DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,421,169

Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác (tiếp 7)

Thursday, August 27, 20206:59 AM(View: 871)
Trần Yên Hòa - Tháng Ngày "lính lác (tiếp 7)
                    Tháng ngày "lính lác"

Trần Yên Hòa                                      
                                                                             Hồi Ức

                                   (tiếp theo)



7.
 

Trường Đại học Chiến Tranh Chính Trị tọa lạc trên đường Võ Tánh, số 78. Thị xã Đà Lạt. Nhưng khi chúng tôi viết thư về thăm nhà, được các sĩ quan cán bộ hướng dẫn ghi là, Khu Bưu Chính (KBC) 4648. Có bạn muốn thi vị hóa trong các thư gởi về gia đình, về "người yêu bé nhỏ" ở quê, là từ đồi 4648. Thật ra, khu này có trồng nhiều cây thông, nhưng thế đất không cao, nên gọi là đồi thì cũng hơi cường điệu. Nhưng là cái cường điệu vui, không làm hại ai cả.

Nơi đây chính là trung tâm huấn luyện Hiến Binh của quân đội Pháp ngày cũ. Sau khi bàn giao cho chính phủ VNCH, quân đội VNCH cũng giữ tên là Trung Tâm Huấn Luyện Hiến Binh Quốc Gia. Rồi sau đó, lực lượng Hiến Binh cũng bị dẹp, quân đội không dùng Hiến Binh nữa, tất cả quân nhân trong lực lượng hiến binh đổi qua Quân Cảnh. Đến năm 1966, theo sắc lệnh số 48/SL/QP ngày 18/3/1966, thành lập trường Đại Học/Chiến Tranh Chính Trị. Theo tài liệu, người ký Sắc lệnh thành lập này thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ, lúc đó đang là Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương.

Nói thật, tôi không phải chê sự tồi tàn quá mức về một nơi chốn mình được đào tạo, được học hỏi, được rèn luyện, nhưng phải thú thực, quân đội đã không chuẩn bị cho một nơi đàng hoàng, theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, cho đám SVSQ thụ huấn, mà đám SVSQ này đã được đề cao, tâng bốc, sẽ là những kỹ sư tâm hồn sau này.

Chung quanh doanh trại là những con đường lồi lõm, đầy đá và đất, nên khi chúng tôi về đây và đang huấn nhục, thì đá ba lát, đất, bùn, trộn lẫn nhau, đồng hành với những hình phạt của các niên trưởng như, chạy 5 vòng sân, nhảy xổm 100 cái, đi vịt đẹt 20 vòng suốt ngày từ 5 giờ sáng đến 9 giờ tối. Con đường này, đúng là con đường đau khổ, theo nghĩa đen. Không kể nhưng đêm cả tiểu đoàn bị phạt tập thể đến 10, 11 giờ đêm, thì thôi, tả tơi như cái mền rách.

Có một điều đau khổ nhất là có khi một người bị phạt ôm tấm nệm giường chạy 5 vòng sân, mà tấm nệm giường, cũ, rách nát, đầy bụi bặm. Thế mà một con người tân khóa sinh, phải bằng mọi cách, như vát, ôm...để chạy, trong lúc đó, bụi do tấm nệm cũ bay, tỏa ra, người bị phạt phải hít đầy hai cái lỗ mũi, hít đầy buồng phổi. Kiểu này, nếu bây giờ, với sự vệ sinh toàn cầu, đây là một sự vi phạm nghiêm trọng.

Tôi đã bị hình phạt này rồi, nên rất thấm đòn, vì phải hít đầy bụi vào buồng phổi.

Toán đầu lên trước, đã được huấn nhục xong và được gắn Alfa. Gồm có 2 đại đội, (A, B), với 6 trung đội (trung đội 1 đến trung đội 6) gọi là tiểu đoàn I SVSQ.

Và chúng tôi, toán lên sau, cũng 2 đại đội, C và D, với 6 trung đội (từ trung đội 7 đến trung đội 12), gọi là Tiểu Đoàn II tân khóa sinh.

