DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,483,798

Mồng Một Tết ở miền Trung - Lui ghe, người bán hoa kiểng buồn

Monday, January 23, 201212:00 AM(View: 9273)
Mồng Một Tết ở miền Trung - Lui ghe, người bán hoa kiểng buồn
Mồng Một Tết ở miền Trung


blank





Sau giao thừa, miền trời Hội An, Đà Nẵng và Huế đổ mưa nhẹ. Theo lệ thường, đây là dấu hiệu tốt, điềm lành cho một năm.

Ở một số nơi vắng vẻ, các vùng nông thôn, tiếng pháo nổ đì đùng thỉnh thoảng vang lên. Đây là chuyện lạ nhất trong mọi năm, vì chính quyền đã cấm đốt pháo gần hai mươi năm nay.

 


blank

Theo mẹ lên chùa xem lễ...



Lên chùa xem lễ

Các cụ ông, cụ bà, cô, chú và nhiều bạn trẻ đi đón giao thừa ở chùa làng, giờ phút thiêng liêng đến với họ trong tiếng chuông êm êm, trầm ấm.

Xin lộc đầu năm, đó cũng là thói quen, niềm vui năm mới cho mỗi người, cành lộc như thể điềm báo tin hỉ lạc cho người cầm nó trên tay, mang về nhà.

Thường, như mọi năm, sáng Mồng Một, con cháu mừng tuổi ông bà, cha mẹ đi thắp nhang mộ ông bà tổ tiên và đi lên chùa xem lễ.

Rút xăm cầu may đầu năm là một hoạt động vừa mang tính xã hội vừa mang tính tâm linh. Thẻ xăm sẽ mang lại niềm vui nào đó hoặc dự báo những điều bạn nên tránh, nên làm… Và chí ít mang lại cho mỗi người một tin vui nho nhỏ nào đó cho cả mùa Xuân.

Như mọi năm, cứ sáng Mồng Một là lò nhang lớn trước các chùa đều phựt cháy bởi quá nhiều chân nhang cộng hưởng nhiệt. Thường, những ai đang thắp nhang, cầu nguyện gặp ngọn lửa phựt đỏ lấy làm vui mừng bởi có hỉ tin, điềm lành.

Lạ nhất là năm nay, các bạn trẻ thay vì bàn luận chuyện năm mới hên xui, may rủi, cào vé số thử vận, chơi tôm cua cá cọp, số lớn số nhỏ… thì lại ngồi tụ thành từng nhóm trong các quán cà phê. Câu chuyện rôm rả đầu năm của họ lại có thêm vấn đề về dân chủ, nhân quyền, đất đai, chuyện gia đình anh Đoàn Văn Vươn…”.

Thành phố cổ Hội An, Quảng Nam đón Tết sau màn bắn pháo bông ở các điểm cầu Cửa Đại, cầu qua nhà vườn Trà Quế, quán cà phê Hội An và hai khách sạn lớn.

Các cụ ông mặc áo dài, khăn đóng ngồi đánh cờ, uống trà, chơi đàn bầu ở các bậc thềm nhà cổ hai bên đường phố Hội An. Không gian Mồng Một nhẹ nhàng, thanh thoát, khí trời dịu, xanh.

Vài người bán bong bóng hình rồng, đồ chơi trẻ nít, tò he đã đứng ở các ngã tư, chào mời vui vẻ. Bỏ lại một năm lao nhọc phía bên kia giao thừa.

 

 

blank

Bán chút may rủi đầu năm, giây phút ưu tư của người bán vé số.



Vài hình ảnh Tết

Có lẽ vì tình hình kinh tế năm ngoái không được khả quan nên năm nay lượng người ăn xin ngày đầu năm tăng cao, người bán vé số cũng không ít. Bên cạnh những chiếc xe mới cáu, những người mập mạp, sang trọng, sực mùi nước hoa là những chiếc xe lăn, những người ăn xin, bán vé số nheo nhóc, hom hem…

Ghé thăm trại mồ côi Hội An và Đại Lộc, Quảng Nam, đều bắt gặp chung một cảm giác vắng vẻ, trầm lặng, có chút gì đó cô liêu, khó tả, nhất là khi mấy em bé không cha không mẹ đi lững thững trong khuôn viên trại, vẻ mặt nhút nhát, không dám lại gần người lạ càng khiến cho ngày Tết ở nơi này thêm mồ côi.

