DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,421,729

Chuyện VN: Thác loạn xuyên màn đêm tại Sài Gòn - Làng chồng chung

Sunday, February 26, 201212:00 AM(View: 8518)
Chuyện VN: Thác loạn xuyên màn đêm tại Sài Gòn - Làng chồng chung

Thác loạn xuyên màn đêm


Không quá khó để tiếp cận với những màn ăn chơi của dân từ có tiền cho đến ít tiền tại Sài Gòn. Những thông tin đại loại như phải cực khổ, khó nhọc khi muốn vui vẻ với một chân dài nào đó toàn là chuyện rau mơ rễ má.



Các nhân viên tại một cơ sở massage bị đoàn kiểm tra liên ngành xử lý.
Các nhân viên tại một cơ sở massage



Sài Gòn, nơi chỉ cần có tiền và muốn giải trí, người ta sẽ luôn được đáp ứng đến tận chân tơ kẽ tóc. Tay chơi ở quận 8 nói với tôi, anh đăng ký một tài khoản trên trang web anchoi… Từ đó, anh sẽ có tất cả thông tin ban đầu về cái khoản thác loạn tại Sài Gòn, từ giá tiền, cách thức cho đến mật khẩu cưa cẩm chân dài, chân ngắn, già trẻ đủ loại.

Việc tạo một tài khoản để đăng ký làm thành viên của trang web trên là không khó. Từ thông tin được chia sẻ trên trang web được mệnh danh là nơi giao lưu của các tay chơi, Phóng viên đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Bất ngờ đầu tiên xuất hiện ở các phòng massage VIP.


Massage là chuyện không quá phức tạp ở Sài Gòn.

Bước ra ngõ là gặp cơ sở massage. Chào hỏi đầu tiên của hai người bạn gặp nhau sau nhiều năm xa cách là "Uống bia xong đi massage, nhé". Hoặc giả như "Còn thiếu mày 200 nghìn. Đi massage xong xí xóa, nha".

Muốn massage, cần phải mua tic-kê, một dạng vé vào phòng. Nhưng hiện tại, rất nhiều cơ sở massage bớt cho khách khoản tiền mua tic-kê bằng cách cử một đội ngũ nhân viên chân dài, lắm son phấn rảo dọc các quán cà phê, quán nhậu để phát vé mời cho thực khách.

Massage được phân biệt thành hai dạng, phòng thường và phòng Vip. Khách có tic-kê phòng thường, quần áo phải gửi tại quầy ký gửi của cơ sở massage, còn gọi là phòng thay đồ. Tại phòng thay đồ, khách đi tic-kê thường sẽ được phục vụ bởi đội ngũ nhân viên toàn nam, với những câu hỏi đại loại "Anh vuốt keo tóc không?". "Anh hút thuốc lá không?". "Anh để giày vào đây, anh để quần áo vào đây"… Người đi massage lần đầu, dễ bị ái ngại bởi thái độ phục vụ nhiệt tình của đội ngũ nhân viên này.

Sau khi "thoát y" tại phòng thay quần áo, khách quấn khăn che đi cái cần che, rồi bước vào phòng xông hơi. Phòng xông hơi được chia thành phòng xông khô và xông ướt. Điểm khác biệt giữa phòng xông khô và xông ướt chính là, một bên nhiều khói nóng bên còn lại ít khói nóng hơn. Hết màn xông hơi, khách được giới thiệu đến ngâm mình trong hồ thủy lực và tắm lại dưới vòi nước nóng lạnh.

Hoàn tất các màn trăng hoa lá cành này, khách được nhân viên hướng dẫn vào phòng chờ. Ở phòng chờ, khách lại tiếp tục được các nhân viên hỏi han: "Anh muốn massage chân không, tụi em phục vụ". Đương nhiên là phục vụ miễn phí, nhưng ai lại đi tiếc độ 100 nghìn tiền boa dành cho các nam nhân viên ngồi xoa chân mình từ ngón chân cho đến đùi hơn 30 phút.


blank

Nữ nhân viên massage chờ đến lượt của mình.



