DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,444,460

Thơ Lê Văn Trung

Tuesday, December 22, 20203:31 PM(View: 267)
Thơ Lê Văn Trung

Lê Văn Trung

Đinh Cường viết cho Trương ThìnTrang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

BÀI CUỒNG CA BUỒN BÃ

(Tặng Trần Hoài Thư, Phạm Văn Nhàn,
Phạm Cao Hoàng, Phan Xuân Sinh)

Cái muỗi sao mày vo ve mãi
Máu ta đây còn giọt cuối cùng
Cứ giả đui mù cho khỏi thấy
Xương thịt ta thôi cũng cam lòng

Đất nẻ gió khô mùa hạ cháy
Bò trâu gặm đá trọc đồi trơ
Ta nuốt tình em cho quên đói
Dòng lệ khô bầm đôi mắt thơ

Thôi giận ta chi: mơ đại cuộc
Thánh nhân lạc buổi nhiễu nhương này
Rát mặt mài gươm cơn gió thốc
Giáo gươm còn sao cụt chân tay

Thôi giận ta chi chiều đã tận
Chờ nhau dẫu bỏ xác quê người
Sách vở bùng lên nguồn lửa hận
Tro tàn bay mù mịt đất trời

Thôi giận ta chi cơn bão sử
Vận hạn đến hồi chung cuộc đây
Nơi đâu cũng nực mùi xú uế
Hãy cướp luôn đi giọt máu này

Dẫu chẳng cam làm tên thất chí
Đêm dài đối mặt với tiền nhân
Sấm kinh đã hết hồi linh ứng
Đất trời đầy một lũ vô luân

Có kẻ ngang qua thành quách cũ
Một màu hoang phế lạnh căm căm
Chẳng có nhang trầm xin xá tội
Đốt cành khô nhận chút thành tâm

Có kẻ lạc xiêu dăm buổi chợ
Cuồng ngâm nỗi xót nhục suy tàn
Nghe trái tim còn thoi thóp đập
Như lời đòi đoạn của trăm năm

Có kẻ đêm nay làm khách trọ
Huỳnh Dương ơi hỡi đất Huỳnh Dương (1)
Ngửa mặt nhìn mông mông trời rộng
Ôi cố hương nào qui cố hương

Có kẻ đi quanh mồ tử sĩ
Đọc thấy tên mình trên mộ bia
Hỡi ơi những mất còn dâu biển
Chẳng lẽ đời ta lạc chốn này

Có kẻ giải buồn dăm chén rượu
Ta nay một giọt đã đắng lòng
Người xưa “tam bôi thông đại đạo” (2)
Mời nhau rượu đục tấm lòng trong

Có kẻ bỏ làng lên núi thẳm (3)
Khát uống nước suối đói rau rừng
Ta bỏ đời ta không chỗ trú
Không còn một dúm đất dung thân

Có kẻ nghêu ngao ngoài góc phố
Khóc cười bất chợt, hỏi vì đâu
Ta bỗng dưng thành người thất thổ
Ngó lại đồi xưa mây bạc đầu

Có kẻ đêm ngày che kín mắt
Sợ nhìn rõ mặt đứa vô lương
Ta muốn giam mình trong tịch cốc
Dối lòng chẳng bận gió muôn phương

Ma quỉ lộng hành đền miếu đổ
Thánh thần xiêu lạc bãi gò hoang
Có kẻ đêm nay buồn dưới mộ
Đau từng giọt máu từng đốt xương

Đêm nay qua bến quạnh sông mù
Lòng chạnh soi tình trăng hổ ngươi
Nhớ ai ta nhớ từng sợi tóc
Yêu người không giải nổi niềm đau

Đêm nay phơi áo bên ghềnh đá
Nằm gối lên sương lạnh buốt lòng
Có kẻ muôn đời như khách lạ
Hoàng hạc bay rồi vô cố nhân

Năm tháng đã đành năm tháng cũ
Nỗi sầu này giống nỗi sầu xưa?
Sương khói ngàn năm đau xé ruột
Đâu mái nhà xưa để nhớ nhà? (3)

Thất tán mười phương trôi lạc chợ
Sống chẳng ra ma chẳng giống người
Chẳng giống thì thôi thì đành vậy
Sao còn chua xót mãi không nguôi

Có kẻ vô tình nhen bếp lửa
Tưởng chừng thiên hạ thức đêm nay
Tưởng chừng khi cùng đường mạt vận
Còn chút lòng nhau ở chốn này

Sống cũng thêm dăm ba tuổi nữa
Chết thì dăm tuổi có hề chi
Chỉ sợ lòng ta không đủ chứa
Nỗi đau trùm xuống thế gian này

Chỉ sợ lòng ta em chẳng rõ
Chút tình cố cựu chết bên sông
Ngồi tựa chân cầu con nước vỗ
Vào mạn đời ta buổi mịt mùng

Hỡi kẻ đã từng mang gươm báu
Uống hộ chiều nay chén rượu này
Dẫu phải qua sông không trở lại
Ngửa mặt nhìn trời mây trắng bay (4).