Trên đường từ Điện Bàn đi phố cổ Hội An, một người ăn xin nằm trên chiếc xe đẩy, chống tay lăn đi, than mình anh bẹp dí dưới mặt đường, chiếc máy cassette trên xe gỗ phát băng tụng kinh A Di Đà Phật, trời mưa lất phất, vài người dừng xe tặng anh vài đồng rồi tiếp tục du Xuân.

Người già, trẻ em đứng trước cổng chùa ăn xin nhiều vô kể. Đó là chưa nói đến những người giữ xe “phát sinh”, hễ khách dừng xe, để xe trước cổng chùa thì tức khắc có người đến ghi số phiếu giữ xe, nếu là xe hơi thì không nói năng gì, khi trở lại xe là có người chặn lấy tiền giữ xe. Điều này làm nhiều người thấy khó chịu.

 

 

blank

Du thuyền Hội An ngày Tết.


Khó chịu nhất là cách chùa không xa, các nhân viên an ninh, dân phòng vẫn ngồi uống cà phê, nhậu nhẹt, mặc cho mấy người giữ xe “phát sinh” hành hạ người xem lễ, đi chùa.

Ông NC., giảng viên khoa văn học Nhật Bản, Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn Sài Gòn, sau một một hồi đứng nhìn cuộc tranh cãi của mấy người giữ xe trước cổng chùa, nói: “Năm mới, mọi người đều mở lòng mình ra đón Tết…”.

“Nhưng mở lòng theo cách nào thì tùy thuộc vào căn để và thân phận. Ở một đất nước mà Tết đến, con người nháo nhào kiếm cơm, nháo nhào tranh ăn tranh thua, thì nên xem lại cái cơ chế văn hóa, giáo dục của nước đó”.

“Và hơn nữa, ở một đất nước, mà Tết đến, sự phân chia gia cấp, tầng lớp hiện ra rõ nét, có ranh giới quá sâu giữa giàu và nghèo, thì nên xem lại độ bền của thể chế đương trị… Mình là khách xa tới đây, thấy hơi buồn”.

Ngày Xuân còn dài, bên cạnh cái dịu dàng của nắng Xuân, cái rực rỡ của muôn hoa khoe sắc, cái lộng lẫy của Chúa Xuân, vẫn còn đâu đó những nốt lặng cuộc đời.

 

 

Lui ghe, người bán hoa kiểng buồn

blank





SÀI GÒN - Chiều ngày cuối năm, ở một điểm bán hoa kiểng nổi tiếng trên đường Thành Thái quận 10. Những chậu bông mồng gà đỏ rực từ miệt Sa Đéc chỉ có giá hai chục ngàn đồng. Một anh thanh niên mua một lúc bốn chậu, có người hỏi anh mua làm gì nhiều vậy. Anh cười rạng rỡ cả gương mặt, anh nói. Từ sáng đến giờ tôi mua cả chục chậu rồi, mua để ủng hộ mấy bác nông dân, vậy thôi. Ít ra họ cũng có chút tiền mua kẹo bánh về quê ăn tết.”

 


blank

Người bán hoa kiểng ở bến Bình Đông chuẩn bị lui ghe.

 

 

Tấm lòng của người thanh niên là vậy, nhưng ngược lại cũng có một nhóm phụ nữ , ăn mặc đàng hoàng, họ trả giá bằng giọng Bắc rất rát, bà bán hoa người Sa Đéc mặt buồn rười rượi lắc đầu. “ Rẻ rề rồi, trả giá thêm nữa tội nghiệp lắm mấy cô ơi.” Một người trong nhóm trả giá nói. “Bà không bán, chút nữa phường lại hốt, thế là chúng tôi mang về, chả tốn đồng nào.” Những người đứng quanh tưởng mấy người đàn bà nói chơi. Ai ngờ họ dựng những chiếc xe gắn máy đắt tiền lên vỉa hè rồi cùng chờ hốt hoa của người bị đuổi.