Kế tiếp, khách được nhân viên thông báo đã có phòng, mời khách lên phòng. Tay quản lý bao giờ cũng đi cạnh khách, nói vừa đủ nghe "Anh có yêu cầu em nào không?". Khách rành, sẽ cho số. Nhân viên nữ massage thường xài tên giả, khách chỉ có thể nhớ số để gọi cho lần phục vụ thứ hai. Khách mới đi lần đầu, biết chơi sẽ chìa cho nhân viên phục vụ 50 nghìn, kèm theo câu: "Gọi cho anh một em xinh xinh".

Trong căn phòng có diện tích chỉ đủ để kê chiếc giường, ánh sáng đèn vàng vừa đủ, mùi nước hoa thoang thoảng, máy lạnh chạy êm ru và nhạc nhẹ vừa tai… Khách sẽ vừa trò chuyện, vừa được nữ nhân viên xoa bóp, thư giãn.

Tàn cuộc xoa bóp, khách có yêu cầu chuyện ABC gì đó, nữ nhân viên sẽ chiều lòng. Còn nếu khách không muốn, nữ nhân viên sẽ gợi ý.

Tiền boa cho nữ nhân viên luôn được mặc định, hj (hand-job - bằng tay) từ 100 cho đến 200 nghìn, bj (blow-job - bằng miệng) giá từ 200 nghìn trở lên. Còn nếu tới Z thì hơi khó, khách phải cưa cẩm hẹn nữ nhân viên sau giờ tan ca.

Đương nhiên, không phải cơ sở massage nào cũng có những cái chuẩn như tôi vừa kể. Có cơ sở massage nhân viên chỉ hj, kiên quyết không bj. Và ngược lại.

Khó chịu với cảnh phải tồng ngồng trước mặt người lạ, khách có thể chọn cho mình một phòng massage Vip.


blank

Các nhân viên của cơ sở massage Tân Hoàng Phát.



Tic-kê phòng Vip luôn đắt gần gấp đôi so với tic-kê phòng thường.

Bù lại, khách có phòng xông hơi, tủ đựng quần áo và nhiều trò vui mà khách đi phòng thường không có được.

Thiết kế phòng Vip rộng và đẹp hơn phòng thường. Thái độ phục vụ đối với khách Vip cũng tốt hơn.

Trong phòng Vip, thường khách sẽ được các nữ nhân viên… tắm sau khi xông hơi. Tắm thật, tắm trẻ con như thế nào thì khách sẽ được nữ nhân viên tắm cho y chang thế ấy.

Gần như, tất cả các phòng Vip đều có dịch vụ này. Chứ không, ai lại bỏ tiền để đi phòng Vip.

Có những cơ sở massage, vé vào phòng Vip là khoảng 350 nghìn. Còn lại, tầm 200 nghìn cho một lần làm Vip. Xét về nhan sắc, nhân viên ở phòng Vip bao giờ cũng xinh hơn nhân viên ở phòng thường. Nhớ hôm đi phòng Vip tại cơ sở massage nổi tiếng tại quận 1 để xác tín tư liệu, tôi phải giãy người lên trước màn "Anh để quần áo đây, vào bồn tắm để em thư giãn cho". Thấy tôi từ chối quyết liệt, nữ nhân viên số 16 cười bảo: "Pêđê à". Tôi im lặng, không đáp từ.

"Số 16" (tôi gọi nữ nhân viên mang số 16 thế) quê ở Sóc Trăng, lên đây làm việc đã hơn năm. "Số 16" bảo, "số 16" vừa sắm cho cha mình ở quê cái xe gắn máy hết hơn 20 triệu. Cha của "số 16" vui lắm.

