DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,481,003

Tiên Lãng, Hải Phòng: Khi người Nông dân nổi dậy

Tuesday, January 17, 201212:00 AM(View: 8293)
Tiên Lãng, Hải Phòng: Khi người Nông dân nổi dậy

Khi người Nông dân nổi dậy


Trong mấy ngày qua, công luận lại sôi sục trước tình trạng giới cầm quyền CSVN tiếp tục cưỡng chiếm đất đai, kỳ này, diễn ra ở vùng bãi bồi thuộc khu cống Rộc, xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, tỉnh Hải Phòng.



blank

Hai anh Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý.. Sự việc xảy ra ngay trong những ngày đầu Tân Niên Dương lịch 2012.

Chí Phèo của Thế kỷ 21


Vào sáng mùng 5 tháng Giêng này, anh nông dân trí thức Đoàn Văn Vươn đã cho nổ mìn và bắn xối xả vào lực lượng cưỡng chế khiến một số bị thương, khi đông đảo công an, quân đội, đại diện các ban ngành chức năng kéo tới ra sức cưỡng chiếm hơn 50 ha đầm nuôi trồng thuỷ sản và vườn cây ăn trái, cả rừng vẹt 70 ha, nơi anh Vươn cùng người thân trong mấy chục năm trời đã bỏ công sức, mồ hôi, nước mắt, tâm huyết và cả mạng sống của đứa con thơ của anh để gầy dựng được như ngày nay.

Có lẽ biến cố đó khiến nhà thơ Đỗ Trung Quân ở Sàigòn không khỏi thốt lên rằng “vụ Tiên Lãng lại cộng thêm vào cái bất nhẫn, bất tín, bất nhân với chính những người dân đã gắn bó, đổ mồ hôi từ bao đời tìm miếng cơm manh áo trên mãnh đất mình…Con giun xéo quá cũng quằn huống chi là con người cùng khổ”.


Biên bản và văn bản trả lời thể hiện “nếu các hộ dân rút đơn thì huyện sẽ tiếp tục cho thuê đất theo quy định của pháp luật”. Ảnh: KIM LINH-phapluattp.vn
Biên bản và văn bản trả lời thể hiện “nếu các hộ dân rút đơn thì huyện sẽ tiếp tục cho thuê đất theo quy định của pháp luật”.



Nhắc tới “con người cùng khổ” trong xã hội VN ngày nay khiến người ta không khỏi liên tưởng tới “con người cùng khổ” thời xưa, mà nói theo lời blogger Thắng Xòe, “ khi người ta bị bần cùng hoá thì…ở phiá cuối con đường đó chính là bạo lực hoá, giống như hành động rạch mặt ăn vạ của Chí Phèo, và đỉnh cao là hành vi…đập vỡ mãnh chai đâm chết (cường hào thống trị) Bá Kiến”.

Qua bài “Chí Phèo của Thế kỷ 21”, blogger Thắng Xòe lưu ý rằng “hiện nay, những hành vi giống như Chí Phèo cũng không phải là hiếm gặp”. Theo nhận xét của tác giả thì khi cho nổ mìn và bắn vào công an, bộ đội, tức “người nhà nước”, để chống lệnh cưỡng chế của chủ tịch huyện, Vươn chẳng khác nào hành động như nhân vật Chí Phèo của Nam Cao.

Nhưng câu hỏi cần được nêu lên là sao nông dân trí thức lương thiện Đoàn Văn Vươn lại hành động như vậy ? Blogger Thắng Xoè phân tích:

Không lẽ đang yên đang lành, đang chuẩn bị đón mùa xuân mới, Vươn lại làm thế cho nó…oai? Sự thể là Vươn và một số nông dân khác đã đổ mồ hôi, sôi nước mắt để cải tạo vùng đầm hoang không ai nhòm ngó thành những đầm tôm trù phú.

