DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,421,539

trầm hương - Lam Điền Nguyên Thử (NT2/SVSQ/ĐH/CTCT/ĐL)

Saturday, February 18, 201212:00 AM(View: 11015)
trầm hương - Lam Điền Nguyên Thử (NT2/SVSQ/ĐH/CTCT/ĐL)
trầm hương

 

 

Vượt khỏi trạm Dầu Giây hai cô cháu chúng tôi toát mồ hôi hột. Cả gia tài cô, cả mạng sống của Bình - đưá con duy nhất của vợ chồng cô - là chiếc bọc vải lấm lem trước đầu xe Honda 67. Bên trong là một khối trầm hương.

Trầm hương là tinh túy của Cây Gió, có mùi thơm đặc biệt, là sản phẩm quí hiếm của núi rừng. Vì một nguyên nhân nào đó trong lòng cây gió bị một vết thương. Nhựa của cây sẽ tập trung quanh vết thương đó,nhièu năm, nhiều chục năm, thậm chí đến trăm năm, sẽ kết lại thành khối gọi là trầm. Giữa đại ngàn hoang dã, khi cây gió chết, mưa gió lâu năm sẽ mục phần giác bên ngoài, nhưng khối trầm rắn chắc thì không bao giờ mục. Hàng trăm cây gió may lắm mới có một cây có trầm. Cho nên việc lên núi tìm trầm là chỉ dành cho người cùng đường, chọn cách khó khăn gian khổ, hiểm nguy và không mấy hy vọng.

 Khối trầm hương cô Hạnh mua, từ rừng núi miền Trung với giá 2 chỉ vàng, nếu mang về đến Saigòn sẽ bán được 1 cây hay 9 chỉ. Tiền lời cao như thế nên thu hút nhiều người đi buôn, cả nước đi buôn. Thời ấy, buôn thứ gì cũng là buôn lậu.

Người buôn lậu càng nhiều thì nhà nước càng giàu. Đó là Tư duy kinh tế Việt nam thời Lê Duẩn. Trạm thu mua đặt khắp nơi, từ quốc lộ đến đường quê hẽo lánh. Các món hàng như cà phê, tiêu quế đến lúa gạo cũng bị thu mua. Trầm hương vì giá cao và gọn nhẹ nên được xếp vào loại hàng quốc cấm. Hàng quốc cấm là tịch thu tịch thu được là trúng mánh.

 Cán bộ thu mua là thuế vụ, công an cùng quản lý thị trường kêt hợp. Họ được lưạ chọn từ tiền đút lót và lý lịch ba đời: phãi là thành phần bần cố nông, vô sản và có trái tim vô cảm. Người đi buôn phần đông lại là những người đàn bà thành phố, yếu đuối, chậm chạp, không có cách nào để xoay xở nữa, nên lắm khi bị gạt, mất cả vốn lẫn lời và cũng có thể mất cả tiêt trinh… danh dự…

 Cô giáo Hạnh là cô tôi cũng trở thành con buôn. Chồng cô đi cải tạo 7 năm rồi . Cô phải nuôi cha mẹ già, con dại. Đồ đạc trong nhà đã bán hết, đến đuờng cùng cô quyết định bán luôn nữ trang để đi buôn chuyến. Chuyến đầu có lời, chuyến sau mất vốn. Khối trầm hương còn lại đã qua bao nhiêu trạm, đưa về đến Xuân Lộc rồi, mà không thể mang về Sàigon được; cô phãi gởi lại nhà tôi, một vùng kinh tế mới. “Chỉ khi nào cần tiền lắm thì cô mới bán” - Cô nói thế - Nhưng có bao giờ cô không cần tiền đâu nhất là lần này, cháu Bình bệnh nặng tiền viện phí và thuốc men rất cao, bằng mọi giá phãi cứu sống đứa con duy nhất; vì thế tôi đã mạo hiểm giúp cô vượt trạm.

- Còn một trạm Biên Hoà nữa. Cô Hạnh mím môi, lau mồ hôi trán.

Trạm Biên Hoà nằm trên xa lộ, ngay ngả ba đi Vũng tàu nên còn gọi là trạm Ngã ba Vũng tàu. Nó còn có tên là trạm máy chém. Đó là trạm vét cuối cùng, là cái thòng lọng đu đưa trước cửa vào thành phố.

