DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,559,169

Chuyện VN: Người phụ nữ chìm nổi cùng bãi giữa sông Hồng - 3 mẹ con sống trong chuồng lợn cũ

Wednesday, February 1, 201212:00 AM(View: 8899)
Chuyện VN: Người phụ nữ chìm nổi cùng bãi giữa sông Hồng - 3 mẹ con sống trong chuồng lợn cũ

Người phụ nữ chìm nổi cùng bãi giữa sông Hồng


Bỏ lại sau lưng sự ồn ào, tấp nập của cuộc sống đô thị, bãi giữa nằm chông chênh giữa con sông Hồng, dưới chân cầu Long Biên (Hà Nội). Nó cũng giống như những con người ở chốn này mưu sinh kiếm sống, tạo nên một xóm bãi với 22 hộ gia đình dưới sự quản lý của phường Ngọc Thụy, quận Long Biên, thành phố Hà Nội.



Ảnh minh họa
Ảnh minh họa


Khám phá xóm bãi giữa sông Hồng


Khác hẳn với suy nghĩ của nhiều người thường có ác cảm về dân du cư bãi giữa, cho rằng họ là người như thế này, họ là người như thế kia. Nhưng qua tiếp xúc với bà Thanh (74 tuổi), quê ở Hà Nam, gần nửa cuộc đời gắn bó với mảnh đất bãi giữa này, trải qua không biết bao nhiêu sóng gió, tủi cực. Những lúc thăng trầm của cuộc sống, bà như một minh chứng sống cho những đổi thay từng ngày nơi đây.

Bà Thanh kể: Mùa nước cạn thì không sao, nhưng cứ khoảng tháng 3 tháng 4 âm lịch là mùa mưa, nước dâng lên ngập trắng sông Hồng, nơi đây chỉ trơ lại cây cầu Long Biên bắc ngang qua sông nối con đường vào trung tâm thành phố. Đó cũng là lúc hơn 20 hộ dân thu xếp đồ đạc, cả chó mèo, tất tần tật mọi thứ lên cái nhà nổi của mình vỏn vẹn chưa đầy 13m2, rồi cùng hỗ trợ nhau kéo nhà xuống sát dưới chân cầu Long Biên, đến khi nước rút lại kéo nhà lên bãi.

"May mà hai năm trở lại đây không ngập nước nên không phải chạy, chứ mỗi lần chạy đi chạy lại cuộc sống xáo trộn lắm, mà rất vất vả nữa", bà Thanh cho biết. Để thích ứng với điều kiện nơi đây, các ngôi nhà được thiết kế rất đặc biệt với những chiếc phao bằng thùng phuy và thùng xốp, ván cột từ giàn giáo xây dựng, vải phông bạt mà người dân vào thành phố nhặt nhạnh và xin lại. Mọi sinh hoạt thường ngày của người dân nơi đây đều diễn ra ngay trên đó, nó giống như một ngôi nhà đa năng từ bếp núc, không gian sinh hoạt, ngủ nghỉ... Năm tháng cứ trôi, từ thế hệ này đến thế hệ khác, cuộc sống của họ cũng bấp bênh, bồng bềnh theo con nước lúc vơi lúc đầy, lúc sóng to gió lớn, lúc lại phẳng lặng hiền hòa.

Nửa cuộc đời nhọc nhằn mưu sinh

Nhắc đến cuộc sống của những con người khốn khổ nơi đây, bà Thanh bùi ngùi: Bà là một trong hai người đầu tiên đến đây. Để kiếm kế sinh nhai nuôi cậu con trai, bà đã phải làm biết bao nhiêu việc, từ lượm ve chai, nhặt rác, làm thuê làm mướn chỉ mong có bát ăn đắp đổi qua ngày. Nay tuổi đã già, con trai thương bà vất vả làm tạm một lều nho nhỏ để bà bán chai nước, gói kẹo trước nhà, kiếm sống. Xóm bãi chia làm 2 khu, chỗ bà ở chỉ có 5 nhà, còn lại ở bên trong cách đó chừng trăm mét. Có khi cả ngày chẳng bán được thứ gì, nhưng không ngồi ở đây thì bà cũng chẳng thể làm được gì hơn.


blank

Cuộc sống bấp bênh của người dân xóm bãi giữa sông Hồng



Anh Tuấn, con trai bà Thanh năm nay đã 42 tuổi nhưng vẫn chưa lập gia đình, anh đang làm bốc vác tại một công ty bánh kẹo, mỗi tháng cũng được hơn 2 triệu đồng. Nhiều lần bà giục anh lấy vợ, nhưng trong thâm tâm bà hiểu, cuộc sống vất vả, nuôi thân được đã là tốt rồi, với lại nhà cửa như vậy thì ai muốn lấy mình. Anh bảo, sẽ chăm sóc bà đến lúc cuối đời, rồi anh mới tính chuyện lấy vợ, lúc đó xấu đẹp què cụt gì anh cũng sẽ lấy.

