DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,419,562

Túy Hồng - Tôi Nhìn Tôi Trên Vách (tiếp 3.)

Saturday, August 22, 20206:49 PM(View: 527)
Túy Hồng - Tôi Nhìn Tôi Trên Vách (tiếp 3.)
                   Tôi Nhìn Tôi Trên Vách


Tôi nhìn tôi trên vách - Túy Hồng


Tôi bỏ lên gác quên tráng miệng bằng trái chuối. Chiếc quạt máy chạy xoay tròn nửa vòng loang loáng một màu lục quay nhanh không nhìn được ba chiếc lá. Nhà bên cạnh vừa tắt bếp dầu hôi và cái mùi khó chịu đang hắt mạnh và ức hiếp lỗ mũi mọi người. Hai giọt nước mắt nóng trào lên từ một cơn khóc sung sướng và bí mật nào đó khi tôi lăn mình trên giường ôm chiếc gối dài kẹp giữa hai chân. Anh Nghiễm! Anh Nghiễm, em vẫn sung sướng như thường lệ, em sẽ thôi chào thuốc để chào đám cưới. Anh cao lớn bằng rưỡi em nên em sung sướng, em và chai rượu cùng đi vào đời anh. Đôi môi anhmềm và rộng là cửa hiệu bán cho em những chiếc hôn hình sương bóng khói, vòng tay anh là vòng tròn ngoại tiếp thân thể em bầu bầu. Toàn thể con người anh là khối lớn hạnh phúc cho em ngộp hơi trong đó… Tôi lăn mình mấy vòng sát vào tường dựa lưng mát mát, tôi thả chiếc gối ra và đôi môi tôi in hình câu hát: “Gió bay từ muôn phía, tới đây ngộp hồn ta…”. Tôi hát bài Tình ca của gió.

Từ khi yêu, bài hát nào cũng có thể là bài tình ca. Tôi lại hát “gió bay từ muôn phía… “. Cây tăm tôi xỉa răng đã rớt mất từ chữ “gió…”. Có tiếng động rung rinh ở cầu thang và lời của Thảo:

– Ê chị Khanh! Đi ra đầu đường uống nước rau má.

– Thôi, không có tau.

Chiếc áo cụt hơi ngắn trong kiểu nằm xệch xạc kéo lên bày lỗ rốn tôi. Anh Nghiễm! Lấy anh rồi là em đi tu trong hạnh phúc, em đóng cửa nằm đọc tiểu thuyết chờ anh đi làm về, em sẽ không đi chơi một mình, không may nhiều áo dài, không mặc quần cẳng voi, không đi đâu hết ngoại trừ về thăm gia đình đánh bài xệp, đánh tứ sắc với mẹ và mấy con em.

Tôi thiếp nhẹ vào giấc ngủ với cơn mơ nổi rõ hình hài một thảm cỏ non êm đềm thoai thoải cách lưng chừng một con sông khi đêm bước nhẹ trên mười hai tiếng đồng hồ bồng bềnh mát rượi và đen như mun, khi gió loãng mùi hương dịu dấy lên từ con sông đục rón rén lay động bức mành tương tím thẫm. Tôi cảm tưởng có rất nhiều gió sinh ra từ lòng sông, lớn lên và trưởng thành ở đó. Tôi cảm tưởng cuộc tình tôi cũng sinh ra từ lòng sông, lớn lên và trưởng thành ở đó, cuộc tình màu xanh bên cạnh màu hoa anh đào sắc hồng phơn phớt với mầm lá nõn nhung tơ, với những chiếc cành gầy quý giá vươn lên. Cuộc tình long lanh màu hổ phách trong đáy chén chiến ly liên hoan sóng sánh chất rượu nhuộm màu trắng non. Cuộc tình có tiếng hát ấm ngọt như mật ong, an ủi như nước sâm chưng cam thảo và mịn màng như bột làm bánh nhân duyên.

– Chị Khanh ngủ chưa? Ngồi dậy ăn chè sâm bảo lượng này.

Tiếng kêu giựt nhẹ mình tôi. Tôi tỉnh táo ngồi lên đón lấy ly sâm bảo lượng cầm thìa khuấy tròn. Những hột bobo mềm dẻo trắng như cơm nếp, mùi bạch quả nồng nồng làm tôi ăn ly chè một cách không thích thú. Tôi mang ly xuống bếp uống nước. Cha tôi nghe tiếng động hỏi đứa nào đó. Cha bật đèn sáng gọi tôi vào. Chỗ cha tôi ngủ thật ngột ngạt, không khí nóng hâm hấp như trong cơn sốt nhẹ. Mấy con muỗi bay vo vo xin tí huyết như gần như xa. Cha hỏi:

– Cái thằng nó có họ hàng gì ở đây không?