 Cô Hạnh muốn tôi đi vòng hướng Long Bình, ra Phước Tân và đi đường tắc về hướng Cát Lái, nhưng tôi không đồng ý.

Đường hẽo lánh cũng có các trạm địa phương,du kích và du côn kết hợp, cũng có thể nguy đến tánh mạng. Hơn nữa ở trạm Biên Hòa tôi có người quen. Trạm phó là “Đồng chí Sơn” là thầy cũ của tôi và cũng là người … một thời mê cô Hạnh.

 Hồi ấy … cô Hạnh là hoa khôi của trường Lê Văn Duyệt. (sau này khi đi dạy cô cũng là hoa khôi của truờng Phan Sào Nam). Dáng cô đài các, nghiêm trang, phúc hậu... Nhiều người mê cô nhưng không ai dám mở lời chọc ghẹo. Chỉ có thầy Trần Vũ Lý là gan dạ. Thầy làm quen với tôi, rồi viết thư nhờ tôi trao lại.

 Thầy Vũ Lý dạy sử địa trường Lê thánh Tôn; đẹp trai học giỏi, hào hoa và giàu có. Cha mẹ thầy là chủ trại gỗ Sơn Lâm ở đường Bà hạt và có vài tiệm bán đồ gỗ mặt tiền đường Minh mạng.(Nay là đường Ngô Gia Tự). Thầy để râu mép, đeo cà vạt, đi giày Chicago. Toàn trường chỉ có một mình thầy là đi dạy bằng xe vespa: “Thầy có nhiều bạn gái nhưng không yêu ai cả. Chỉ yêu cô Hạnh thôi”- thầy nói thế - Nhưng cô Hạnh thì không hề đáp lại. Có lẽ vì một câu nói mà cô không vừa lòng: “Nghèo mà ham” . Đó là câu thầy nói đùa với bạn bè nhưng cô Hạnh nghe được, ghi lòng không chấp nhận. Cô bảo rằng anh ta tự cao, khinh rẽ người nghèo. Bao nhiêu thư gởi cho cô ,cô gói ghém và bắt tôi trả lại. Thầy buồn. Tôi thương thầy quá nhưng không biết làm sao. Trong lòng tôi vẫn mong một ngày kia cô đổi ý.

Dầu bị từ chối nhưng thầy Lý vẫn luôn đeo đuổi. Thầy thường đến nhà chở tôi đi uống cà phê, đi xi nê hay đi tắm biển. Thầy khen cô Hạnh hết lời. Nào là đẹp người như công chuá, đẹp nết như nàng tiên. Thầy bảo thầy kính nể, quí trọng và yêu thương..Nếu cưới được cô Hạnh thầy sẽ vô cùng hạnh phúc và sẽ chìu chuộng hêt lòng. Thầy sẽ mua cho cô căn nhà ở Vũng tàu hay Đalạt. Thầy sẽ… thầy sẽ…Nói chung ,thầy mở một thiên đường tráng lệ cho tình yêu.Nếu tôi là gái tôi cũng mê thầy.

Thế mà cô Hạnh yêu người khác.Thiều úy Lê trung Đức.

Chú Đức cao gầy đen đủi. Gia đình chú làm nghề dệt vải ở ngả Tư Bảy Hiền. Mỗi lần về phép chú giúp mẹ cha làm viẹc nặng nhọc. Lúc nào cũng thấy áo chú ướt mồ hôi. Tôi mê chú kể chuyên . Từ chuyện đời linh cho đén chiến trường.Người trẻ người già đều muôn nghe, đều thương mến.

Không hiểu bằng cách nào mà chú tán được cô giáo Hạnh của tôi. Hai người yêu nhau đắm say. Một năm sau là đám cưới và một năm sau nữa là có cháu Bình.

Từ đó thầy Lý không đến nữa.Thầy gặp tôi không chào.Nghe nói thầy thất tình,bõ dạy. đi lang thang,rượu chè trác táng và cuối cùng đi sĩ quan ; làm ngành quân báo.

