DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,422,128

Thơ Trần Dzạ Lữ

Thursday, February 2, 201212:00 AM(View: 13019)
Thơ Trần Dzạ Lữ

Thơ Trần Dzạ Lữ


Mùa xuân mong…

Người đi rồi - còn đâu vòng nguyệt quế

Nắng lụa vàng trôi theo nhớ thương ai?

Chiều lênh lang – ta cõng mộng đi hoài

Lưới cứ bủa mà tình không phải thế!

 

Ôi mùa xuân sao chim bay mau thế

Khi yêu người cứ tưởng núi kề sông

Ta đâu biết núi vẫn đời hoài vọng

Sông cứ buồn xuôi những chuyến tình không…

 

Ta đâu biết lần cầm tay để mất

Môi vừa hôn là khách lạ nhau rồi

Tóc quấn quýt cho hồn thêm đắm đuối

Để khi về nghĩ chuyện trăng vơi…

 

Bây giờ lỡ, người về phương hướng khác

Chuyện ngày xưa là giọt sương tan

Chiều mơ phai cuối trời ta đứng lại

Chợt thương mình còn nửa trái tim mong…



Như Sam

 

Mình vẫn như loài sam

Cứ đeo nhau quấn quýt

Có khi không cần biết

Địa Ngục hay Thiên Đàng!

 

Một ngày anh thiếu em

Là bầu trời thiếu nắng

Một ngày em vắng anh

Là hòang hôn bằn bặt…

 

Anh rất sợ nước mắt

Làm ướt mi trăng rằm

Em rất sợ mùa xuân

Vội vàng bay qua mất!

 

Phải là lần thứ nhất

Đôi hồn quyện vào nhau?

Có gì như hương mật

Rót vào đêm chiêm bao!

 

Anh sẽ là niềm đau

Nếu không còn tin nhắn

Em sẽ rất ân hận

Nếu phải chia lìa nhau!

 

Phải chăng mình thương nhau

Chẳng qua là định số

Em là ai mà ngở

Người về từ ca dao…

 

Khác gì loài sam đâu

Mình đeo cho hết kiếp

Đọan trường? Không cần biết

Cứ bơi qua biển sầu…

 

(Tháng 2 năm 2011)

 

 

Cảm Ơn Người Đã Cho Ta Niềm Đau

 

Như nhát dao cắm ngọt vào lòng

Em đến rồi đi bất ngờ qúa đỗi

Em nhá thiên đường anh chưa kịp tới

Đã nghe tình địa ngục đắng mênh mông …

 

Sao em gieo chi tội quá, nỗi buồn

Cứ dè tim anh mà ở lại?

Là hạt bụi giữa ba ngàn thế giới

Anh còn gì trong cõi yêu thương?

 

Như bão giông lấp liếm con đường

Anh hóa thành con tàu mất hướng

Giữa ngả 3 tròng trành, vất vưởng

Biết nơi đâu là chốn yên bình?

 

Sao em gieo chi nỗi nhớ vào anh

Để rồi đi biệt-mù-cà-cưỡng ?

Tháng rộng năm dài một mình anh hóa tượng

Dị tượng sầu em có biết không em ?

 

Cảm ơn em.Rất cảm ơn em

Đã cho anh niềm đau suốt kiếp

Thơ theo người cũng ngở ngàng, anh biết

Vết thương này thành lệ đá triền miên…

 

 (Tháng 2 năm 2011)

Bài Thơ Thứ 3 Cho Thị Trấn Hoa Vàng



Gió thổi buổi tàn đêm tóc rối

Khi xa người nắng nhớ chia hai

Em về Đông e chừng bối rối

Ta giạt Tây thăm thẳm đường dài…

 

Lúc ngoảnh lại bóng hụt, tình lơi

Quỳ hoa nở đã hai năm chẳn

Ta đâu phải là tên biển lận

Sao ăn năn mấy nẽo giang hồ?

 

Phố ấy chừ chắc vẫn sương mưa

Trên dốc đợi tím màu tím Huế?

Em vẫn là em một đời như thế

Mắt nhãn lồng buồn giấu trong mưa!

 

Phải cuộc tình xưa là ngục thất

Nhốt em trong kỷ niệm u hòai?

Ta dại dột để vàng tan mất

Nên đong đưa nỗi nhớ lưng trời…

 

Gió thổi buổi xuân tàn tóc rối

Chia biệt người đau đáu dáng quỳ hoa

Thị trấn ấy biết còn ai ngóng đợi

Bóng ngựa gầy xuống núi gặm phôi pha...


 Trần Dzạ Lữ
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, December 1, 20202:12 PM(View: 23)
Gió lạnh cho lòng trống vắng thêm. Tìm đâu mắt ngọc khẽ buông rèm. Mùa đông đã đến phương trời lạ. Không áo ngự hàn giá buốt đêm… Anh ở nơi đây tuyết phủ mờ. Vẫn thường ấp ủ một niềm mơ.
Sunday, November 29, 202012:11 PM(View: 48)
chạm tay vào mảnh tường rêu. nghe như ẩm ướt tan đều châu thân. mưa kia nhỏ xuống ngại ngần. thấm vai ký ức mấy tầng gọi tên. tháng mười vọng tiếng miếu đền. (TA) Đầu đông se nhịp ngủ hàn. cái huyền trong gió. mênh mang bụi bờ. (HXS)
Saturday, November 28, 202010:13 AM(View: 53)
Khi về rũ áo chiêm bao. Đường xưa mây trắng cõi nào thế thân. (NAB) bạn ngửi được mùi hương của nắng. đã bay thơm từng phường núi phố rừng. làm ngọt tôi những vị đời vừa đắng (PHA)
Wednesday, November 25, 20208:13 AM(View: 228)
Mưa vội chi, quên choàng nắng ấm? Lạnh lùng nhau, phố thị vắng người! Người vội chi, để ta lạ lẫm? Đò chiều nghiêng, cạn mất dòng xuôi! Giọt rưng rưng xói mềm ghế đá, Quán xiêu xiêu rót đắng ly chờ. Đời mê mải gió qua bao ngã,
Sunday, November 22, 20207:54 AM(View: 159)
Thu về động nỗi tình phai. Còn nguyên tiếng guốc xưa ai bỏ về. Vọng tâm tôi nhịp tái tê. Người về! Thôi nhé thiết thê tôi nhìn. Người về! Tôi bóng với hình. Đứng nghe nhịp guốc thấy mình nát tim