DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,418,913

Chuyện VN: Phố “đèn đỏ” Sơn Tây - Thảm cảnh sau “lắc”

Tuesday, February 7, 201212:00 AM(View: 9875)
Chuyện VN: Phố “đèn đỏ” Sơn Tây - Thảm cảnh sau “lắc”
Phố “đèn đỏ” Sơn Tây



em-thumbnail
Những con gà móng đỏ



Không chỉ nổi tiếng với đặc sản gà ri, gà già, gà leo đồi... đoạn Xuân Mai, Hòa Lạc - Sơn Tây. lâu nay được biết đến như “đất” của “Gà móng đỏ”.

Cùng với những dự án lớn triển khai theo tốc độ “rùa bò”, những cơn sốt đất trang trại, nhà nghỉ cuối tuần... cũng bao vây cái vùng đất chó ăn đá, gà ăn sỏi đang phố hoá đến chóng mặt.

Bám theo trục đường quốc lộ, len lỏi vào các khu dân cư mới, những “động”, “lò” đua nhau mọc lên những quán: Mát-xa, Nhà nghỉ, Cà phê, Karaoke gội đầu, tẩm quất, thư giãn… Giữa người quê kiểng là những khuôn mặt lả tả son phấn, váy áo cũn cỡn. Vùng quê yên tĩnh đã bị ánh đèn đỏ, đèn vàng làm hiu hắt.

“Đi tới cùng…”

Không khách khí, Tuấn bạn tôi - vừa kiếm được cả chục tỷ đồng vì rộ lên thông tin sát nhập Hà Tây vào Hà Nội sau thời gian đất “ngủ yên”, nói thẳng: “Hôm nay tôi để ông làm vua trên thiên đường vui vẻ!”. Vốn chẳng lạ gì chuyện tệ nạn ở xứ này, Tuấn nói thẳng: “ở đây có chừng 100 điểm nhưng đẳng cấp thì chỉ vài, ông định dùng loại hàng nào?”. Móc máy điện thoại, Tuấn nhoay nhoáy gọi đặt “hàng”.

Lý lịch trích ngang của các em: quê quán, tuổi, chiều cao, sắc đẹp, nước da vv và vv... được các chủ chào rao rất chi tiết. Buôn điện thoại một hồi cũng tìm được điểm, xe đỗ xịch trước cửa một khách sạn mang tên... cả một đại dương! Tuấn nói: “ở đây là biển gái, có chừng hơn 50 em, chủ hay chôn “hàng” ngon, ông cứ chọn cho kỹ. Không thích đổi.”

Tuấn hất hàm với tay bảo kê: “Cho em L. – Phú Thọ, Em N. –Thái Nguyên”. Một loạt dịch vụ được quảng cáo: tắm bùn, hấp thuốc bắc, xông hơi, mát xa... “Cho hai suất tắm bùn hấp thuốc bắc”. Lập tức hai tích kê VIP 301, 302 được bố trí liền. Đèn vàng vọt, nhấp nháy, khách sạn được xây dựng theo lối liên hoàn, nối các khu với nhau, hun hút, thâm u hành lang và những cánh cửa im ỉm đóng.
 
10 phút cho sự chuẩn bị, chúng tôi theo 2 em xinh đẹp thượng tầng! Chốt cửa, L. bật đèn sáng trưng, nhanh chóng “xuống quân tư trang”, “Anh kiểm tra đi, anh Tuấn là VIP, không thích có thể đổi vô tư” ! “Thôi miễn”, L. liến thoắng: “Anh đi tới cùng chứ?”. Miệng nói, tay xông vào cởi đồ “giúp” tôi.

Nước ào ào xả vào bồn, vảng vất mùi tinh dầu xả, dầu hồi, cái cảm giác chung chạ hiện hữu ngay ở trong phòng tắm này, gương quây bốn bề. Tự nhiên cảm giác ngán ngẩm, gai gai như bị nhòm ngó làm tôi rờn rợn. Bồn tắm bùn làm bằng gỗ ghép đường kính khoảng 1m, không biết đây là loại bùn gì nhưng nhìn giống như nồi cám lợn, nghi ngút khói. L. quảng cáo đây là thứ bùn khoáng.

