DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,533,484

Ảo Vọng Tuổi Trẻ - Duyên Anh (từ 13-17)

Tuesday, March 27, 201212:00 AM(View: 7683)
Ảo Vọng Tuổi Trẻ - Duyên Anh (từ 13-17)

Ảo Vọng Tuổi Trẻ


ao_vong_tt-content



Buổi sáng ở khu nhà ông Bôi thật vắng vẻ. Thái ngồi một mình. Anh rút thuốc hút liên miên. Từ ngày lìa rừng về đô thị hoạt động, Thái đâm nghiền thuốc lá. Phải suy nghĩ một chuyện gì là hút thuốc. Nằm ngửa trên ghế bố, anh nhả những vòng khói tròn. Rồi nhìn những vòng khói lên cao dần, lan tỏa, Thái thường khám phá được những kế hoạch mới làm điêu đứng cảnh sát, công an của ông Diệm.

Tuân theo đúng chỉ thị của Đảng, Thái đã kết nạp được một số anh em. Mỗi người trong nhóm Thái lại kết nạp thêm bạn bè, anh em thân tín. Thành ra nhóm anh gồm toàn những phần tử nhiệt thành, không cần đề phòng sự phản bội. Vụ tống tiền tại hiệu vàng Vạn Lịch đã khiến ông Hiển hết lời ca ngợi. Thái ghi tận vào tâm khảm câu so sánh của ông Hiển:

"Chú chơi không thua gì Ký Con". Nghe xong câu đó, Thái đờ đẫn cả người. Anh sung sướng muốn hét lên. Ít ngày sau, anh cơi thêm vài vụ tương tự để gây sự hào hứng cho các bạn mới. Thái cũng xúc tiến công việc in truyền đơn, làm báo quay rô-nê- Ô rồi bí mật nhét dưới ngăn bàn các trường trung học ở thủ đô. Mụch đích của đảng là gây một niềm tin tưởng mới trong đám người trẻ tuổi nhiều bất mãn, sẵn tinh thần cách mạng, ham những công việc nguy hiểm, thường là học sinh. Bởi vậy, nhóm của Thái đã làm thức dậy trong lòng họ những nỗi bất bình với chế độ hiện tại.

Anh đã nhóm chút lửa căm phẫn vào tâm hồn họ.

Và Thái đã thành công. Những truyền đơn, những bài báo chống đối chính phủ của anh là những đề tài được anh em học sinh thì thầm bàn tán. Tư tưởng cách mạng thấm dần vô đầu óc họ, Thái chỉ chờ đợi thế, anh tung người của anh vào các trường ghi tên theo học. Những người Thái chọn phải tỏ ra xuất sắc vài môn học. Đang học đệ nhị, anh bắt học đệ tam; đang học đệ tam, anh bắt học đệ tứ. Do đó, người của anh học lớp nào thường là cái đinh nổi nhất của lớp ấy. Khi người học trò giỏi dang và khiêm tốn thì bạn học tìm đến kết thân và ngưỡng mộ. Người học trò này nói gì là bạn bè nghe ngay, tin ngay. Dĩ nhiên, câu chuyện dần dần tới những tấm truyền đơn, những bào báo chống đối ông Diệm của đàng "Cách Mạng Dân Tộc".

Nhóm của Thái đã kéo dần lớp trẻ tới cạm bẫy. Không cần chơi như Hạo, không chơi như các hội kín ngày xưa. Thái kết nạp đảng viên hết sức khoa học. Chẳng bao lâu, tại mỗi trường trung học công, tư Sài Gòn đều có một chi bộ hoạt động dưới quyền điều khiển trực tiếp của nhóm Thái. Nhiều anh em say sưa lý tưởng đến độ đòi gặp mặt Thái. Có anh gặp Thái, biết sơ vài việc Thái làm, bèn tình nguyện thôi học, bỏ gia đình, sống trong bóng tối với Thái và làm bất cứ công tác nào Thái giao phó.

Ông Hiển bảo các anh là những cái đầu tàu kéo những đoàn toa của thế hệ. Bây giờ thái mới thấy đúng.

Anh thấy trách nhiệm của anh nặng nề vô cùng. Chiếc đầu tàu mà đi trật đường rầy thì cả đoàn tàu sẽ bò ra đường sắt mà đổ nát đau thương. Thái rất sợ đổ vỡ. Nên luôn luôn ông tìm gặp ông Hiển. Tiếc rằng ông Hiển ít khi gặp mặt anh. Ông chỉ ra chỉ thị bằng mồm, nhờ ông Bôi nhắc lại.