Nhà Vươn nghèo nhưng đã vay rất nhiều tiền để đầu tư vào đây. Có nghĩa là Vươn đã gán cả gia sản, cả mạng sống của cả nhà vào những đầm tôm này. Đầm tôm mất, mà nói đúng hơn là mất đất có nghĩa Vươn mất tất cả. Và nữa, cũng chính tại nơi này, con gái của Vươn đã bị chết đuối. Điều đó chứng tỏ rằng, trong những thước đất mà nay bị cưỡng chế thu hồi ấy có một phần máu thịt của con Vươn.

Hiện anh Đoàn Văn Vươn cùng nhiều người thân đã bị bắt, và chắc chắn rằng thời gian sắp tới sẽ mang lại thêm “trăm đắng nghìn cay” cho gia đình anh. Điều này khiến blogger Thắng Xòe không dằn lòng được nên nêu lên một loạt câu hỏi nữa, như sau:

Nhưng có ích gì nếu chỉ là xử lí Vươn mà không xem xét lại cách ứng xử của chính quyền? Tại sao hứa với dân rút đơn để cho thuê tiếp nhưng lại đi cưỡng chế? Tại sao chưa đến 20 năm thuê đất như quy định của pháp luật lại đi thu hồi? Tại sao, trả lời câu hỏi của báo Pháp luật TPHCM, rằng thu hồi khu đất này để giao cho ai, ông Lê Văn Hiền – Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng- nói:

“Việc này không thể công khai”? Đúng rồi. Do không công khai nên có sự nghi kỵ trong dân. Do không công khai nên không thể tìm sự đồng thuận trong dân nên phải tìm cách để thu hồi, trong đó có việc thất tín để phát lệnh cưỡng chế. Do không công khai nên hậu quả mới đau đớn thế.





Công an, cảnh sát cơ động bao vây nhà của gia đình Ông Đoàn Văn Vươn, ảnh chụp hôm 05-01-2012.
Công an, cảnh sát cơ động mang cả chó bao vây nhà của gia đình Ông Đoàn Văn Vươn,


Đoàn Văn Vươn là Chí Phèo của thế kỷ 21. Nhưng, cũng nên tìm ai là (cường hào) Bá Kiến trong trường hợp này? Tin chắc không chỉ có một Bá Kiến thôi đâu.

Bước Đường Cùng


Qua bài tựa đề “Đoàn Văn Vươn hay anh Pha trong “Bước Đường Cùng” của Nguyễn Công Hoan, được nhiều mạng nhật ký phổ biến, tác giả Nguyễn Ngọc Già từ Sàigòn nhận xét rằng chuyện anh Vươn mãi là câu chuyện “nông thôn ngày nay” tại VN khi anh Vươn, cũng như hàng triệu người dân oan khác, “ kéo nhau la lết cùng trời cuối đất kêu oan vẫn tuyệt nhiên vô vọng để rồi dẫn đến hành vi manh động, bộc phát trong uất ức tận cùng!”. Chúng ta hãy nghe tác giả tâm sự:

Ngày xưa, cách đây nhiều năm lắm, khi lần đầu tiên biết đến những tác phẩm của các nhà văn: Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan, Nam Cao… được gọi là dòng “văn học hiện thực phê phán” của thời “mồ ma nửa thực dân, nửa phong kiến”, tôi rất ghét…! Không! Không phải, tôi rất sợ…Tôi sợ. Sợ, bởi từ ngữ sang trọng mà giản dị, gần gũi lại sắc lẹm như chiếc lưỡi lam bén ngót ngọt ngào… cứa vào da thịt con người ta.

Tôi cũng sợ, bởi ý tứ trau chuốt, vừa êm ả, vừa bi ai, chứa đầy sự nhẫn nhịn đến mức bạc nhược, vừa yếm thế và trơ trọi, chơi vơi như cố níu lấy nguồn sống; những phận người như những cành non biến dạng, méo mó vì bị bàn tay thô bạo bẻ quặt quẹo trong cái nghiến răng bởi thằng côn đồ khoác áo “chi dân phụ mẫu”, bởi bọn sai nha cục súc, những tên lý trưởng nhặng xị bâu quanh như ruồi… Cái tôi sợ nhất chính là các tác giả luôn có cái kết bi thảm, ai oán, tối tăm và lửng lơ, lại không kém phần phũ phàng khi đẩy người đọc vào tâm trạng thẫn thờ khi buông sách xuống!

