DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,481,223

Mở màn năm 2012 - VN xảy ra đủ chuyện xấu

Monday, January 9, 201212:00 AM(View: 7876)
Mở màn năm 2012 - VN xảy ra đủ chuyện xấu
Mở màn năm 2012 - VN xảy ra đủ chuyện xấu

 


 Mới năm mới được mấy ngày mà nhiều chuyện rất vớ vẩn cứ nối tiếp nhau đến nóng ran.

Khủng nhất là con tàu trị giá cỡ 30 triệu đô cùng đầy ắp quặng của Vinaline bị chìm, 23 thuỷ thủ biến mất, còn duy nhất một người còn sống cùng một thuyền cứu sinh nhỏ được vớt sau 5 ngày trôi dạt. Người chưa tìm kiếm thêm được, phao cũng không có tung tích, chìm tại tọa độ nào chưa biết... cứ như ma làm.


Các nhà kỹ thuật xông vào phân tích và không thể trả lời được vì sao có thể chìm, sao không có tín hiệu báo, phao cũng chìm... quái !. Hay gặp hố đen như ở biển ma bên châu lục nào đấy? Thôi, trước mắt bên nào bán bảo hiểm cho tàu này và thủy thủ đoàn thì cứ chuẩn bị mở két ra đã.


Ô tô và xe máy vẫn cháy tiếp trong ngày hôm nay, xe mới chưa đăng ký cũng cháy, nguyên nhân vẫn thế: chờ.

blank
Xe Morning vừa cháy tại Hải Phòng.


Trả lời áo chí hôm nay, bộ trưởng công thương CSVN Huy Hoàng bảo : "Không đủ lực lượng để kiểm tra chất lượng xăng", thế thì có lẽ ra giêng các đơn vị môi giới việc làm sẽ có đầy việc nếu liên hệ để tuyển dụng nhân lực cho bên quản lý thị trường các tỉnh và Thành phố mất. Hay mình cũng chuẩn bị com lê cà vạt để liên hệ với chỗ báo "Mua và bán" để câu một xuất làm việc? Gì chứ, chuyện kiểm tra là nghề của mình làm gần 20 năm nay, chỉ nói cái là ban tuyển dụng chắc sướng rơn người, khỏi cần thử việc.

Các báo loan tin chê nhà ga Quốc tế Đà nẵng mới khánh thành đưa vào sử dụng đã dột, lãnh đạo ban quản lý bảo chuyện nhỏ. Đúng rồi đấy, thang máy hay trạm biến thế trục trặc mới lo vì lỡ đang hạ cánh mà mất điện tắt đèn báo mới nguy chứ ba chuyện dột đáng gì. Cũng đúng là nhỏ thôi một phần tại qui trình giám sát bị lơ là, nếu các vị chạy thử theo đúng tiêu chuẩn Việt Nam thì đã không bị dột sau khi ký biên bản đưa vào sử dụng, đóng dấu đỏ các bên : nhà thầu, giám sát, chủ đầu tư. Muốn hết dột trên mái thì phải phun nước tạo mưa như thật, thậm chí phun có áp lực mọi phương, sau đó kiểm tra nếu còn dột và rạn kính thì sửa, thay trước khi đưa vào dùng thì làm gì đến nỗi để khách Quốc tế nhìn thấy và nghĩ khó về nhà thầu Việt Nam như thế ?

Tệ hại nhất là tin chỉ trong mấy ngày nghỉ Tết dương lịch mà đã có hơn trăm vụ tai nạn giao thông làm hơn 90 người chết ! Do rượu, bia hay do đi ẩu ? Chắc do nhiều nguyên nhân trong đó kiểu gì cũng có nguyên nhân do "ý thức tham gia giao thông kém". Đương nhiên, ý thức tham gia kém cộng với điều kiện đường xá vừa khánh thành đã hỏng như báo đăng thì tai nạn sẽ khó thuyên giảm khi rủi ro xếp chồng như vậy. Còn chỉ riêng ông đường sắt - loại đường ưu tiên dành riêng - năm 2011 đã ăn gỏi hơn 600 mạng người mà vẫn có thưởng Tết nguyên đán thì nhân viên nhà tàu chả biết ăn bánh trưng thấy thịt có ngon hay không ?

Vụ kinh hoàng đáng kể đầu năm lại từ Hải Phòng : các báo cho biết một chủ thầu trang trại đã gài mìn tự chế, dùng súng "hoa cải" để chống lại ban cưỡng chế mặt bằng ! Kinh hoàng khi giữa thời bình mà mìn và súng đã nổ, máu cũng đã đổ chỉ vì mảnh đất ruộng vườn. Có đáng không khi cả hai bên : Dân và chính quyền đều không còn thích đối thoại mà thích ...thử lửa ? Vấn đề là ai phải rút kinh nghiệm sau vụ này, khắp các làng quê còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ khi chuyện giải tỏa mặt bằng đất đai còn nhiều, phục vụ cho nhiều mục đích của Dân và Nhà nước ? Khó có thể tưởng tượng được cảnh cả trăm người thuộc lực lượng công vụ, cả ngàn người dân kéo đến xem mà mìn và đạn thì không biết đã được đối tượng cố thủ gài sẵn, phục sẵn chỗ nào.
Chưa có một năm nào mà mới đầu năm đã có nhiều chuyện xấu như năm nay, mặt trái của sự phát triển kinh tế thị trường chăng ? Hay sự phát triển của xã hội đã vượt xa tầm của các nhà quản lý, hay khủng hoảng kinh tế tài chính, lạm phát ở mức cao khiến căng thẳng gia tăng ...? Khó có thể kết luận khi chỉ nhìn ở một góc cạnh qua báo chí hay truyền thông.

Chỉ một quyết định tăng giá điện 5% vào dịp trước Tết con Rồng, giá gas đun nấu tăng lên vài chục ngàn mỗi bình, rét đậm rét hại làm rau muống vượt khỏi đơn giá của mấy ông nghị đã phán - điều đó có thể khiến nhiều gia đình phải lập tức quên đi thói quen mê đào mê chim mê cá mê quất dịp Tết cổ truyền. Họ chỉ còn quan tâm đến loại hàng hóa cần thiết phải sắm ngay cho mọi người trong gia đình: dây thắt lưng!