– Nghiễm hả cha? Anh ấy có mấy người bà con ở đây: bà chị, bà dì, mấy ông anh rể…

– Thế không ai đến nói chuyện với tao cả? Thế sao nó không nhờ bà dì đi hỏi mầy?

– Anh ấy nhờ hai người bạn già mối lái cho gọn.

– Ừ, nó càng cô đơn không cha không mẹ thì mày càng sướng.

– Không sướng đâu, anh ấy quá kỹ về những cái lặt vặt.

– Đẻ ra ba đứa con gái như đẻ ra ba cái phi thuyền, phóng được đứa nào đi hay đứa đó.

– Con nửa tỉnh nửa mê chứ không hoàn toàn mê đâu. Cái việc anh ấy cấm cẳng không cho con đi làm cũng là một chủ trương chia rẽ…

Tôi ngần ngừ ngậm những chữ chưa nói ra, cha hỏi:

– Chia rẽ sao?

– Nghĩa là anh ấy muốn thu hẹp bớt những liên lạc giữa con với gia đình.

– Không có đâu, nó muốn cho mày sung sướng.

– Anh ấy là một nghệ sĩ, sợ không hợp với gia đình mình.

– Gả con cho nghệ sĩ còn hơn để con ở quá!

Tôi không giống cha ở màu da đồng hun, tôi không giống cha ở đôi mắt ngầu đỏ, ở mấy sợi lông mày dài khi nheo lại quyết định một vấn đề tương lai. Nhưng tôi giống cha, chị em tôi giống cha ở chỗ liều lĩnh, ở chỗ bốc đồng bướng bỉnh. Tôi ngồi nán lại hai phút rồi lên gác đắp mền ngủ.

Chín giờ sáng hôm sau Nghiễm đem lại một gói giấy báo đưa cho tôi bảo cất:

– Gì đấy anh?

– Tiền để làm đám cưới.

– Mấy triệu, mấy tỉ, mấy muôn mà gói một gói to tướng thế này?

– Toàn cả giấy một đồng, giấy năm đồng, giấy hai chục đồng đó em.

– Cảm động quá! Thảo nào to bứ bự…

– Tất cả là tám chục nghìn, gởi em giữ hộ.

– Thế đây không phải là tiền nhẫn cưới cho em mua hai chiếc nhẫn hột xoàn à?

Tôi thường thấy các chị bạn đeo hai chiếc nhãn gá nghĩa trăm năm nhận hột xoàn ở ngón tay thứ tư. Một chiếc nhận chín hột nhỏ và một chiếc nhận một hột lớn.

– Em cất đi để hôm đãi tiệc mang ra trả cho nhà hàng. Ngày mai anh có thêm ba chục ngàn nữa.

– Anh bán sách hả.

– Anh được bạc.

Tôi cười như một tiếng nổ nhỏ. Mắt tôi cũng cười, mũi tôi cũng cười, miệng tôi cũng cười và cái cổ thì rút lại.

– Con người anh là cả một chuyện cười, anh làm vui hết nỗi là vui.

– Tiền tám chục ngàn là anh được bạc đêm hôm qua. Còn ba chục ngàn ngày mai là tiền bán sách.

– Anh ơi, lỡ không được bạc thì sao?

– Thì mình đặt hy vọng ở trúng số, chiều này xổ số. Hôm kia anh nằm mơ thấy một ông lão đui mù đến dẫn anh đi chơi trong một khu vườn măng cụt.

– Thế hả?

– Người đui mù là biểu hiệu của thần tài đấy em ạ.

– Anh thật là kẻ lắm tài: đánh bạc giỏi mà uống rượu cũng hay.

Nghiễm cười không ra, chàng ngồi vô nghĩa một chút rồi lái sang chuyện khác.

– “Tiếu ngạo giang hồ” hết rồi không biết lấy gì đọc đây.

– Kim Dung đang có một tác phẩm mới còn nằm trong bố cục.

– Cái đoạn kết của “Tiếu ngạo giang hồ” nhạt nhẽo không ra cái mùi vị gì hết… chán quá. Truyện “Lục mạch thần kiếm” cái đoạn kết mùi mẫn ý nghĩa là nhờ Tiêu Phong chết.

Tôi nheo mắt:

– Anh uống rượu. Truyện kiếm hiệp là món nhậu, là đồ nhắm để anh uống rượu hả?

– Ồn!

– À anh Nghiễm này… anh có bao nhiêu họ hàng, anh rể này, chị họ này, bà dì này… tại sao anh không nhờ người ta đi hỏi em mà lại nhờ cái ông bạn bè đó… coi nó sơ sài khiếm khuyết thế nào!