Rồi tâm trí tác giả “thổn thức” theo từng phận đời “tối tăm, đen đủi” của những nhân vật của thời xưa như chị Dậu trong tác phẩm Tắt Đèn của Ngô Tất Tố, anh Pha trong Bước Đường Cùng của Nguyễn Công Hoan…để rồi trên thực tế bây giờ, tác giả tâm sự tiếp, “…anh Vươn, anh bỗng hiện ra trong đầu tôi, qua hình ảnh anh Pha, người dân chất phát, hiền lương của 75 năm về trước”.



Sau năm năm với biết bao lần bị bão biển cuốn phăng, cuối cùng bờ kè dài hai cây số của anh Vươn đã hình thành tạo nên bãi bồi màu mỡ. Source Pháp Luật TP
Sau năm năm với biết bao lần bị bão biển cuốn phăng, cuối cùng bờ kè dài hai cây số của anh Vươn đã hình thành tạo nên bãi bồi màu mỡ.


75 năm về trước ấy, nhân vật Pha trong Bước Đường Cùng của nhà văn Nguyễn Công Hoan gặp phải tình cảnh ra sao ? Tình cảnh ấy xảy ra cũng vào buổi sáng như biến cố Tiên Lãng, khi Pha dậy sớm nhìn ra đường thấy ba lính khố xanh đi trước bọn người liềm hái ra phiá đồng, xông vào gặt luá của Pha, nơi cường hào Nghị Lại đứng đó tự bao giờ, trỏ vào mặt Pha bảo lính rằng “đây chính là thằng trộm luá nhà tôi mấy hôm nay”. Pha phản đối mạnh mẽ, nhưng hậu quả là Pha “chẳng mấy chốc bị ba người lính khỏe túm chặt được, đè anh ngã ngửa và trói gô lại.

Ông nghị thấy anh mất cựa, mới dám lại gần, giật cái đòn càn vừa chửi vừa phang mãi lên đầu, lên lưng anh. Anh cắn răng nhìn cái mặt tàn nhẫn, có đôi mắt trắng dã và bộ môi thâm sì. Mặt mũi, áo quần anh đỏ ngòm như nhuộm máu”. Đoạn kết trong Bước Đường Cùng mô tả “ Pha giơ hai cánh tay bị trói lên trời, nắm chặt bàn tay run run vào ngực để tỏ rõ nỗi căm hờn, nghiến răng rồi nhắm nghiền mắt lại, kệ cho hai dòng lệ nó tuôn tràn ra, và kệ cho ba anh em theo mình, không biết đến đâu mới trở lại”.

Rồi tác giả Nguyễn Ngọc Già liên tưởng tới “giờ đây, tại đấy – tại cái xứ sở có cái tên “mỹ miều”! Cái xứ sở mang cái tên thật “đẹp” – Tiên Lãng! Tại xứ sở đầy… “tiên” đấy, anh đã cầm súng, anh đã xông lên và tháo lui trước một “bầy… tiên”! “Bầy tiên” được trang bị đến cả… chó!... Anh Pha của 75 năm về trước còn biết được ‘Ngày này sang năm các anh sẽ biết chuyện tôi’, còn anh, Vươn, ngày này sang năm, anh sẽ là ai? anh sẽ ở đâu?”.

Qua đoạn kết trong bài “Đoàn Văn Vươn hay anh Pha trong Bước Đường Cùng”, tác giả Nguyễn Ngọc Già không giấu được nỗi xót xa:

Bài viết này không chắc đến tay anh trong những ngày giáp năm lạnh lẽo và đầy phiền muộn, uất ức chất chứa trong anh. Ngày mai không chắc có mặt trời với anh, Vươn. Trước mắt anh sẽ là những ngày dài ảm đạm, bởi đất nước vẫn tan hoang lòng người. Biển Việt Nam đã mất, đảo Việt Nam không còn, “bầy tiên” sá gì phần đất lấn biển mà anh đổ mồ hôi gần 20 năm qua để giải quyết thấu tình đạt lý!!! Ngoài kia, trời chạng vạng, tôi ngồi đây viết cho anh. Tôi – một người không hề quen biết anh. Cạnh nhà tôi là ngôi chùa nhỏ. Đàn chim chấp chới bay về tìm nơi trú ngụ. Tổ ấm của anh đã bị phá sạch. Một đêm, tôi biết sẽ dài, ít nhất đối với anh và gia đình anh!“Bầy tiên” đã ép anh vào “bước đường cùng” của cuộc sống!

