DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,492,338

Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Viện, Tụng Ca Nhục Cảm

Tuesday, April 20, 202112:01 PM(View: 290)
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Viện, Tụng Ca Nhục Cảm

                                                                Nguyễn Viện,
                    Tụng Ca Nhục Cảm


 clip_image001

                                                                                                   nguyễn viện

 

 

Không một quan hệ thân xác nào chỉ hoàn toàn là thân xác. Trong khi bạn giao tiếp tình dục với người khác, sờ mó, hôn, làm tình, không chỉ hai cơ thể có dịp cọ xát với nhau mà còn có những tiếp xúc đụng chạm khác nữa: xúc cảm, sự đau đớn, sự hòa tan, hạnh phúc, sự tưởng tượng, những mối quan hệ trở nên bền chặt hơn hoặc trở nên rạn vỡ hơn. Truyền thống của người Việt Nam, cũng như của nhiều tôn giáo, đối lập đời sống nhục cảm và đời sống tinh thần, một bên thấp hèn, một bên cao quý. Trẻ em từ khi sinh ra đến trước tuổi trưởng thành rất dễ bị tổn thương khi tiếp xúc với tình dục, chẳng thế mà Nguyễn Viện đã ghi rõ dưới nhan đề bài thơ của anh “không dành cho trẻ em dưới 18 tuổi”. Các nhà nghiên cứu nhân chủng học không ngớt ngạc nhiên phát hiện rằng đời sống của nhân loại đầy rẫy các yếu tố dục tính, tổ tiên chúng ta không hề ngượng ngùng khi đề cập đến sex trong văn hóa và nghệ thuật. Rõ ràng có một mối liên hệ mật thiết giữa tình dục và các huyền thoại và tôn giáo và những phẩm chất cao quý của đời sống. Mỗi bài thơ viết về tình dục, sexual poetry, erotic poetry, đều chọn một khoảnh khắc, một khía cạnh để nhìn thấu suốt niềm vui thú kia, nhìn từ trong ra ngoài, lộn trái. Chính sự phát hiện ấy, sự soi tỏ các huyền thoại của tình dục, chứ không phải là sự mô tả nó một cách trần trụi, mới làm nên giá trị của văn chương tình dục.

Tôi đã trần truồng vào ngày tận thế
và chìm đắm trong sâu thẳm nàng
cho đến khi có một tiếng nổ lớn giữa sơ nguyên làm tôi xuất tinh
cả vũ trụ bùng vỡ
và tôi tái sinh như một vị thần lẫm liệt
trong lúc nàng đang giàn giụa nước mắt

Nguyễn Viện, trong “36 bài tụng ca nhục cảm” (1) mang người đọc ra khỏi những bến bờ quen thuộc của họ, vượt qua các lằn ranh quy ước, phân chia các quan niệm và thể loại. Tình dục không phải là một đề tài mới, văn học các dân tộc đều nói về nó từ lâu. Tuy vậy, trong văn chương Việt Nam, vốn đầy rẫy thơ tình ướt át, nhục cảm vẫn là điều cấm kỵ, cho đến gần đây, trong khi các đề tài nhạy cảm về chính trị bị tránh né, thì đề tài tình dục được tự do đề cập hơn, đến mức nhàm chán. Vì vậy, Nguyễn Viện gặp khó khăn từ ban đầu, tôi lo lắng: liệu anh có thể vượt qua những bài thơ sex trên các trang mạng hiện nay?

Bài thơ dài được anh gọi là 36 tụng ca, có lẽ tương đồng với thể loại Ode trong tiếng Anh, những bài ngắn viết một mạch. Anh làm cho độc giả chú ý ngay từ đầu, với lối viết táo bạo không hề xa lạ với bút pháp Nguyễn Viện.

Tôi nhâm nhi đầu vú nàng
và tôi uống từng ngụm thinh không giữa háng nàng

Tác giả biết rõ tình dục, cũng như mọi loại nhục cảm khác, không phải chỉ là cảm giác nhục thể, mà còn là một điều gì sâu xa hơn.
Nếu bạn không chạm đến được điều sâu xa hơn nữa thì thơ tình dục chỉ dừng lại ở việc mô tả các cảm giác giác quan.