Rồi cũng đến ngày hết thời kỳ huấn nhục, tức là sau 9 tuần. Chúng tôi được gắn Alfa. Đêm gắn Alfa cũng là đêm đáng nhớ. Đáng nhớ nhất là câu: Qùy xuống các tân khóa sinh, đứng dậy các sinh viên sĩ quan".

Chúng tôi đã sống như thế, những ngày sau 9 tuần huấn nhục vẫn còn âm ỉ, nghĩa là các niên trưởng Khóa 1 vẫn giữ chúng tôi trong trường hợp "hậu huấn nhục". Vẫn đi, đứng, ăn, uống trong sự kiểm soát, chỉ huy của các niên trưởng. Không phải từ Ban Chỉ Huy chỉ thị xuống, mà vì những người  tại vị, muốn kiểm soát chúng tôi...Dĩ nhiên chỉ là "chém gió", có đàn anh muốn dợt le, phạt hành xác đàn em để chứng tỏ ta có uy quyền. Cũng có đàn anh thật sự rất có tâm, muốn huấn luyện đàn em thành người SVSQ biết lễ nghi quân cách...

Nhưng các anh cũng đứng giữa "gọng kìm của lịch sử".

Khi chúng tôi trong những tháng ngày huấn nhục, đã được các sĩ quan ở Khối Khóa sinh cho tập ca bản "Chiến Tranh Chính Trị Hành Khúc." Bản nhạc là một bài hành ca, thường sau khi hội họp, hoặc xong một công tác gì đó, thì chúng tôi được bắt giọng để ca bài này.

Lời bài hát như sau:

Cán bộ chiến tranh chính trị là ta
Thề tiền phong đi chiến đấu cho tương lai
Yêu nước quyết hy sinh
Vì dân ta trung thành
Đồng lòng
Đồng lòng dựng xây đời mới
 
Không biết ai là tác giả bản hát này, mà mỗi khi hát lên, tôi thấy là bài ca rất dỡ, đúng chỉ là những lời tuyên truyền, không kích thích được người nghe lên tinh thần chút nào cả.
 
Buổi sáng thường thường theo sự phân chia, khi nào có lệnh trực chào cờ thì chúng tôi có một tiểu đội ra ngoài sân kéo lá cờ lên. Có một anh lính kèn đi theo thổi kèn khi thượng kỳ. Một cột cờ cao được dựng lên nền xi măng kiên cố. Phía bên trên cột cờ là cái mõ neo của hải quân. Thì đây là ý của ông đại tá hải quân chỉ huy trưởng, vì ông ở binh chủng hải quân qua làm chỉ huy trưởng, nên ông muốn có cái mõ neo.

Hải quân đại tá Lâm Ngươn Tánh thường bận đồ hải quân trắng hay vàng, đi thị sát việc huấn luyện của chúng tôi. Áo quần ông lúc nào cũng láng cóng, cầu vai mang lon đại tá hải quân, caskette hải quân. Khi ông cùng đoàn tùy tùng đến phòng nào, thì người trưởng phòng hô lớn:

- Vào hàng. Phắc.

Chúng tôi, tất cả những bạn có trong phòng đều đồng lọat đứng dậy trong tư thế nghiêm, và người trưởng phòng hô tiếp: Chào tay, chào. Tất cả đồng loạt chào tay, và đợi đến khi vị chỉ huy trưởng cho phép nghỉ, thì người trưởng phòng, nghỉ, thì chúng tôi mới nghỉ chào tay, và đứng nghiêm, đợi vị đại tá khám súng, khám giường từng cá nhân.

Kết quả cuộc khám xét quân trang ít nhất cũng có 5, 10 anh em, bị phạt dã chiến tơi bời hoa lá.

Súng ống chúng tôi khi trình khám luôn luôn phải sạch sẽ, láng bóng không còn một hạt bụi. Giày bốt cũng như vậy, nên chúng tôi phải mua xira về đánh bóng giày cho thật bóng, theo lời vui đùa của một số bạn là "con ruồi bu lên đôi giày, cũng sẽ bị té chết ngay". Nếu mà ngài đại tá rờ vào thấy còn chút vết đen dính trên tay, thì sĩ quan cán bộ đi theo ghi danh và người SVSQ có súng dơ, bị phạt dã chiến là lẽ đương nhiên. Sẽ bị "quần thảo" suốt đêm ngoài sân tiểu đoàn.