Có lẽ biến cố Tiên Lãng khiến blogger Cánh Cò lại liên tưởng đến một “chuyện xưa tích cũ khác” tại Bạc Liêu hồi thời Pháp thuộc, đó là vụ án đồng Nọc Nạn. Qua bài “Cường hào, ác bá ‘đỏ’ ”, blogger Cánh Cò lưu ý:

Người cộng sản thành công nhờ vào các vụ cướp đất đai từ Nam chí Bắc của các cường hào thời Pháp thuộc mà nổi tiếng nhất là vụ án Nọc Nạn, một vụ án lớn do tranh chấp đất đai xảy ra năm 1928 tại quận Giá Rai, Bạc Liêu, giữa một bên là gia đình ông Biện Toại, cả gia tộc ông này bỏ công ra khai hoang hơn 70 héc ta đất nhưng sau đó bị một gã hoa kiều tên Mã Ngân cấu kết với các quan chức chính quyền thực dân Pháp cướp một phần trong khu đất này khiến xảy ra vụ bạo động chết người vào ngày 16 tháng 2 năm 1928…

Vụ án Nọc Nạn trở thành sách gối đầu giường cho người cán bộ cộng sản lấy đó để làm cơ sở tuyên truyền cho sự tha hóa, ác ôn của cường hào địa phương đã cấu kết với nhau để cướp đất của người nông dân nghèo khó. Không ít người dân trong vùng nông thôn đã tựa vào cái chân lý ấy để nuôi dưỡng cách mạng rồi cuối cùng nhận thấy mình lầm như kỹ sư Vươn.

Vợ ông Đoàn Văn Vươn kể lại những gì đã xảy ra


Bà Nguyễn Thị Thương - vợ ông Đoàn Văn Vươn, kể lại diễn tiến sự việc dẫn đến vụ nổ súng ở Tiên Lãng, Hải Phòng hôm 5 tháng 1, cũng như tình cảnh gia đình bà hiện nay.


blank

Căn nhà 2 tầng của anh Vươn bị san bằng sau cưỡng chế

 

Còn 4 người bị bắt


Mặc Lâm : Chị có thể cho biết tình hình của anh Vươn bây giờ ra sao? Chị có được thăm ảnh hay không ạ?

Bà Nguyễn Thị Thương: Dạ không ạ. Chúng em bây giờ không được thăm anh ấy ạ.

Mặc Lâm : Cả gia đình bây giờ bị bắt tổng cộng bao nhiêu người trong vụ này vậy chị ?

Bà Nguyễn Thị Thương: Dạ thưa anh, mới đầu là 7 người ạ. Còn có hai chị em của em và một cháu nữa. Nhưng mà hai chị em của em và cháu được tại ngoại cách đây 4 ngày ạ.

Mặc Lâm : Dạ. Như vậy thì bây giờ còn 4 người, phải không ạ?

Bà Nguyễn Thị Thương : Vâng ạ.

Mặc Lâm : Bốn người gồm những ai, chị có thể cho biết được không, thưa chị ?

Nguyễn Thị Thương : Bốn người là anh trưởng của em - anh trai chồng trưởng của em, chồng em và một em trai chồng, và một đứa cháu ngoại nữa ạ tức cháu con chị gái lớn của em cũng gần bốn mươi ạ.

Mặc Lâm : Vâng. Thưa chị, chị có thể cho biết khi vụ nổ súng xảy ra chống chính quyền thì anh Vươn ở đâu ạ?

