DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,421,729

NGUYỄN VY KHANH - Cao Thoại Châu

Saturday, November 7, 20207:44 AM(View: 200)
NGUYỄN VY KHANH - Cao Thoại Châu

                                        Cao Thoại Châu


blank
      Nhà thơ Cao Thoại Châu


Tên thật Cao Đình Vưu, sinh năm 1939 tại Nam Định. Dạy học, làm thơ từ năm 1963, thơ đăng trên các tạp chí Văn (bài đầu đăng là Chỗ Ngồi của Nhà Giáo Thời Chiến), Nghệ Thuật, Khởi Hành, Văn Học, Đất Nước, Thái Độ, ... Trước 1975, chưa xuất-bản tác-phẩm - sau này có tập Bản Thảo Một Đời (Long An, 1992).


Ở Cao Thoại Châu chủ yếu là thơ tình-yêu, nhiều kể lể thay cho đối thoại. Bài Mời Em Uống Rượu được xem là thành công được biết đến nhiều nhất của nhà thơ, nói lên nỗi cô đơn không cùng, xuống nước mời em cũng không như ý:



"có những đêm trường gợi tiếc thương

có ta lấy tóc đếm sưu phiền

có ta nâng trái sầu chín rã

có lệ ta hòa chung hơi men

  có mắt ta là ly rượu nhỏ

có đời ta là quán cô hồn

và có ta đang ngồi trong quán

uống cho tàn cho mạt kiếp nhân sinh

  cũng có đau thương làm vui bạn nhỏ

có hoang đàng tìm thấy giữa cơn say

có tuyệt vọng trên vành ly rực sáng

và có em buồn ta cõng trên vai

  có nắng chiều đang rơi ngoài bãi

bãi nắng chiều xa không bóng người

chứng kiến giờ ta lên cơn hấp hối

  ta đội nón đi mời em uống rượu

cuộc tình sầu thôi hãy gác qua bên

ta đâu có giận hờn chi cuộc sống

dù thật tình buồn lắm phải không em

  ta là ly vậy mà em biết không

ta là rượu vậy mà em biết không

uống đi em bởi ly đã kề

bởi ta buồn như một câu chuyện kể

  câu chuyện buồn kể giữa cơn say

bởi lát đây mặt trời sẽ chết

mùa đông về không chỗ dung thân

ta sẽ đứng run trong giá lạnh

dáng bơ vơ như kẻ thất tình

  để thấy ta mang đầy kỷ niệm

như người mang thương tích trên thân

và thấy em như bờ dốc đứng

ta chiếc xe đò nổ bánh bơ vơ.

  ta đã cố nài xin, vậy em hãy uống

chất men đời làm cháy mắt ta xanh

rượu đắng cay hay chén vàng tê tái

em chối từ ta biết nói sao hơn.

  em không uống nên có ta lẻ bạn

vòng tay ôm hồ rượu thấy mênh mông

rượu đã hết hay mắt ta vừa cạn

hay hồn ta rung chuyển tang thương

  thôi giã tiệc và xin chào bạn nhỏ

ta tủi hờn bóp nát chiếc ly không

và ta tưởng như chính mình đang vỡ

quán cô hồn ngủ trọ khách cô đơn.

  có ta trong một toa tàu trắng

tỉnh rượu nằm nô rỡn một mình

có em còn đứng sau khung kính

có nỗi buồn gửi một toa riêng"

– 26-12-1968

(Văn, 125, 1-3-1969, tr. 22-24)


Tình-yêu trong thơ ông nhẹ nhàng, lãng-mạn, đầy hình ảnh, sự kiện, như trong Để Nhớ Lúc Trâm Xa. Vào Tình yêu thời tao loạn, với liên miên những chuyến khởi hành, những cuộc chia xa, những giờ đưa tiễn. Để Nhớ Lúc Trâm Xa là một tình lỡ mà khi nhận ra thì đã trễ:

 

 "Hình như tôi vừa tiễn một người

Có điều gì mất đi trong tôi

Lúc qua đèo tôi nhủ mình như thế

Lệ có bào mòn núi cũng khôn nguôi

  Sáu giờ chiều nay người lên phi cơ

Người mặc áo hoa lần đầu gặp gỡ

Một buổi chiều mây đùn trắng xóa

Cho tôi già trong một cõi vô tư

  Tôi tiễn người để biết kẻ đi xa

Đã mang theo hồn người ở lại

Sao người không đi bằng sân ga?