Hải quân đại tá Lâm Ngươn Tánh gốc thương thuyền của Pháp, sau khi Pháp trả độc lập cho Việt Nam, ông đổi qua hải quân và từ đó lên cấp đều đều. Không biết vì lý do gì, mà một ông hải quân đại tá, lại được bổ nhiệm chỉ huy trưởng một quân trường bộ binh, nghe đồn là do quen biết (đàn em của tông tông). Cho nên, với phong cách chỉ huy bên hải quân, mọi việc phòng thủ trường không được đánh giá đúng mức, nên trận Mậu Thân, địch đánh vô trường, khiến một số SVSQ Nguyễn Trãi 1, bị chết và bị thương.

Đến khi khóa tôi vô trường, khoảng nửa năm sau, lúc này có một khóa các tu sĩ tuyên úy về thụ huấn về Chiến Tranh Chính Trị. Vì sự phòng thủ không đúng chiến thuật, canh gác không kỹ lưỡng của nhà trường, lại bị nội tuyến, nên địch quân, một đêm tối đã tấn công vô trường, khiến một số đông các tu sĩ Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo, Tin Lành bị tử thương, cùng một số anh em Sinh Viên Sĩ Quan cũng bị chết và bị thương nữa.

Lúc này Đại Giảng Đường vừa xây cất xong, tất cả trên 40 quan tài của các vị sĩ quan tuyên úy đem để đầy giảng đường. Thật không có cảnh nào thương tâm và đau buồn hơn cho những gia đình của những người vừa nằm xuống.

Đó tội của ai? Ai chịu trách nhiệm những tổn thất này. Không nghe nói, chỉ thấy một nổi buồn sâu kín đến với tất cả anh em chúng tôi. Có thể nói, đó là những ngày u ám nhất.

Độ khoảng nửa năm sau, hải quân đại tá Lâm Ngươn Tánh được thăng cấp bậc, là Phó Đề Đốc (chuẩn tướng) và đổi đi, nhận nhiệm vụ mới. Đại tá Nguyễn Quốc Quỳnh về thay. Chúng tôi thở phào nhẹ nhõm. Ít ra đại tá Nguyễn Quốc Quỳnh là một đại tá bộ binh, ông cũng hiểu biết hơn, kinh nghiệm hơn về việc chỉ huy một đơn vị bộ binh.

Sau này, chúng tôi có đọc một bài viết phê bình về những sai lạc của sự đào tạo, một thế hệ sĩ quan hiện dịch như chúng tôi. Tôi thấy đúng nên cũng xin trích ra đây:

(trích)

Bất lợi

Thiếu sự yểm trợ của Hoa Kỳ.

Vì không có cơ quan tương đương trong quân lực Hoa Kỳ, ngành CTCT Việt Nam đã không có đủ tài khoản để điều hành. Tổng cục phải dùng tiền viện trợ dành cho Cục Tâm lý chiến để trang trải hoạt động cho toàn Tổng cục. Đó cũng là lý do giải thích tại sao tổng cục CTCT sát nhập cục Quân tiếp vụ vào cơ cấu tổ chức của mình: để lấy thêm ngân sách. Sự khác biệt về văn hoá đã làm cho các cố vấn Hoa Kỳ không hiểu rõ thực trạng của cuộc chiến tranh nhân dân do Mao và Giáp đề xướng. Sự thiếu thốn tài chánh và yểm trợ từ phía Hoa Kỳ, làm cho ngành CTCT trở nên yếu kém so với các nghành khác, và cản trở họ thực thi những dự án quan trọng.