Dân nổ súng, 7 công an, bộ đội bị thương. Nhìn từ phía khác


Đầu giờ sáng ngày thứ Sáu, 6-12-2012, khi những thông tin về vụ 
Dân nổ súng, 7 công an, bộ đội bị thương bắt đầu được đưa lên, trên Facebook của mình, nhà báo Huy Đức đã lưu ý trong một status: “Theo Điều 67 của Luật Đất đai: “Khi hết thời hạn, người sử dụng đất được Nhà nước tiếp tục giao đất, cho thuê đất nếu có nhu cầu tiếp tục sử dụng, chấp hành đúng pháp luật về đất đai…”. Chắc bởi Chính quyền địa phương lấy đất đầm của ông Đoàn Văn Vươn giao cho người khác nên mới xảy ra cơ sự vậy. Mặt khác, cũng theo Điều 67, “Trường hợp đất được Nhà nước giao, cho thuê trước ngày 15-10-1993 thì thời hạn giao đất, cho thuê đất được tính từ ngày 15-10-1993”. Tính từ 15-10-1993 thì thời hạn được thuê của ông Vươn còn gần hai năm nữa, 15-10-2013, thu bây giờ là sai luật rồi. Các nhà báo nên điều tra kỹ trước khi viết”.

Huy Đức nói rõ thêm: “Bắn người thi hành công vụ là phạm pháp, hành động đó phải bị nghiêm trị. Nhưng, cái gì cũng có nguyên nhân, đúng như tôi dự cảm, Báo Pháp Luật CSVN viết: “Theo người dân địa phương, khu đầm vốn là bãi bồi ven biển rộng khoảng 200 ha được UBND huyện Tiên Lãng giao cho hàng chục người dân nuôi trồng thủy sản từ nhiều năm nay. Trong đó, hộ ông Đoàn Văn Vươn đã bỏ rất nhiều tiền bạc, công sức cải tạo đầm. Đến năm 2004, khi chưa hết thời hạn giao đất, UBND huyện đã ra quyết định thu hồi đất khiến các hộ nuôi trồng có nguy cơ phá sản. Các hộ này đã khởi kiện quyết định hành chính của UBND huyện Tiên Lãng. Tháng 4-2010, TAND TP Hải Phòng hòa giải thành với nội dung huyện cho người dân thuê lại một phần diện tích đầm bị thu hồi. Thế nhưng ngày 24-11-2011, ông Lê Văn Hiền – Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, đã ra quyết định cưỡng chế thu hồi toàn bộ khu đầm”.

Sáng thứ Bảy, 7-12-2012, sau khi có nhiều thông tin hơn, Huy Đức viết trên: “Lừa dân thế này, dồn dân thế này, thì làm sao mà họ không biến Tiên Lãng thành một “Đồng Nọc Nạn”. Khi vụ thu hồi đất bị dân kháng cáo lên tòa Thành phố, Huyện thấy đuối lý nên yêu cầu hòa giải. Tại buổi hòa giải, Ông Phạm Xuân Hoa, đại diện huyện Tiên Lãng, nói: “Nếu các hộ dân rút đơn thì huyện sẽ tiếp tục cho thuê đất”. Các hộ dân nghe theo đã rút đơn kháng cáo. Thế là huyện trở mặt, coi như bản án Tòa Huyện có hiệu lực, Chủ tịch huyện ra lệnh cưỡng chế. 
Bắt người chống người thi hành công vụ là cần thiết, nhưng Hải Phòng cần lập một cơ quan điều tra độc lập, điều tra những khuất tất đằng sau vụ cưỡng chế này và nên, ngay lập tức, đình chỉ chức vụ của tay Chủ tịch Huyện. Buồn thay, trừ báo Pháp luật SG, các báo đã, chủ yếu, lấy tin từ Chính quyền Tiên Lãng.”

Cũng trong ngày thứ Bảy, một bài báo của báo Pháp Luật và đời sống viết về anh Đoàn Văn Vươn kể về công lao, mồ hôi và nước mắt của anh để khai hoang, lấn biển mới có khu đầm vừa bị cưỡng chế đó, Huy Đức viết: “Nếu những tờ báo “lề phải” vẫn có thể làm những điều của lẽ phải thì nên nói thêm chiều này của thông tin. Đây là một bài báo xuất bản ngày 22-7-2010”. 

Nhà báo Nguyễn Thông đã viết: “Nghĩ nhiều, nhưng biên ra đây 3 điều thôi: 1. Ông Đoàn Văn Vươn bỏ bao nhiêu công sức, của cải để lấn biển, được thuê đất ấy làm ăn nhưng bị đòi lại trước thời hạn, không một xu bồi thường công sức, bị cưỡng chế, dẫn tới cùng quẫn, chống đối. Bi kịch. Vậy tiếp theo nhà cầm quyền có đòi và cưỡng chế đảo Tuần Châu đang được ông Đào Hồng Tuyển thuê không nhỉ? Hay là tránh anh lắm tiền, “biết điều”? Cứ đà xử lý ông Vươn thì phải ra thêm lệnh cưỡng chế gửi xuống âm phủ cho cụ Nguyễn Công Trứ đòi đất Kim Sơn, Tiền Hải, Phát Diệm luôn thể. 2. Chỉ riêng chuyện cưỡng chế trước tết đã bộc lộ sự vô nhân đạo. 3. Đầu năm mới, mong chính quyền bình tĩnh, hết sức bình tĩnh, đừng để xảy ra những mô hình Nọc Nạn (Bạc Liêu) hoặc Ô Khâm (Quảng Đông, TQ) bắt đầu từ Tiên Lãng nhé.”