 Sau ngày 30/4/1975, mọi sĩ quan đều bị tập trung cải tạo,nhưng thầy Lý được vào làm việc trong Ủy ban Quân Quản, mang quân hàm đại úy. Thầy có tên mới là Hồ Lý Sơn, hoàn toàn xa lạ, bất ngờ…

Cho đến gần đây “Hồ Lý Sơn” chuyển công tác làm phó trạm thu mua Ngả ba Vũng tàu..

 Cô Hạnh không muốn tôi qua trạm ấy. Nếu vượt trạm không thành thì cô sẽ bõ khối trầm hương,Cô không muốn nhìn mặt con người nịnh hót,tráo trở. Dầu khó khăn đến mấy cô cũng không chịu mang ơn kẽ đã nói yêu mình.Chồng cô đang cực khổ đói khát từ trại cải tạo miền bắc xa xôi,dầu một ý nghĩ nhờ cậy thoáng qua ,cô cũng thấy như mình có lỗi. 

Trời đã chiều ,tôi bàn với cô ràng đường Long Bình bất tiện và không an toàn. Cần rút ngắn thời gian để về cứu Bình cho kịp. Tôi sẽ vượt trạm ngon ơ như đã từng vượt trạm Dầu Giây.Và nếu có trở ngại thì tôi sẽ đứng xin chứ không cần cô ra mặt.Cô Hạnh cuối cùng đồng ý.

 Cách trạm khoảng 300m tôi bảo cô ôm cứng bụng tôi.Tôi sẽ tăng tốc vượt trạm.Chiếc Honda rìt lên xé gió.Bụi bay mù mịt.Tôi nín thở cho xe phóng nhanh với tốc độ 100km/giờ.Người đi bộ và

xe đạp chữi theo ơi ới. Còn 100m ; rồi 50m… Tôi chợt hoảng hốt, kịp nhận thấy phiá trước bao bịch ngỗn ngang.. Một chiếc xe tải đang nằm ngang trên đường trước trạm. Thắng lại. Không kịp. Tôi lách vào lề. Quyết định nhanh trong tích tắc.Tôi kịp nghe tiếng rit hãi hùng cũa chân thắng xẹt lửa trên đường nhựa. Hú hồn. Xe tôi đâm nghiêng vào bao mì và đứng lại.

 Người Công an trợn mắt, xông tới, nhìn tôi trừng trừng,rồi nhìn gói hàng, hỏi có gì bên trong. Tôi bảo đó là khung ảnh Bác Hồ. Anh ta mở ra xem qua loa rồi bõ đi. Tôi vừa nổ máy xe định đi tiếp thì một tên “quản lý thị trường” chận lại. Hắn bảo tôi mở gói hàng. Toàn là một chồng khuôn ảnh và bên nào cũng có ảnh của chủ tịch Hồ Chí Minh. Hắn ôm ngưĩ .Gật đầu đắc ý. Hắn đã được huấn luyện nghiệp vụ đánh hơi .Chỉ cần đứng dưới gió cũng có thể biết được người ta dấu gì trong áo lót. Trầm hương có mùi thơm nên hắn khám phá dễ dàng. 

 - Một chỉ - hắn ra giá.

 - Năm phân ! tôi trả giá -chiều tối được không.

 - Không! Bây giờ.

 - Cháu tôi bệnh nặng, tôi cần bán trước mới có tiền.

Thấy anh ta im lặng tôi nói tiếp. Cháu tôi cũng là cháu của anh Sơn. Anh thông cảm cho…Hay là anh cho tôi gặp đồng chí Sơn một chut.. Tôi sẽ đền ơn anh 1 chỉ ngày mai.

Người quản lý thị trường như không nghe thấy và bắt tôi ký vào biên bản. Anh ta bảo nếu quen với đồng chí Sơn thì khỏi lo. Nhưng phãi đợi một giờ nữa . “Đồng chí Sơn có khách”.

Một tiếng đồng hồ sau tôi được gọi vào văn phòng. Sơn ôm vai tôi mừng rỡ. Ông ta tâm sự : “ Anh vì hoàn cảnh gia đình, ba mẹ anh đã đút lót cho anh khỏi đi cải tạo. Anh có làm gì sai trái đâu mà cô Hạnh nói anh là người hai mặt”…

Tôi không mấy quan tâm đến những gì ông Sơn nói. Chuyện tình cảm giữa haì người,tôi không thể làm gì hơn được.chỉ nói vài câu an uỉ rồi nhắc đến khối trầm hương bị tịch thu.