Tôi òa vỡ trong lồn nàng. rực rỡ như một trận mưa sao băng
rồi ngất lịm. không bờ bãi
không hình tướng. không chân như. không niết bàn.
không bất cứ điều gì

Tình dục, hay sex, hay nhục cảm, những chữ có nghĩa tương tự mặc dù có thể không đồng nhất, là đối tượng của thơ tình dục, erotic poetry, sexual poetry. Đời sống tình dục có lịch sử lâu dài như chính lịch sử nhân loại nhưng chúng ta không biết nhiều về nó như chúng ta vẫn tưởng. Đó là một trong những bí mật sâu xa nhất của đời sống con người, liên hệ tới tình yêu, quan hệ xã hội, sự sinh, sự chết, sự phá hủy, sự cứu rỗi. Chủ nghĩa lãng mạn cho rằng tình dục là biểu hiện của tình yêu, của sức mạnh tâm hồn. Những người khác cho rằng đó là những hoạt động thuần túy sinh học, hạ cấp, hoặc những tương tác hóa học có thể đo được. Đối với nhiều người, đó là thú vui, đối với nhiều người khác, đó là cám dỗ tội lỗi.

cả vũ trụ bùng vỡ
và tôi tái sinh như một vị thần lẫm liệt
trong lúc nàng đang giàn giụa nước mắt

Nguyễn Viện hồn nhiên. Hay anh tàn nhẫn?

Tình dục gần với thân xác, cảm xúc, sự hòa hợp, những ao ước rồ dại, sự chiếm đoạt, sự hung tợn, sự đầu hàng, sự đổi chỗ, sự thua cuộc, những cơn điên ngắn. Bạo lực.

Những điều chúng ta đè nén, kiểm soát, đến một lúc sẽ quay về với chúng ta, những ao ước được xem là tội lỗi một lúc nào sẽ trở lại, làm đảo lộn các giá trị của bạn. Từ chối tình dục, không nhắc đến chúng trong văn chương, trong thơ, là thói quen phổ biến của nhiều thế hệ cho mãi đến những năm sáu mươi thế kỷ hai mươi ở phương Tây, với sự phát minh thuốc ngừa thai, và những năm đầu thế kỷ hai mươi mốt ở Việt Nam với sự phát triển của chủ nghĩa tư bản hoang dại, sự phát rồ của một dân tộc như người đàn bà sống trong cuộc hôn nhân cưỡng ép quá lâu. Hôn nhân bị đe dọa vì những cám dỗ nhục thể. Các thiết chế xã hội cũng vậy. Sự an bình, hôn nhân, tình bạn, những tình cảm được xem là cao quý, đều bị ước vọng nhục dục đốn hạ. Dù có được văn chương và sách vở nhắc tới hay không, sex vẫn tồn tại trong đời sống bất chấp ý chí của con người, tuy nhiên nếu đề tài này không phải là một cấm kỵ, nếu người viết và người đọc có thể thưởng thức nó như một món quà của Thượng đế, họ sẽ có khả năng hơn nhắc nhở mình làm mới lại các mối quan hệ tình yêu hoặc hôn nhân cũ kỹ. Khi đọc Nguyễn Viện, tôi nghĩ thế. Tuy vậy trong bài thơ dài này cũng có những câu vụng:

Tôi cắn ngập răng bờ vai nõn
trong lúc hai tay bóp vú nàng

Nhân vật có quyền tham lam, nhưng thơ thì không.
Đối với nhiều người, sex là một nhu cầu thuần túy sinh lý, đối với nhiều người khác đó là mối quan hệ tâm hồn và tinh thần, đối với nhiều người khác nữa, nó có tính cách tín ngưỡng và tôn giáo. Mỗi đoạn thơ trong tụng ca của Nguyễn Viện gồm bốn câu, đôi khi như một tứ tấu, hát lên, ca ngợi giây phút choáng ngợp của sex, hay một khía cạnh của nó, hay một ân huệ. Khác với sự tìm hiểu có tính y học, sinh lý học đối với quan hệ tình dục, thơ ca đi ngược lại, chúng mang chúng ta tới thẳng đời sống, đụng chạm, gặp gỡ, mê man, mê muội, sướng, thương xót. Tất cả những thứ tôi vừa nói đều không phải là, và không được phép là, các chủ đề về luân lý hay đạo đức.