Nguyễn Thị Thương : Lúc ấy anh em đang đi cầm hồ sơ lên Viện Kiểm Sát của huyện Tiên Lãng ạ.

Mặc Lâm : Tất nhiên là anh Vươn không có mặt tại hiện trường - nơi xảy ra vụ đó. Nhưng mà bên chính quyền lấy lý do gì để bắt anh Vươn khi mà anh không có mặt tại hiện trường như vậy ?

Nguyễn Thị Thương: Bây giờ tất cả chỉ có mỗi chú Quý là có mặt ở hiện trường, còn tất cả những người còn lại – 3 người còn lại thì đều không có mặt ở hiện trường. Anh trưởng nhà em với lại đứa cháu đứng ở trên đê và chúng em cũng đứng ở trên đê, còn anh Vươn em thì đang vẫy đò đi ạ.

Mặc Lâm : Thưa chị, chính quyền họ đã san bằng nhà của anh Vươn và của gia đình đấy, và họ đã san bằng trên phần đất không phải bị cưỡng chế, thì gia đình có dự định khởi kiện để đòi lại nhà đó hay không?

Nguyễn Thị Thương: Gia đình em đã gửi đơn tố cáo lên Văn Phòng Chính Phủ ạ.

Mặc Lâm : Chị cũng không có mặt ở tại hiện trường đó mà họ vẫn bắt chị thì bây giờ họ thả chị ra với tính cách như là tạm thả mà thôi chứ chưa chắc đã được trả tự do hoàn toàn. Vậy khi ra tòa chắc chắn họ sẽ kêu chị ra như là một can phạm phải không ạ ?

Nguyễn Thị Thương: Em vẫn bị khởi tố ạ.

Bị công an đánh đập


Mặc Lâm : Chị có thể cho biết là chị đã làm gì để bị khởi tố không ?

250.jpg

Vợ con anh Vươn, Quý đang tá túc tại nhà anh Đoàn Văn Thoại.

Nguyễn Thị Thương: Dạ thưa anh, tối hôm trước em tá túc ở trong nhà anh trai của em, thì đến 7 giờ em lên đê và bị bắt. Em bảo là em không biết gì, nhưng mà họ đánh, họ tra tấn, họ ép cung, họ bảo là “Chồng mày làm thì mày phải biết. Chồng mày làm mà mày không biết thì mày làm cái gì trong cái nhà đấy?” Họ đánh bọn em rất là đau. Đến khi bọn em khai là “Chúng tôi biết nhưng mà chúng tôi không làm” thì họ quy chúng em cái tội là “tổ chức để chống lại người thi hành công vụ”. Họ nói như thế ạ. Họ khép chúng em vào cái tội như vậy.

Mặc Lâm : Thưa chị, khi mà chị bị bắt thì chúng tôi nghe người dân họ nói là chị cũng bị mấy người công an, mấy người trong xã họ giải đi và con cái chị cũng bị đánh nữa. Sự thật nó như thế nào, thưa chị ?

Nguyễn Thị Thương : Dạ vâng ạ. Họ đánh rất là đau. Họ dùng những gậy sắt họ đánh vào chân, vào đầu, vào bụng. Họ thúc vào bụng. Em kêu là đang có bầu thế nhưng mà họ vẫn cứ đánh.

Mặc Lâm : Dạ. Có nghĩa là họ đánh ngay ở ngoài đường, phải không ạ?

Nguyễn Thị Thương: Vâng ạ. Họ đánh ở ngoài đường, trước tất cả mọi người chứng kiến đấy ạ.

Mặc Lâm : Và khi họ thả chị ra đó thì chị có vết thương nào trên người và có sự chứng nhận nào của bác sĩ hay của nhà thương hay không?