Nhà báo Dương Minh Phong với bài:Huyn đã bần cùng hóa người lương thiện khá quyết liệt, anh viết: “Nhưng chính quyền huyện Tiên Lãng cần nhìn lại mình đã làm gì để một bộ đội xuất ngũ làm việc như thế khi đẩy anh ta vào chốn bần cùng hóa. Ở đây, đằng sau sự ráo riết của chính quyền Tiên Lãng, liệu có góc khuất của lợi ích ai đó nữa không? Nghi ngại về một nhóm lợi ích nào đó lởn vởn trong bao câu chuyện bàn đến vụ Tiên Lãng, bởi chỉ có lợi ích nhóm mới sử dụng sự thu hồi trước thời hạn một cách quyết liệt của chính quyền cấp huyện này. Nhà báo Huy Đức nói cần đình chỉ chức vụ Chủ tịch huyện. Nhưng như thế chưa đủ mà là phải cách chức mới đúng. Bởi bần cùng hóa, tứ cố vô thân một con người là điều mà những người làm cách mạng không một ai làm mà đều mong “mọi người đều có cơm ăn áo mặc”. Sự hoan hỉ của văn bản thu hồi từ huyện Tiên Lãng có thể làm cho ai đó vui mừng nhưng cái lưỡi ngược lại của văn bản đó là gây ra sự dã man đối với người từng làm nên 70ha rừng vẹt can trường, về phần nào đó, văn bản đó cũng là nguyên nhân gián tiếp tạo ra sự bị thương của các chiến sĩ công an đi cương chế.”

Mình không nói gì thêm, bởi vì mình cũng nghĩ hệt như những gì các nhà báo đã nói.

Người dân Tiên Lãng xem cưỡng chế vụ anh Vươn. Điều đáng suy ngẫm là hàng ngàn người đứng xem nhưng không ủng hộ địa phương bắt Vươn mà để cho Vươn trốn khỏi hiện trường, chỉ số niềm tiên dân chúng với huyện Tiên Lãng sụt giảm nghiêm trọn.



Việc nhỏ không xong


Việc nhỏ ở đây là vấn đề cháy xe đang xảy ra trên toàn xã hội. Không hiểu sao báo chí cứ đưa tin, nhà nước cứ đọc tin và ...lúng túng. Ban đầu còn lên giọng khởi tố này nọ, nhưng càng ngày khi các vụ cháy xe càng tràn lan thì hình như các vị chức sắc trong các cơ quan thẩm quyền chừng như nhìn ra được cái vốn chuyên môn của mình đang bị thử thách nếu không muốn nói là nghèo nàn so với một vấn đề không lấy gì làm to lớn lắm.

Đâu cần phải lên cung trăng mới biết sức hút của trái đất như thế nào. Quý vị đang nhận bổng lộc của nhà nước trong các viện khoa học, trong các bộ có trách nhiệm về chất lượng xe cộ hay hóa chất đáng lẽ phải có những động thái vào cuộc điều tra ngay từ đầu. Đàng này khi chiếc xe Honda Supper Dream bị cháy gây ra chết người thì Công an vào cuộc và tuyên bố sẽ khởi tố. Lạ một điều là không biết phải khởi tố ai khi không có một bằng chứng khoa học nào về nguyên nhân gây nên vụ cháy nổ giết người tại Bắc Ninh mà hãng xe Honda là nơi có chiếc xe phát nổ.

Ông chủ hãng Honda Việt Nam Koji Onishilập tức xin lỗi gia đình nạn nhân và hứa sẽ điều tra phẩm chất của dòng xe này. Động thái tức thời này phản ảnh lại cách hành xử vô trách nhiệm của các công bộc nhà nước khi cứ lúng túng nghi ngờ đủ điều mà không rút ra một kết luận nào.
Người dân ngạc nhiên hết mực khi cơ quan điều tra tỏ ra thiếu logic khi không tiến hành xác minh từng vụ cháy một để rút ra những bằng chứng khả dĩ giúp tiến hành một quá trình có tính liên kết với nhau hầu tìm ra ẩn số.

Nghi ngờ được đưa ra nhưng không khai thác và điều tra đã làm cho mọi hướng nhìn của người dân càng thêm lơ láo. Cơ quan trách nhiệm đưa ra những nghi vấn như: chạm mạch điện, rò rỉ xăng, thậm chí do máy xe quá nóng gây nên cháy nổ…và cuối cùng là phẩm chất của xăng…những thông tin dạng này có cũng như không khi cơ quan đưa ra những nghi vấn lại chỉ biết khuyên người dân hãy…cẩn thận và nên làm một vài điều khác để tránh những vấn đề này.

Cái người dân muốn biết là những phát hiện hay nghi vấn đó có cơ sở hay không?

Khi nói rằng do rò rỉ thì cơ quan chức năng có làm những xét nghiệm gì về độ bền của các ống dẫn bằng nhựa tổng hợp khiến chúng rò rỉ và gây cháy? Nên nhớ rằng xe gắn máy đã xuất hiện tại Sài Gòn vào thập niên 60 nhưng chưa có sự cố nào tự cháy như thời gian gần đây. Honda là hãng có thâm niên nhất tại Việt Nam và họ có quyền lên tiếng về nghi vấn này nếu không được chứng minh trên cơ sở khoa học.

Nghi vấn chạm mạch điện cũng có thể tìm ra dễ dàng qua các khảo sát khoa học. Loại xe nào cháy và hiện trường để lại cho thấy có dấu hiệu chạm mạch điện thì xếp chúng vào danh sách cần kiểm nghiệm. Hở mạch điện không phải là việc quá khó để một kỹ sư điện bó tay.

Xe nóng quá gây nên cháy nổ ư? Cũng vậy, hệ thống làm nguội máy của loại xe nào có vấn đề? Ở thời điểm nào trong năm thì nhiệt độ có thể lên và chạy với tốc độ bao nhiêu sẽ tạo nên ma sát khiến xe nóng và bốc cháy?

