DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,421,552

Chuyện VN: Nhậu cùng... “lady” - "Phi đội" nhảy tàu

Tuesday, February 28, 201212:00 AM(View: 8220)
Chuyện VN: Nhậu cùng... “lady” - "Phi đội" nhảy tàu

Nhậu cùng... “lady”


Những “lady” trước giờ tiếp khách tại quán Jee, đường Phạm Ngũ Lão, Q.1.

Những “lady” trước giờ tiếp khách tại quán Jee, đường Phạm Ngũ Lão, Q.1.



Các "lady" mặc quần áo siêu ngắn, siêu mát để có thể phục vụ khách vui vẻ "tới bến". Đó là cách gọi dành cho nữ tiếp viên tại những quán karaoke chuyên phục vụ khách nước ngoài ở TPSG. Gần ba tháng thâm nhập dịch vụ này, hai nữ PV kể lại câu chuyện của người trong cuộc.


Ăn chơi "đốt tiền": Nhậu cùng... “lady”, An ninh - Hình sự, karaoke, te nan xa hoi, an choi, dich vu an choi, bao, te nan

Các “lady” xếp hàng cho các ông khách ngoại chọn lựa tại quán Migi, đường Phạm Ngọc Thạch, Q.3.



Các quán dạng này tập trung nhiều nhất ở địa bàn trung tâm TP với gần 50 quán và khách phần lớn là người Hàn Quốc, Đài Loan (Trung Quốc), Nhật Bản, Trung Quốc, Singapore... sẵn sàng vung hàng ngàn USD cho những cuộc ăn chơi.

“Đặc sản”

Hơn 8g tối, quán Jee trên đường Phạm Ngũ Lão, Q.1 trở nên nhộn nhịp khách nước ngoài (hầu hết là người Hàn Quốc, Nhật Bản...) ra vào. Máy lạnh mở hết công suất nhưng không khí vẫn ngột ngạt khi hơn 30 “lady” chen chúc nhau trong phòng chờ chỉ rộng chừng 20m2. Những cô đào trẻ măng, hầu hết mới 18-19 tuổi, vóc dáng thon thả trong những bộ đầm hở hang tất bật trang điểm chuẩn bị một đêm mua vui cho khách. Bỗng có tiếng loa vang lên từ bộ đàm: “Con gái lên chào bàn, con gái lên chào bàn...”.

“Ai đi khách được qua bên phải, ai không đi được qua bên trái nghe mấy em” - bà Hoàng, quản lý quán, nói to. Ngay lập tức hầu hết các cô gái trẻ dạt về phía bên phải, nhóm không đi khách được chỉ còn lại vài người. Thấy tôi là nhân viên mới, có vẻ ngơ ngác, bà Hoàng gọi lại: “Bé mới làm đi chơi được không em?”. Cô gái đứng cạnh hích vào vai tôi: “Đi được là ngủ với khách đó, chiều khách tới bến đó nghen”...

Trong căn phòng máy lạnh trang bị dàn karaoke lúc này đã có vài ông khách nước ngoài, bà Hoàng nói lớn: “Tất cả các em xin chào”. Chúng tôi bước đến cúi rạp mình, đồng thanh nói “Xin chào” bằng tiếng Việt và tiếng Hàn mà các “lady” đều phải học trước khi được nhận. Các ông khách cười hả hê, một ông đứng dậy nói bằng tiếng Việt lơ lớ: “Đẹp, đẹp...” rồi đi vòng quanh ngắm nghía các “lady” một cách kỹ lưỡng. Ông ta thò tay vào ngực một cô gái ăn mặc rất bốc lửa rồi quay qua nói với quản lý bằng tiếng Hàn. Người quản lý quay sang: “Tí em có đi khách sạn với ổng được không?”. Nhận được cái gật đầu của cô gái, ông ta kéo cô về bàn ngồi với mình...

Siêu lợi nhuận

Theo ông Duy, quản lý một quán “đặc sản” karaoke - lady trên đường Ngô Văn Năm, Q.1, khoảng hai năm gần đây các quán dạng này ra đời ngày càng nhiều vì thu được siêu lợi nhuận. Bình quân mỗi nhà hàng có 7-10 phòng, mỗi phòng thấp nhất cũng lời 200-1.000 USD/lần tiếp khách từ tiền thuê phòng, tiền bia, tiền mồi...

Mỗi đêm một phòng có thể tiếp 3-4 lượt khách vì thường khách ngồi không lâu. Do vậy, một số quán đông khách có khi thu được khoản tiền lời hàng chục ngàn USD/đêm. Trong khi đó, quán lại không phải trả cho các “lady” đồng nào nên không cần ép nhân viên uống bia cũng như không khấu trừ hay ăn chia tiền “đi khách” của họ như các quán bia ôm phục vụ khách trong nước. Người quản lý ngoài lương được trả đều có thêm khoản tiền khách “bo” khi giới thiệu “lady”, bình quân 2-3 triệu đồng/đêm.