“Lấy ở đâu?” - Em lắc đầu. Hai cái vòi xả trông như 2 cái phễu ghi: Nóng - Lạnh. L. thò cánh tay trần khua thử độ nóng. “Được rồi đấy, anh vào đi”. Không giống như tắm thuốc của người Dao, người Tày ở Lào Cai hay Bắc Kạn, có thể khẳng định ngay “nồi cám” tôi đang ngâm rất nhiều vị Thiên niên kiện và dầu Hồi. “Anh có muốn em ngâm cùng?” – L hỏi. “Không!”

Lại có một người đàn bà loã thể đứng bên cạnh, đôi tay mơn trớn thành thục theo bản năng. Cảm giác rấm rứt của loại bùn loãng khiến tôi thấy lồng ngực như bị ép, tai hơi ù. 5 phút kể ra cũng rất lạ, mồ hôi túa ra ướt đẫm tóc, mặt, mũi... Tôi cố mường tượng ra xem có bao nhiêu vị thuốc trong cái bồn ngâm này nhưng có lẽ không thể biết hết được, tạp phế lù các loại mùi. Với 2 vòi nóng lạnh, khách có thể tự điều chỉnh nhiệt độ theo ý thích của mình.

Quạt thông gió thổi ù ù nhưng sự bức bí, ngột ngạt khiến có lẽ người khoẻ lắm cũng không thể chịu được quá 15 phút. Trong gương, tôi như một con ma bùn, xối xả tắm vì cảm giác bứt rứt. Giờ đây từ cổ tôi trở xuống đã trở thành một màu khác, cơ thể như được chia làm 2 khúc, cả phần ngâm trong bùn thâm lựng như được hấp chín, hơn nữa là cảm giác nóng rát của da thịt. L. bảo: “Ai cũng thế, thuốc “ngấm” đấy anh ạ !” Tôi thoáng lo lắng “không khéo” “lợn lành thành lợn què”!

mat_xa

hình minh họa


“Em cũng bị AIDS…”

Tắm táp thoả thuê, L. đong đưa: “Anh lên thiên đường chứ?”. Thò tay xuống dưới đệm, em vứt ra cả đống bao cao su. “Anh chọn đi!”. Tôi lắc đầu, L dằn dỗi: “Sao thế, anh chê em?”. “Không”. Quả thật tôi không hứng thú với cảm giác dạn dĩ, dung tục của cô gái tự nhận là 18 tuổi, vả lại cái rẫy rát của da thịt sau khi hấp bùn khiến tôi sợ cả bị đụng chạm vào! Tôi hỏi: “Ai đưa em đến đây?” – “Chị gái con bác ruột em, chị ấy đang làm ở đây, em còn 2 đứa em họ nữa cũng ở đây nốt”. 
 
“Em có biết đến đây mình sẽ phải làm những việc như thế này?” - Cô gái mắt ngân ngấn kể: Nhà em có hai chị em gái và cậu em trai, quê em ở cái xã mà muốn ra đường quốc lộ cũng mất tiếng rưỡi xe ôm. Bố mẹ em không già, cũng chẳng trẻ nhưng cuộc sống ở đấy không chỉ riêng gia đình em bị bao vây bởi đói nghèo, vách núi và nương rẫy.

Có rất nhiều cô gái trẻ đã ra đi tìm cuộc sống mới đủ đầy hơn theo sự dẫn dắt của người quen, hay chính người thân của mình. Sự cám dỗ của vật chất: quần áo, son phấn, vòng vàng, tiền bạc... và thói đố kỵ đã khiến “phong trào” bỏ quê lên phố phổ biến hơn. Người ta cứ bảo là phụ nữ bị lừa bán nhưng thực ra số bị lừa bán không quá nhiều, đa phần là tự nguyện.

Những ngày đầu còn khóc vì ân hận, vì bị dày vò rồi ngày qua ngày nỗi buồn vợi đi, cảm giác xấu hổ và tự trọng mất đi. “Không phải ai cũng có thể bỏ 500 nghìn, 1 triệu để đến đây chơi gái, họ là ai chắc anh hiểu? Nhưng họ lại chính là những người dạy khôn bọn em, dạy mánh lới và sự chai lì. Dần dà cảm giác nhục nhã, buồn tủi chỉ còn là khái niệm”. Tôi giật mình với cô gái 18 tuổi và câu chuyện rất đời. Kiếm được tiền nhục thế đấy nhưng đã vào đây thì chẳng thấy ai ra.