– Cố chấp dữ a! Anh nhờ bạn bè đi hỏi em là vì anh thương bạn bè hơn họ hàng. Và là vì anh để cho em thấy em sẽ sung sướng không phải vướng víu, không phải nợ nần gì với họ hàng anh cả.

Tôi cầm tấm cà vạt của Nghiễm:

– Bà con họ hàng của em ở Saigon một nửa, ở Huế một nửa. Đối với họ hàng, em đã làm ra lỗi và em đã bị tra tấn hành hạ để đền tội rồi.

Tôi nghĩ đến những đường dây, những đường dây ngang, đường dây dọc, đường xéo, đường xiên, đó là những sợi họ hàng liên lạc, những sợi không cột múi vào nhau để lòng thòng. Sự đi lại qua về trên những đường dây họ hàng chẳng lấy gì làm chô leo cách trở mà thật dễ dàng thuận tiện. Cứ đi thăm nhau thật nhiều, cuống quýt, vồ vập hỏi han sức khoẻ là cuộc tình được đầy. Thế mà lắm kẻ sợ hãi những đường đây đó. Tôi nhớ lại lời nói của chị bạn:

– Tau há, bạn bè sang giàu tau còn chơi được, chứ bà con họ hàng giàu có danh giá… tau đừng đừng…

Thời gian cồn cào xích lại mau quá, ngày giờ trôi trong gió đã đến gần đám cưới. Một đám cưới không nghi lễ màu vàng, không thủ tục màu đen, một đám cưới chứa đựng hai chiếc ô tô màu xám khởi hành từ nhà hàng Đông Nam Á lúc mười hai giờ đêm đưa tôi về tận phòng ngủ của Nghiễm. Chỗ ở của Nghiễm là một phòng nằm trên tầng thượng của một cao ốc nên hô hấp được nhiều khí trời và muỗi không lên tới. Tôi đi năm bước chiều ngang, tôi đi mười bước chiều dài… đó là chu vi gian phòng. Một cửa lớn, một cửa sổ trông vào nhau, gian phòng nuốt mất bao nhiêu đồ đạc, một toilette nhỏ, tủ đứng to, sa-lông, bàn viết, giường, ghế, máy truyền hình, tủ lạnh, tủ đựng sách… Gian phòng trình bày một vẻ tiện nghi dễ chịu và buồn cười đẹp mắt nhờ tài sắp xếp.

Nghiễm ở trong phòng tắm hỏi vọng ra:

– Em ơi bây giờ em ở đâu?

Tôi đang nằm đọc báo trên giường vội cất tiếng to:

– Em hiện tại ở phòng ngủ. Anh ở đâu?

– Phòng tắm.

Nghiễm ngồi ở bàn viết day qua:

– Em ở đâu đó?

Tôi đang ngồi giũa móng chân ở ghế sa-lông:

– Em hiện có mặt ở phòng khách, còn anh.

– Anh đang ngồi trong văn phòng.

Sự cố gắng thu xếp cho căn phòng có một vẻ đẹp cũng như sự giữ gìn vệ sinh sạch sẽ hằn lên cái đức tính cẩn thận lớn lao của Nghiễm, hiện rõ cái đam mê làm chủ một bất động sản nào đó.

Một hôm tôi về thăm nhà, Trâm hỏi:

– Nghe nói anh Nghiễm bỏ uống rượu, bỏ chơi đêm, ngày đêm ở nhà ru rú như con gián phải không?

– Tuần sau anh ấy đãi ăn, tau không biết làm món gì đây.

– Ơi hời! Ta mua cua về luộc, mua thịt gà về luộc, mua lòng lợn về luộc.

Thảo tiếp:

– Ra chợ Cũ mua thêm heo quay, vịt quay.

Đối với tôi, mua được một căn nhà, đó là một đam mê lớn như quả đất không bao giờ thực hiện được. Không bao giờ với tay tới được nhưng tôi vẫn ngày ngày mua báo “Chính luận” đọc kỹ trang đăng quảng cáo.