 - Xin anh thương hại cho.. Cháu Bình bệnh nặng lắm...

 - Tôi biết rồi. Tôi thương Hạnh nên cũng thương cháu Bình lắm chứ ! Sơn nhíu mày - Nhưng khổ một nổi khối trầm hương là hàng quốc cấm, bọn đàn em không biết đã trao cho thủ trưởng Minh rồi.

Anh ta thở dài. “Còn tôi thì phãi đi công tác bây giờ. Hay là…anh xuống hỏi cô Hạnh, nếu Hạnh chịu nhận, tôi sẽ tặng một món tiền, nếu không thì phải lên gặp đồng chí Minh thủ trưởng. Anh ta nhìn lên mái nhà: “Ông ta là đảng viên, có đạo đức, có 30 tuổi đảng, nói năng hoa mỹ và ưa lời diụ ngọt. Hạnh giỏi ăn nói. Hễ nói khéo thì ông ta cho lại thôi. Ông ta chỉ có một khuyết điẻm chưa khắc phục được, đó là tính … dê gái. Nhưng là gái đẹp kia…Nhưng cũng không sao. Hết xí quách rồi….”

Sơn nói xong nhìn xuống chân nở nụ cười rất lạ. Nụ cười mà sau đó tôi mới hiểu. Nó vừa mang tính chất khổ đau, thoả mãn và đễu giả.

 Cô Hạnh cứ lắc đầu. Tất cả toan tính đều không ổn. Cuối cùng tôi khuyên cô nên gặp ông thủ trưởng Minh. Ông ấy là đãng viên đạo đức thích lời diụ ngọt có máu dê. Đó là những thông tin lấy từ “Đồng chí Sơn”. Cô có tài ăn nói,lại ôn tồn dịu ngọt. Cô hãy vì con mà hy sinh. Nếu ông ta dỡ trò không hay, cô cứ la lên,cháu sẽ tiếp cứu… Tôi nói mãi cô Hạnh cũng xiêu lòng.

 Khi cô Hạnh bước lên thang gác, tôi mới thấy lòng mình vừa lo lắng, vừa ân hận.

Tàn ba điếu thuốc, tôi thấy cô từ trên gát xuống. Mái tóc cô rối tung, nút aó cô cài lệch. Cô mím môi. Hai hàng nước mắt ròng ròng. Cô ôm cánh tay tôi khóc lên thành tiếng. Tôi hiểu chuyện gì đã xãy ra.Tim tôi bóp mạnh.Giá như lúc đó có súng, tôi sẽ bắn xả lên gác. Tôi nghiếng răng:

- Bọn hắn làm nhục cô. Đúng không?

 Cô Hạnh gật đầu. Cái gật đầu sấm chớp. Gói hàng tuột khỏi tay cô. Tôi thấy ngón tay cô dính máu. Cô ôm ngực đau đớn:

 - Hắn cắn. Cô nói như rên, chân tay run rẩy.

Không ai để ý đến cô. Phần đông phụ nử quanh đây đều khóc. Hàng của họ bị tịch thu. Họ van xin năn nỉ. Và những khuôn mặt lầm lì gắt gỏng như không sợ thần thánh,vẫn ngang nhiên lục soát nói cười..

 

Nơi giao hàng là số 15F đường Điẹn Biên Phủ quận Bình Thạnh.(gần cầu Saigon).

Người quản lý là chú Chín M hiền lành, lanh lợi, bắt tay tôi mừng rỡ.. Tôi khoe rằng tôi mang được khối trầm 2.5kg về đây. Cháu tôi bị bệnh cần tiền chửa trị. Xin chú đừng ép giá. Chú Chín vỗ vai tôi mĩm cười rồi cho xem bảng giá.Trầm hương loại 1,nặng 2kg50 trị giá 140 ngàn đồng.Số tiền rất lớn.(tương đương với 8 chỉ vàng). Tôi tháo thùng carton; mở vải bọc ngoài. Mười khuôn hình vẫn còn nguyên vẹn. Những khuôn bên ngoài có hình Hồ chí Minh, còn bên trong là khuôn hình rỗng chứa khối trầm hương. Muì trầm bay thoang thoảng. Nhưng khi mỡ bọc vãi điều ra thì…trời đất ơi. Bên trong không phãi là khối trầm hương mà là một thanh gổ tạp.