Em kể: “Tết vừa rồi, 6 chị em thuê chiếc xe 7 chỗ và một thằng “dẻo mỏ” đi cùng đóng là “sếp” của Công ty. Bố mẹ và họ hàng vui lắm, cứ tưởng bọn em kiếm được chỗ làm tử tế. Thằng khốn nạn ấy lấy 1 triệu và “ngủ chay” với cả lũ. Khổ thế. Vài đứa cùng cảnh, biết nhau thì dè bỉu: “Công ty gì, công ty “đóng gạch”. “Anh có biết bọn em sợ nhất cái gì không: bệnh tật và có bầu. Nhưng cũng khó tránh lắm, gặp phải “tai nạn nghề nghiệp” là bán sới luôn.

Hôm trước ở quê em có một đứa tự tử. Nó bị dính AIDS cách đây 6 tháng, nó đã trả thù đời bằng cách “đi trần” với nhiều ông lắm. Nghe tin nó tự tử vì AIDS, bọn đàn ông biết nó một hoặc vài lần cứ nháo nhác như lên đồng!”. Rồi L. bật cười như ma làm: “Em cũng bị AIDS, như nó!”

Tôi lạnh buốt sống lưng vì câu tuyên bố xanh rờn ấy. Chúng tôi thoát ra đường. Trời mưa bụi, đường vắng lặng nhưng đèn đỏ, đèn xanh vẫn nhấp nháy đầy ma lực dỗ dành cánh đàn ông.

BVN-TH

Thảm cảnh sau “lắc”


C
húng ngồi ủ rũ trong trang phục: nam- quần đùi, “áo da”; nữ- quần đùi, áo hai dây; gương mặt buồn như chưa bao giờ buồn hơn thế. Cơn phê thuốc lắc vẫn còn vương vấn trên những đôi mắt lờ đờ, đục ngầu và trong những câu nói ngây ngô...

Chỉ mới đây thôi, chúng còn cuồng loạn ôm nhau nhảy trong tiếng nhạc dội đến vỡ ngực ở một ngôi nhà trọ, rộng chỉ hơn 10m2. Ngồi ở đây rồi mà có thằng vẫn thì thầm câu nói quen thuộc mỗi khi “bay”: “Lên nóc nhà... lên nóc nhà là lên nóc nhà...” với vẻ mặt thộn đến không thể tả nổi. Thuốc lắc, tài mà đã biến chúng thành những con người dở khôn dở dại...

 

Lắc không phân biệt... tuổi tác


 

ngoai_1-content
hình minh họa


“Tổ lái” hôm ấy gồm... 3 thế hệ, từ 7X, 8X đến 9X. Già nhất hội cũng là chủ nhà - đối tượng Đào Công Khanh (37 tuổi, ở TP Hà Đông) vốn là kẻ nghiện hút lâu năm. Nhìn hắn mới thấy cái câu “phê lòi mắt” mà dân nghiện hay nói với nhau rõ mồn một. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, lồi ra mệt mỏi nhìn hết người nọ đến người kia.

 

Nghiện lâu rồi nên hắn chỉ linh hoạt, tỉnh táo và... vui vẻ khi đủ thuốc, còn nếu đói thuốc thì hắn lờ đờ và cái gương mặt vốn đã rất buồn vì môi trên bị sứt càng thộn ra.

 

Tôi hỏi chuyện hắn nhưng phải rất lâu hắn mới trả lời được một câu, vừa trả lời vừa... nghĩ. Khanh “lịch sự” nhất nhóm, vận quần bò thay vì quần đùi.

 

Lắc suốt đêm trong căn phòng chật chội lại không được mát mẻ cho lắm nên người chúng bốc lên mùi hôi hám thật khó chịu. Tất cả rúm ró ngồi vào một góc phòng, gục đầu xuống giấu mặt. “Cơ trưởng” hôm ấy là một dân chơi thuốc lắc có hạng. Đó cũng là kẻ được những đứa khác gọi là “anh Tùng” với vẻ nể phục. Hắn khai tên tại cơ quan điều tra là Phạm Tuấn Hải (21 tuổi, ở Ứng Hoà, Hà Tây).

 

Đêm, “anh Tùng” alô cho hơn chục đứa em, rủ đi chơi. Có đứa trẻ nhất mới 15 tuổi, nghĩa là vừa thi tốt nghiệp cấp hai xong, đang chờ thi vào lớp 10. Đang mùa Euro nên đứa nào cũng có lý do chính đáng để xin bố mẹ được đi xem bóng đá đêm, đấy là tôi cứ đặt giả thuyết thế, chứ khi tiếp xúc với chúng mới biết, không phải mùa Euro thì chúng cũng thường xuyên “solo night” như thế.