Có ánh đèn cho mắt tôi vàng úa.

  Đời buồn tênh sao người không đi ngựa?

Cho tôi nghe lốc cốc trên đường.

Sao người không đi bằng xe đò?

Cho bụi khói ướt dùm đôi mắt.

  Sao người không đi bằng hỏa xa?

Cho tôi tới nằm trên đường sắt.

Chờ đoàn tàu hú còi đi qua

Mà đoàn tàu chẳng bao giờ đến

Như tuổi thơ trườn đi vội vã

Cùng những điều không thể đặt tên.

  Tôi không muốn người dùng phi cơ

Bởi đôi mắt làm sao ngó thấy?

Tôi không muốn người dùng phi cơ

Tình chỉ đẹp trong một bàn tay vẫy

  Có thật người đã đi chiều nay?

Hay tiễn đưa chỉ là ảo tưởng?

Hay chính tôi, tôi vừa khởi hành?

Vào trong cõi nhớ nhung vô tận

  [Yêu có phải suốt đời níu giữ?

Một điều gì không có trong tay

Yêu có phải là cần thay thế?

Những cơn buồn vô cớ trong tôi]

  Có người đi sao trời không mưa?

Có người đi sao trời không nắng?

Rất lãng mạn sao tôi không buồn?

Mà chỉ thấy lòng nhiều đau đớn!

  Thôi hãy để cho thật bình an

Và cô đơn trong suốt hành trình

Sá gì tôi một cành cây nhớ gió

Hắt hiu buồn trên đỉnh núi chênh vênh

  Chuyện người đi đã là có thật

Thôi cũng đành to nhỏ với hư không

Tôi là núi sao người bỏ núi?

Tôi là thuyền sao người không qua sông?

Tôi là cầu sao người không qua thử?

Cho tôi nhìn bóng nước rung rinh

Cho tôi nhìn tôi hốc hác điêu tàn

Cho tôi khóc và tôi nghe tiếng khóc.

  Người đi rồi tôi như mặt bàn

Ngón tay nào vu vơ trên đó

Người đi rồi tôi như chiếc gương

Thỏi son nào tô môi trong đó?

Người đi rồi tôi như chiếc xe

Không hành khách ngủ vùi trên bến

Người đi rồi tôi như nỗi buồn

Không cách gì làm tăng thêm nữa.

  Người đi rồi tôi còn một mình

Làm nhà tu trong căn nhà trống

Nhung ai sẽ tắt dùm ánh điện?

Cho tôi nhìn thật rõ đời tôi

Đời của tôi nhiều khi buồn muốn khóc!"

(Pleiku, 1970).


Đặc biệt nếu nói đến dấu ấn Cao Thoại Châu thì đã có Cám Ơn, Và Xin Lỗi Một Người: "gởi Ch."



"nếu ngày kia nổi máu si tình

đập của người bằng bàn tay bối rối

đề nghị người bằng một cuộc yêu đương

đã chắc gì lời tôi không dội lại

  hiển nhiên rằng người không biết tôi

như tôi vẫn mù mịt về người

mỗi chúng ta thảy đều như thế

ngay chính mình cũng chưa biết là ai

  sống từa tựa như một điều giả dụ

gồm những hành vi hỏng tiếp theo nhau

và cũng tự làm phiền trí nhớ

bằng những hình ảnh rất không đâu

  sống là kết những cuộc đời tan nát

và tưởng như hạnh phúc ở trong tay

đối với tôi là nhiều kẻ làm như thế

và lòng tôi buồn bực mãi không thôi

  (tuy nhiên đó chỉ là điều vô ích

sự kết nhập vừa nói ở trên

và hạnh phúc không là điều có thực

dù ở ngoài hay ở trong ta)

  người đã lỡ cho tôi ngó thấy

một điều gì từa tựa chút yêu đương

tôi bối rối và ngạc nhiên, hẳn vậy

như bất thần cười mỉm trong gương

  tôi chẳng sống như người ta phỏng đoán

dù điều gì tôi cũng dửng dưng

và bởi thế, tập quen ngộ nhận

như một niềm đau đớn hân hoan

  (trăng có tối trong vườn ai khuya đêm đó

người có vì tự ái nên phân vân

tôi cũng nhận ra điều khác lạ

và thua người, xin được mang ơn)