Để thu hút khách, một số quán karaoke - lady còn có hệ thống chân rết đi săn lùng “lady” mới tại các trường đại học, cao đẳng và các tỉnh. Nghề “lady” được giới thiệu như một nghề sang trọng, chỉ chuyên giao tiếp với người nước ngoài, thu nhập rất cao.

Một số quán còn có một vài “ngôi sao” làm đinh từng là người mẫu, diễn viên hạng hai, hạng ba để “tiếp thị”. Nhưng thu hút khách ngoại nhất vẫn là những sinh viên trẻ, đẹp, đang học năm 1, năm 2 các trường đại học, cao đẳng. “Luôn có sự cạnh tranh gay gắt giữa các quán, “lady” thuộc hàng “sao” của quán này chạy qua quán khác sẽ được mời chào, ưu đãi giới thiệu cho khách là hàng đại gia, hàng VIP và nhiều ưu đãi khác” - ông Hùng, quản lý một quán karaoke - lady trên đường Đặng Thị Nhu, nói.

Xôm tụ không kém, quán Migi trên đường Phạm Ngọc Thạch, Q.3 được giới “lady” rỉ tai là một trong những quán đông khách và nhiều “lady” nhất hiện nay. Quán chỉ có 10 phòng karaoke nhưng có thời điểm “lady” trên 70 người. Tại đây có bốn quản lý, hai người Hàn, hai người VN luôn sẵn sàng hướng dẫn các “lady” đáp ứng mọi yêu cầu của khách khó tính nhất. Các cô gái được nhận vào sẽ được tập huấn vài câu tiếng Hàn, tiếng Nhật, tiếng Anh để xã giao cơ bản. Điều kiện để được tuyển là phải có ba vòng cực chuẩn, “chịu chơi”, hầu hết có thể “đi khách” được, trừ những lý do bất khả kháng.

Hằng đêm tại những “thiên đường vui vẻ” này khách ra vào tấp nập, thường đi theo nhóm 4-5 người, có những nhóm khách đi hàng chục người, được phục vụ rượu ngoại, bia và vài món nhậu như mực, đậu phộng, trái cây... Khách muốn “đi chơi” với “lady” đều được quản lý thỏa thuận giá trước, nhưng phải chờ “lady” hết giờ làm. Khách gồm đủ loại thành phần, quốc tịch nhưng đông nhất vẫn là người châu Á. Phòng ốc hầu hết thiết kế theo phong cách Hàn Quốc, Nhật Bản..., dàn âm thanh vô cùng hiện đại. Nếu khách không muốn hát karaoke mà thích nhảy thì mỗi phòng có thể biến thành một bar nhỏ để đáp ứng.

Chỉ cần ngồi khoảng một giờ, uống một chai rượu hoặc vài lon bia, vài đĩa mồi, hóa đơn thấp nhất đã 300-400 USD. Tại những phòng VIP dành cho các nhóm khách hơn chục người, hóa đơn bình quân phải 2.000-3.000 USD/giờ.

“Bia ôm... ngoại”

Lê Hồng Liên, một “lady” làm việc tại một quán trên đường Đặng Thị Nhu, Q.1, khẳng định thực chất công việc của các cô cũng chỉ là “tiếp viên bia ôm” và “đi khách”. Nhưng làm ở các quán này vừa sang trọng lại được rất nhiều tiền, khách là người nước ngoài nên không sợ gặp người quen. Khi “đi chơi”, khách thường rủ về nhà họ thuê chứ không đến khách sạn nên cũng an toàn.

Khoản tiền thu được khá lớn khiến nhiều cô gái đổ xô đi làm công việc này. Mỗi “lady” chỉ cần ngồi bàn ít phút đã có ít nhất 300.000-400.000 đồng tiền “tip”, còn chuyện có thể nhận 100-200 USD khi tiếp một bàn là bình thường. Khách nước ngoài cũng không ép “lady” uống rượu, bia quá nhiều. Nếu khách làm quá, “lady” có thể bỏ ra ngoài mà vẫn có tiền “tip”.

Đổi lại, các “lady” phải ra sức chiều lòng khách, nhẹ nhàng thì cho nắm tay, ôm ấp, mạnh bạo thì hôn hít, sờ soạng, “show hàng”... “Không cho “dê” thì có khi nó chỉ tip 300.000-400.000 đồng, mất công ngồi bàn lắm” - Thảo, một “lady” ở quán Jee, dặn chúng tôi điều cơ bản nhất của công việc.