Tôi thắc mắc sao anh không ở nhà trồng ngô mà đi làm cả ngày đến lúc bà ốm đau thì ai thuốc thang chăm sóc? Bà bảo nhiều người nghĩ dân du cư ở đây được trồng cây trái hoa màu, đánh bắt cá, nhưng thật ra người dân xóm bãi không trồng gì cả, cũng chẳng đánh bắt cá tôm, mà những người ở tận mạn Hưng Yên, Hải Dương đến thuê. Để thuê được đất ở bãi giữa này cũng tốn kém lắm, cũng phải biết làm nông nghiệp giỏi mới dám thuê. Hầu hết các hộ dân ở đây, con gái đàn bà thì đi nhặt giấy, nhặt túi nilon về giặt đem phơi khô bán lại cho người thu mua về tái chế, lượm ve chai, và thu mua sắt vụn. Đàn ông, con trai thì làm bốc vác, cửu vạn, làm những việc nặng nhọc tại các chợ Long Biên, chợ Đồng Xuân.

Mỗi người một số phận khác nhau, nơi sinh ra khác nhau, nhưng có một điểm chung về những con người nơi đây là họ đều có những hoàn cảnh đặc biệt. Cũng vì một lý do nào đó mà họ rời quê trôi dạt về đây, ngày qua ngày nhọc nhằn mưu sinh. Bà Thanh rớm lệ: "Chẳng ai muốn sống ở cái nơi này cả, ai cũng muốn có nhà có cửa đàng hoàng, nhưng số phận đã vậy đành phải chịu, chỉ trách cho số phận hẩm hiu của mình thôi".



Không lấy vợ vì quá nghèo


Qua nói chuyện với anh Tuấn (con trai bà Thanh) khi anh đang nhóm bếp than tổ ong để nấu cơm, tôi được biết, nước sinh hoạt của người dân du cư ở đây chủ yếu là lấy từ nước sông, để tắm giặt và sinh hoạt. Vừa nói anh Tuấn vừa chỉ vào cái phuy nhựa nhỏ màu xanh đậm để mãi trong góc, anh cho biết, đó là cái bình lọc nước được một tổ chức nước ngoài đến thăm và tặng mỗi nhà một cái, trước kia thì múc nước sông lên rồi đánh phèn là ăn được. Nói rồi, anh chỉ lên trên bờ phía cái giếng khoan có cái tay cầm để đẩy nước lên, ở đây có mấy cái giếng như thế được Câu lạc bộ bơi sông Hồng khoan tặng.

Nhìn khắp ngôi nhà, duy nhất một vật khiến tôi chú ý đến đó là một chiếc bóng điện nhỏ xíu chừng 8w, nối với một bình ắc quy. Tôi ngạc nhiên hỏi sao không mắc điện lưới. Anh cho biết: "Ở đây làm gì có điện, gần 30 năm anh và người dân nơi đây sống trong cảnh đèn dầu cũng quen rồi, mấy năm trở lại đây mọi người mới mua ắc quy về thuê nạp để thắp sáng. Không có điện nên nếu có ai nói tặng tivi màu hay tủ lạnh thì anh cũng không dám nhận", anh cười.

