DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,533,484

Thơ Lê Văn Trung

Thursday, July 1, 20216:44 AM(View: 199)
Thơ Lê Văn Trung
Lê Văn Trung

 
Đinh Cường- Màu xanh miên viễn - Nguoi Viet Online %
tranh đinh cường


PHƯƠNG XA

1.
Nghìn thu lả sợi tóc vàng
Em phơi áo lụa thắm hoàng hôn tôi
Áo bay ướp mật da ngời
Bờ xanh sương biếc mắt người hồ thu
2.
Về đi cho kịp lòng nhau
Rót lời vi diệu lên màu quỳnh hoa
Nở đi em đóa ngọc ngà
Đêm tình khai nhụy hương pha men nồng
Nở đi em đóa nguyệt hồng
Cho thơ sáng rỡ một vùng chiêm bao
3.
Về đi cho kịp nghìn sau
Đời chia muôn dặm chờ nhau buổi này
Trăm năm còn sợi tóc mây
Tay người thả sợi tóc bay cuối ngàn
4.
Về đi chiều đã sương tan
Lòng xưa đã nhuộm ráng vàng đồi tây
Rừng xa tiếng hạc gọi bầy
Về đi! Ta đợi cõi ngoài vô biên
5.
Nghìn thu lá đổ xa miền
Em về phơi áo bên thềm hoa xưa
Lòng tôi chừng cũng giao mùa
Nhớ màu áo thuở sen vừa dậy hương
6.
Chim nghiêng cánh gió về rừng
Tóc mây nghìn sợi sóng vàng lên thơ
Áo chiều mỏng quá như tơ
Mỏng như hương nhụy lòng vừa mãn khai
7.
Về đi
Biển rộng
Sông dài
Đèo cao
Lũng thấp
Sương mai
Gió chiều
Nghìn thu thuyền vẫn còn neo
Có người ngồi gõ nhịp theo sóng trào
8.
Về đi cho kịp nghìn sau
Mà lên chung một chuyến tàu hoàng hôn
Bờ lau bãi sậy bên cồn
Lòng nhau trắng xóa một hồn thu xa
9.
Nở đi em nụ quỳnh hoa
Hương xưa còn đượm đôi tà áo mây
Về đi kịp hội trăng này
Rót cho nhau cạn men say cuối cùng
10.
Ngàn thu xa
Áo ai vàng
Thả bay trong gió
Gió mang hương người
Ngàn thu xa
Áo da trời
Thả bay trong gió
Gió vời vợi hương
11.
Chờ nhau lạnh một dòng sương
Tìm nhau lạc mấy dặm đường chiêm bao
Áo hoa từ độ phai màu
Mà hương xưa mãi quyện vào trong thơ
12.
Thương dòng sông nhớ con đò
Thương con đò nhớ đôi bờ sóng xao
Rồi khi khăn vẫy tay chào
Người cuối sông, kẻ giang đầu nhớ nhau

 

Câu Thơ Mùa Đại Dịch

 

Câu thơ mùa đại dịch

Tàn tật lời yêu thương

Từng con chữ run rẩy

Lòng người đang cư tang

 

Câu thơ mùa đại dịch

Rụng vàng từng ước mơ

Như phận người chia biệt

Bầm đen nỗi đợi chờ

 

Câu thơ mùa đại dịch

Chảy qua đời hoang mang

Người nhìn người vô vọng

Không một lời thở than

 

Câu thơ mùa đại dịch

Như một lời kinh cầu

Chìm trong ngày sau hết

Nhuộm tím màu thương đau

 

Phương Người

 

Có ai về lại phương trời cũ

Nhặt giúp giùm tôi sợi nắng vàng

Một thuở áo người phơi lụa mỏng

Hương chiều thoang thoảng buổi thu sang

 

Và khi ngồi lại bên thềm vắng

Ướm thử bàn chân lên dấu rêu

Để thấy ngày xanh qua quá vội

Hỏi người có tiếc tuổi xuân phai?