 

Cô bé H.L. (17 tuổi, nhà ở quận Ba Đình, Hà Nội) có gương mặt “xinh vãi...” - đó là nhận xét của một thằng bé cũng bị bắt trong nhóm, nhân lúc rỗi rãi, ngồi chờ đến lượt xét nghiệm đã chép miệng nói thế. “Em có hay đi lắc không?” - tôi hỏi. “Cũng thỉnh thoảng” - cô bé cúi mặt trả lời. “Xinh đẹp thế này, đi chơi đêm nhiều không sợ gặp kẻ xấu à?” - tôi hỏi tiếp. “Nó không làm hại người ta thì thôi, ai dám làm hại nó” - H.L. chưa kịp trả lời thì một đứa khác đã trả lời hộ.

 

“Buổi tối, anh Tùng điện cho em rủ đi chơi, tưởng là ăn uống hát hò như mọi khi, đến đây mới biết là anh ấy rủ đi lắc” - H.L. kể. Được biết bố mẹ H.L. bỏ nhau thì khi cô còn nhỏ, mẹ lấy chồng mới sinh thêm hai em và việc cô thỉnh thoảng bỏ nhà đi đêm thế này quen rồi nên lâu cũng không thấy ai hỏi.

 

Còn T.H., hơn H.L. một tuổi có dáng người cao như người mẫu. Chiếc áo hai dây trễ nải không che nổi khuôn ngực thiếu nữ. Đôi chân dài như thừa thãi ở trụ sở công an này. “Chân em làm sao mà nhiều nốt muỗi đốt thế. Đi đêm nhiều à?” - tôi hỏi. T.H. cười và gật đầu. “Quay lại chị xem hình xăm nào, lưng con gái đẹp thế sao còn phải xăm?”. T.H. quay lưng lại, một hình xăm con bướm bên vai phải, cô bảo xăm cách đây mấy năm rồi, nghĩa là khi cô chỉ mới 14-15 tuổi. “Thích thì xăm thôi chị ạ, bạn bè em cũng nhiều đứa xăm”.

 

Đêm qua, cô cũng được “anh Tùng” chia cho 1 viên thuốc màu hồng in hình trái tim, nhỏ xíu đựng trong túi nilon. Tất nhiên là cả đám không đứa nào đủ bản lĩnh để... chê. Nhất là khi nhạc nổi lên rồi, hai chân không thể đứng yên được nữa, nó như một phản xạ tự nhiên nhún nhảy theo. Mà đã chơi thuốc rồi, nghe nhạc mà không lắc thì người chỉ có phát điên…

 

Hầu hết các đối tượng không phải lần đầu tiên “bay” nên đứa nào cũng phải cắn 1 viên mới đủ đô, còn bình thường, nếu chỉ mới tập tọe làm quen thì chỉ cần nửa viên là “phi phầm phập” rồi. Thằng bé ít tuổi nhất trong đám này là H.A., vừa thi tốt nghiệp lớp 9 xong, đang chờ thi vào lớp 10, nhà ở Thịnh Quang, Đống Đa, Hà Nội, nhân lúc mẹ đi trực đêm đã mò đi chơi. Lần đầu tiên nhìn thấy viên thuốc lắc, H.A. thấy hay hay nên “chơi luôn” (nguyên văn lời H.A nói).

 

Hậu lắc

 

Thằng con trai mới lớn B.Đ.P. (19 tuổi, ở TP Hà Đông) thần mặt ra một lúc khi nghe một điều tra viên hỏi mẹ nó sinh năm nào. Năm nay đã 19 tuổi, thế mà mẹ nó bao nhiêu tuổi nó cũng… không biết. Phải suy nghĩ một lúc lâu lắm, nó mới áng chừng được rằng mẹ nó ngoài 40 tuổi, chứ chính xác là bao nhiêu thì… nó chịu.

 

Nó loay hoay trước bản tường trình đến gần 1 tiếng đồng hồ mới viết được vài chữ, xem cái cách nó cầm bút mới thấy tội làm sao. Nó hì hục, đôi môi dày mím lại, ý chừng quyết tâm ghê lắm, và mồ hôi thì vã ra, nhỏ xuống từng hột long tong.