Xăng có vần đề? Hãy điều tra người chủ có chiếc xe cháy nơi anh ta đổ xăng lần cuối. Tất cả các xe khác cùng đổ tại đây sao không cháy cũng là câu hỏi mà cơ quan điều tra không thể bỏ qua.

Nghe ông Nguyễn Quang Toản, viện trưởng Viện Kiểm Định và Phát Triển Chất Lượng trả lời đài RFA mà chóng mặt. Trả lời kiểu này thì một sinh viên có kiến thức tồi nhất cũng nói thay ông được. Ông nói như bà mẹ khuyên con gái sắp về nhà chồng: nào là phải giữ cái này, gìn cái kia…còn chuyện tại sao thì ông lờ đi như không phải phần việc của mình:

Trước hết là người tiêu dùng, người lái xe phải biết luôn luôn chăm sóc xe của mình cẩn thận. Phải đi bảo trì bảo dưỡng cẩn thận. Đường dẫn xăng phải được giữ thắt kín. Nó hở xăng ra, khi nào rò rỉ xăng thì sẽ có hiện tượng cháy của xăng. Cho nên chính những người lái xe, những người tiêu dùng xe phải tự bảo quản chiếc xe của mình. Nhà nước không có biện pháp nào để chế tài cho đến nơi đến chốn. Còn những nơi đơn vị pha thêm chất phụ gia vào xăng cũng không nhiều lắm. Khi mua xăng ta chọn những đơn vị nào mà ta tin cậy. Tự người tiêu dùng phải bảo vệ lấy mình. Chứ nhà nước cũng khó có chính sách để mà kiểm tra và giúp đỡ mình”

…cứ mong làm lớn.

Cháy nổ xe không phải chỉ Việt Nam mới có. Thế giới đã tốn bao công sức để ngăn ngừa tình trạng này trong nhiều chục năm. Việc làm của họ là nghiên cứu, điều tra để tìm cho ra nguyên nhân một cách cẩn trọng và nghiêm túc như điều tra một vụ án mạng. Nhà nước không thể bảo dân chúng tự lo cho mình khi họ ngồi trên xe đến sở cứ lo ngay ngáy không biết sẽ nổ lúc nào.

Những vụ cháy nổ chắc chắn sẽ còn xảy ra khi nhà nước không có một đối sách nào cụ thể. Người đã chết, tài sản tiếp tục ra tro nhưng suy cho cùng thì đây cũng chỉ là những việc nhỏ!

Việc lớn hơn, nghiêm trọng hơn và chắc chắn nếu xảy ra thì tài sản, sinh mạng của người dân bị thiệt hại hơn cả chục ngàn lần. Đó là khi một vụ cháy nổ “nhà máy điện hạt nhân” xảy ra tại Việt Nam!

Lạy trời, chỉ mấy chiếc xe con con bị cháy mà mấy nhà khoa học Việt Nam tìm không ra nguyên nhân, nếu cái nhà máy điện hạt nhân tại Ninh Thuận thành hình mà xảy ra cháy nổ thì các vị Giáo sư tiến sĩ khoa học của ta sẽ nghi vấn cái gì nữa đây?

Nghi vấn trước nhất và tuyệt đối của tôi là không tin vào tài năng của quý vị có thể tránh và giải quyết một vụ nổ như tại Fukushima.


T
ù nhân Ba Sương



blank
Bỗng dưng thành...tội phạm.



Đất là thiêng liêng, là mồ hôi, là nước mắt và trộn cả máu. Thời hội nhập, đất càng giá trị. Nếu không hiểu triết lý đơn giản này và chính quyền không biết đối xử với đất thì tiếng khóc còn đau đớn và máu còn tiếp tục đổ.

“Tù nhân” Trần Ngọc Sương

Nhiều người biết bà Trần Ngọc Sương là Anh hùng lao động, con gái của Giám đốc tiền nhiệm Trần Ngọc Hoằng. Người cha đã một nắng hai sương với hàng chục ngàn nông dân nơi đây, đưa Sông Hậu thành nông trường anh hùng.

Ngày 19/11/2009, Tòa án nhân dân TP Cần Thơ đã đưa vụ án “Lập quỹ trái phép” tại Nông trường Sông Hậu ra xét xử phúc thẩm. Tại đây, HĐXX đã tuyên y án sơ thẩm 8 năm tù giam, buộc bồi thường hơn 4,3 tỷ đồng đối với bà Trần Ngọc Sương, nguyên Giám đốc Nông trường.

Không ai có thể biết động cơ đứng đằng sau vụ án này là gì. Chỉ biết rằng, hàng nghìn hecta đất của nông trường do mấy ngàn nông dân đào đắp, khai phá từ 30 năm nay, bây giờ có thể thành miếng mồi ngon cho các nhà đầu tư.

Người ta ngạc nhiên về một người anh hùng, bị buộc tội dùng quĩ đen mấy tỷ đồng, mà cuối đời bà Sương không nhà, không cửa, ngủ trên một cái giường cá nhân với 8 năm tù đang đợi. Nghịch cảnh rơi nước mắt.
Vụ án tưởng đi vào quên lãng, nhưng mới đây thôi, người ta lại định đưa bà ra xử. VTC News cho biết, số tiền “quỹ trái phép” tại Nông trường Sông Hậu đã có từ trước năm 1994, đến năm 2000 bà Sương mới làm Giám đốc, nên bà không phải là người “lập quỹ trái phép”.

Bà Sương đã viết đơn kêu oan gửi tứ phương và nói : “Đối với tôi bây giờ, sức khỏe đã tàn tạ, danh dự bị các cơ quan tiến hành tố tụng ở Cần Thơ và huyện Cờ Đỏ cố tình bôi nhọ. Nếu họ cố tình xử tù tôi, vào tù thiếu thốn đủ thứ lại ốm đau bệnh tật cũng dễ chết sớm, đó là bước đường cùng mà Viện KSND TP Cần Thơ giao và Viện KSND huyện Cờ Đỏ muốn dồn tôi đến chỗ chết. Tôi nghĩ: thà rằng chết trước khi bị đưa ra xét xử còn được nén nhang của bà con cô bác, của hầu hết cán bộ, nhân viên Nông trường Sông Hậu vẫn hằng ngày quý mến và đòi chân lý cho tôi thắp cho hơn là chết ở trong tù trong nỗi oan ức triền miên và sự cô quạnh tột đỉnh”.