 

Và khi tay níu vào song cửa

Ngắm một vì sao sa cuối trời

Để thấy lòng xưa đang vẫy gọi

Một vầng trăng lạnh phía xa xôi

 

Ơi hỡi phương người PHƯƠNG VIỄN MỘNG

Có ai về gọi vói ngày xanh

Cho tôi gửi hết lòng nhung lụa

Trải xuống chiều thơ để tạ tình.

 

Nghìn Phương Mù Biệt

 

Tôi trải tình tôi xuống mặt hồ

Thuyền em lướt nhẹ như chiêm bao

Mà tôi đau buốt từng con sóng

Vỗ mãi bờ xanh đến bạc đầu

 

Tôi thắp thơ buồn trăm ngọn nến

Em về chải tóc dưới sương trăng

Sương rụng vào thơ tôi thầm lặng

Để lạc nhau từ một thoáng hương

 

Tôi vẽ màu đêm vào lãng quên

Mà sao gió réo gọi không ngừng

Con chim buồn mớ trong tàng lá

Nỗi nhớ hao gầy rơi xuống đêm

 

Tôi khâu tôi vá từng manh áo

Áo thuở màu thu đã úa phai

Chừng nghe hơi ấm từ muôn kiếp

Mà đảo điên chùng men đắng cay

 

Tôi gọi nghìn phương - phương mù biệt

Thuyền đã muôn trùng quên bến xưa

Tôi gọi nghìn phương - phương bất tuyệt

Tiếng gọi rơi chìm trong giấc mơ.



Lê Văn Trung

20. 06. 20
(Viên Hướng gởi)
 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Sunday, August 1, 20217:33 AM(View: 133)
Có một nỗi buồn không hiểu được. Từ thinh không rơi xuống giữa hồn. Ta chất ngất nếm xem mùi vị. Những nồng nàn đã lấp hố chôn. Nỗi buồn nào ai giống ta không. Ta một mình ngập tràn ân oán Giữa thời gian im hơi lặng tiếng. Lặng lẽ riêng ta chốn bụi hồng. Lòng ta nay như vầng trăng khuyết. Đêm tàn hơi giấc ngủ chập chờn
Saturday, July 31, 20217:28 AM(View: 46)
điều gì đã biến nơi này thành đất chết. mấy trăm năm từ lúc có bến thành. con sông đó có ngày trong ngày đục. nhưng tuyệt nhiên chẳng có lúc lạnh tanh. điều gì đó biến đất này không thể sống. khi nhà bè nước vẫn chảy
Thursday, July 29, 202112:15 PM(View: 54)
Hỏi rằng chanh có trổ hoa. Từ khi ta bỏ lại nhà hỡi chanh? Trần ai dẫu khổ cũng đành. Ở phong lưu mấy cũng thành quỉ ma. Hỏi giờ chanh đã trổ hoa. Đến khi ra trái chắc ta không về. Trần ai thiên hạ buồn ghê. Phù vân cản lối ta về rồi chanh.
Wednesday, July 28, 20216:47 AM(View: 191)
Hắn già nua cô đơn chèo queo, và xấu xí đến gớm ghiếc như mụ phù thủy đầu đội mũ chóp nhọn bay tàn tàn trên cây chổi cùn, vậy mà hắn vừa có... mèo cái con mèo bé nhỏ, con mèo non nỏn chân dài tới nách xinh đẹp ấy... con mèo của hắn có đôi mắt hiền nai tơ, ngây thơ con gái dịu dàng bốn mùa thay lá có lúc vàng áo em anh về yêu hoa cúc,
Tuesday, July 27, 20217:13 AM(View: 96)
em là ai. ai là em. mà tình sao mong manh. mà mộng sao quá lành. mà đời quá dễ thương. trên từng bước chân em. em là ai. từng đêm tôi ngóng đợi. vầng trăng quá lẽ loi. cùng tôi ngồi nhớ hoài. từng giây phút trong đời. tôi nhớ em. và tôi yêu em. em là ai. ai là em. mà giòng tóc lã lơi. ôi giòng tóc quá dài.