 

“Mẹ em bao nhiêu tuổi mà em cũng không biết à?” - tôi hỏi. P. nhìn tôi lắc đầu, lẩm bẩm: “Em không biết thật”. Rồi nó liên tục xin nước uống, hết cốc này đến cốc khác, như một hành động vô thức.

 

Một đối tượng khác khi bị đưa về đến trụ sở công an rồi vẫn ngước mặt lên trần nhà lảm nhảm: “Lên nóc nhà… lên nóc nhà” với vẻ mặt ngây ngô đến tội. Kết quả xét nghiệm của PC21 Công an tỉnh Hà Tây cho thấy, cả 18 đứa đều dương tính với ma tuý, có đứa còn dương tính với hai loại, cả cần sa lẫn thuốc lắc, nghĩa là trong “bữa tiệc” đêm qua, chúng sử dụng cả cần sa - loại ma tuý gây ảo giác kinh khủng. Khi phê, con người ta không thể điều khiển được hành vi của mình.

 

Thế nên, trong một động lắc cũng do Đội CSĐT tội phạm về ma tuý CATP Hà Đông triệt phá cách đây không lâu, có một đối tượng khi bị bắt, cứ túm chặt lấy cánh tay một điều tra viên giọng hốt hoảng: “Chú ơi cháu sợ lắm, cứu cháu với”.

 

Hỏi ra mới biết, hắn vừa hút cần sa xong, không hiểu sao hắn cứ nghe thấy tiếng ồm ồm của một người đàn ông nửa đe dọa, nửa xúi giục gào vào tai hắn: “Đâm vào ôtô đi”. Và khi đi ngang qua một quán nước, chút tỉnh táo cuối cùng cũng giúp hắn nói được mấy câu với mọi người đang ngồi trong đó: “Các bác ơi, giữ cháu lại không cháu đâm vào ôtô mất”.

 

Một cô cave chúng tôi từng gặp ở Trại Lộc Hà là bằng chứng sống nhất cho thuật ngữ “nhũn não” mà người ta thường dùng để nói về những hệ lụy do thuốc lắc gây ra. Cô ngồi nhìn, đúng hơn là ngắm chúng tôi với ánh mắt thất thần, không một chút cảm xúc.

 

Cô bảo rằng, công việc của cô là phục vụ những gã khách làng chơi, thế nhưng càng ngày cô càng mất khách vì đúng lúc cần sự “nhiệt tình” thì cô cứ nằm ngay đơ, vô cảm. Những cuộc đời “hậu lắc” mà chúng tôi biết, nếu có thể kể hết ra đây, hẳn sẽ làm bạn đọc khiếp sợ.

 

Một du học sinh trở về từ Singapore, khi mới sang tròn trịa, đẫy đà, đến khi về chỉ còn là một thân xác nặng hơn 30 cân, nói cười lúc quên lúc nhớ, chỉ còn thiếu mỗi “nhặt lá, đá ống bơ” là người ta bắt cô vào trại tâm thần.

 

Cô gái này chỉ thích trèo lên những tòa nhà cao ngất, cô đặc biệt thích độ cao mỗi khi chơi tài mà, khiến cha mẹ cô phải thuê hẳn một nhân viên thám tử trông coi vì sợ một ngày nào đó cô sẽ bước từ trên tầng 21 xuống… đất khi tuổi đời mới đang đôi mươi.

 

Còn nhớ, lần Cục C17 phá động lắc ở New Century, có nhiều đối tượng nữ bị bắt ở Cầu Diễn, Từ Liêm, Hà Nội, khi được thả ra ngơ ngác không biết đường về. Bởi các cô lên Hà Nội mấy năm rồi nhưng chỉ “đi làm” vào ban đêm, còn ban ngày thì phải ngủ bù, thành ra đường phố Hà Nội dọc ngang thế nào cũng không biết.

 

Đầu bù, tóc rối, chân không giày dép, gương mặt không son phấn - đó là những thảm cảnh của dân chơi sau một đêm thác loạn. Những ảnh hưởng về mặt thể chất chỉ là một phần, điều đáng nói hơn cả là những biến thái về mặt tinh thần khiến con người ta không thể sống và làm việc tử tế hơn.

Xã hội VN bây giờ là như thế!


BVN-TH



BVN-TH

Reader's Comment
Sunday, February 19, 20128:00 AM
Guest
I love reading these artiecls because they're short but informative.
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12628)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 9075)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 6660)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 7088)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 5883)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…