"Số 16" thuê nhà ở quận 4, đến ca thì đón xe ôm sang cơ sở massage, làm xong về lại nhà trọ. "Số 16" hỏi tôi làm nghề gì, tôi trả lời: "Điều này có quan trọng không?". "Số 16" có vẻ không vui, nói: "Thì hỏi cho dễ nói chuyện". Tôi đáp: "Ừ, anh làm nghề chạy taxi. Khách muốn đi chơi, sẵn tiện mua vé cho anh luôn". "Vậy, anh hay đến đây lắm hả?", "Số 16 " hỏi tiếp. "Thi thoảng, khi nào khách cho vô thì anh vô".

"Anh toàn nói xạo. Anh mà hay vô đây, không mắc cỡ vậy đâu. Em làm, có nhiều ông khách, vừa thấy em là nhào lên như 10 năm rồi không gặp phụ nữ, chứ đâu có e thẹn như anh", lời của "số16".

"Số 16" kể thêm nhiều câu chuyện khác. Tính tôi hay buồn, nghe chuyện của "số 16" lại buồn hơn. Biết rằng, chuyện của 16 có cái tin được, có cái không nên tin. Nhưng, dẫu cho tin hay không tin đi chăng nữa, thì buồn vẫn buồn.

Tôi ghi lên phiếu số tiền boa 300 nghìn, "số16" ngạc nhiên "Cho em nhiều vậy. Có làm gì đâu mà cho nhiều vậy". "Tiền của anh đâu, tiền của khách đi taxi. Em lấy đi, tiền của thiên hạ không cần tiết kiệm".

"Số16" ấp úng, xin tôi số điện thoại. Lý do "Anh dễ thương, lâu lâu em gọi cho anh nói chuyện". "Thôi, em mà gọi thì có một người sẽ hết dễ thương". "Ai vậy anh?". "Bà xã của anh", tôi vừa đáp vừa rời khỏi phòng.

Tình thật thì rời khỏi phòng massage Vip, cảm giác được chiều chuộng cũng khiến mình cảm thấy sao sao đó. Theo lời của "số 16" thì khoản tiền boa của khách cho nữ nhân viên, chủ cơ sở giữ lại khoảng 30% tùy thuộc vào giao kèo của nữ nhân viên và chủ cơ sở trước khi bắt đầu làm. 1 ca làm của nữ nhân viên massage kéo dài từ 18 giờ cho đến sáng hôm sau. Nhân viên làm ca đêm có nhiều tiền boa hơn nhân viên làm ca ngày.

Có cơ sở massage phục vụ khách 24/24. Thậm chí, sau khi massage xong, khách mệt muốn có chỗ ngủ lại, cơ sở massage sẽ cho khách ngủ miễn phí tại chỗ.

Khách ngủ trên chiếc ghế dài rất sạch, mỗi ghế được trang bị 1 tivi màn hình khoảng 10 inch, thêm chăn, nước uống miễn phí.

Thường, các chủ cơ sở massage có những mối quan hệ với nhau khá mật thiết. Cứ khoảng 3 cho đến tối đa là 6 tháng, các chủ cơ sở massage sẽ hoán chuyển nhân viên cho nhau. Gọi đại khái là đổi đào, nhằm tạo cảm giác mới lạ cho khách quen.

Ở một vài cơ sở massage vùng ven như Thủ Đức hay quận 9, còn nhiều màn thác loạn đến đỉnh điểm khác.

Quang cười ngất khi nghe xong câu chuyện tôi kể về lần đi massage Vip ấy. "Anh à, em thấy tướng anh vậy, em nghĩ anh cũng biết này biết kia dữ lắm. Hóa ra, anh nai không tả được. Anh lấy số điện thoại của thằng này, gọi cho nó xong anh muốn gì được đó". Số điện thoại Quang đưa cho tôi là của người tên Phi.

Phi nhấc máy rất nhanh, nghe tôi bảo là người nhà của Quang, Phi rất hồ hởi. "Anh cần mấy em, cứ cho em địa chỉ là em sẽ điều mấy em tới. Mà anh yêu cầu gì thì yêu cầu luôn một lần. Mắc công mấy em đến, anh không thích rồi đổi nhân viên, tốn thời gian lắm", Phi bảo.

