằng cái kẹp ba lưỡi để vào thăm lại trường Đồng Khánh. Tôi sẽ dẫn Nghiễm lên dốc Bến Ngự, địa chỉ yêu thương của tôi suốt hai mươi tám năm cuộc đời con gái. Cuộc đời con gái chua như nhúng giấm! Ôi! cây dừa xiêm, cây cam xạ đoài, vòng hoa violette, ngôi nhà nền trắng cùng bến sông khả ái trước mặt. Con đường Phan Chu Trình, dòng sông An Cựu là đây, và là đây, hẻm đá với xóm đạo hiền lành. Những thứ đó tôi đã bỏ hết, bỏ hết, cuốn gói mà đi, cuốn gói vào Saigon để có một người yêu.
Anh Nghiễm! Saigon không có périssoire cho em, không có đò, không có thuyền lan cho bầy con gái trườn mình bơi sãi trên lượng cả non nước Hương giang trầm ngâm ngơ ngẩn. Saigon không có một mùa hạ hồng, không có một mùa thu lam, một mùa xuân lục, một mùa đông xám tro tàn. Nhưng Saigon có anh, chúng ta sẽ lấy nhau giữa Saigon sung sướng ăn ngon mặc rẻ. Anh Nghiễm! Ngày xưa có một người đàn ông Huế đã yêu em rồi không yêu em nữa. Người ấy không yêu em vì em là trưởng nữ của một gia đình con gái, em là con gái đầu của một gia đình trong khi người ta quan niệm chỉ cưới con gái út, em thuộc về một gia đình con đàn con lũ trong khi người ta quan niệm chỉ cưới con gái một.
Hôm nay tôi dậy sớm sửa soạn đi chợ làm món Huế đãi Nghiễm. Khi xỏ tay áo tôi đau đớn kêu lên tiếng Trời. Thảo chạy tới hỏi lăng xăng tìm kiếm trên tay áo có một cây kim may ai găm vào vai. Thảo lắc đầu giọng chán nản kéo dài:
– Ui chà! Mụ cô bà Trâm may xong găm kim vào áo người ta… tàn nhẫn vô nhân đạo đến thế là cùng.
– Cứ may xong là bạ đâu găm kim đó.
– Đàn bà con gái gì mà đoản hậu.
Trâm ở dưới thang gác dâm đầu lên la lớn:
– Có một cây kim mà kêu oai oái như sư tử hống.
Thảo trợn mắt:
– Cái đồ nữ văn sĩ là cái đồ có một tâm hồn nữa đực nửa cái, cái đồ tề gia nội trợ không được, không biết nữ công gia chánh… cứ thích xông vào ra ngoài cứ đâm sầm vào xã hội như trâu bạc mất mùa.
Tôi và Thảo cười hích hích rồi tôi xuống thang gác chạy vụt ra cửa với cơn vui nhỏ reo ngầm trong tư tưởng. Anh Nghiễm! Hôm nay em đi chợ Bến Thành mua đồ về làm món Huế đãi anh no nửa bụng. Bánh lá chả tôm, bánh bèo, bánh nậm, bánh canh, bánh khoái, bánh bột lọc, bún bò giò heo, gỏi gà, nem nướng. Anh ăn món Huế, rồi anh sẽ lấy em người Huế. Anh Nghiễm! Tôm Saigon không được tươi như tôm Huế. Cá nục Saigon không xanh như cá nục Huế. Cá nục Huế ăn vào thấm mặn cả buồng gan. Cá nục Thuận An ngon thịt hơn cả cá nục Nha Trang, chuối Huế ngọt hơn chuối Saigon, heo Huế da mỏng, bò Huế thịt thơm, lươn Huế con nhỏ mà dài như chiếc đũa. Em cho anh ăn món Huế giữa Saigon nên không mời anh được tách nước sông Hương.
Tôi sắp những con bống thệ xanh tươi vào tô, vào nước mắm vào ướp xâm xấp rồi bắt lên bếp lửa riu riu rim cho cá vừa trong vừa cứng, nứt nẻ từng thớ thấm tháp mặn mòi. Tôi quay lại, Nghiễm đã đứng ở cửa phòng ăn nhìn xuống, nụ cười nở sẵn từ lúc nào. Tôi quệt hai bàn tay ướt vào ống quần đen.
– Anh lên trên uống bia đi chứ, anh đứng ở đây chiếu mắt khám xét em, làm em mắc cỡ quá!
Chiếc quạt máy ở trên trần chia cho mỗi người một tí gió. Thảo gắp vào bát Nghiễm mấy múi đũa thịt gà bóp muối tiêu rau răm giục chàng ăn nhanh lên, rồi đơm cho chàng chén bún trắng hau chan nước thịt bò giò heo. Mẹ tôi hướng về chàng đĩa ớt đỏ thái mỏng nói:
– Ăn đi, ăn cay vào cho nó khôn người ra.