Trách nhiệm và quyền hạn

Người lính miền Nam Việt Nam, trong gần 50 năm đã chiến đấu liên tục, chống Pháp, chống Nhật, chống Việt Minh, rồi lại chống Việt Cộng và quân Bắc Việt. Dù trên nguyên tắc, họ phải thi hành nghĩa vụ quân dịch trong ba năm, họ đã chiến đấu lâu dài sau khi người bạn đồng minh Hoa Kỳ đã ra về sau một năm phục vụ tại Việt Nam. Trong cuốn The Vietnam Experience, Tim Page đã miêu tả: ‘Điều kiện sống của họ rất kém. Họ ăn cơm với cá khô và ít canh rau. Để vui chơi, họ chỉ có chút rượu đế, đánh bài, và lâu lâu có xi nê.’ Người lính lãnh đồng lương nhỏ nhoi để nuôi cả gia đình hoàn toàn lệ thuộc vào họ.

Người cán bộ Chiến tranh Chính trị chẳng thể làm gì nhiều để giúp đỡ họ.

Người lính được quy định 15 ngày phép hàng năm và phép đặc biệt cho các vấn đề hệ trọng của gia đình. Nhưng trên thực tế, do nhu cầu hành quân và sự ngăn ngừa nạn đào ngũ, việc đi phép bị hạn chế rất nhiều. Quân số một đại đội bộ binh khi cao nhất chỉ khoảng 100 người (160 theo cấp số), trong đó có cả chục người thuộc thành phần bất khiển dụng do bệnh tật hay các vết thương chưa lành hẳn. Tuy nhiên, họ phải thực hiện nhiệm vụ như một đơn vị đầy đủ quân số.

Trong khi các sĩ quan chính trị trong quân đội Bắc Việt là các đảng viên Cộng sản và có quyền vượt hẳn các đơn vị trưởng, sĩ quan CTCT trong quân đội miền Nam không theo một đảng nào. Vì thế họ không có quyền lực. Ở cấp đại đội, họ là đại đội phó Chiến Tranh Chính Trị, nên không có quyền hành gì trong đơn vị; nhưng càng lên cấp cao hơn, họ là người lép vế nhất trong các sĩ quan tham mưu.

Đại đa số các sĩ quan chỉ huy lại không thấy tầm quan trọng của hoạt động CTCT. Ngoài ra, các sĩ quan CTCT thế hệ cũ lại có ít kiến thức về CTCT và là một trở lực lớn cho những dự án sáng tạo và năng động. Những sĩ quan trẻ trong ngành CTCT thường ưu tư về sự thăng tiến so với các sĩ quan các nghành khác.


Bất ổn chính trị, nạn tham nhũng, và lãnh đạo bất năng.

Dù trong hoàn cảnh chiến tranh và phải đương đầu với kẻ thù nguy hiểm, các nhà lãnh đạo VNCH không có khả năng thiết lập một sự ổn định về chính trị nội bộ. Họ tranh chấp nhau vì quyền lực, bổ nhiệm vào vị trí then chốt những người họ sũng ái thay vì những người tài ba. Sau chiến thắng của quân lực VNCH muà hè năm 1972, Tổng thống Thiệu đã quay mũi dùi hướng về các thành phần đối lập. Ông thành lập đảng Dân chủ như một đảng cầm quyền dù rằng nó thiếu nền móng và không được ai ủng hộ. Nạn tham nhũng trở nên nghiêm trọng trong mọi cấp. Các chức vụ ngon lành phải mua bằng tiền. Hậu quả là những người này lạm dụng quyền hạn để lấy lại sở hụi, hay tệ hơn, làm giàu cho chính mình. Hiện tượng lính ma là phổ biến trong các đơn vị bộ binh và địa phương quân.

Trong hoàn cảnh tham nhũng và tranh chấp quyền lực như thế, khó lòng mà thuyết phục quân lính rằng họ đang chiến đãu cho quê hương và dân tộc.

Nạn tham nhũng trở nên nghiêm trọng trong mọi cấp. Các chức vụ ngon lành phải mua bằng tiền. Hậu quả là những người này lạm dụng quyền hạn để lấy lại sở hụi, hay tệ hơn, làm giàu cho chính mình. Hiện tượng lính ma là phổ biến trong các đơn vị bộ binh và địa phương quân.

....