Phi là một trong những tay điều đào có số má tại Sài Gòn. Gọi nôm na, nhân viên dưới tay Phi là những cô nàng massage tại nhà. Địa bàn hoạt động của Phi rất rộng, từ quận 1, quận 3, quận 5, quận 10, Bình Thạnh… đều có thể gọi cho Phi.

Giá của Phi đưa ra rất "chát", khoảng 1,3 triệu cho một lần cử nhân viên đến massage trong vòng 60 phút.

"Anh muốn ở nhà hay ở phòng khách sạn gì đều được. Cho em địa chỉ, em sẽ cho mấy em đến", Phi nói. "Ờ, anh cần một em. Trẻ, nhìn xinh tươi một chút. Tiền bạc thì sao em?", tôi hỏi. "Dạ, như cũ. 1,3 triệu cho 60 phút. Anh vui vẻ được 1 lần hay nhiều lần là tùy anh có dẻo miệng với em nó hay không. Sau khi xong việc, anh đưa tiền cho em nó giúp em luôn, nhé", Phi trả lời.

Đi một mình thì mắc cỡ, tôi rủ thêm Quang theo. Quang rất hào hứng… Khách sạn nằm trên đường Phan Xích Long, quận Phú Nhuận, trung tâm khách sạn tính giờ của Sài Gòn.

"Cho anh 2 phòng, tính giờ. Xíu bạn của anh tới, em nhớ cho lên", Quang nói với cô nhân viên phục vụ.

Tiếp đến, gọi cho Phi. "O.k, anh. Tối đa là 30 phút sẽ có người phục vụ hai anh".

Vào phòng nằm đợi, vừa đợi vừa hồi hộp. Nhìn điện thoại, khi cái hẹn 30 phút chưa đến thì đã có tiếng gõ cửa. Cô gái có khuôn mặt trẻ măng, mặc váy ngắn áo thun, nhìn xinh ỏn ẻn "Chào anh, anh Phi bảo em đến".

Phòng bên kia, Quang nhắn tin: "Em của anh o.k không?". "Cũng o.k", tôi hồi đáp.

Cô gái giới thiệu mình tên là Tuyết. Giới thiệu vậy biết vậy, chứ ai lại đi kiểm tra chứng minh nhân dân xem cô bảo tên thật hay tên giả. Đó là điều không quan trọng.

Tuyết nhìn tôi, đề nghị, anh muốn tắm chung hay là muốn tắm riêng. Tôi phản ứng yếu ớt, anh tắm rồi, em tắm đi. Tuyết nở nụ cười rất khó hiểu.

Từ phòng tắm trở ra, Tuyết lại hỏi: "Anh muốn vui trước hay massage trước". "Massage đi em. Hôm nay, anh rất mệt", lại trả lời rất yếu ớt.

Tuyết bôi lên lưng tôi loại dầu nóng hơi nhơn nhớt, vừa xoa bóp vừa nói những câu chuyện tào lao. Câu chuyện nào cũng gợi hướng người ta đến cảm giác của một màn hưng phấn thoáng chốc.

Tôi vừa nằm vừa suy tính cách trả lời Tuyết như thế nào khi Tuyết yêu cầu điều đã thỏa thuận với Phi. Massage xong, Tuyết gợi ý: "Vui nhé, anh". Chưa biết tính sao thì may là tôi có điện thoại.

"Việc gấp, đang rất gấp. Anh về cơ quan đây. Tiền của em anh để trong hộc tủ, em lấy giúp anh, nha", tôi mừng như chưa bao giờ được mừng.

Tuyết lấy tiền, bỏ đi không phản ứng gì. Nhắn tin lại cho Quang: "Anh về trước. Anh thanh toán luôn tiền phòng cho cả hai rồi. Gặp em sau".


