DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,480,979

Thơ Đạm Thạch

Wednesday, February 1, 201212:00 AM(View: 35964)
Thơ Đạm Thạch
Thơ Đạm Thạch




dam_thach-content

Đạm Thạch



BỞI EM


Bởi em xuống Bến Ninh Kiều

Nên tôi đò đợi những chiều Cần Thơ

Bởi em không nhận lá thơ

Nên tôi đã nhét nỗi chơ vơ mình

Bởi em cúi mặt lặng thinh

Nên tôi nhẹ gót nghe thình thịch tim

Bởi em bỏ chạy mặt nghiêm

Nên tôi lấy áo con chiên phủ người

Bởi em không giấu nụ cười

Nên tôi lột áo trả đời con chiên.

Bởi em mắc nợ oan khiên

Nên tôi ngồi thắt dây xiềng xích nhau

Bởi em quá vội về mau

Nên tôi vấp ngã cơn đau đầu ngày

Bởi em không hứa ngày mai

Nên tôi nắm níu tương lai mịt mờ

Bởi em không bảo tôi chờ

Nên tôi nhiều lúc đã ngờ vực tôi

Bởi em giờ đã có đôi

Nên tôi thử đợi mồ côi chừng n
ào




CON CÁ LƯU VONG




Tôi sửng sốt nhìn con cá cháy


Nửa thế kỷ qua nó tuyệt chủng rồi mà


Cá biệt tăm theo dòng thời gian nước chảy


Sao bây giờ xuất hiện nơi đây?


Giữa chợ ABC tôi muốn la lên cho người Cần Thơ xúm lại

Để tận mặt nhìn con cá thuở nào


Con cá sống quẩn quanh giữa khúc sông Trà Ôn - Đại Ngãi


Sao bây giờ giữa chợ phơi thây?!


Tôi định la to nhưng kịp ghìm tiếng tôi khựng lại

Tự hỏi lòng cá cũng lưu vong?


Có thấm gì đâu năm ba năm xa xứ


Có thấm gì đâu mà đã nói đau lòng!


Tôi sinh ở cạnh dòng sông Ba Lai - Bến Tre - Sóc Sải

Biết cá duồn từ Biển Hồ kho rệu với nước dừa xiêm


Thời chiến tranh tôi đóng quân gần vùng biển mặn


Biết cá chìa vôi miệt Vàm Láng - Gò Công


Riêng cá cháy kho rim món ngon năm nẳm


Tháng sương mù trứng nươn nưởn từng chùm


Loài cá ngon ai cũng chịu khó lừa xương


Tôi mãi mãi chẳng bao giờ quên được.


Giờ đây cá cháy đã cùng tôi giáp mặt

Gợi nhớ một thuở thanh bình


Một nồi cá cháy kho rim


Gởi xe đò lên tận Sài Gòn


Cho người lưu lạc


Để nhớ hương vị quê mình


Rồi cứ ngỡ

Tôi như con cá lìm kìm trong mương cạn


Sống quẩn quanh ở kinh rạch quê nhà


Thả trôi nổi theo nước ròng nước lớn


Đâu có bao giờ ước vọng đi xa.


Thế mà ngày nay tôi đã là người xa xứ

Xa ngàn trùng đất nước thân yêu


Xa quê hương có nhiều điều bất ổn


Như bình minh đang lên bỗng sụp xuống buổi chiều!


Ngày tôi rời Việt Nam

Chuyến phi cơ vòng Thái Lan, Nhựt Bổn, Honolulu rồi sang Mỹ


Tôi có cực thân gì đâu


Còn con cá cháy chỉ quen ở vùng nước lợ


Phải trần thân vượt biển mặn nghìn trùng!


Giá như Miền Nam không có vùng nước lợ

Giữa Quốc gia và Cộng sản


Giữa ý thức và giật dây


Chắc gì dân tộc phải lưu vong!


Nước Nga từng rắp ranh ý định

Khai thác trứng cá cháy làm món ca-vi-a


Phải chăng từ độ ấy


Ôm trứng mình cá vượt biển âm thầm.


Giữa chợ đông người dẫu tôi có hô to

Chắc gì có ai còn nhớ


Hay có kẻ cố quên


Đôi khi lại còn dè bĩu:


Cá đó sao bằng cá xeo-man, cá hồng!