Ba hôm trước, ông Hiển tìm đến Thái. Ông nhắc lại chuyện trung ương đang thiếu phương tiện tài chính và kêu gọi các đảng viên mới nên đi làm cán bộ chính phủ một thời gian như ông đã nói với Hạo ở tiệm cà phê khách trú. Thái thấy ông Hiển nhận xét đúng. Dưới mắt Thái, ông Hiển đã trở thành thần tượng. Vị thần tượng của anh nhận xét có bao giờ sai. Thái chấp nhận lời yêu cầu của người lãnh tụ già.

Anh hỏi ý kiến anh em.

Trên năm chục người bằng lòng bỏ học hành để đi làm cán bộ, đi làm những hạt nhân cấy vào lòng đảng "Cần Lao" của Ngô Đình Nhu. Ông Hiển hẹn Thái hôm nay tới nhà ông Bôi cùng với Hạo, ông sẽ đưa hai anh tới một nơi bí mật làm lễ tuyên thệ.

Căn nhà ở tron một cái hẻm sâu, chung quanh toàn khách trú. Ông Hiển đậu xe tuốt ngoài đường. Ông dẫn hai anh lội bộ vô. Thoạt mới bước vào căn nhà, hai anh đều thấy một vẻ gì vừa âm u, rùng rợn, vừ trang nghiêm, đáng sợ. Chủ nhà cũng thuộc loại ông Bôi. Ông ta lăng xăng chào hỏi nhưng ông Hiển xua tay bảo im lặng. Một lát ông hỏi:

- Sửa soạn hết rồi chứ?

Ông chủ nhà kính cẩn đáp:

- Dạ xong rồi ạ!

- Ông bật đèn dùm đi.

Ông chủ nhà ngập ngừng:

- Da....., da..... hôm nay điện bị cúp.

- Thì thắp nến vậy.

Ông chủ nhà bỏ vào. Một lá ông Hiển và hai anh theo ông ta vào phía trong. Ông chủ nhà kéo tấm màn.

Ahi anh nhận ra ngay một bàn thờ tổ quốc bài vị rất sơ sài, dưới ánh sáng leo lét của hai cây nến, chân dung ông Trần, đảng trưởng đảng "Cách Mạng Dân Tộc"... mập mờ hiện ra dưới đảng kỳ. Đỉnh hương nhỏ lan tỏa khói hương. Khói quyện lấy đảng kỳ, lấy chân dung đảng trưởnng không chịu bốc lên vì căn nhà bí quá.

Cảnh trí chỉ có thế mà khiến hai anh hồi hộp vô cùng. Hai anh cùng tưởng chừng đôi mắt sâu thăm thẳm và sáng rực của đảng trưởng, người anh cả của cách mạng, đang toát ra những tia nhìn tha thiết chào đón hai đứa em út.

Ông Hiển nói:

- Chúng ta bắt đầu làm lễ. Trong hoàn cảnh này, lễ tuyên thệ sẽ thật giản dị và lặng lẽ. Nếu ở chiến khu của ta, anh cam đoan với hai chú rằng trong cuộc đời chỉ có một lần đáng sống thì đó là lần tuyên thệ dưới đảng kỳ.

Dứt lời, ông quay bảo chủ nhà:

- Ch tôi chén rượu nhỏ nhé!

Hai người dùng kim gài đầu chích vào ngón tay trỏ thật mạnh để máu chảy nhỏ giọt vào chén rượu. Hai anh cứ để máu chảy ra thật nhiều rồi in vào nền cờ. Như thế nghĩa là hai người đảng viên mới đã tình nguyện dâng máu mình cho lý tưởng, đã tình nguyện đem máu mình tô thắm màu cờ của đảng.

Ông Hiển nói:

- Ngày cách mạng của mình thành công, đảng kỳ sẽ dùng làm quốc kỳ bay phấp phới dưới trời Việt Nam. Hai chú có quyền tự hào rằng mình đã đổ máu cho sự phấp phới ấy.

Đặt ly rượu máu sát chân dung của đảng trưởng, ông Hiển nói:

- Nhân danh Đảnh, nhân danh Tổ QUốc, tôi chứng kiến buổi lễ tuyên thệ hôm nay của hai chú. Nào, bắt đầu từng chú một.

Ông Hiển móc túi đưa cho mỗi anh một tờ giấy đánh máy. Ông bảo:

- Điền tên tuổi các chú vào những chỗ trống.