BVN-TH


Ngôi làng lấy chồng chung ở Nam Định


Có rất nhiều đứa trẻ nơi đây luôn mang một câu hỏi thường trực trong đầu rằng: “Bố mình đi đâu? Bao giờ bố về?” và thậm chí cả: “Bố có hình dáng như thế nào?”… Chúng chỉ biết hỏi mẹ, nhưng sẽ chẳng bao giờ nhận được câu trả lời. Bản thân các bà mẹ của những đứa trẻ nơi cũng mang đau đau một nỗi tơ vò trong lòng.



Họ bất lực nhìn chồng xây dựng gia đình với những người khác, đau đớn nhìn những đứa trẻ chịu cảnh “mồ côi” khi bố chúng vẫn còn sống trên đời…
Họ bất lực nhìn chồng xây dựng gia đình với những người khác, đau đớn nhìn những đứa trẻ chịu cảnh “mồ côi” khi bố chúng vẫn còn sống trên đời…



Tôi tìm về làng Quyết Thắng (xã Giao Tiến, huyện Giao Thủy - Nam Định) bởi nghe tiếng đồn về một làng quê bị gọi là… làng vợ bé. Là một làng quê thuần nông như bao làng quê khác nhưng ở Quyết Thắng lại có không ít người phụ nữ rơi vào cảnh một ông hai - ba bà.

Đàn ông ở Quyết Thắng phần đông đi làm ăn xa nhà, và trong số những hệ lụy kéo theo, đó là việc nảy sinh tình trạng phức tạp về hôn nhân.

Chuyện đàn ông con trai nơi đây có hai vợ, ba vợ đã trở nên qua đỗi bình thường và điều lỳ lạ là những người phụ nữ nơi đây cũng cắn răng chấp nhận cảnh “kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng”

Phụ nữ mất chồng

Tìm về Quyết Thắng, quang cảnh ngôi làng chẳng có gì đặc biệt, duy chỉ có điều, người ta rất khó nhìn thấy hình bóng những người đàn ông - những người chủ gia đình ở các ngôi nhà nơi đây.

Vào một cách ngẫu nhiên, một gia đình nằm ở giữa làng, ngôi nhà mái bằng nằm im ắng một cách vô hồn, trong đó chỉ có hai đứa trẻ và một người đàn bà khắc khổ. Tết vừa rồi là cái Tết thứ tư, chồng chị Nguyễn Thị Thơm vắng nhà.

Đứa con út của chị năm nay mới được 5 tuổi non, đau đớn thay, cho đến giờ nó vẫn chưa được nhìn thấy mặt bố vì từ lúc mang thai, chồng chị Thơm đã bỏ đi biền biệt. Bản thân chị cũng chẳng biết chồng mình đi làm ăn xa ở tận đâu, chỉ thi thoảng nhận được vài trăm nghìn từ bưu điện do anh ấy gửi về để nuôi con.

Chồng vắng nhà, ba mẹ con chị Thơm sống lay lắt dựa vào vài sào ruộng, mảnh vườn nhỏ và cùng ngậm ngùi bước qua thời gian một cách đầy miễn cưỡng.

Kể về câu chuyện của gia đình mình, chị Thơm bảo rằng, nếu mà biết được chồng đi làm ăn xa mà mất hút như vậy thì chị sẽ chẳng bao giờ cho đi. Dạo đầu những năm 2000, khi hai vợ chồng mới cưới, chuyển ra ở riêng với hai bàn tay trắng, với mấy sào ruộng, cuộc sống gia đình chị Thơm gặp rất nhiều khó khăn.

Dù cả hai vợ chồng đã cố gắng hết sức lao động nhưng cũng chẳng đủ ăn vì ruộng ít lại không có việc làm thêm. Chồng chị Thơm tính chuyện lên Hà Nội kiếm việc làm cùng với mấy người trong làng nhưng cũng chẳng mấy khả quan vì không có việc.

Đứa con đầu lòng sinh ra kéo theo biết bao khoản chi tiêu khiến cho kinh tế gia đình chị Thơm càng trở nên lao đao.