Cái chung cư chúng tôi mướn phòng là một cao ốc ba tầng gồm nhiều gian buồng như một bảo sanh viện. Các vũ nữ xanh, đỏ, tím, vàng, trắng, đen, xanh lục, hoa cà… ngày đêm lướt thướt lượn lờ vào ra với bay bướm từng cánh thời trang lộng lẫy, với ảo huyền lớp lớp phấn son. Ở đây chuyện ái ân là chuyện thời sự hằng ngày, và ái tình lắm khi là tiếng nổ lớn của đánh ghen, của giành giựt. Dãy nhà trệt của cao ốc dành cho bọn Phi kiều mướn, ngày ngày ăn trứng vịt lộn với muối tiêu mà không có rau răm. Lầu nhất, lầu nhì, lầu ba thì gồm đủ người ngợm không cùng quốc tịch. Vũ nữ choán hơn phân nửa số phòng, họ sống sát cánh liền nách níu vạt áo nhau mà đứng ở đời cho bớt cô đơn. Buổi sáng họ ngủ dậy, đầu xổ tung, mặc áo ngủ mỏng không đồ lót, môi thâm cười ra những chiếc răng thiếu sinh lực. Buổi chiều họ mặc quần chân voi, mặc váy củn, áo xắn cao thoăn thoắt ra phố. Đêm về, họ đẹp thoát xác, đẹp như đổi lốt thành tiên họp thành cụm tíu tít cười giỡn không nhìn những người chung quanh. Ở cao ốc này, sự tự do cá nhân được tôn trọng lên cao, không ai muốn tham dự vào cuộc đời tư hữu của ai. Ta có thể ngang nhiên làm điều phải, ta có thể ngạc nhiên làm điều quấy vì trước mắt ta là sự lạnh lùng của những người chung quanh. Vẻ lạnh lùng này đã tạo cho người vũ nữ sự cao sang duyên dáng, sự thờ ơ tế nhị. Thêm vào đó, sự phong phú vật chất, sự lộng lẫy áo quần, sự vung tay tiêu xài khiến họ đứng rất vững giữa cuộc sống với một uy thế khó lật đổ. Và tôi đã biến thành một con tò mò hết dòm người nọ đến ngó người kia để càng ngày càng cảm thấy mình không ưng ý mình, không bằng lòng mình. Tôi bất mãn tôi, bất mãn những áo quần tôi mặc trong người. Những bộ đồ ngủ tự tay tôi may lấy, quần thì không ôm tròn đôi đùi, áo thì cái nào cũng lụng thụng, cũng dài quá cỡ, cũng ngắn quá kích và có những lúc hở hang không đúng chỗ. Áo may bằng vải hoa rẻ tiền, lựa thứ sẫm màu cho lâu bẩn, cái áo này thì kiểu La Mã, cái kia thì kiểu Lèo, cái quần thì mốt Trung Hoa viền đăng tên Nhật Bản cài cúc Phi Luật Tân, màu sắc xung khắc nhau như cờ xí Liên Hiệp Quốc. Buổi sáng nào tôi cũng mặc thứ áo đó, thứ quần đó đi chợ, đóng cửa, thổi cơm, làm cá, xào thịt, đợi chồng đi làm thật sớm, về nhà thật muộn. Có một buổi cơm trưa ăn lúc ba giờ chiều, tôi nói với Nghiễm:

– Cái building này đối với em nó hoang vu quá rồi. Em cảm thấy như em một mình sóng giữa bao nhiêu mồ mả đẹp.


                                                                          Túy Hồng
                                                                               (còn tiếp)

                                 * 

                                  *
                                    Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, November 21, 202010:24 AM(View: 54)
Những đầu kỳ lương, bao giờ Jean cũng tìm đến Huệ. Hắn khuân về cho nàng đủ thứ đồ ăn, thức uống cầu kỳ, hoặc cam, táo, sữa, bơ hoặc phó mát. Huệ quen lệ thường, dọn dẹp cửa nhà đón hắn như đón một người chồng
Thursday, November 12, 202011:16 AM(View: 111)
Bác Tốn ngồi ôm cái Hơn ở đầu hè. Con bé trần truồng, hết nhoài sang bên này, lại nhoài sang bên kia, khiến bác phải luôn tay nắm lấy nó. Mâm cơm ăn xong rồi chưa được dọn, chỏng chơ mấy cái bát rếch. Từng đàn ruồi táp lại bu đen trên những miệng bát,
Sunday, November 8, 202010:56 AM(View: 145)
Buổi chiều, tới lúc thằng Ích chọc cái cuộng rơm vào nách bác Tốn, bác mới mở bừng mắt trở dậy. Trời bên ngoài đang sâm sẩm tối. Tiếng trẻ con khóc và tiếng người cãi nhau loạn xạ vang lên từ ngoài hàng rào.
Sunday, November 1, 20204:05 PM(View: 213)
Một buổi tối Huệ dìu về nhà một người lính say. Trời lất phất bụi mưa. Xóm Cỏ im lặng và tối om như một đường hầm sâu hun hút. Lối đi nhớp nháp bùn. Trận mưa buổi chiều làm nước đọng thành vũng lớn.
Tuesday, October 27, 20208:22 AM(View: 220)
Huệ chưa khỏi hẳn nhưng đã đi lại được ở mấy nhà quanh ngách. Nàng hay bắc ghế ra ngồi ngoài thềm cửa. Một vài lần có người quen đi qua, Huệ lại kéo vào nói chuyện bâng quơ. Nàng bô bô cả chuyện chồng con của mình