“Tội phạm” Đoàn Văn Vươn

Anh Đoàn Văn Vươn không nổi tiếng như bà Ba Sương. Cha của anh là đảng viên trung thành tuyệt đối, anh Vươn từng đi bộ đội, một nông dân hiền lành chất phác, chí thú làm ăn, bỏ đại học để chinh phục biển, nhưng bỗng anh trở thành tội phạm chống chính quyền.

Cách đây hơn một năm (22-7-2010) báo Pháp luật và Đời sống đã đăng về một người được gọi là “Kỳ tài đất Tiên Lãng và cuộc chinh phục lời nguyền của biển”.


blank
Tấn công nhà anh Vươn.



Đó là phóng sự về anh Vươn biến vùng đất khỉ ho cỏ gáy ven biển, không ai thèm để ý, thành một khu đầm nuôi trồng thủy sản rộng hàng trăm hecta. Họ được thuê đất 20 năm, kể từ năm 1993, nhưng nay mới là 2012 thì đã tiến hành thu hồi.

Theo báo CAND, một số người dân trên địa bàn cho rằng, việc thu hồi đầm nuôi trồng thủy sản của UBND huyện Tiên Lãng có điều chưa minh bạch, chủ trương chia lại đất trong quy hoạch phát triển sân bay vừa không đúng với chủ trương giao đất nông nghiệp lâu dài, ổn định đã khiến cho gia đình anh Vươn và một số chủ đầm khác phản ứng tiêu cực.

Trước khi tiến hành cưỡng chế, một số chủ đầm đã gửi “tối hậu thư” đến cấp lãnh đạo huyện với nội dung nếu cuộc cưỡng chế xẩy ra, sẽ có đổ máu.

Mấy ngày qua, anh Vươn được lên mặt báo là do vụ đấu súng với chính quyền, làm sáu công an bị thương. Dân Hải Phòng không dọa suông, máu đã đổ thực sự.


Đất – mồ hôi, nước mắt và máu


Từ ngàn đời, để tạo nên những vùng đất phì nhiêu, nuôi sống con người, bao nước mắt và mồ hôi đã đổ xuống. Để bảo vệ đất có cả máu.

Vụ án bà Ba Sương và nay là vụ đổ máu tại Hải Phòng đều liên quan đến đất. Và còn nhiều vụ khác nữa mà truyền thông chưa có dịp được nói.

Người nông dân chất phác đổ mồ hôi, sôi nước mắt, biến một vùng khỉ ho cò gáy thành bờ xôi, ruộng mật, thì bỗng có kẻ dòm ngó. Chuyện còn lại là làm việc với người có “thẩm quyền”.

Đất ở ta là sở hữu toàn dân, nhưng quyết định dùng như thế nào lại nằm trong tay “đầy tớ của nhân dân”.
Phản ứng khi bị thu hồi đất, có người đi biểu tình, rồi khóc và dọa tự tử như bà Ba Sương. Nhưng có người thề chết như anh Vươn.

Câu hỏi ở đây là ai đã biến những anh hùng, người lính, đảng viên và cả những người nông dân hiền lành thành tội đồ một cách dễ dàng đến thế.

Khi tìm ra được nguyên nhân và giải pháp, chắc chắn không còn những anh hùng Ba Sương – tù nhân và người lính Văn Vươn - tội phạm.

Vĩ thanh

Tôi chợt nhớ bài diễn văn của ông trùm da đỏ Seattle. Sau khi tạo nên khu vực bang Washington năm 1853, chính phủ Mỹ đã đề nghị người da đỏ ký các hiệp định để mua đất của họ. Người da đỏ biết là không thể nào từ chối được. Ông Seattle (1786-1866), trùm da đỏ, đã đọc một bài diễn văn thống thiết trước thống đốc Isaac Stevens. Diễnvăn này được coi là một tài sản văn hoá vô giá để đời và đã được dịch sang nhiều thứ tiếng.
Trích đoạn “Làm sao các người có thể mua bán khung trời và hơi ấm của đất? Ý nghĩ đó đối với chúng tôi thật kỳ lạ. Thế nếu chúng tôi không sở hữu cái mát mẻ của không khí và cái lung linh của mặt nước, thì các người làm sao mà mua? Mỗi mẩu đất này đều thiêng liêng cho dân tộc chúng tôi.

Linh hồn những người da trắng đã quên xứ mình sinh ra khi đi vào giữa các vì sao. Linh hồn những người chết chúng tôi không bao giờ quên trái đất tuyệt vời này, vì trái đất là mẹ của người da đỏ.

Các ông (người da trắng) phải dạy cho con cháu là đất chúng bước lên được tạo bởi tàn hương của tổ tiên. Dạy cho chúng biết tôn trọng đất, bảo chúng là đất được giầu có bởi đời sống của dòng dõi. Dạy cho con cái các ông những điều mà chúng tôi dạy cho con cái chúng tôi, là đất là người mẹ. Cái gì xẩy đến cho đất sẽ xẩy đến cho con cái của đất. Ai khạc nhổ lên đất là khạc nhổ lên chính mình.”

Triết lý “sống trong đất, chết vùi trong đất” của người da đỏ là thế.

blank


Bà Ba Sương và 16 ngàn công nhân nông trường Sông Hậu, rồi hàng chục vạn nông dân “bỗng nhiên mất đất”, kể cả những chủ trại nuôi tôm ở Tiên Lãng (Hải Phòng), cũng yêu đất không khác ông Seattle cách đây 150 năm.

Nhưng liệu rằng, chính quyền có biết trên đời này có “tình yêu đất” như thế hay không?




Lệ Phí lưu thông, ngẫu hứng?