Riêng con cá cháy mua về

Vợ tôi cũng lại kho rim


Thịt vẫn bùi


Mà tôi thấy không ngon như tôi mường tượng


Nhìn mắt vợ tôi rưng rưng kỷ niệm


Tôi tự nhủ thầm


Chắc tại nước dừa lon


Hay tại ta lưu vong


Con người khác chứ cá vẫn là cá cháy.


dam_thach_0



KHI BƯỚM VÀNG KHỰNG CÁNH

 

Xin chào em, ta con bướm vàng khựng lại

Trước đài hoa em hé mùa xuân


Ta những tưởng không có gì nghi ngại


Sao lần nầy ta cảm thấy phân vân.


Đã xưa lắm những gai đời quào xước

Ta sá gì máu thịt của thân ta


Những đêm buồn những đêm say khướt


Ta lang thang như kẻ không nhà.


Em còn nhớ ta quỳ hôn em lần chót

Nước mắt thư sinh khi lụy vì tình


Dưới trăng lạnh mình em chót vót


Mặc cho ta ngồi xếp những ân tình.


Mùa Xuân đi qua và mùa Xuân sẽ tới

Em vàng hoa rồi cũng chớm vàng thu


Ta hiến tặng trái tim mình ngục tối


Dẫu thế nào ta muốn được luyến lưu.


Em còn nhớ khi em qua ngả rẽ

Chẳng quay đầu luyến nhớ một ngày qua


Ta đứng đó nói với mình rất khẽ


Ta yêu em yêu say đắm thật thà.


Rồi từ đó em biệt tăm biệt dạng

Ta cuộn mình ẩn núp trong đêm


Khi cuộc đời hoàng hôn chạng vạng


Ta giật mình những ao ước dầy thêm.


Xin chào em đài hoa xưa tỏa nhụy

Những phong trần với biết mấy lần xuân


Ta tự hỏi ta con bướm vàng hệ lụy


Vẫn yêu em với hương tục đời trần.


Giờ khựng cánh giữa mùa Xuân diễm tuyệt

Đài hoa em khép lại ủ tình xưa


Thuở thư sinh ta cúi hôn em mài miệt


Để bây giờ ta ngồi khóc giữa đêm mưa.

 

Đạm Thạch

Reader's Comment
Sunday, February 19, 20128:00 AM
Guest
Whoever edits and publishes these articles raelly knows what they're doing.
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, April 10, 20217:39 PM(View: 57)
Hoàng Anh Tuấn (7-5-1932 – 1-9-2006) là nhà thơ ca tụng tình-yêu và nhung nhớ về một Hà-Nội đã bỏ lại và đã đánh mất - ông được thương gọi là 'nhà thơ của Hà-Nội', cùng một số bài về nước Pháp nơi ông từng du học thời trẻ. Ngoài công việc chính về điện ảnh và truyền thông (quản đốc đài phát thanh Đà Lạt),
Tuesday, April 6, 20218:04 AM(View: 107)
Trong giai đoạn thời gian qua, lúc tôi chưa lần diện kiến cùng nhà văn Nguyễn Thị Hàm Anh, thì không phải là tôi chưa hề nghe và đọc tác phẩm của Cô. Hàm Anh đa dạng trên lối viết tạp ký,
Wednesday, March 31, 20216:22 PM(View: 231)
Tôi biết nhà văn Phạm Phú Minh trước khi biết anh là nhà văn Phạm Xuân Đài. Sau cuốn “Hà Nội Trong Mắt Tôi” thì 26 năm sau, tác giả Phạm Xuân Đài mới cho ra mắt tác phẩm thứ hai là “Đi, Đọc và Viết.” Hồi đó, khoảng những năm sau 2000,
Tuesday, March 30, 20217:49 AM(View: 213)
Ngày 25 tháng Ba 2021 vừa rồi, một nhóm anh chị em quen biết lâu năm đã đến thăm nhà văn Doãn Quốc Sỹ tại nhà và dùng bữa cơm trưa do cô Liên, con gái nhà văn khoản đãi. Khách tới nhà gồm có anh Trần Huy Bích, anh chị Đỗ Quý Toàn – Hà Dương Thị Quyên, anh chị Trần Dạ Từ - Nhã Ca
Thursday, March 25, 20218:36 AM(View: 239)
“Người Đọc và Người Viết” là tác phẩm thứ chín của Hai Trầu-Lương Thư Trung. Hai Trầu và Lương Thư Trung là hai bút hiệu của cùng một tác giả.