Trong lúc túng bấn như vậy, chồng chị Thơm được một người quen giới thiệu cho công việc làm ăn ở vùng Tây Nguyên, tuy xa xôi nhưng thu nhập khá cao. Hai vợ chồng bàn đi tính lại với nhau và quyết định sẽ thử một lần xem sao, nếu may mắn sẽ thoát cảnh khó khăn.

Chồng đi xa, chị Thơm ở nhà một mình lo chăm sóc con nhỏ và quán xuyến việc gia đình. Những tháng đầu tiên khi mới đi làm, chồng chị gửi tiền về rất đều đặn, cứ đi làm cả năm chỉ đến Tết mới về với gia đình.

Tuy sống xa chồng, thiếu thốn về mặt tình cảm nhưng chị Thơm vẫn chấp nhận vì nghĩ rằng, nếu cứ ở nhà, no đủ tình cảm nhưng kinh tế lại khó khăn thì chẳng mấy chốc cũng trở thành mâu thuẫn. Xác định tư tưởng như vậy nên chị Thơm chẳng bao giờ suy nghĩ sẽ đến một ngày mình mất chồng như bây giờ.

Cho đến khi chị sinh đứa con thứ 2, Tết năm đó anh về và đi biền biệt cho đến tận bây giờ vẫn chưa về để nhìn mặt con. Thấy chồng đi xa lâu không về, chị Thơm gọi điện vào hỏi thăm tình hình, mỗi lần như vậy chồng chị chỉ nói rằng vì bận công việc quá nên không thể về.

Một rồi hai đến ba cái Tết không thấy chồng về, chị Thơm cảm thấy thắc mắc và khó hiểu. Cho đến khi nghe một người trong làng từng đi làm cùng với chồng mình nói rằng, anh ấy đã có vợ hai ở trong Tây Nguyên, chị Thơm như chết lặng trong sự thất vọng.

Chị cứ cầu mong những câu nói của người kia chỉ là bông đùa vì bấy lâu nay chị vẫn mang một niềm tin sắt đá rằng chồng mình là một người rất chung thủy.

Cho đến khi 5 cái Tết trôi qua vẫn chưa thấy chồng về nhà, chị Thơm đã dần hiểu được rằng, những lời nói của người quen kia hoàn toàn là sự thật. Việc liên lạc với chồng đối với chị Thơm giờ cũng là hết sức khó khăn.

Số điện thoại trước chẳng hề liên lạc được, chị cũng chẳng biết hiện tại chồng mình đang làm ăn ở nơi đâu, còn sống hay đã chết. Đối với chị Thơm lúc này, chị chỉ quan trọng nhất đến việc nuôi dạy các con.

Cuộc sống của ba mẹ con chị trông cậy hoàn toàn vào vài mảnh ruộng, thi thoảng chị đi làm thuê cho bà con trong làng kiếm vài chục nghìn để có tiền đóng học cho con. Cuộc sống của mẹ con chị Thơm cứ tiếp tục với nỗi đau, sự thất vọng về người chồng xa biền biệt không biết bao giờ mới trở về.

Những đứa trẻ “mồ côi” cha

Theo thống kê của chính quyền nơi đây, có tới hơn 80% đàn ông trong thôn là đi làm ăn ở các thành phố, tỉnh thành khác. Trong số này, phần đông là những người lập nghiệp ở các tỉnh miền Nam, phần còn lại là ở Hà Nội.

Chuyện những người đàn ông nơi đây đi lấy vợ hai, vợ ba tuy chính quyền chưa có sự thống kê cụ thể nhưng nó diễn ra một cách tương đối phổ biến.

Dù những người làm nhiệm vụ chức năng rất muốn vào cuộc để bảo vệ quyền lợi cho những người phụ nữ nơi đây nhưng cũng không tìm ra một phương pháp khả quan vì đa số chị em nơi đây đều sống một cách cam chịu và an phận.