 Bộ trưởng GTVT/CSVN Đinh La Thăng một lần nữa lại gây sốc khi đề nghị thu phí lưu hành phương tiện cá nhân (ô tô, xe máy) trong đô thị để chống ùn tắc!

Sốc chỉ vì các căn cứ mà cấp tham mưu bày vẽ cho bộ trưởng khá… hời hợt. Chẳng hạn như lý do nói “các nước trên thế giới đã thực hiện từ rất lâu rồi” thì quả là khó chấp nhận khi đường sá, hạ tầng, quy hoạch nhà cửa, thu nhập và cả thói quen người tham gia giao thông của Việt Nam và các nước cực kỳ khác nhau. Ngoài ra, về cách thu thì rõ ràng không ổn khi Bộ dự kiến giao việc thu phí cho hai lực lượng không chuyên trách là đăng kiểm (đối với ô tô) và phường, xã (đối với xe máy)!


Đặc biệt, lý do chủ chốt khiến dư luận nghi ngờ tính khả thi của phát kiến chính là việc bộ trưởng cũng không dám chắc sau khi thu phí có “hết tắc nghẽn giao thông” không! Sự không dám chắc của ông bộ trưởng càng khiến xã hội không thể yên tâm khi mà nếu đề án được thông qua thì mỗi năm số tiền người dân phải đóng góp lên đến hàng chục ngàn tỉ đồng!


Thực tế cho thấy mọi phát kiến tùy hứng xuất phát từ bàn giấy khó có thể giải quyết được một vấn đề cực lớn là an toàn giao thông. Để giải quyết vấn đề này, mọi giải pháp đều phải có nghiên cứu, khảo sát kỹ. Cách đây chưa lâu, từ ngày 31-10 đến 4-11-2011, bức xúc trước nạn ùn tắc giao thông ở Hà Nội, Viện Khoa học và Công nghệ GTVT (Bộ GTVT) đã cử chín kỹ sư xuống đường điều hành, phân luồng giao thông trong các khung giờ cao điểm để lấy “thực tế”. Sau đợt đó, ông viện trưởng đã đúc rút ra nguyên nhân tắc đường là do hạ tầng giao thông kém chứ không phải do ý thức người tham gia giao thông như các ý kiến phát biểu trước nay.


Vì xác định rõ nguyên nhân, giải pháp mà viện này đề xuất không phải là “đánh” vào người tham gia giao thông mà là tổ chức giao thông tại một số nút ở Hà Nội, đến nay đã phát huy hiệu quả. Đáng nói, đề xuất này có lập luận hẳn hoi trên cơ sở số liệu khảo sát do các kỹ sư thu thập tại các nút mà họ đã xuống đường điều khiển.


Bài toán tổ chức giao thông ở Hà Nội và SGthật ra dù khó nhưng không phải không có nhiều cách giải. Tuy nhiên, mọi giải pháp chỉ có hiệu quả và đồng thuận khi nó được nghiên cứu, khảo sát và đánh giá từ các bằng chứng thực tế theo quy trình khoa học.









Những ngày dài



Xin lỗi anh! Tối nay trên đường về, em đã rẽ vào Hòa Hưng đứng trước cửa Trại tạm giam Chí Hòa và khóc tới gần 1h sáng mới chạy tới nhà được. Nhìn qua cánh cổng sắt tối tăm đèn đóm đó, nghĩ tới Hoàng Khương, và rồi tất cả những gì em từng trải qua đều tưng bừng sống dậy. Hai ngày nay, không ngủ cũng không ăn uống gì được; em nhớ từng chi tiết từ cái đêm đầu tiên vào T.17 sống chung với hai chị giang hồ tới những ngày dài biệt giam tù túng ở B.34, phải vất vả vượt qua khúc quanh định mệnh, phải mạnh mẽ chiến đấu và chiến thắng bản thân mình. Có thể, trong rủi ro của em còn gặp được vài công an tốt và hiểu chuyện, những người mà ngày hôm nay đã trở thành bằng hữu; nhưng Hoàng Khương không chắc có được cái may mắn đó. Khi nghe chuyện ông Hải hỏi ý kiến, và Ba Đua trả lời: “Thôi, cứ để anh em ấy làm việc!”. Thì em thấy 4 tháng tạm giam của Hoàng Khương chẳng còn hy vọng gì sáng sủa sau đó. Giá như Tuổi Trẻ mạnh mẽ hơn, có những động thái tích cực, và bày tỏ bản lĩnh, lên tiếng với bạn đọc rằng: “Chúng tôi xin lỗi, dù không ủng hộ việc Hoàng Khương gài bẫy để điều tra, nhưng tất cả những gì Hoàng Khương làm, cuối cùng chỉ nhằm mục đích duy nhất là hoạt động nghiệp vụ, thu thập thông tin, chứng cứ chứ không hề có động cơ vụ lợi cá nhân nào khác”. Thay vì đăng vụ việc Hoàng Khương và Đông Anh một cách bàng quan như kiểu mấy mẩu tin xe cán chó, chó cán xe; chả khác nào vào hùa với các báo kia khẳng định những gì vừa xảy ra là đúng người đúng tội; mặc dù vẫn nhờ luật sư, vẫn bỏ cả đống tiền để thuê cãi cho Hòa, cho Khương, cho Anh. Thái độ Tuổi Trẻ hai ngày nay, khiến ông già Hoàng Khương phải làm đơn kêu xin gửi ra cho chủ tịch nước, ông cũng từ Nha Trang nằng nặc đòi vào Sài Gòn đến trước cửa báo tự thiêu. Ngọn lửa nếu bùng cháy, có thể sẽ thêu trụi cả uy tín bao năm gầy dựng của thương hiệu báo chí mạnh nhất Việt Nam này!