Kết Luận

Nếu so với hệ thống chính trị đầy kinh nghiệm của quân đội Bắc Việt, ngành CTCT trong Quân lực VNCH là một tổ chức lỏng lẻo và ít hiệu năng. Các cán bộ CTCT không có quyền hành và không được sự hỗ trợ của chỉ huy.

(hết trích)

từ link:
https://linhvnch.wordpress.com/truong-dhctct/



                                                                        Trần Yên Hòa
                                                                                                       (còn tiếp)

                                               Giới Thiệu Sách Mới: Bi Kịch Bản - Truyện dài Trần Yên Hòa

                                  *
                                    Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, November 28, 20209:25 AM(View: 45)
Tôi không nghĩ là tôi phải viết bài này sớm thế. Hôm nay là ngày thứ tư 25/11. Thứ bảy 21/11, Hoàng Ngọc Phan, tên thật của Hà Túc Đạo, gửi message: “Có vẻ tôi sắp dính covid rồi. Ho và sổ mũi mấy ngày nay. Lát nữa sẽ đi xét nghiệm. Hy vọng bị cảm lạnh thường thôi thì tốt quá”. Bữa sau, Chủ Nhật 22/11, gửi message tiếp: “Đang chờ xét nghiệm hôm thứ hai. Vẫn còn ho và nóng lạnh. Hôm nay nhiệt kế có lúc lên tới 103. Bác sĩ gia đình trấn an nếu chưa có ói mửa và tiêu chảy thì vẫn hy vọng chưa dính Covid. Đành phó mặc ông trời vậy”. Ông trời đã quay mặt đi! Nhóm Thời Nay cũ chúng tôi còn bốn tên vẫn liên lạc với nhau. Mỗi tên ở một nơi. Đoàn Vinh ở Nam Cali, Nguyễn Hoàng Quân ở bên Anh, tôi ở Montreal bên Canada và Phan ở San Jose, Bắc Cali. Một tên khác lưu lạc tận bên Úc là Hoàng Hà, tên thật Hoàng Bính Tý, chàng bác sĩ thích cầm viết hơn cầm ống chích. Không biết do sự tình cờ nào mà chỉ vài ngày trước đây, Hoàng Hà cho biết là Hà Túc Đạo bỗng liên lạc với anh sau mấy chục năm bặt
Thursday, November 19, 20201:49 PM(View: 126)
Cửa tiệm bán dụng cụ học sinh và văn phòng nằm ở đường Trần văn Thạch (*), giáp ranh hai đường Trần Quang Khải và Trần Khắc Chân miệt Tân Định, tuy nhỏ nhưng sạch sẽ và bày biện ngăn nắp. Tiệm có tên Thế Giới. Chủ tiệm người gốc Hoa. Ngay cửa, lúc nào cũng mở toang, bên phải, có dựng một tủ kiếng lau chùi sáng loáng, thấy trưng bày tập vở học trò, viết máy, những vật dụng học sinh lỉnh kỉnh, và nhiều bộ tem thư nước ngoài. Thuở ấy, giữa thập niên một chín sáu mươi, tôi đã đến tuổi được phép đi học một mình bằng xe gắn máy. Những sáng thứ năm, thời trung học đệ nhất cấp tại trung học tư thục Nguyễn Bá Tòng, chỉ phải học hai tiếng. Trong khi các bạn theo Ky-tô giáo phải ở lại học thêm giờ giáo lý, tôi được ra về thơ thới, hân hoan. Sáng Sài gòn, vào giờ ấy, không còn kẹt xe. Nắng ngày chỉ mới e ấp nóng. Vào những tháng cuối và đầu năm, thời tiết dịu mát, khoan thai bắt đầu một ngày mới. Trước khi về nhà, tôi thường ghé ngang tiệm, dán mắt chiêm ngưỡng những bộ tem trưng bày trong tủ
Monday, November 16, 20208:42 AM(View: 138)