Với suy nghĩ như vậy nên những người đàn ông ở Quyết Thắng càng lấn tới và học đòi nhau trong việc đi tìm kiếm vợ lẽ cho mình ở nơi khác.

Chuyện những người phụ nữ nơi đây rơi vào cảnh đau khổ hẳn đã rõ nhưng phía sau đó, những đứa trẻ nơi đây cũng phải chịu biết bao nhiêu thiệt thòi vắng bóng sự chăm sóc của người cha. Đã 4 năm nay, em Trần Thị Thảo (tên thật đã được thay đổi) không nhìn thấy mặt cha.

Bố đi biền biệt, mẹ thì mải lo kiếm tiền nuôi sống gia đình nên chẳng mấy khi có thời gian quán xuyến, chăm sóc các con nên em phải sống trong cảnh thiếu thốn tình cảm. Ngoài việc lo lắng việc học tập của mình, Thảo còn phải lo chăm sóc cho đứa em học lớp một của mình.

Cô bé học lớp 5 này, tuy dáng vóc còn rất bé nhỏ nhưng đã biết lo liệu công việc trong gia đình. Thảo bảo rằng, mẹ cứ đi làm từ sáng sớm cho đến tận tối muộn mới về. Chính vì vậy, Thảo phải tự chăm sóc cho bản thân và còn phải lo việc chăm sóc cho em.

Cô bé tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã rất tháo vát, từ việc thổi cơm, quét dọn nhà cửa cho đến việc chăm sóc cho đứa em nhỏ, Thảo đều thực hiện một cách chu toàn. Nhìn hai chị em Thảo ngồi lặng lẽ giảng bài cho nhau trong ngôi nhà lạnh lẽo, ai nấy cũng phải cảm thấy có phần xót xa.

Ở Quyết Thắng, những trường hợp các em nhỏ “đảm đang trước tuổi” là một chuyện hết sức bình thường. Chúng dường như phải tự điều khiển và thích ứng với cuộc sống khó khăn của mình. Có rất nhiều đứa trẻ nơi đây luôn mang một câu hỏi thường trực trong đầu rằng:

“Bố mình đi đâu? Bao giờ bố về?” và thậm chí cả: “Bố có hình dáng như thế nào?”… Chúng chỉ biết hỏi mẹ, nhưng sẽ chẳng bao giờ nhận được câu trả lời. Bản thân các bà mẹ của những đứa trẻ nơi cũng mang đau đau một nỗi tơ vò trong lòng.

Họ bất lực nhìn chồng xây dựng gia đình với những người khác, đau đớn nhìn những đứa trẻ chịu cảnh “mồ côi” khi bố chúng vẫn còn sống trên đời… Nghĩ vậy, đau đớn vậy nhưng phụ nữ nơi đây cũng chỉ biết an phận với cuộc sống của mình và chẳng thể nào tìm ra được lối thoát cho mình.

Phụ nữ ở ngôi làng này vì hoàn cảnh kinh tế quá khó khăn mà cũng dần dần tìm ra thành phố đến kiếm việc làm.

Để có tiền trang trải cuộc sống, lo tiền ăn học cho các con, phụ nữ Quyết Thắng phải tự thân vận động, họ biết rằng, chẳng thể nào trông chờ vào người chồng đi xa nữa, để các con không phải chịu cảnh đói rách, họ phải lăn lộn với cuộc đời.

Và như vậy, làng Quyết Thắng chỉ còn sót lại những đứa trẻ bất hạnh. Trong giấy khai sinh của những đứa trẻ nơi đây đều có đủ cha và mẹ, nhưng kỳ thực trong cuộc sống chúng đang rơi vào tình cảnh “mồ côi” một cách đầy đau khổ.

Chúng còn quá trẻ để nhận biết những nỗi đau, nhưng mỗi ngày trôi qua, những đứa trẻ ở Quyết Thắng đều phải tự chăm sóc bản thân của mình để bước qua ngày tháng.



BVN-TH
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12654)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 9095)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 6674)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 7114)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 5909)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…