  tôi là loài đi bằng hai chân

chân trên không và chân dưới đất

nên mỗi bước đời tôi bấp bênh

như tên hề đi trên dây sắt

  tôi là chiếc hầm rất nhiều bóng tối

kẻ bất cần mới dám đi qua

không lẽ nửa đường ta quay trở lại

dù nỗi cô đơn trải dưới chân ta

  tôi là chiếc xe bò đã cũ

đường gập ghềnh tôi chở tôi đi

đường gập ghềnh tôi chở tôi về

trên một chiếc xe bò đã cũ

  xin cám ơn người như cám ơn tôi

như cám ơn cuộc đời

đã cho tôi chỗ ngồi để thở

đã cho tôi biết dùng nước mắt

thứ nước mắt không buồn không vui

vẫn hằng hằng chan chứa

  và xin lỗi người như xin lỗi tôi

như cám ơn cuộc đời

chúng ta sống so le cùng ngôn ngữ

chúng ta sống một đời bấp bênh

và trùng điệp đau buồn

thứ đau buồn không tên để gọi"

- Komtum, 1969

(Trích từ Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, 2006, tr. 33-35)


Ưu tư của nhà giáo trước thời không bình yên, qua Chỗ Ngồi của Nhà Giáo Thời Chiến, Bài Giảng Khai Trường, Khi Trở Lại KonTum, Thư Gửi Một Em Bé Hoa Kỳ,...


“Thầy dạy các em về lòng dũng cảm

Làm người chân thành mãi mãi không thôi.

Rồi một đêm thầy khoác áo ra đường

Với nỗi sầu với phẫn nộ như điên..."

(Chỗ Ngồi của Nhà Giáo Thời Chiến)


"năm hai mươi tuổi ta vào đời

tập đu đưa cùng miếng cơm manh áo

và áo cơm làm rạn nứt tâm hồn

khi mở mắt thấy vô cùng hoảng sợ.”

(...) tuổi ba mươi đã bỏ đi rồi

ta tự do như người đãng trí

ngày lại ngày dỡn đùa cùng chiếc ly

ít tờ giấy ta vẽ voi vẽ rắn

ta để rơi ta như những hạt lệ kia

những hạt lệ đã rơi thành khói...”

(Tiễn Chân Tuổi Ba Mươi)


Mang thân phận một người Việt-Nam, nhà thơ đã mơ một ngày hoà bình:


"hát với ta đi bầy chim mùa hạ

từ hải đảo về đậu bên cửa sổ

làm thức bình minh líu lo líu lo

vòng mắt nhung tròn xanh biếc

hát đi nghe bầy chim đáng yêu

hát đi nghe chân trời mỏi cánh

những hoàng hôn mây đuổi theo chim..."

(Trong Cõi Trời Mơ Ước, Nghệ Thuật, 25, 4-1966).



Nguyễn Vy Khanh
Văn Học Miền Nam 1954-1975
Quyển Hạ, NGUYỄN Publishings, 2018
(từ: hocxa.com)

                                 *
                                   Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, November 28, 20209:46 AM(View: 68)
Tháng Mười Một, 2011, tôi in tập truyện dài “Đi Mỹ,” do nhà xuất bản Văn Mới phát hành. Trong dự định, tôi mời được nhà văn Nguyễn Đình Toàn, nhà thơ Thành Tôn, nhạc sĩ Nhật Ngân
Thursday, November 19, 202010:18 AM(View: 116)
Học giả Nguyễn Văn Vĩnh lìa đời khi mới hơn 50 tuổi, nhưng sẽ sống mãi trong lịch sử báo chí Việt Nam với danh nghĩa mà làng báo đặt cho ông trong ngày 'đám tang toàn quốc trong làng báo ba miền' của ông: "ông tổ làng báo Việt Nam."
Sunday, November 15, 20208:35 AM(View: 280)
Tôi nhấn mạnh pê-đanh chiếc xe đạp cà tàng, cố đạp xe lên dốc cầu Trương Minh Giảng. Buổi trưa, đoạn đường này rất đông đúc người xe
Thursday, November 12, 20209:02 AM(View: 205)
(h. TDN) Nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Lan sinh trưởng ở Huế, hiện sinh sống tại California. Đã từng cộng tác với Tuổi Hoa, Văn, Văn Học, Hợp Lưu, Làng Văn, Quán Văn.
Wednesday, November 4, 20209:34 AM(View: 172)
Vâng. Tôi đã nhìn thấy chúng qua gương một dòng trong. Những viên cuội lấp lánh nắng mai.