Tôi hỏi sao không lấy vợ để có người giúp đỡ việc gia đình, chăm sóc mẹ già? Khói mù mịt tỏa ra từ cái bếp than tổ ong khiến anh nheo mắt nhưng không giấu được nét đượm buồn. Anh trải lòng: "Anh cũng muốn như bao người khác có gia đình, có một mái ấm để mỗi khi đi làm về không còn cảm thấy mệt mỏi, có người nấu cơm cho chỉ việc về ăn và mẹ già ở nhà có người trông nom chăm sóc. Đối với nhiều người thì đó là một điều rất đỗi bình thường nhưng với anh khó lắm em ạ. Gia cảnh mình thế này, lấy vợ làm sao? Rồi con cái sinh ra sẽ lại thiếu thốn đủ thứ, lớn lên chúng lại trách bố mẹ sao cuộc sống của chúng lại khốn khổ đến vậy. Rồi còn chuyện học hành sau này nữa, chúng lại vào các lớp học tình thương, đến khi học hết lớp 7 lại giống bố mẹ nó đi lượm ve chai, thu mua đồng nát hay đi khuân vác, làm cửu vạn".

Rời bãi giữa trở về với cuộc sống tấp nập, bon chen nơi thành thị hoa lệ, câu hỏi của anh Tuấn cứ xoáy sâu vào trong tâm trí của tôi. Cuộc sống của anh và những người dân du cư nơi xóm giữa mai đây sẽ ra sao? Lũ trẻ con có được học hành đến nơi đến chốn hay hết lớp 7 lại đi lượm ve chai, thu mua đồng nát hay đi làm cửu vạn? Cuộc sống của những người dân bãi giữa sẽ mãi thế này sao, khi mà thành phố đang ngày càng phát triển?


BVN-TH

3 mẹ con sống trong chuồng lợn cũ


Chồng ra đi trong một lần tai nạn, một mình nuôi hai đứa con dại, nhưng cũng không được yên khi bị phía nhà chồng ép cả ba mẹ con xuống chuồng lợn ở. Đó là hoàn cảnh bi đát của ba mẹ con chị Hoàng Thị Hoa, thôn Phú Lương (Quảng Chính, Quảng Xương).



Đây là căn nhà mẹ con chị Hoa đang ở.
Đây là căn nhà mẹ con chị Hoa đang ở.



Bất hạnh chồng chất

Tìm về căn nhà nơi ba mẹ con chị Hoa đang trải qua những ngày khốn khổ vào một ngày đầu của năm mới Nhâm Thìn. Một không khí ảm đạm và lạnh lẽo trong căn nhà tranh nhỏ bé, xiêu vẹo, không một vật dụng gì đáng giá ngoài chiếc bàn thờ chồng nằm một góc tối tăm và chiếc giường kê đủ cho ba mẹ con nằm khiến chúng tôi không khỏi nhói lòng.

Chị Hoàng Thị Hoa (sinh năm 1979, quê ở xã Xuân Châu, huyện Thọ Xuân, Thanh Hóa). Năm 2000, chị kết hôn với anh Nguyễn Văn Việt (sinh năm 1977, tại thôn Phú Lương, xã Quảng Chính, huyện Quảng Xương) và sinh được hai cô con gái. Tưởng chừng cuộc sống như thế là yên ổn.

Nỗi bất hạnh bắt đầu đổ ập xuống gia đình chị vào năm 2008, khi anh Việt mất vì tai nạn giao thông. Người phụ nữ chưa bước qua tuổi ba mươi đã phải một mình gồng gánh nuôi hai đứa con thơ dại ăn học.

Sau khi chồng mất, phía gia đình nhà chồng có ý định đuổi mẹ con chị Hoa ra khỏi nhà. Ngôi nhà và mảnh đất trước đây vợ chồng chị thường sống cùng với bố chồng giờ đây đã bị anh trai chồng đòi lại, tháo dỡ và xây nên một ngôi nhà mới khang trang. Vào những ngày giáp Tết nguyên đán Nhâm Thìn, cả ba mẹ con chị Hoa phải xuống ở tạm trong căn nhà tranh dột nát, xiêu vẹo mà trước đây là chuồng nuôi lợn.


blank
Và chỉ cách đó chỉ vài bước chân là nhà từ đường và ngôi nhà xây khang trang của gia đình anh trai chồng.



Chị Hoa nghẹn ngào khi kể về thân phận của mình: "Bố chồng tôi, các anh chị lấy hết đất lẽ ra là của chồng tôi, tôi không nói làm gì, đến ngôi nhà nhỏ nơi mẹ con tôi ở và thờ chồng họ cũng không cho ở, rồi đuổi ba mẹ con xuống chuồng lợn ở. Không những thế họ (tức anh em bên chồng - PV) còn chửi mắng mẹ con tôi thậm tệ, họ bảo chồng mày chết rồi, mày thì đẻ toàn con gái thì cần đất, cần nhà làm cái gì. Hôm gần Tết đi làm về thấy họ đã xây bờ tường chắn ngang ranh giới giữa chuồng lợn với căn nhà họ mới xây, không có lối đi vào nhà, tôi phải mượn búa bên nhà hàng xóm để phá bức tường bên hông chuồng lợn để làm chỗ ra vào".