những con chim sa đà hót khản giọng vào hư không niềm thương tiếc
màu xanh của nấm mồ
và linh hồn tôi tan rữa

Làm thơ và đọc thơ nhục cảm không giản dị như bạn tưởng. Đi xa quá, đó là loại thơ tinh thần (spiritual poetry) hay tôn giáo, đi ngược lại, nó biến thành cách viết khiêu dâm, cũng như các porno video đầy rẫy hiện nay, miễn phí trên youtube. Trong tình hình ấy người đọc thơ phải giữ được sự toàn vẹn của sức tưởng tượng, người làm thơ phải giữ được sự toàn vẹn của phương pháp ẩn dụ, vốn là cốt lõi của thơ ca. Nên nhớ rằng, đối với nhiều người, cấm kỵ sex là thành trì cuối cùng trong cuộc chiến đấu của họ.

tôi khát thèm bạo động. hôn mê và lạc lối
những tầng trời và địa ngục của ba ngàn thế giới chiêm bao giữa háng nàng
chập chờn cánh bướm

Tình yêu nhục dục làm chúng ta sung sướng và điêu đứng: nó cũng đẹp hệt như khiêu vũ, hội họa, âm nhạc, thơ ca, nó cũng ngọt như kẹo, cũng thơm như cà phê, cũng say đắm lòng người như rượu vang. Đời người không có nó không xong. Tình dục mang chúng ta đi qua những hiện thực khác, mới mẻ về cả cảm giác lẫn cảm xúc, về cả thân xác lẫn tinh thần. Tình dục mang lại cho ta những khả năng bất tận của niềm vui thú được sống, được giao hòa với người khác, được tan biến trong người khác, được trở lại chính mình. Niềm vui thú ấy lớn hơn mọi sự mô tả, phương chi những mô tả dành cho nó bao giờ cũng kín đáo, ngượng ngập, nửa vời, sợ sệt. Nguyễn Viện thử mở bung ra.

Trong tiếng sóng vỗ của nghìn trùng, tôi nằm sấp trên người nàng
chúng tôi an ủi nhau bằng lưỡi

Tôi thích câu cuối. Tôi biết rằng trong lĩnh vực này nhà thơ của chúng ta cần giữ thăng bằng. Anh có thể gõ đúng cánh cửa, có thể hoàn toàn đi sai đường. Hoặc là thơ anh sẽ mở tung sự cấm kỵ làm cho con người thống khoái vì được tận hưởng thú vui, lâng lâng nhìn thấy bóng mình trong gương, hạnh phúc được bắt tay với người khác, chan hòa vào tồn tại vũ trụ. Hoặc thơ rơi vào cái bẫy porno.

Nàng chổng mông lên
những thế giới đã lụi tàn bỗng thức dậy

Anh thoát ra được. Nhưng tình hình không phải bao giờ cũng rõ ràng như vậy.

liếm môi mút lưỡi và nước bọt
một trần gian ngây ngất đến không cùng

Trong khi một số cấm kỵ là cần thiết, thì trong sáng tạo văn chương chúng ngăn cản con người tìm thấy niềm vui thú thích đáng, ngăn cản sự thăm dò vào các tầng sâu của cảm giác và cảm xúc, của các mối quan hệ giữa người và người. Trong tình dục, sự kích thích là quan trọng. Trong văn chương, điều ấy cũng thế. Tôi còn nhớ trong một rạp chiếu bóng, mở đầu một cuốn phim tình cảm, có hình ảnh của một bông hoa đẫm sương từ từ hé mở, hình ảnh ấy đối với tôi lúc ấy thật kích thích.