Nguyễn Thị Thương : Em về cũng còn rất đau vì gậy sắt họ thúc vào bụng, họ đánh vào chân rất là đau, nhưng mà em về thì sau mấy ngày trong đấy thì đầu óc bị mụ mị hết rồi, bởi vì em nghĩ thứ nhất là nghĩ đến gia đình, thứ hai là nghĩ đến con cái. Và khi về thì em cũng còn mệt đến mấy ngày không đi khám sức khỏe được gì cả, nhưng mà tất cả các phóng viên nhà báo đều có chụp lại các vết tích trên người em. Em thì chỉ dùng thuốc thôi, thuốc uống và thuốc bóp thôi chứ em không đi bệnh viện ạ. Mọi người cứ bảo em là đi khám nhưng mà em không còn đầu óc đâu mà đi khám nữa. Bây giờ chịu cái nỗi đau thể xác này không bằng cái nỗi đau trong lòng cho nên em không đi khám bệnh ạ.

Mặc Lâm : Chị có thể cho biết số đất mà gia đình đã khai phá tổng cộng là bao nhiêu mẫu hay không, thưa chị?

Nguyễn Thị Thương: Dạ, nhà em tổng cộng là 40,3 hecta ạ.

Mặc Lâm : 40,3 hecta đó do nhà nước cho thuê lại để mình nuôi trồng thủy sản hay sao ạ?

Nguyễn Thị Thương: Dạ, thưa anh, không phải ạ. Nhà em đắp từ biển khi mà biển mênh mông đấy thì nhà em đã tự đắp lên thành một cái đầm như bây giờ, chứ không ai đắp như nhà em, và nhà em cũng không thuê của ai cả. Và nhà nước đã giao đất cho nhà em từ năm 1993 ạ.

Mặc Lâm : Và từ 1993 tới nay thì gia đình có thu hoạch được gì chưa, có đủ công do mình bỏ ra để mà đầu tư hay chưa vậy chị?

Nguyễn Thị Thương: Cái đầm nhà em thì thưa anh là gia đình em rất là vất vả vì cái đầm ấy, thứ nhất là tiền vốn đầu tư, thứ hai là còn phải đi vay mượn rất là nhiều bởi vì làm cái đầm đấy mất rất là nhiều tiền của, bởi vì nó ở đầu sóng ngọn gió, có thể nói là sáng đắp lên thì chiều không nhìn thấy bờ đất đâu nữa vì nước nó cuốn trôi đi hết. Và bao nhiêu đất đá nhiều thứ nhà em đổ vào, từ bê-tông rồi là đất đá nhà em đổ xuống rất là nhiều. Nhà em đầu tư mất trên chục tỷ cơ.

Nhà em bắt đầu làm từ 1993 thì đến năm 1999 nhà em mới hoàn thành, hoàn thành cái con đê bao quanh cái khu đầm đấy, và lúc đấy nhà em đã trồng 20 hecta rừng bên ngoài nữa, thì 4 năm sau cây rừng lớn lên nó chắn được sóng thì bắt đầu nhà em mới đắp được con đê ngoài đấy. Và từ năm 2000 thì nhà em làm đến nay, đến bây giờ thì nhà em làm và trả nợ đến năm 2007 thì nhà em đã trả được 2/3 số nợ, thì đến năm 2007 huyện có quyết định dừng đầu tư, thì thưa với anh là từ những năm đấy khi mà bắt đầu có lợi nhuận, bắt đầu thu được từ cái mảnh đầm đấy thì huyện lại có quyết định dừng đầu tư, huyện bảo là hết hạn, huyện sẽ lấy trắng, bắt là phải dừng đầu tư.

Nếu như mà đầm nuôi trồng thủy sản của nhà em mà nhà nước cứ đe dọa là sẽ lấy ra và rồi lại còn bắt dừng đầu tư nữa, thì từ cái năm 2007 đấy song song với việc nhà em đi thưa kiện Ủy Ban Nhân Dân huyện thì nhà em đầu tư với cái mức cầm chừng thôi, cầm chừng cho qua cuộc sống, không dám đầu tư, không dám bỏ tiền ra đầu tư các loại con giống hay là cây cối các thứ. Bởi vì nhà em nghĩ là nếu như mà bây giờ đầu tư mạnh vào mà nhà nước lấy ra thì mình sẽ mất trắng và rồi mình sẽ mất thêm nhiều nữa. Và không phải riêng nhà em mà còn rất nhiều hộ gia đình khác đều trong hoàn cảnh như thế.