Loại hoa được người Sài Gòn ưa chuộng nhất là hoa mai, năm nay cũng bán thất bê bết. Tuy nhiên vẫn còn thấy giới tư sản đỏ bỏ trăm hoặc chục triệu đồng mua một gốc mai cổ thụ. Riêng loại mai có giá vài triệu, vài trăm ngàn thì cứ tràn ra đường mà nở tét bét cũng chẳng mấy người mua. Một ông già đạp xe đạp lửng thững quanh các điểm bán hoa mai nói. “ Tôi chỉ đi coi cho đã con mắt thôi. Năm nay làm ăn chết ngắt, con cháu tui nó khuyên phải dành tiền hộ thân. Anh coi, đáng lý ra người già lo xa mới phải, đằng này sống khó khăn đến mức tụi nó cũng sợ hết hồn.”

Từ điểm bán hoa kiểng ở khu trung tâm Sài Gòn cho đến các quận, huyện, đâu đâu cũng thấy cảnh người mua lưa thưa. Ở Khu bán hoa đào cạnh phi trường Tân Sơn Nhật càng buồn tẻ hơn. Nhìn những cành đào được đưa vào từ Hà Nội, Đà Lạt đang trùm bao ni lon để tránh những cơn mưa trái mùa Sài Gòn ai cũng thấy chạnh lòng.

 

 

blank

Nỗi thất vọng của người nông dân trẻ bán hoa mai.


Trở lại bến Bình Đông, con đường cặp bến sông chật ních người, xe. Đa số người đến đây săn hoa kiểng giá rẻ. Nhìn những điểm bán còn cơ man nào là hoa kiểng. Việc hoa kiểng ế khiến vẻ mặt của kẻ đi săn hớn hở.

Chị Tư, người Cái Mơn, Bến Tre nói. “ Năm nay bán thất lắm, mọi năm chừng mười giờ là tui đã lui ghe. Năm nay ở lại bán tới tám chín giờ tối coi sao.” Khi được hỏi là chừng nào mới về đến nhà ăn tết, chị cho biết phải đến ngày mùng một mới về tới nhà. Nhìn những chậu tắc (quất) của chị còn ê hề trên bến sông. Chúng tôi hỏi, chở tắc về có trồng lại được không. Chị nói. “ Cây cảnh, bonsai còn trồng lại chờ sang năm, còn tắc em cũng hỏng biết phải làm gì.”

Không tính chuyện công sức và tiền của vợ chồng chị Tư bỏ ra cả năm để trồng hoa kiểng. Để thuê mặt bắng một điểm bán trên bờ sông này, vợ chồng chị phải trả cho chính quyền quận 8 khoảng bốn triệu rưởi, rồi tiền dầu chạy ghe, tiền ăn uống…

Chồng chị tư nói. “Tết năm nay tụi tui sặc máu rồi anh ơi” Đứng cạnh chúng tôi là một người đàn ông tuổi trung niên. Ông cho biết năm nào ông cũng đến đây vào giờ cuối để săn hoa kiểng rẻ. Ông quay sang hỏi giá một chậu kiểng cần thăng nhỏ. Chị tư nói giá năm mươi ngàn. Ông trả ba mươi ngàn. Chị tư nói. “Chậu kiểng cỡ này năm ngoái đã bảy chục ngàn, năm nay vật giá lên đùng đùng vậy mà nỡ lòng nào trả giá rẻ vậy, thêm hai chục ngàn có được cái cây đẹp cũng chưa bằng một tô hủ tíu bình dân mà.” Người đàn ông lạnh lùng bỏ đi.”

Trước khi ánh trời chiều ngày cuối cùng của năm tắt hẳn trên dòng kênh nước đen của bến Bình Đông này, không có thể tính được số lượng hoa kiểng ế. Người ta chỉ biết ít giờ nữa những người công nhân sở vệ sinh phải làm việc cất lực để hốt sạch những đống rác cây kiểng vốn là tài sản bằng mồ hôi và nước mắt của những người nông dân.

Nhìn những chiếc ghe bầu tấp vào bờ kênh chờ đưa về quê những chậu cây cảnh có thể vớt vát cho mùa sau. Người ta có thể tự hỏi là. Tại sao cả một bộ máy quản lý kinh tế đồ sộ của chính quyền lại không hề đưa ra thông tin về mức tiêu thụ của thị trường hoa kiểng tết để giúp người nông dân khỏi phải lâm vào cảnh lui nghe trong nước mắt. Rồi đây, trên suốt những tuyến đường sông về nhà trong đêm giao thừa, cũng không ai hay biết trong số những nông dân này ai sẽ có một năm mới trong nợ nần và nghèo đói.

 

BVN-TH

từ NV

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 13326)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 9635)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 7119)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 7651)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 6391)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…