tôi như sóng biển
vỗ dập dồn vào bãi hoang

Đó là nghệ thuật kích thích của thơ Nguyễn Viện. Nhưng sự tìm kiếm sâu xa hơn, đi xuyên qua các lần vải, đi xuyên qua da thịt, xâu chuỗi các linh hồn vượt lên mặt nước từ đáy nước, mới là cái còn lại sau một cuộc làm tình. Như Octavio Paz:

Hai bàn tay của anh
Phát minh ra một thân xác khác cho thân xác của em (2)

Ngay cả trong phim ảnh là một thứ nghệ thuật coi bộ lấn lướt thơ và văn học, những đoạn tả cảnh làm tình cũng không nhiều lắm, và không có nhiều đoạn có giá trị, bộc lộ được đời sống tình dục thật sự đầy bí ẩn của con người. Sex có mặt khắp nơi nhưng bạn không tìm thấy ở đâu cả. Đời sống trong phòng ngủ của bạn không được văn chương thực sự nhắc đến một cách đúng đắn, không gợi lại cho bạn một điều gì, không giúp đỡ bạn. Thứ văn chương ấy không hề biết rằng không những bạn đau khổ vì đứng trước một dân tộc bị đọa đầy và những người nông dân bị đàn áp và những sinh viên bị bắn mà bạn cũng đau khổ vì tối hôm qua bạn lột quần áo của người yêu của bạn ra và sau đó không làm gì được cả và người đàn bà im lặng thở dài. Ta thử xem Nguyễn Viện ca tụng sex như thế nào.

từ dưới vực sâu tôi thức dậy
mùi của trần gian mênh mang quá

Là một câu thơ hay. “36 bài tụng ca nhục cảm” xuất hiện bất ngờ, không có một chỉ dấu nào trước đó cả, là một thành công mới, khác thường, của Nguyễn Viện, sau và bên cạnh những bài thơ sáng láng ý thức công dân của anh, tiếng nói chân thật và dũng mãnh trong một xã hội mê muội, chứa sự đề kháng đối với cái xấu xa tàn hủy.

Khuynh hướng hậu hiện đại, thách thức và hài hước, mỉa mai và u ám, ở phần cực đoan nhất của chúng, bao giờ cũng vừa giúp đỡ vừa phá hoại một tác giả. Nhưng một đời sống tình dục lành mạnh cũng tốt đẹp hệt như một đời sống tình yêu lành mạnh. Hay một đời sống tôn giáo. Hay một đời sống văn chương lành mạnh. Bất kỳ một thứ văn chương nào, một bài thơ nào chạm tới đời sống bí ẩn của chúng ta, làm con người sướng rên lên, hay rung cảm đến khóc, làm cho họ biến đổi, làm cho thân xác họ rung lên như tơ trời, văn chương ấy sẽ được đọc và nhớ lại, vì đó là một nền văn chương mạnh khỏe, thức ăn bổ dưỡng của thân xác và tâm hồn, hay nếu bạn muốn, của tâm hồn và thân xác.

Cho tôi một lần nữa và một lần nữa
được ôm hôn nàng như tôi vẫn từng ôm hôn nàng
để tôi được thanh sạch

Trong những đoạn thơ ngắn, hầu hết bốn câu, các nhịp điệu được tác giả lặp lại, câu chữ vang động vào nhau, tạo ra hiệu ứng cộng hưởng. Tuy nhiên tôi vẫn muốn nhìn thấy sự thay đổi lớn hơn nữa, các câu dài ngắn khác nhau hơn nữa, tôi muốn được nhìn thấy sự kết thúc và sự khởi đầu và tất nhiên các cao điểm ở giữa. Thật kỳ lạ là trong giây phút hai người yêu nhau lao vào nhau, quấn quýt hòa tan, có cả niềm vui và nỗi buồn. Thật khó hiểu về những cảm xúc của chúng ta trong cuộc làm tình, những cảm xúc vượt ra ngoài giới hạn của ngôn ngữ mà có lẽ chỉ có thơ ca mới diễn tả được.