Tuổi Trẻ thừa hiểu, đây không phải là án kinh tế hay hình sự; vậy thì 10 Phan Trung Hoài cũng chẳng nghĩa lý gì, nói chi luật sư đi xe hơi ở biệt thự này thật ra chỉ có cái tiếng… Lúc sáng nghe đồng nghiệp Tuổi Trẻ bảo, hai hôm nay không ai làm việc gì cho ra hồn hết, mọi người đều buồn, nghĩ đến thân phận mình và ngậm cười về câu chuyện “15 triệu đồng hối lộ của Hoàng Khương”. Tại sao lại phó thác sinh mệnh một phóng viên đã viết hơn 50 bài tiêu cực về công an cho công an định đoạt. Cho dù tiếng nói em lạc lõng khi nhiều bạn bè từng anh anh em em với Hoàng Khương sợ hãi tránh né, thậm chí quay lưng đạp thêm cho mấy cái chí mạng; cho dù mấy anh công an cứ luôn gọi hỏi thăm, nhắc nhở; nhưng em tin mọi người sẽ hiểu: Tại sao khi Hoàng Khương bị dẫn lên xe về Chí Hòa, anh đã gọi vợ lại cho số của em và bảo: “Hãy gọi cho người này vào bất cứ lúc nào và bất kể chuyện gì”. Hoàng Khương biết rõ, mình vừa trải qua những ngày ra sao và sắp sửa phải băng qua những đoạn đường xóc xổ như thế nào. Trong trại Chí Hòa đó, em biết rõ Hoàng Khương ắt hẳn chẳng bao giờ hối hận việc mình đã làm, nếu có thì anh ấy chỉ nghĩ về thằng con 5 tuổi bị bệnh máu trắng và đứa con gái sắp ra đời hai tháng nữa mà không có cha bên cạnh; nghĩ về mẹ đang bị thoái hóa khớp nằm một chỗ ngoài Nha Trang chưa biết con mình bị bắt. Hay cùng lắm là nghĩ về ngôi nhà trong hẻm nhỏ chưa trả hết tiền góp và một đống bệnh anh đang mang trong người. Hoàng Khương giờ đây đang sống lại những ngày em từng trải qua, nhưng chưa chắc may mắn bằng… Có một nhà báo vừa bảo: Hoàng Khương là người sót lại của rừng cười. Cánh rừng ấy sau vụ mùa này sẽ phải trụi lá. Và, em biết rằng, ai ai cũng nhớ tới nụ cười của Hoàng Khương vào buổi trưa đầu năm chói gắt 2.1.2012. Nụ cười của một người dám trả giá và tận hiến…

P/s: Cảm ơn Toc Tien đã gửi tiền, gửi quà giúp đỡ gia đình Hoàng Khương! Các đồng nghiệp và bạn bè, anh em gần xa; có thể giúp đỡ ít nhiều xin gửi thẳng vào tài khoản: NGUYỄN HOÀNG ANH tại SGD NGÂN HÀNG SACOMBANK 060005791181. Cám ơn!

Blog C
ô gái Đồ Long




Hãy xin tha cho hai chữ "Nhân Dân"


Gần đây, thành phố Đà Nẵng đã đề nghị thay cụm từ “Chủ tịch ủy ban nhân dân” thành “Thị trưởng”. Ví dụ gọi là: Thị trưởng Đà Nẵng, Thị trưởng Huế, thị trưởng Hà Nội.v.v... Mới đây khi thảo luận về việc thực thị Hiến pháp 1992, UBND Thành phố SG đã đề xuất không gọi là Ủy ban nhân dân … , mà gọi là Ủy ban hành chính… Hôm trước, xem ti vi, tôi thấy thông tin, Viện kiểm sát nhân dân tối cao đề nghị đổi tên thành Viện công tố…. Tôi rất tán đồng với ý những cao kiến này, vì nó chính xác như khoa học, gan ruột mà rất đúng nghĩa. Từ mấy chục năm nay chúng ta gọi là Chủ tịch Ủy ban nhân dân, Ủy ban nhân dân, mà không hiểu nó có nghĩa là gì. Ủy ban gì là Ủy ban nhân dân? Không ai giải thích được. Đúng quá. Rồi Viện kiểm sát nhân dân tối cao, viện kiểm sát nhân dân (tỉnh, huyện) là cái viện chi chi: Cái viện chuyên đi “kiểm sát nhân dân”, chứ không kiểm sát đảng, không kiểm sát nhà nước, không kiểm sát chính phủ, không kiểm sát lãnh đạo, kiểm sát cán bộ ư ? Rõ ràng nghĩa của từ không ổn. Nước ta có rất nhiều tên gọi các tổ chức, cơ quan “đèo bòng” thêm hai chữ nhân dân một cách ép uổng như thế.

Tôi biết không phải chỉ ở nước ta, mà nhiều nước “trong phe XHCN” xưa cũng gắn hai chữ “nhân dân” vào tên nước, tên các tổ chức hành chính như: Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, Cộng hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên, Quân giải phòng nhân dân Trung Quốc,… rồi thư viện nhân dân, giáo viên nhân dân, nghệ sĩ nhân dân, Nhà văn nhân dân.v.v... Được vinh danh tột đỉnh thế mà nhân dân không ai sung sướng hãnh diện cả, vì nhân dân “kiếm ăn từng bữa toát mồ hôi”, thời giờ đâu mà biết. Theo tôi hiểu thì thời kỳ đang đấu tranh chống đế quốc, giành chính quyền, các Đảng CS đều thêm 2 chữ “Nhân dân” vào để tập lực lượng đông đảo trong nước đi theo mình. Điều đó rất đúng và rất có hiệu lực trong thực tế. Nhưng khi Đảng CS đã thành đảng cầm quyền, “cai trị” (hay quản lý) đất nước rồi, thì việc cứ giữ nguyên hai chữ “Nhân dân” sau các tên gọi tổ chức hành chính trong bộ máy của mình như thế, không còn tác tác dụng nữa, mà có khi trở thành sự trớ trêu, phản cảm. Ví dụ tên báo là Nhân dân, nhưng tôi cam đoan là 80% nhân dân không đọc, mà chỉ bí thư đảng bộ cơ sở trở lên, lãnh đạo và cán bộ lão thành mới đọc. Vì tin tức bài vở trên báo giống như công báo, không liên quan đến cuộc sông hàng ngày của dân chúng.