Khi còn bé, tôi đọc sách. Tuổi thơ của tôi rơi vào buổi bình minh của miền Nam, một trong những thời kỳ phát triển tốt đẹp của văn hóa nghệ thuật dân tộc. Cuộc đời rộn ràng bắt đầu, học sinh, công nhân, công chức, tư chức, người đi chợ búa tấp nập trên đường, những cánh cửa mở ra, đóng lại, tiếng xe máy, tiếng chuông xe đạp leng keng, chuông nhà thờ, chuông chùa. Trường học xây lại, nhà ga hoạt động, cầu cống, quán xá nhộn nhịp, đời sống rộn ràng mở cửa khi tôi sinh ra, lớn lên. Môi trường ấy thích hợp cho một nền văn học tươi trẻ, lành mạnh, cho những cuốn sách thiếu nhi, tiểu thuyết, phim ảnh, sân khấu. Chiến tranh chống Pháp vừa kết thúc, hòa bình lập lại, mọi người muốn trở về với cuộc sống thanh bình, bắt tay làm lại. Người ta muốn viết sách, muốn đọc sách. Người ta muốn thí nghiệm giống lúa mới, trồng cây ăn quả, muốn học nướng bánh mì, tìm hiểu ý nghĩa của cuộc đời, đi chùa, đi nhà thờ, đến trường. Người ta muốn sinh đẻ và được sinh đẻ, muốn sống và muốn người khác được sống.
Friday, November 13, 20209:26 PM(View: 201)
Cô bé Maci Currin, 17 tuổi, cư dân thành phố Cedar, tiểu bang Texas, Hoa Kỳ, vừa được Guinness World Records chứng nhận hai kỷ lục thế giới: người phụ nữ có đôi chân dài nhất thế giới và thiếu nữ tuổi teen có đôi chân dài nhất thế giới. Các ông bự truyền thông như CNN, UPI đều nhanh chóng đưa tin. Họ nhạy bén như vậy là phải. Cái chi liên quan đến chân dài đều là những tin hấp dẫn. Chân cô bé Maci dài bao nhiêu? Chân trái dài 134.62 phân (53 inch), chân phải ngắn hơn một chút, 134.3 phân (52.874 inch). Vậy thì giai nhân chân dài này sẽ đi kiểu chấm phết? Không, chỉ hơn nhau có 0,3 phân thì nhằm nhò chi. Dáng đi của Maci vẫn chuẩn như người mẫu. Các bạn gái đọc tới đây chắc sẽ thắc mắc: làm sao để đo chân mình đây? Để coi xem thua cô Maci này bao nhiêu…thước? Theo cách đo quốc tế thì người ta sẽ đo từ rốn xuống tới mắt cá chân. Thường thì hai chân không dài bằng nhau mà so le chút đỉnh. Vậy trường hợp cô Maci có chân trái dài hơn chân phải là thường tình. Không có chi mà…dư luận.
Thursday, November 12, 20209:28 AM(View: 237)
Vừa rồi, chúng tôi, những người bạn chí thân từ thời còn đi học ở Việt Nam trước 1975, rủ nhau qua Canada thăm mấy ông bạn khác. Chúng tôi đến thành phố Montreal vào mùa hè nên không lạnh lắm. Ở Mỹ hay Canada, nhà cửa, cách sinh hoạt không khác nhau mấy. Và việc đi thăm bạn bè thì cũng chẳng có gì đáng kể ra đây nếu không có một câu chuyện, mà nếu bạn nghe được, chắc cũng sẽ ngạc nhiên, đặt nhiều câu hỏi. Chuyện hơi dài dòng, xin bạn kiên nhẫn. Chúng tôi gồm ba cặp vợ chồng, được gia đình người bạn tiếp đón rất thân tình. Ông ta còn gọi các bạn khác ở gần đó, kéo đến, nên buổi họp mặt thật đông vui. Khi bữa cơm gia đình đã mãn, các bà lo dọn dẹp chén bát để pha trà và các ông đang chuyện trò sôi nổi, thì ông bạn chủ nhà đổi đề tài: “Có một chuyện thực, xảy ra ở Việt Nam, khoảng năm 1982. Một chuyện kỳ lạ mà bà chị tôi vừa là người trong cuộc vừa là nhân chứng. Lúc còn ở Việt Nam, chị tôi dấu kín vì sợ đến tai công an thì sẽ bị tra hỏi, có thể bị tù cũng nên. Nay chị tôi đến xứ tự