Nàng ủ tôi trong cái lồn xinh ấm áp suốt chín tháng mười ngày
rồi tôi mọc cánh
và bay đi
không tăm tích

Đọc những bài tụng ca của Nguyễn Viện, tôi nghĩ rằng bên dưới đời sống của chúng ta có một dòng chảy khác, có một đời sống khác, những niềm vui và nỗi buồn khác. Tôi nghĩ, người đọc sẽ cám ơn anh về điều ấy.

Nguyễn Đức Tùng
(từ: damau.org)

Chú Thích:

(1) Bài thơ “36 bài tụng ca nhục cảm” của Nguyễn Viện trên Da Màu.

(2)
My hands,
invent another body for your body
—Octavio Paz, English version by Charles Tomlinson

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, May 4, 202111:46 AM(View: 64)
Trong bất cứ xã hội nào, thì bộ phận có học vấn luôn đóng vai trò quan trọng hàng đầu đối với mọi lĩnh vực. Điều đơn giản này thiết tưởng chẳng cần phải nhắc lại. Nhưng thực tế lịch sử luôn khiến chúng ta không được yên lòng, chủ quan với bất cứ nhận định nào. Số phận của trí thức luôn gắn liền với số phận của những cộng đồng, quốc gia cụ thể, nơi anh ta là thành viên. Trong những xã hội lạc hậu, bảo thủ, trí thức luôn bị dị nghị, bị nghi ngờ, bị lánh xa, thậm chí bị coi thường, bị biến thành kẻ thù nguy hiểm, như chúng ta từng thấy, đang thấy và chắc chắn sẽ còn thấy. Các đấng quân vương, những kẻ độc tài thường đòi hỏi mọi thần dân đều phải nhất nhất tin theo ông bà ta, cấm bàn cãi. Mọi lời ông bà ta ban ra là chân lý cuối cùng, bất khả tư nghị, không ai có quyền nghi ngờ tính đúng đắn tuyệt đối của nó. Trí thức trong những xã hội ấy thường đóng vai trò làm vật trang trí, không có tiếng nói, hoặc quay sang quy phục quyền lực để vinh thân phì gia, chấp nhận làm cái loa cho nó,
Friday, April 30, 20213:56 PM(View: 175)
Cứ mỗi lần nghe những câu hát này là tôi lại nhớ đến vở kịch ấy, có lẽ vì trong kịch bản cũng có nhân vật “đứa con da vàng của Mẹ” đi tập kết ra Bắc, xa Mẹ mãi đến hai mươi năm. Có khác chăng, đứa con ấy sau cùng đã tìm về căn nhà của Mẹ vào đúng cái ngày oan nghiệt ấy, ngày 30 tháng Tư. Các con tôi đã về, tên vở kịch ba màn, nhà văn Trùng Dương khởi viết năm 1978, có hiệu đính những năm gần đây. Câu chuyện khoanh tròn trong một gia đình sinh sống ở miền Nam Việt Nam trong một khu đông dân cư và bình dân với các diễn biến dồn dập, các tình tiết gay cấn, bất ngờ vào những ngày cuối tháng Tư năm 1975. “Các con tui… đã về!” Thoạt nghe dễ tưởng là tiếng reo vui, vỡ òa hạnh phúc cho cuộc trùng phùng sau nhiều năm dài chia phôi và nhung nhớ. Thế nhưng mọi chuyện diễn ra theo cách khác. Nhân vật chính, bà mẹ miền Nam, thều thào thốt ra câu ấy trong màn cuối, cảnh cuối, là cảnh nhiều kịch tính nhất trong suốt chiều dài vở kịch. Bà mẹ nở nụ cười rạng rỡ, âu yếm gọi tên thằng con
Sunday, April 25, 20218:02 AM(View: 275)