Mỗi quán đều có “chiêu” riêng để hút khách. Quán Migi có quy định riêng về đồng phục dành cho “lady”. Tất cả đều mặc vest ngắn, nhiều cô chỉ mặc áo ngực phía trong để “tự giới thiệu” trong cổ áo khoét sâu. Quán này có khá nhiều sinh viên và đều biết nói tiếng Anh nên lúc nào cũng tấp nập khách ngoại.

“Đi” với khách nước ngoài nên tiền cũng được tính bằng USD, giá thấp nhất cho một “dù” bình quân 100-200 USD. Nếu là sinh viên, tuổi 18-19, đẹp, giỏi tiếng Anh, là dân miền Trung, miền Bắc có trường hợp lên đến 300-400 USD/lần. “Các ông khách ngoại rất thích “lady” là sinh viên, các cô gái quê miền Trung, miền Bắc vì lạ hơn các cô gái Tây Nam bộ nên “đi khách” rất được giá” - Lệ, sinh viên khoa du lịch một trường ĐH dân lập, “lady” quán Rosi, đường Phạm Ngũ Lão, lý giải.

Tại quán Migi, giá một lần “đi khách” về ngay là 100-150 USD. “Lady” chỉ “đi” sau 23g30. Người quản lý tên Huy của quán động viên: “Tụi em đừng ngại. Ở đây toàn là sinh viên, ban ngày đi học, ban đêm đến xin làm thêm rất đông. Kiếm vài chục triệu đồng mỗi tháng dễ dàng”. Còn quản lý quán Rosi báo giá thẳng thừng khi chúng tôi đến xin việc: “Làm ở đây không có lương nhưng thu nhập vẫn khủng. Ngồi bàn chớp nhoáng cũng được 300.000-500.000 đồng/lần. Còn “đi chơi” với khách là 80-120 USD, tùy thỏa thuận”. Tại nhiều quán, để tránh việc khách không trả tiền sau khi “đi chơi”, các “lady” có thể nhờ người quản lý thu phí trước. Ngồi bàn đối với nhiều “lady” chỉ để kiếm tiền lẻ, còn nguồn thu nhập chính chủ yếu là từ “đi khách”.




BVN-TH


"Phi đội" nhảy tàu


Tàu đến, hàng chục người cả phụ nữ và đàn ông í ới gọi nhau bám vào thành tàu rồi như những con sóc lọt qua ô cửa vào bán hàng rong cho khách. “Phi đội” nhảy tàu tồn tại ở thành phố Đà Nẵng hàng chục năm nay.



Từng người một chọn vị trí nhảy lên tàu.
Từng người một chọn vị trí nhảy lên tàu.



Rạng sáng, ga Kim Liên ở phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, nhộn nhịp với khoảng 50 người bán hàng rong mang theo mực khô, bánh kẹo, đồ lưu niệm… đứng đợi tàu. Khi toàn tàu Bắc - Nam vừa dừng, nhóm người tỏa đến các toa mời chào khách. Thi thoảng mới có hành khách hỏi mua con mực hay chút kẹo bánh về làm quà còn phần lớn đều lắc đầu từ chối. Có người chê hàng giả, không mua.

Tàu dừng khoảng 5 phút rồi lại hú còi chạy tiếp về phía đèo Hải Vân. Một số người nhảy lên khớp nối giữa các toa, mặc cho những âm thanh nghe đến nhức óc, gai người mỗi lần hai toa đụng vào nhau để tiếp tục bám tàu bán hàng. “Đó là tàu Thống Nhất chạy chậm, còn tàu SE chạy nhanh lắm, nhưng phải nhảy theo thì mới bán được hàng”, chị Mai, 45 tuổi, người gần 30 năm theo “nghiệp” nhảy tàu cho biết.

Quãng đường mưu sinh của nhóm người này khoảng 20 km từ ga Kim Liên ra ga Lăng Cô (Huế) và ngược lại. Hết giờ tàu dừng tại ga, họ lại lên cầu Nam Ô cách ga chừng một km để nhảy lên khi tàu đang chạy để bán hàng.

Đoàn tàu SE chạy qua, vì tốc độ nhanh nên mấy phụ nữ lắc đầu không dám nhảy. Riêng chị Gái vận hết sức mình, xách theo giỏ hàng đựng toàn đồ kỷ niệm làm bằng đá Non Nước nặng chừng 10 kg liều bám tay vào thành tàu rồi từ từ leo lên, rướn người về phía ô cửa toa tàu miệng tươi cười mời khách mua hàng. “Ngày nào về chân tay cũng đau ê ẩm cả. Nếu có nghề khác làm đủ tiền đong gạo ngày hai bữa thì tôi cũng chẳng liều với cái nghề này làm gì”, chị Gái tâm sự.