Thảo đề nghị:
– Anh Nghiễm! Ăn xong đánh tứ sắc.
Mẹ tôi nói:
– Thôi.
– Ăn xong đi xinê.
Trâm nhón mấy hạt đậu đen vào miệng:
– Ăn xong cho phép anh Nghiễm bắt cóc chị Khanh đi đâu thì đi.
– Tha vào rừng sống với khỉ.
Buổi cơm chấm dứt, mọi người êm đẹp rút lên lầu. Nghiễm với tôi ngồi vào bàn chuyện đám cưới. Không biết bao nhiêu người mới họp thành một đám cưới, bao nhiêu câu chúc tụng mới làm đầy đám cưới và bao nhiêu nghìn bạc mới đàng hoàng một đám cưới. Hiện tại chàng không có tiền để dành vì chàng vừa làm việc vừa uống rượu. Chàng kiếm thật nhiều tiền nhưng tiền của chàng tan thành chất lỏng men say. Tôi thở dài theo thói quen bẩm sinh. Nghiễm nói:
– Rồi anh sẽ lạc quyên bạn bè… bắt mỗi thằng một thước.
– Phần em, em cũng không sắm sửa gì. Em may một chiếc áo dài hai lớp…
– Áo dài gì mà hai lớp kỳ vậy? Em hẳn may một cái áo dài hai mươi tám lớp như các phi hành gia đi.
Tôi đưa tay sờ mặt gập mấy chấm mụn; bàn tay tôi đặt ở miệng và tôi cười qua bốn kẽ hở năm ngón tay.
– Anh đừng cho em một món trang sức nào hết.
Tôi ngừng lại một lát ngắn rồi nói giọng văn vẻ hoa hòe:
– Chỉ một chiếc nhẫn vàng tây cũng đủ đỡ lạnh cuộc đời mòn.
Tôi cất tiếng cười và tiếng cười Nghiễm cuộn theo. Ngón tay trỏ của chàng vỗ vỗ nhẹ vào điếu thuốc lá nửa chừng, chàng im tiếng nhìn xuống mặt bàn rồi ngẩng lên bảo tôi:
– Sau đám cưới em phải chấm dứt nghề chào thuốc, anh không cho em đi làm nữa.
Một nỗi ngạc nhiên vừa phải bùng nổ nhẹ, bao nhiêu mảy may buồn nhỏ dồn thành một nỗi phiền muộn nào đó, từng chấm lo âu gom lại trong một khoảnh khắc bàng hoàng mất bình tĩnh thình lình, tôi lặng thinh một hồi ngắn rồi hỏi lại:
– Anh hãy lặp lại cái lệnh vừa rồi.
– Khi chúng ta sống chung, anh muốn em bỏ nghề chào thuốc.
Lời lệnh lại một lần nói ra, tôi hứ một cái. Nghiễm tiếp:
– Em khỏi phải đi làm. Lấy anh rồi em phải bỏ nghề. Nếu em làm nghề dạy học thì phải bỏ nghề dạy học, nghề thư ký thì phải bỏ nghề thư ký, nghề kế toán… anh thủ tiêu hết.
Câu nói bắt buộc vào hụt tầm tai tôi, tôi im hơi, Nghiễm cười cợt:
– Ở nhà uống sữa cho mập cho trắng.
Tôi muốn uống mấy ly cà phê đen cho giã giận, tôi muốn nốc một lít nước lọc cho gạn sạch những lo âu, tôi muốn cắn ngập răng quả dưa leo lớn cho tiêu tan cơn nóng. Lòng tự ái bị thốn mạnh, lòng tự ái đàn bà là quả bí lớn đã hằn vết hư dù sự đụng chạm chỉ là một cái cào xước nhẹ dịu. Tôi cất hai chân lên ghế hạ tay xuống gãi gãi.
Nghiễm ra về rồi, sự vắng mặt lớn lao đồng thanh với nỗi buồn phá phách giấc ngủ trưa cần phải có của tôi. Tay tôi sờ lên da mặt bắt gặp mất mấy mụt mụn cơm nhỏ li ti.