Trong thể chế quân chủ, nhân dân là người “bị cai trị”, gọi là dân đen. Trong chính thể cộng hòa, họ là đối tượng “bị”/ được quản lý. Bởi vậy mà những tổ chức nhà nước có dính thêm hai chữ “nhân dân” ở đuôi như Hội đồng nhân dân.v.v... là không đúng nghĩa thật của nó. Đọc lên nghe như sự lợi dụng, nghe như sự tuyên truyền. Cách đây hơn chục năm, có một ông Tổng biên tập một tờ báo ngành ở Hà Nội đã viết và cho đăng một bài nhàn đàm bàn về hai chữ “Nhân dân” trên báo mình. Đại ý bài viết là ở nước ta nhiều tổ chức có chữ nhân dân kèm theo như Quân đội nhân dân, Công an nhân dân, Ủy ban nhân dân, Viện kiểm sát nhân dân, Tòa án nhân dân. Thư viện nhân dân… chỉ có mấy tổ chức liên quan đến tiền bạc là của Nhà nước, như : Kho bạc Nhà nước, Nhân hàng Nhà nước. Nghe nói sau khi đăng bài đàm đạo này, ông Tổng biên tập lập tức bị cách chức. Nhưng ngẫm lại, ý kiến trong bài viết của ông TBT là hoàn toàn đúng. Vì sao kho bạc hay ngân hàng không được gọi là Kho bạc nhân dân, Ngân hàng ngân dân, mà lại gọi là Kho bạc/ Ngân hàng Nhà nước ? Đó là câu hỏi mà ai cũng có thể đặt ra. Trong tổ chức bộ máy hành chính một quốc gia, kho bạc hay ngân hàng không khác gì viện kiểm sát hay tòa án cả, sao nơi thì thêm chữ nhân dân, nơi lại thêm chữ “Nhà nước” ? Cách gọi tên như thế làm cho người dân luôn nghĩ giống như ông Tổng biên tập nọ đã nghĩ. Nghĩa là tiền bạc thì Nhà nước phải nắm, còn cái gì không liên quan đến tiền bạc thì là “của nhân dân”. Đó là tư tưởng của bọn phản động xấu xa, bọn diễn biến hòa bình

Dù ĐCS nhiều lần khẳng định: “Nhà nước ta là Nhà nước của dân, do dân và vì dân”, cũng không thể gắn hai chữ “nhân dân” vào sau tên các tổ chức, các danh hiệu như vậy. Rõ ràng nhân dân không bao giờ quản lý, điều khiển được các tổ chức như Quân đội nhân dân, Công an nhân dân cả. Nếu nói hai chữ “nhân dân” là bản chất của bộ đội, của công an cũng không hoàn toàn đúng trong thời Đảng cầm quyền. Công an là lực lượng bảo vệ trật tự trị an xã hội, quân đội là lực lượng bảo vệ Tổ Quốc, nhiệm vụ của nó được pháp luật quy định. Giả dụ, khi chính thể cầm quyền thối nát, phản động, bán nước cho ngoại bang, nhân dân đứng lên “lật thuyền” để bảo vệ Tổ Quốc, lúc đó, theo lệnh cấp trên Quân đội nhân dân, Công an nhân đàn áp nhân dân à ? Phản lại bản chất của mình à?

25 năm đổi mới, hội nhập, ý nghĩa của hai chữ “nhân dân” trong tên gọi các tổ chức càng ngày càng mất tác dụng. Ví dụ một số cán bộ lãnh đạo trong “Ủy ban nhân dân”… tỉnh/ huyện/xã, lợi dụng việc thu hồi đất ruộng của dân để xây dựng khu công nghiệp, khu đô thị mới, làm sân golf.v.v... rồi chia nhau bán làm giàu. Nhân dân không chịu dời nhà thì “Ủy ban nhân dân…” cho lính đến cưỡng chế. Khi nhân dân tụ tập kéo nhau lên trung tâm thành phố để khiếu kiện, đòi lại đất, thì “Ủy ban nhân dân” sai “công an nhân dân” đi trấn áp, bắt trói nhân dân tống lên xe, vì cho là “gây rối trật tự công công”, “chống lại chính quyền” . Trong các cuộc xuống đường chống Trung Quốc xâm lấn biển đảo Việt Nam, bắt bớ, giết ngư dân Việt Nam đang đánh cá trên vùng biển của nước mình, cắt cáp thăm dò của tàu thăm dò dầu khí của nước ta…, thì “Ủy ban nhân dân” lại sai “công an nhân dân” trấn áp, bắt bớ, tống vô tù, thậm chí đạp vào mặt nhân dân v.v... Các nhà tuyên huấn lập luận rằng, những cuộc xuống đường như thế dễ bị kẻ xấu lợi dụng. Nhưng kẻ xấu nào nguy hiểm hơn bọn xâm lăng đang rình rập biên cương Tổ Quốc? Bởi thế nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, trong bài thơ Nhân dân mới đây đã viết : “Sao lại sợ nhân dân biểu tình?”. Tất cả những cảnh tượng “bắt bớ”, “đàn áp” nhân dân ấy không phù hợp tí nào với những tên gọi : “Ủy ban nhân dân”, “Công an nhân dân”…

Cho nên để đảm bảo sự chính xác tên gọi, không gây sự hiểu lầm, phù hợp với một tổ chức nhà nước hiện đại, chúng tôi đề nghị bỏ hai chữ “nhân dân” khỏi các tên các tổ chức Nhà nước, chính quyền. Gọi lại các tên cho chính xác và sang trọng như: Ủy ban hành chính, Viện công tố, Thị trưởng thành phố, hoặc Chủ tịch ủy ban hành chính, hay Quân đội Việt Nam, Công an Việt Nam…

Vâng, hãy tha cho hai chữ “nhân dân”.




BVN-TH
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 13317)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 9607)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 7102)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 7642)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 6378)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…