Chú Chín ngơ ngác, mắt tôi đổ lửa. Khối trầm hương đã bị mất, đã bị đánh tráo. Thằng Sơn hay thằng Minh. Tôi nắm hai tay. Tôi bứt tóc. Tất cả đều im lặng. Cô Hạnh chập choạng, bước từng bước trên những khuôn hình. Tiếng thủy tinh vỡ nát. Chân cô chảy máu trên mặt hình của Hồ Chí Minh đang cười mim mím.

 - Cháu lạy cô. Cháu xin lỗi cô.

Tôi chỉ biết nói thế thôi. Vì lời khuyên của tôi mà cô mang tai hoạ. Cô ngã ngồi trên ghế. mặt tái xanh. Cô vừa trải qua một cơn khủng hoảng ghê gớm. Tôi lau bàn chân cô. Có ai đó đưa cho tôi chai alchool và cuộn băng trắng. Đó là ông chủ trạm. Ông cẩn thận lượm những mãnh thuỷ tinh bỏ vào bao cát, cùng nhưng tấm khuôn hình. Ông luôn miệng bảo: “Cứ ngồi đó! không sao đâu. Không sao đâu.”Hình như ông không biết phải nói gì hơn nữa.

Người quản lý mang cho chúng tôi hai ly nước cam. Bảo hãy ngồi đây. Ông chủ đã nói thế.

Làm sao mà ngồi lâu được.

Bên ngoài trời đã tối.

Tôi nghĩ đến Bệnh viện …đến cháu Bình…

- Cô với cậu vào đây. Ông Nguyễn gọi từ phòng khách.

Ông Nguyễn dáng người cao gầy, tóc muối tiêu khuôn mặt gầy nhưng hồng hào mạnh khoẻ. Đôi mắt hiền từ đầy thiện cảm.

Sau khi mời chúng tôi ly nước, ông lấy ra chiếc hộp gỗ, chậm rãi đặt lên bàn.

“Chỗ bạn hàng với nhau tôi không dấu diếm - ông nhìn tôi mĩm cười - Miếng mà cô chú cho là “thanh gỗ tạp” kia ,thật ra không phải là gỗ tạp,mà là một khối trầm hương. Loại trầm hương đặc biệt đó;rất hiếm có. Loại này rất thơm và có vị thuốc. Chỉ tiếc môt điều là bên ngoài có nhiều giác quá. Cần phải gọt rũa lại. À mà …giác của nó cũng rất là thơm”…

Ông mở hộp lấy ra một bì thư và trao cho tôi: “Đây là tiền mua khối trầm hương đó. Tôi mua đúng giá. Không ép cô chú đâu” . Rồi ông cười; vỗ vai tôi. Đi đi. Chiều mai nếu rảnh thì ghé lại đây,mình đi uống rượu.


 Tôi chỉ biết chắp tay, mắt tôi nhoà lệ. Cô Hạnh cũng chắp tay cúi đầu. Lâu lắm. Khi cô ngẫng lên thì ông Nguyễn đã vào trong nhà vẫy tay tiển khách..

 

 Hai tuần sau tôi và Cháu Bình đến số 15F để thăm ông. Chúng tôi chẳng có gì ngoài cháu Bình và lời cám ơn chân thật. Chỉ có tấm lòng thôi. Ông đã cho tôi hiẻu rằng trong đời ác trượt này, vẫn còn có ngừời đầy lòng nhân ái. Cái đã cứu sống cháu Bình, không phải là khối trầm hương, mà chính là tấm lòng ông Nguyẽn.

Hương trầm chỉ bay theo chiều gió và tan trong không khí. Hương nhân ái sẽ bay ngược chiều gió vào tận lòng người. Đồng tiền ông cho là ân sũng của Chuá Kitô hay giọt nước cam lồ của Quán Thế Âm Bồ Tát … đều đáng cho tôi, cho mọi người kính lạy.