Chú thích

(1):Túc Huỳnh Dương,thơ Bạch Cư Dị

(2):Hạ Huyệt Đôc Chước,thơ Lý Bạch

(3): Hoàng Hạc Lâu,thơ Thôi Hiệu

MẠT VẬN

Thôi bẻ đời ta thanh kiếm gãy
Thôi vỡ đời ta ly rượu buồn
Ta uống không đành, men rượu đắng
Ta nuốt không đành, giọt lệ tan

Chí lớn lặng chìm trong đáy cốc
Ta thương Phạm Thái khóc Quỳnh Như
Chí lớn tan chìm trong khóe mắt
Ta thương Từ Hải, Thúy Kiều ơi

Ta thương ta sóng chìm sông Dịch
Thì đắng cay chi lòng Kinh Kha
Ta bẻ đời ta thanh kiếm gãy
Ta chết không đành, sống xót xa

Muối mặn gừng cay, không đành đoạn
Mà trăm năm đành đoạn tan lìa
Ta nợ từng mầm cây ngọn cỏ
Nợ khói quê nhà, nợ ánh trăng khuya

Ta nợ tình em không trả nổi
Năm mươi năm đá nát vàng phai
Thuyền ta chìm giữa dòng hưng phế
Thuyền em trôi giữa dòng thiên tai

Ta đốt lòng ta không đủ sáng
Ta ươm tình ta không nẩy mầm
Sinh bất phùng thời, hề chí lớn
Tan như hạt muối giữa trùng dương.

NGÃ BA DUỒNG

(Tặng Phạm Cao Hoàng và Nguyễn Dương Quang)

Tôi về qua Ngã Ba Duồng

Thấy màu mây cũ còn vương tóc người

Thấy bàn tay vẫy theo tôi

Thấy hiu hắt một nụ cười tiễn đưa

Tóc phong sương nhuốm giang hồ

Chia ly là chẳng đợi giờ trùng lai

Tôi đang mơ giấc mơ dài

Chưa tàn cơn mộng còn say biển trùng

 

Rồi một hôm Ngã Ba Duồng

Tôi về đứng giữa mịt mùng mưa sương

Tiễn nhau giữa Ngã Ba Duồng

Lạc nhau từ những con đường tìm nhau.

 
Lê Văn Trung

(Viên Hướng gởi)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, January 20, 202110:35 AM(View: 125)
ơi tình em ở rất xa. xa tôi đến độ nhạt nhòa mắt môi. làm sao tôi thấy em cười. trong cơn tỉnh thức bồi hồi thịt xương. tôi ngăn tôi mọi nẽo đường. lội trên trăm nhánh còn thương em mà. tôi qua mấy độ quan hà. em qua buổi ấy chiều sa mưa rồi. Tôi còn chỉ thấy em thôi. Sông trăm nhánh chẻ lở bồi lắm em.
Tuesday, January 19, 202110:19 AM(View: 54)
Cũng đành lỗi hẹn với mùa xuân. Lỗi hẹn với bao điều đã hứa. Khi trở về mùa xuân không còn nữa. Trên nhánh mai gầy đã trổ lộc xanh.. Cũng đành lỗi hẹn với người thân. Ngày Ba mươi Tết hương thơm nồng góc phố.
Monday, January 18, 20217:56 AM(View: 79)
chiều Cali trời buồn như tôi. mây phương nam bâng khuâng ngừng trôi. hoàng hôn em về ngang phố núi. làm nhá nhem đời hoa vừa rơi. đường quanh co không một bóng người. đèn thắp lên, đốm như ma trơi. tôi chân dung thô sơ như tượng.
Sunday, January 17, 20217:57 AM(View: 61)
vỡ tung hoài niệm cũ. có điều gì bất ngờ. hoa cỏ lau nghiêng ngã. theo sau mặt nạ cười. fuck . fuck . fuck . khoái khẩu. cờ bay theo gió cờ bay. trời tháng giêng. đầy um ruồi muỗi châu chấu đá voi. những trái mít đái buồn tay chưa hái. (VCL)
Saturday, January 16, 20217:48 AM(View: 105)
Lâu rồi tình đã thiên di. hồn tôi băng đảo li bì ngủ trưa. ngoài kia trời chuyển sang mưa. giọt sầu tôi rụng giữa mùa đông miên. em về cười nói huyên thuyên. mong manh áo mỏng nghiêng nghiêng mưa ngàn. em quên ướt át hai hàng. thịt da ẩn hiện qua làn xiêm y. chìm dần trong giấc mê si