Nếu như mà từ năm 2007 cứ để nhà em phát triển bình thường đến bây giờ thì có thể đến bây giờ nhà em đã xóa được nợ và đã có lợi nhuận dư ra. Hiện tại đến bây giờ nhà em vẫn còn nợ hơn 3 tỷ nữa, và đã nhận được cái quyết định cưỡng chế của UBND huyện vào thời điểm này thì em nghĩ rất là đau đớn, bởi vì nhà em đã có công làm nên như thế mà huyện đương nhiên lấy trắng ra để cho người khác thuê.

Nhà em đã nói là “Tôi chấp nhận bỏ đất ra với điều kiện là phải phục vụ cho an ninh quốc phòng, cho những công trình phúc lợi của nhà nước, chứ tôi không chấp nhận lấy đầm ra để giao cho các hộ khác”. Nhà em có nói như thế mà họ không cần biết, họ cứ đè ra họ lấy, và họ giao quyết định cưỡng chế, và vụ việc đã xảy ra vào ngày mùng 5 như anh đã biết ạ.

Dư luận chung


Mặc Lâm : Mới đây khi báo chí xuống Tiên Lãng, xuống làng của chị thì ông Khánh là chánh văn phòng huyện đó, thì ông ta nói là ông Đào Văn Vươn này chẳng có công lao gì hết mà chỉ là người hưởng lợi thôi. Và đài Hải Phòng cũng nói là người dân đồng tình với việc cưỡng chế này. Riêng gia đình chị thì chị thấy dư luận này có bất công đối với gia đình chị hay không ạ?

Nguyễn Thị Thương: Em thấy dư luận này rất là bất công đối với gia đình nhà em. Đấy chỉ là một số nhỏ thôi, còn như các nhà báo đã nói với em một câu như thế này là bất kể một chuyện gì xảy ra nó cũng có hai luồng ý kiến, thế nhưng mà duy nhất có một chuyện của gia đình nhà mình thì chỉ có một luồng ý kiến thôi là tất cả đều đồng tình ủng hộ gia đình nhà em, chứ không như một số các phần tử ấy họ chỉ là những phần tử xấu, các nhà báo họ nói như thế.

Các phần tử đấy họ phục vụ cho mục đích của chính quyền, họ đứng lên họ nói như vậy. Thế là nhà em cũng vững tâm về vấn đề đấy, bởi vì câu chuyện nhà em thì em thấy là được rất nhiều người ủng hộ, rất nhiều người dân không phải chỉ trong nước mà trên toàn thế giới, từ những người Công Giáo, những người bên lương, người ta gọi về người ta chia sẻ và người ta nói là “Chúng tôi ủng hộ hết mình. Chúng tôi sẽ đứng về phía gia đình. Chúng tôi sẽ ủng hộ từ tinh thần đến vật chất” làm chúng em rất là cảm động.

Mặc Lâm : Trong hoàn cảnh trước Tết mà gia đình trong một lúc bị đập phá không còn một đồng trong túi thì hoàn cảnh gia đình chị bây giờ sắp tết nhất thì ra sao? Trong dòng họ bà con hàng xóm người ta có giúp được gì cho chị không?

Nguyễn Thị Thương: Dạ thưa anh là gia đình em phải sa vào hoàn cảnh như thế này thì cũng được rất nhiều người ủng hộ, từ anh em bạn bè đến gia đình họ hàng mọi người giúp đỡ rất là nhiệt tình, từ cái quần cái áo, rồi là bánh kẹo đến tiền nong thì mọi người vẫn quyên góp ủng hộ ạ. Rất là nhiều! Họ đem tới và em không nghĩ là nhà mình lại được sự giúp đỡ như thế này.

Mặc Lâm : Một lẫn nữa xin cảm ơn chị.


BVN-TH
từ RFA


M
ời vào xem cảnh đàn áp này:

http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=gFHpSJQEPJ4#

 




Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 13315)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 9604)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 7098)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 7642)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 6377)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…