Theo chị Gái, bám thành tàu, nhìn xuống đất hoa hết mắt. Vì thế sau thời gian đu bám, mọi người cùng nhau leo lên nóc tàu nghỉ. Đoạn đường sắt qua đèo Hải Vân đi qua tới 6 hầm. Mỗi lần qua, họ cùng nằm rạp xuống nóc. Tàu đi vào hầm tối om, đinh tai bởi tiếng tàu chạm vào đường sắt và tiếng gió rít, cảm giác lạnh buốt sống lưng.

Mỗi lần qua đoạn đèo quanh co tàu giảm tốc độ, mấy phụ nữ nhanh chân nhảy xuống các toa qua ô cửa bán hàng, rồi lại leo lên nóc tàu trốn bảo vệ. “Mấy ông nhìn thấy là xua đuổi, nhảy vào giật hàng quăng qua cửa, thậm chí còn lấy giầy thúc vào người nên gặp bảo vệ là phải lo trốn”, chị Ánh, thở hổn hển khi vừa leo từ toa tàu xuống cho biết.

Trước đây tổ 14 phường Hòa Hiệp Bắc là vùng làm pháo nổi tiếng. Nhà nước cấm pháo, người dân thành thất nghiệp. Một vài người bám tàu bán hàng rong, thấy có lời, nhiều người bất chấp nguy hiểm làm theo và giờ đông đến mức tổ 14 này được gọi là “xóm nhảy tàu”. Có người gần cả đời bám đường tàu mưu sinh như bà Tư, năm nay tuổi đã 85.


blank
Họ bám theo tàu ngay cả khi đoàn tàu đang chạy. 


Hướng về phía đường tàu, anh Tý kể: “Ngày trước mẹ đi nhảy tàu bán kẹo bánh, năm lên 12, do không đi học nên tôi nhảy tàu đi lượm ve chai”. Anh Tý bảo nhảy tàu thì chẳng phải ai dạy, nhưng phải nhìn những người có kinh nghiệm nhảy trước rồi mới làm theo. “Lần đầu nhảy tàu, một đứa trẻ mới lớn như tôi, chân tay cứ run lẩy bẩy nhưng nhảy nhiều và đặc biệt là bị ngã nhiều nên giờ người lì dần. Tàu có chạy nhanh với vận tốc 30-40 km qua các đoạn cua tôi vẫn có thể tung người và bám được theo tàu”, anh Tý khoe.

Nhảy tàu chuyên nghiệp, nhưng với “phi đội” ở ga Kim Liên này, ai cũng từng ngã vài chục lần, thương tích đầy người. Anh Tý còn nhớ như in lần nhảy tàu cách đây hai năm. Do mải trèo qua cửa sổ vào toa bán hàng, chưa kịp trèo lọt người, tàu đi qua đoạn cầu sắt bắc ngang sông, anh bị quật mạnh vào thành cầu, đầu bê bết máu.

Bị choáng sau tai nạn, anh Tý vẫn rướn hết sức ghì chặt người vào thân tàu. “Đồng đội” biết Tý bị thương liều nhảy vào toa, chạy lên khoang lái xin thợ lái dừng tàu lại đưa Tý đi cấp cứu. “Tôi khâu gần chục mũi trên đầu, nằm viện cả tháng trời nhưng khi ra viện chẳng biết làm nghề gì nên lại quay về bám tàu bán hàng”, anh Tý nhớ lại.

Chỉ những vết sẹo chi chít trên tay chân, chị Phạm Thị Nguyệt, 47 tuổi, bảo: “Chị theo nghề này được mười năm thì cũng ngã tàu trên chục lần rồi. Ở đây ai đã nhảy tàu thì đều bị ngã cả. Có người làm xiếc, ngã xuống đường lại rướn người nhảy tiếp. Nhưng cũng có hai người về với ông bà rồi”. Chị Nguyệt kể cách đây khoảng chục năm, bà Đặng Thị Chín đang ngồi trên nóc tàu thì bị dây điện gạt trúng người, ngã xuống đất tử vong tại chỗ. Vài năm trước có cậu Tám nhảy tàu lên đỉnh đèo Hải Vân lấy củi chết do bất cẩn khi tàu đi qua hầm, lao mình vào vách đá.


blank
Và nằm gọn trên nóc tàu nghỉ lấy sức trèo vào các toa để bán hàng cho khách.




Nhiều chị em đi làm ôsin, tạp vụ cho các nhà hàng… Tháng 7/2010, phường liên hệ với công ty TNHH Bắc Đẩu (quận Sơn Trà) đưa người vào làm hải sản. Mấy ngày đầu phía công ty mang xe đến đón, số phụ nữ này đi làm nhưng những ngày sau đó họ phải thuê xe, thậm chí đi xe đạp gần 20 km đến công ty nên lại quay về với nghề cũ.




BVN-TH
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12650)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 9089)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 6669)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 7110)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 5902)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…