DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,534,102

Thơ NGUYỄN AN BÌNH

Wednesday, July 7, 20216:57 AM(View: 153)
Thơ NGUYỄN AN BÌNH

NGUYỄN AN BÌNH

 


Saigon Times
tranh nguyễn trung


THÁNG TÁM VỀ TRƯỜNG CŨ

 

Mùa thu ta trở lại trường cũ

Chậm thôi sao thấy chút rộn ràng

Lũ chim ngơ ngác nhìn nhau hỏi

Mấy tàn me lạnh cũng hân hoan.

 

Ôi chao mưa nắng riêng trời đất

Dường như hoa cỏ biết tương tư

Một thời lá phượng xanh màu tóc

Em có nhớ gì mấy cánh thư?

 

 Tơ trời vàng ửng vai nghiêng nắng

 Một chút hờn ghen chút dỗi hờn

Người như hạt bụi trên tường cũ

Ai đó chưa từng bị lãng quên.

 

Rêu trên ngói xám buồn muốn khóc

Lay lắc tàn tro giữa thế gian

Chim hót chợt làm ta chết điếng

Lạc giữa mùa xưa chiếc lá vàng.

 

Mùa thu trở lại ngôi trường cũ

Người cũng như ta nhớ ngẩn ngơ

Nước cuốn chân cầu trôi biệt xứ

Còn lại sông sâu đã tràn bờ.

 

KÝ SINH NỖI BUỒN

 

Tôi ký sinh nhao rốn để chào đời

Khóc lớn lên ngọt dòng sữa thơm của mẹ

Ngày mưa giăng bên khói cơm chiều lặng lẽ

Lòng bỗng cay mắt nhớ nhịp võng lắc ầu ơ.

 

Cha cho tôi ký sinh bao năm tháng trẻ thơ

Đường đi học đầy vết bùn những ngày mưa bão

Bàn tay nhỏ ấm trong tay người đàn ông ướt áo

Một đời nguyện làm thân cò lầm lũi cút côi.

 

Tôi mượn chữ ký sinh học cách làm người

Cám ơn đời giúp tôi thoát thân tầm gửi

Mỗi ngày qua lại thêm một màu nắng mới

 Màu lá xanh trên mỗi bước đi về.

 

*


Sông đã cho tôi ký sinh bao mùa tắm gội

Vẫn không gột hết váng phèn đóng ở kẻ chân

Dù con chuồn chuồn kim cắn rốn đau rần

Vẫn không qua nổi bờ kênh nhiều dông bão.

 

Tôi lại ký sinh bạn bè làm thơ rong chơi viết báo

Nợ cà phê thuốc lá cùng những chén rượu ân tình

Bước thăng trầm trong dâu bể đầy sóng mênh mông

Ngày bạn mất không về, nén tâm hương đốt rất vội.

 

Em cho tôi ký sinh mối tình một thời áo mới

Thành giọt sương long lanh cho mỗi buổi sớm mai

Tóc hoàng kim xưa trôi mất dấu tình phai

Đời vẫn dành cho tôi một tàn cây bóng mát.

 

*

Đừng quên ta bao lần mượn bờ vai kẻ khác

Để được lớn lên trên quang gánh tảo tần

Đừng quên mỗi con đường là sa mạc mênh mông

Nỗi buồn quanh ta nhiều hơn bao lần sóng bủa.

 

VIẾT TRÊN ĐỒI PHƯỢNG TÍM

 

Khi ta về nằm trên đồi phượng tím

Nghe tiếng chim hoang khản giọng gọi tình

Nhìn mảnh vỡ từ vầng trăng cổ tích

Lạc xuống trần đâu kịp đón bình minh.

 

Gió vẫn hát khúc tình ca yểu mạng

Con dế mèn rung chiếc cánh tật nguyền

Giọt sương buồn treo vết sầu năm tháng

Ta muốn gọi người bằng một cái tên.

 

Mặt hồ lặng im phủ đầy sương khói

Phải bóng người về xanh mắt liêu trai

Lạnh đầu đông đến bao giờ em nhỉ

Mà thẳm sâu đáy mắt một mùa say.

 

Đêm Đà Lạt ngày cuối năm ẩm ướt

Mưa bụi giăng giăng hết một kiếp sầu

Hòn sỏi nhỏ ném xuống hồ thinh lặng

Âm sóng vô tình giấu kín vết đau.

 

Khi ta về nằm trên đồi phượng tím

Đón một vì sao vừa rụng nơi nầy

Hương cỏ dại tiễn chân người xa ngái

Ly rượu buồn ai uống cạn đêm nay.

*Những ngày ở biệt thự Phượng Tím-Đà Lạt

Cuối năm 2020

 

Nguyễn An Bình
(Tác giả gởi)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, August 3, 20217:24 AM(View: 36)
Chắc rằng phố cũng buồn tênh. Cho tôi đừng nghĩ mình ên tôi buồn. . Phố buồn sao phố mù sương? Gió ru rất khẽ phố đương khóc chiều. Tội cho phố biết bao nhiêu! Phố ôm chiều vắng cô liêu nỗi lòng. . Phố buồn đỏ mắt tà dương. Chiều dần rụng xuống nỗi buồn dâng cao.
Sunday, August 1, 20217:33 AM(View: 138)
Có một nỗi buồn không hiểu được. Từ thinh không rơi xuống giữa hồn. Ta chất ngất nếm xem mùi vị. Những nồng nàn đã lấp hố chôn. Nỗi buồn nào ai giống ta không. Ta một mình ngập tràn ân oán Giữa thời gian im hơi lặng tiếng. Lặng lẽ riêng ta chốn bụi hồng. Lòng ta nay như vầng trăng khuyết. Đêm tàn hơi giấc ngủ chập chờn
Saturday, July 31, 20217:28 AM(View: 47)
điều gì đã biến nơi này thành đất chết. mấy trăm năm từ lúc có bến thành. con sông đó có ngày trong ngày đục. nhưng tuyệt nhiên chẳng có lúc lạnh tanh. điều gì đó biến đất này không thể sống. khi nhà bè nước vẫn chảy
Thursday, July 29, 202112:15 PM(View: 59)
Hỏi rằng chanh có trổ hoa. Từ khi ta bỏ lại nhà hỡi chanh? Trần ai dẫu khổ cũng đành. Ở phong lưu mấy cũng thành quỉ ma. Hỏi giờ chanh đã trổ hoa. Đến khi ra trái chắc ta không về. Trần ai thiên hạ buồn ghê. Phù vân cản lối ta về rồi chanh.
Wednesday, July 28, 20216:47 AM(View: 214)
Hắn già nua cô đơn chèo queo, và xấu xí đến gớm ghiếc như mụ phù thủy đầu đội mũ chóp nhọn bay tàn tàn trên cây chổi cùn, vậy mà hắn vừa có... mèo cái con mèo bé nhỏ, con mèo non nỏn chân dài tới nách xinh đẹp ấy... con mèo của hắn có đôi mắt hiền nai tơ, ngây thơ con gái dịu dàng bốn mùa thay lá có lúc vàng áo em anh về yêu hoa cúc,