Nhưng căn nhà 15F đã bị niêm phong. Nghe nói ông Nguyễn đã vượt biên. Chúng tôi chỉ còn biết đứng yên, cầu xin ơn trên cho ông bình yên đi đến nơi vạn sự tốt lành.



LAM ĐIỀN NGUYỄN THỬ

NT2 Nguyễn Hữu Thử

 

 

P.S - Viết theo lời kể của người bạn tại Xà Bang, Xuân Lộc 1986. Các điạ danh phần nhiều đều được giữ nguyên.

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, November 28, 20209:25 AM(View: 47)
Tôi không nghĩ là tôi phải viết bài này sớm thế. Hôm nay là ngày thứ tư 25/11. Thứ bảy 21/11, Hoàng Ngọc Phan, tên thật của Hà Túc Đạo, gửi message: “Có vẻ tôi sắp dính covid rồi. Ho và sổ mũi mấy ngày nay. Lát nữa sẽ đi xét nghiệm. Hy vọng bị cảm lạnh thường thôi thì tốt quá”. Bữa sau, Chủ Nhật 22/11, gửi message tiếp: “Đang chờ xét nghiệm hôm thứ hai. Vẫn còn ho và nóng lạnh. Hôm nay nhiệt kế có lúc lên tới 103. Bác sĩ gia đình trấn an nếu chưa có ói mửa và tiêu chảy thì vẫn hy vọng chưa dính Covid. Đành phó mặc ông trời vậy”. Ông trời đã quay mặt đi! Nhóm Thời Nay cũ chúng tôi còn bốn tên vẫn liên lạc với nhau. Mỗi tên ở một nơi. Đoàn Vinh ở Nam Cali, Nguyễn Hoàng Quân ở bên Anh, tôi ở Montreal bên Canada và Phan ở San Jose, Bắc Cali. Một tên khác lưu lạc tận bên Úc là Hoàng Hà, tên thật Hoàng Bính Tý, chàng bác sĩ thích cầm viết hơn cầm ống chích. Không biết do sự tình cờ nào mà chỉ vài ngày trước đây, Hoàng Hà cho biết là Hà Túc Đạo bỗng liên lạc với anh sau mấy chục năm bặt
Thursday, November 19, 20201:49 PM(View: 131)
Cửa tiệm bán dụng cụ học sinh và văn phòng nằm ở đường Trần văn Thạch (*), giáp ranh hai đường Trần Quang Khải và Trần Khắc Chân miệt Tân Định, tuy nhỏ nhưng sạch sẽ và bày biện ngăn nắp. Tiệm có tên Thế Giới. Chủ tiệm người gốc Hoa. Ngay cửa, lúc nào cũng mở toang, bên phải, có dựng một tủ kiếng lau chùi sáng loáng, thấy trưng bày tập vở học trò, viết máy, những vật dụng học sinh lỉnh kỉnh, và nhiều bộ tem thư nước ngoài. Thuở ấy, giữa thập niên một chín sáu mươi, tôi đã đến tuổi được phép đi học một mình bằng xe gắn máy. Những sáng thứ năm, thời trung học đệ nhất cấp tại trung học tư thục Nguyễn Bá Tòng, chỉ phải học hai tiếng. Trong khi các bạn theo Ky-tô giáo phải ở lại học thêm giờ giáo lý, tôi được ra về thơ thới, hân hoan. Sáng Sài gòn, vào giờ ấy, không còn kẹt xe. Nắng ngày chỉ mới e ấp nóng. Vào những tháng cuối và đầu năm, thời tiết dịu mát, khoan thai bắt đầu một ngày mới. Trước khi về nhà, tôi thường ghé ngang tiệm, dán mắt chiêm ngưỡng những bộ tem trưng bày trong tủ
Monday, November 16, 20208:42 AM(View: 139)