Lấy chồng rồi xô đổ sự nghiệp sao? Lấy chồng như vậy là một sự đầu hàng lơ láo. Tôi không muốn hoàn toàn là một thứ tướng tá dịu hiền trong gia đình. Tôi không muốn hoàn toàn là một thứ công chức nhỏ nhất trong vòng ôm lớn của chồng để tháng tháng xòe bàn tay trắng lãnh lương mua rau, mua gạo, dầu hôi, bột giặt… Sơ sơ tôi chỉ muốn làm một con kiến lúc thì bò ra xã hội lúc thì chui vào tổ. Sơ sơ tôi muốn đi vài bước biễu diễn trên cuộc đời đỏ chói chang tia sáng cùng đen thui bóng tối mịt mù. Sơ sơ tôi muốn có những trự tiền của độc lập, của tự do, của no đủ chảy đàng hoàng từ chiếc túi nội trợ tự chủ. Không, không Nghiễm! Anh không đánh được con cá nào lớn cả. Không, không, tôi không muốn mắc vào chiếc lưới dày đặc kết bằng những sợi tơ ân ái nõn nà. Không, không, tôi không muốn cụ cựa dưới thể chế nô lệ của một thứ kinh tế nhỏ nương dựa. Anh độc tài, độc tài khoan hồng; anh đàn áp, đàn áp vị tha; anh bất công, bất công độ lượng. Ôi! Hạnh phúc chưa đi vào sơ kết mà tôi đã bác bỏ mệnh lệnh anh; mệnh lệnh màu hồng mơn man êm nhẹ, mệnh lệnh nồng nàn của chiến sĩ vuốt dài cho tôi nũng nịu.
Khóe nhìn tôi hạ xuống và vô tình ngắm nghía bàn tay mình lâu quá. Nền gạch hoa chùi rất sạch buộc mọi người phải đi chân trần như con chó xù lông giả bẩn thỉu nằm lăn lóc dưới đất khiến tôi nghĩ rằng có giả cũng có rận. Trời Saigon lúc này hầm hầm nung nóng đến nỗi ngồi vắt chân chữ ngũ một lát đứng lên thì phí dưới quần ướt mồ hôi. Tôi chợt nghĩ một khuôn mặt cũ mèm của mối tình đã nguội, khuôn mặt của Sĩ với đôi má láng xầy và no đủ.
Nghiễm bây giờ không cho tôi đi làm việc, Sĩ ngày xưa coi trọng nghề nghiệp của tôi như tánh mạng tôi. Sĩ ngày xưa cũng thường hay đứng đón tôi ở cửa ra vào, thế đứng rộng với đôi bàn chân xa nhau quá, nên phần dưới con người chàng trông như chữ V ngược. Người đàn ông có đôi chân mang hình chữ V ngược đó ngạc nhiên công nhận hạnh phúc là tình với tiền.
Tôi lắc đầu mạnh. Tôi nghĩ đến Nghiễm, tôi cần Nghiễm cho tôi những cái hôn thon thon ướp nồng hơi rượu ấm áp mặn mà.
Buổi cơm tối gia đình tôi vẫn món tôm rim, canh cua nấu với kim châm bún tàu, cộng cùng đĩa cá thệ kho khô mang từ Huế vào. Trâm chan nhiều muỗng canh vào bát cơm đến ngập lụt, và hai miếng, rồi nói:
– Bà Khanh liệu tập nấu nướng món Bắc không thì trễ.
Thảo bĩu môi:
– Ôi giời ơi! Ai lấy phải anh chàng Bắc kỳ Nghiễm đó coi như hồng nhan bạc mệnh… một điều thưa hai điều dạ… giận hờn mấy cũng không được sưng mặt, phải ngọt ngào xưng em chứ không được xưng tôi.
Trâm chêm vô:
– Lấy chồng Bắc kỳ khổ lắm… Bún riêu bún thang, chả giò, miến gào, xáo vịt, tiết canh… món nào cũng phải biết làm không thì bị đo ván, không thì bị đập bể thịt nát xương ra như chồng gạch ướt dưới bàn tay người võ sĩ Đại Hàn.
Tôi cười:
– Còn lâu… kho cho một nồi cá rô cây…
Thảo khúc khích phì cả cơm:
– Công nhận chồng tương lai của bà Khanh đẹp trai.
Trâm cãi:
– Đẹp gì mà đẹp, đàn ông gì mặt mặt ngắn năm xăng ti mét.
Thảo thêm:
– Ừa ừa… lúc uống rượu vào thì râu tóc đứng thẳng dậy trông như trái chôm chóc.
Tôi đặt đũa và chén cơm xuống bàn đứng dậy dõng dạc:
– Ngang đây thì tao xin bác bỏ lời xuyên tạc của hai đứa bây, mặt của Nghiễm dài hơn năm xăng ti mét, khi chàng uống rượu vào trong chàng tươi như tiên.