Gạt dòng nước mắt đang lã chã rơi trên khuôn mặt gầy gò khắc khổ, chị Hoa sụt sùi nói tiếp: “Thấy chồng tôi mất rồi, tôi không còn chỗ dựa nữa nên họ hắt hủi, bắt nạt mẹ con tôi. Họ muốn đuổi ba mẹ con ra khỏi nhà để chiếm đoạt hết mảnh đất ít ỏi mà mẹ con tôi đang sống. Nhưng mẹ con tôi biết đi đâu bây giờ, thôi thì đành cắn răng chấp nhận chứ thân phận đàn bà, chồng mất thì biết kêu ai, chỉ khổ cho chồng tôi, bàn thờ cũng phải đặt dưới đây, bình thường thì không sao, cứ mưa xuống là dột, ướt khắp cả bát nhang, cả di ảnh”.

Hàng xóm bất bình, phẫn nộ

Khi biết chúng tôi tìm về đây, người dân thôn Phú Lương đã kéo đến rất đông. Họ thi nhau lên án hành vi vô nhân đạo của bố chồng và những người trong gia đình chồng chị Hoa và kể về cuộc đời đáng thương của người đàn bà bạc mệnh này. Thương cho hoàn cảnh của ba mẹ con chị Hoa bao nhiêu thì hàng xóm càng phẫn nộ trước hành vi vô nhân đạo của gia đình nhà chồng bấy nhiêu.


blank
Bàn thờ người chồng xấu số lạnh ngắt ảm đạm trong góc tối tăm của căn nhà lụp xụp ẩm thấp.



Đã khổ sở vì chồng mất sớm, một mình nuôi hai đứa con thơ dại, lại còn bị gia đình nhà chồng đối xử như thế tội nghiệp quá. Vài ngày trước Tết, đi làm về còn phải đập cái tường bên hông chuồng lợn để đi vào. Cả làng, ai thấy cũng rơi nước mắt.

Chỉ tay sang căn nhà sát bên mới xây, ông Khôi nói tiếp: “Cái nhà to cao, khang trang mới xây đó, giờ khóa trái cửa không ai ở, đi làm ăn trong miền Nam rồi, còn ba mẹ con cô Hoa thì phải chui rúc dưới cái chuồng lợn khốn khổ thế này đây”.

Anh Nguyễn Văn Vinh, một người hàng xóm bất bình: “Chồng mất, thấy mẹ con đàn bà nên nhà chồng tha hồ bắt nạt, rõ khổ, đứa con gái đầu thì lại hơi ngây ngây. Đã không thương hay giúp đỡ gì thì thôi đằng này lại đối xử tàn nhẫn như thế này đúng là vô nhân đạo quá”.



blank
Ba mẹ con chị Hoa bên bàn thờ chồng.


Thực tế cho thấy, hiện tại ba mẹ con chị Hoa vẫn ở trong căn nhà tranh ẩm thấp, nơi dùng để nuôi lợn trước đây. Căn nhà rộng chừng 6m2 được ngăn đôi, một nửa dùng làm chỗ nấu ăn và đặt bát hương thờ chồng, còn một nửa để một cái giường cho ba mẹ con ngủ.

Trong căn nhà ẩm thấp, nhỏ bé ấy, bàn thờ người chồng lạnh ngắt ảm đạm nằm trong một góc tối tăm. Chứng kiến cảnh ấy khiến không ít người không cầm nổi nước mắt, xót xa thương cảm cho số phận người đàn bà vốn cũng không được khôn lanh cho lắm mà phận bạc, lại càng bất bình trước sự ngược đãi của những người trong gia đình chồng chị.



BVN-TH
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 10258)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 7672)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 8187)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 6956)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…
Saturday, August 31, 201312:00 AM(View: 11528)
Chúng tôi quen nhau khi cả hai cùng dạy môn Triết ở năm cuối Trung học tại trường Petrus Ký Sàigòn cuối thập niên 1960.