Khi còn bé, tôi đọc sách. Tuổi thơ của tôi rơi vào buổi bình minh của miền Nam, một trong những thời kỳ phát triển tốt đẹp của văn hóa nghệ thuật dân tộc. Cuộc đời rộn ràng bắt đầu, học sinh, công nhân, công chức, tư chức, người đi chợ búa tấp nập trên đường, những cánh cửa mở ra, đóng lại, tiếng xe máy, tiếng chuông xe đạp leng keng, chuông nhà thờ, chuông chùa. Trường học xây lại, nhà ga hoạt động, cầu cống, quán xá nhộn nhịp, đời sống rộn ràng mở cửa khi tôi sinh ra, lớn lên. Môi trường ấy thích hợp cho một nền văn học tươi trẻ, lành mạnh, cho những cuốn sách thiếu nhi, tiểu thuyết, phim ảnh, sân khấu. Chiến tranh chống Pháp vừa kết thúc, hòa bình lập lại, mọi người muốn trở về với cuộc sống thanh bình, bắt tay làm lại. Người ta muốn viết sách, muốn đọc sách. Người ta muốn thí nghiệm giống lúa mới, trồng cây ăn quả, muốn học nướng bánh mì, tìm hiểu ý nghĩa của cuộc đời, đi chùa, đi nhà thờ, đến trường. Người ta muốn sinh đẻ và được sinh đẻ, muốn sống và muốn người khác được sống.
Friday, November 13, 20209:26 PM(View: 202)
Cô bé Maci Currin, 17 tuổi, cư dân thành phố Cedar, tiểu bang Texas, Hoa Kỳ, vừa được Guinness World Records chứng nhận hai kỷ lục thế giới: người phụ nữ có đôi chân dài nhất thế giới và thiếu nữ tuổi teen có đôi chân dài nhất thế giới. Các ông bự truyền thông như CNN, UPI đều nhanh chóng đưa tin. Họ nhạy bén như vậy là phải. Cái chi liên quan đến chân dài đều là những tin hấp dẫn. Chân cô bé Maci dài bao nhiêu? Chân trái dài 134.62 phân (53 inch), chân phải ngắn hơn một chút, 134.3 phân (52.874 inch). Vậy thì giai nhân chân dài này sẽ đi kiểu chấm phết? Không, chỉ hơn nhau có 0,3 phân thì nhằm nhò chi. Dáng đi của Maci vẫn chuẩn như người mẫu. Các bạn gái đọc tới đây chắc sẽ thắc mắc: làm sao để đo chân mình đây? Để coi xem thua cô Maci này bao nhiêu…thước? Theo cách đo quốc tế thì người ta sẽ đo từ rốn xuống tới mắt cá chân. Thường thì hai chân không dài bằng nhau mà so le chút đỉnh. Vậy trường hợp cô Maci có chân trái dài hơn chân phải là thường tình. Không có chi mà…dư luận.
Thursday, November 12, 20209:28 AM(View: 242)
Vừa rồi, chúng tôi, những người bạn chí thân từ thời còn đi học ở Việt Nam trước 1975, rủ nhau qua Canada thăm mấy ông bạn khác. Chúng tôi đến thành phố Montreal vào mùa hè nên không lạnh lắm. Ở Mỹ hay Canada, nhà cửa, cách sinh hoạt không khác nhau mấy. Và việc đi thăm bạn bè thì cũng chẳng có gì đáng kể ra đây nếu không có một câu chuyện, mà nếu bạn nghe được, chắc cũng sẽ ngạc nhiên, đặt nhiều câu hỏi. Chuyện hơi dài dòng, xin bạn kiên nhẫn. Chúng tôi gồm ba cặp vợ chồng, được gia đình người bạn tiếp đón rất thân tình. Ông ta còn gọi các bạn khác ở gần đó, kéo đến, nên buổi họp mặt thật đông vui. Khi bữa cơm gia đình đã mãn, các bà lo dọn dẹp chén bát để pha trà và các ông đang chuyện trò sôi nổi, thì ông bạn chủ nhà đổi đề tài: “Có một chuyện thực, xảy ra ở Việt Nam, khoảng năm 1982. Một chuyện kỳ lạ mà bà chị tôi vừa là người trong cuộc vừa là nhân chứng. Lúc còn ở Việt Nam, chị tôi dấu kín vì sợ đến tai công an thì sẽ bị tra hỏi, có thể bị tù cũng nên. Nay chị tôi đến xứ tự