Hai đứa em nháy nhau cười toét. Con mắt bên phải của tôi chợt máy lia lịa. Chết! Máy mắt tay mặt một là đang bị ai chửi, hai là đang được âu yếm gọi tên trăm lần. Tôi xây mặt qua phía cửa sổ. Nãy giờ cha mẹ bị chim lỉm trong cơn động ồn bầy con gái. Từ ngày tôi ba mươi tuổi cha mẹ rửa tai không lý đến việc giáo dục chúng tôi nữa.
Tôi sửa lại giọng đàng hoàng:
– Anh Nghiễm nói là khi hai đứa đám cưới rồi anh không cho con đi chào thuốc nữa!
Cơn ồn đang cương lên chợt trùng xuống. Mẹ đang cầm thìa chan canh bỗng rụt tay về. Nước da thẫm màu của cha dưới ánh đèn ống trông như nhạt đi trong nỗi bình thản suy nghĩ. Thảo hết yên lặng được.
– Cái anh Nghiễm lạ kỳ.
Cha lên tiếng:
– Thôi đi làm cũng được. Miễn là hắn cưới mi. Có tấm chồng cũng bảo đảm như có nghề nghiệp trong tay.
Mẹ phản kháng:
– Không được. Mi cứ đi làm đi. Càng có chồng càng nên đi làm. Mình có đồng tiền trong tay mình mua cho em út cái kẹo cái bánh không bị ai hạch sách tủi cực…
Tôi nói:
– Nếu con không bỏ nghề lỡ anh ấy không chịu cưới con thì sao?
Trâm buông lời ẩu tả:
– Nếu hắn không cưới chị thì chị dọa như thế này: Anh không cưới tôi hả? Tôi sẽ đồn đãi cùng thiên hạ là anh bất lực liệt dương.
– Ăn nói ẩu tả.
– Khanh này, khi hắn nói bắt mi thôi đi làm mi có cãi lại không?
– Con mần thinh, chưa cãi cọ lại gì cả.
– Cái bà nhỏ này ngu không ngửi được, phải cãi lại chứ, đừng có nhịn, nhịn một lần rồi thành thói quen.
– Ôi ôi… mấy mụ gái già ba mươi tuổi mới túm được chồng là mừng cuống quýt lên rồi, còn đâu tham vọng bắt na bắt nạt được thằng chồng nữa.
– Ờ, ờ bà ấy sợ hắn như sợ súng vậy.
– Sợ ai chứ sợ chồng là thứ tồi không phải dân sang. Chị Khanh ơi! Cổ chị dài hãy ngóc lên thật cao, tay chị lớn hãy giáng xuống thật mạnh, đầu chị cứng hãy húc vào, húc đại vào… mình tiến lên ba bước, thằng chồng sẽ thụt lùi ba bước… cứ ăn hiếp đại đi…
– Một được một thua dù có u đầu bể sọ, nhưng sẽ toàn thắng.
– Cứ ăn hiếp ảnh đi như cô Sanh:
– Mà thôi, mà thôi, tụi mình không sành tâm lý chiến… chỉ những cô trẻ măng trẻ mát ra kia mới cai trị được chồng, bắt hầu bắt hạ bắt cúi bắt khom.


                                                                                  Túy Hồng
                                                                                        (còn tiếp)


                                    * 

                                  *
                                    Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, September 25, 202010:55 AM(View: 31)
Ở đường cái rẽ vào là tới ngay đầu xóm Cỏ. Có những mái lá nứt rạn chìa ra lối hẹp. Vào những ngày mưa, lòng xóm hoá ra lòng cống,
Saturday, September 19, 202010:23 AM(View: 129)
Tiếng đàn rời rạc bật lên giữa những ngón tay của bác Tốn. Bác ấy đứng ở đằng sau. Không cần nhìn, Ích cũng biết hai con mắt của bác lim dim dưới ánh đèn sáng. Có thể bây giờ bác đang nhếch miệng cười
Wednesday, September 16, 20208:42 AM(View: 162)
Một ngày trôi qua, không ai ra nhận thân nhân và đêm đến cũng không thấy có dấu hiệu có người bí mật lấy trộm xác, tên đại úy đồn trưởng đành để cho bà Năm dẫn theo gần mười người già trong ấp đến ngã ba xin xác chết đem chôn.
Friday, September 11, 20205:04 PM(View: 228)
Thực ra tên nó là Ròng, út Ròng! Nhưng người ta cứ hay gọi nó là Teng, út Teng! Lớn lên một chút bắt đầu nhận biết được điều này, nó tò mò hỏi má.
Monday, September 7, 20204:54 PM(View: 230)
Cái việc Nghiễm không ăn được món Huế, không chịu ăn món Huế đánh đau tự ái của cả gia đình, tôi hướng về ai cũng gặp những khóe nhìn bất thông cảm,