Việt Nam Cộng Hòa chỉ sống được vỏn vẹn gần 21 năm. Từ 1954 tới 4/1975. Nhưng sách xuất bản là một con số không nhỏ. Trước năm 1954, văn học miền Nam vẫn hiện diện với nhiều cây bút nổi tiếng nhưng kể từ khi có cuộc di cư của đồng bào miền Bắc, cây trái mới nở rộ. Theo số liệu của Bộ Thông Tin công bố, dựa theo thống kê của Ủy Hội Quốc Gia Unesco Việt Nam vào tháng 9/1972 thì trung bình Việt Nam Cộng Hòa đã cấp giấy phép xuất bản cho khoảng ba ngàn đầu sách mỗi năm. Cộng chung trong gần 21 năm đã có khoảng từ 50 ngàn tới 60 ngàn đầu sách được xuất bản. Thêm vào đó có khoảng 200 ngàn đầu sách ngoại quốc được nhập cảng. Giả dụ mỗi đầu sách in 3 ngàn cuốn thì tổng số sách in là 180 triệu. Đó là ước tính của tác giả Nguyễn văn Lục. Nhưng trong bài viết “Mấy Ý Nghĩ về Văn Nghệ Thực Dân Mới” đăng trên tuần báo Đại Đoàn Kết của Vũ Hạnh, nhà văn nằm vùng, thì từ năm 1954 đến 1972, có 271 ngàn loại sách lưu hành tại miền Nam với số bản là 800 triệu bản. Sách của ông Trần Trọng Đăng Đàn lại ước
Friday, April 16, 20217:34 AM(View: 431)
“Em và chị Như bị hiếp ba bốn chục lần, chúng đã ném chị Như xuống biển, vừa định bắt em theo thì có tàu hàng hải tiến gần nên tụi nó bỏ đi. Lên đảo em xin đi Na Uy chứ không đi Mỹ với anh Tuấn fiancé của em nữa.” Những dòng trên là lời của Phượng nói với Ngà ở trại ti nạn, được ghi lại nơi trang 87 trong tác phẩm Lênh Đênh, khi Phượng kể về chiếc ghe vượt biên gặp hải tặc. Và nơi trang 88, tác giả Lưu Na kể về thân phận người phụ nữ Việt: “Ngà biết từ đây cho đến chết Ngà sẽ không bao giờ trả lời câu hỏi mà tất cả những ai đi vượt biên đều hoặc hỏi thầm hoặc thốt thành câu: có “bị” hải tặc. Nói có là dối mà nói không có tội, tội với Phượng, tội với tất cả những người phụ nữ không may. Tự bao giờ cái may mắn của một vài cá nhân trở nên tội với những người thọ nạn? Người con gái Việt Nam da vàng, tất cả những người phụ nữ vượt biên — vết chàm đã khắc, màu chàm đã nhuộm, và anh Tuấn, tất cả những Tuấn chàng trai nước Việt, có còn cách nào khác hơn là chúng ta phải xa nhau, để ở
Saturday, April 10, 20216:37 PM(View: 369)
Ngày 3 tháng 4, 2021, tôi lại biểu tình, chống lại sự kỳ thị người Á Châu, tại hai địa điểm và bởi hai tổ chức khác nhau, một tại Fountain Valley (FV), Mile Square Park (10 AM-12 PM) và một tại Culver Plaza ở Irvine (1PM-3PM) Trước tiên, có một vài sự khác biệt đáng quan tâm tại hai buổi tuần hành, xin tóm lược sau đây: Về hình thức, cuộc biểu tình ở FV được tổ chức và có sự điều động hoàn toàn của người Việt, Vietnamese American Rally Against Asian Hate (#1) trong khi buổi biểu tình ở Irvine (#2) được tổ chức bởi Vivian Lê và cộng đồng người Mỹ gốc Á Châu (#2). BTC của buổi biểu tình #1 có chào cờ Hoa Kỳ và VNCH; cuộc biểu tình ở Irvine, đương nhiên, không có hình thức chào cờ như vậy. Buổi biểu tình #1 (FV) có những người ủng hộ Trump đến phá đám, chửi bới, mạ lỵ rất ồn ào. Họ đa số là người Việt, mắng mỏ người Việt. Buổi biểu tình #2 (Irvine) KHÔNG gặp sự phản đối của bất cứ ai, trái lại, người dân trên đường phố đề có vẻ đồng tình, ủng hộ, bóp kèn vui vẻ rất nhiều.