Hai anh đỡ lấy, làm theo lời dặn của ông Hiển. Xong xuôi đâu đấy, ông Hiển dục Hạo quỳ trước bàn thờ tổ quốc và đọc những hàng chữ đánh máy sẵn ở tờ giấy mà ông vừa trao. Hạo tuyên thệ. Anh ngước nhìn đảng kỳ, nhìn chân dung đảng trưởng rồi mới đọc:

- Bắt đầu từ giây phút này, tôi, Nguyễn Văn Hạo tức Nguyễn Hạo 22 tuổi đã trở thành đảng viên của đảng "Cách Mạng Dân Tộc". Tôi nguyện sẽ trung thành tuyệt đối với lý tưởng của đảng, nguyện phụng sự đảng tới hơi thở cuối cùng. Tôi nguyện sẽ hy sinh xương máu của mình để hoàn thành cuộc cách mạng do đảng vận động, nguyện sẽ đặt quyền lợi của đảng trên quyền lợi cá nhân. Tôi nguyện sẽ tuân theo mọi mệnh lệnh mà đảng giao phó. Không sợ khó, không sợ khổ, bằng lòng xông pha vào những nơi nguy hiểm mà không đòi hỏi đảng phải đền đáp công ơn. Tôi tuyệt đối giữ bí mật cho lãnh tụ, cho cơ sở của đảng và phát huy chủ nghĩa của đảng. Dẫu bị bắt, bị tra tấn, tôi chỉ còn biết chết, nhất định không hé răng khai báo.

Nếu tôi phản bội đảng, phản bội lãnh tụ hay nửa đường bỏ rơi đảng không có lý do, tôi sẽ chịu tội phản đảng:

bị xử tử.

Hạo đọc xong, ông Hiển dục anh:

- Chú hớp nửa chén rượu máu đi.

Hạo nâng chén rượu thề, ực một hơi quá nửa. Rồi anh đứng lên, nghiêng mình trước đảng trưởng. Sau đó anh nhường chỗ để Thái tuyên thệ.

Thái cũng đọc những lời như trên. Chỉ khác tên tuổi và tên đảng. Buổi lễ tuyên thệ chấm dứt, ông Hiển nói:

- Nhân danh Đảng, nhân danh Tổ Quốc, tôi chấp nhận lời thề của hai chú và phong tuổi đảng cho hai chú.

Ông Hiển nhấn mạnh:

- Hai chú đã lên một tuổi đảng.

Và khuyến khích:

- Ráng làm cho tuổi đảng chồng chất trên đời mình.

Ông Hiển thổi tắt hai ngọn nến. Căn phòng tối mờ. Ba người kéo nhau ra nhà ngoài ngồi thảo luận chuyện gài cán bộ vào đảng "Cần Lao". Ông Hiển hỏi Thái trước:

- Chú cho biết tinh thần của anh em?

Thái đáp:

- Anh em rất sốt sắng.

- Họ chấp nhận điều kiện của đảng chứ?

Thái nhìn người lãnh tụ già, mắt anh ngời kiêu hãnh:

- Thưa anh, dĩ nhiên họ chấp nhận. Nhiều người muốn dâng hết cho đảng.

Ông Hiển nhếch mép cười:

- Bọn tuổi trẻ của thời đại đáng phục thật.

Thái tiếp lời ông:

- Vâng, họ đáng kính phục lắm. Có anh em con nhà khá giả, tương lai đầy rẫy, học hành đỗ đạt cao mà cũng dám hy sinh hạnh phúc của cá nhân mình cho lý tưởng chung của dân tộc. Thưa anh, nếu em nói không sai thì bất cứ thời đại nào chúng ta cũng thừa những con người dám làm những công việc vượt trên sức tưởng tượng của người khác.

Ông Hiển gật đầu:

- Chú nói rất đúng.

Quay sang Hạo, ông hỏi:

- Hạo nghĩ thế nào hở chú?

Hạo nói:

- Thưa anh, em đồng ý với Thái ạ!

Ông Hiển trở lại vấn đề:

- Chú Thái xúc tiến công việc tới đâu rồi?

Thái rút ở túi sau ra một bó giấy, trả lời ông Hiển:

- Mới có giấy khai sinh và ảnh của anh em.

Ông Hiển đỡ lấy bó giấy:

- Tốt lắm, chỉ cần thế thôi. Điều kiện nhận cán bộ của chính phủ Diệm hơi dễ dàng. Lúc đầu họ chỉ cần ba thứ:

Giấy khai sinh, ảnh và đơn xin việc. Sau này sẽ bổ túc hồ sơ sau.

Thái hỏi:

- Thưa anh, đơn xin việc để anh làm?

Ông Hiển đáp:

- Ừ, để tôi lo liệu, anh em chỉ việc ký tên thôi.

Chợt ông nói:

- Chú đã ghi số thể căn cước của anh em chưa nhỉ?

Thưa anh rồi ạ! Đằng sau mỗi tấm ảnh.

Ông Hiển có vẻ bằng lòng lắm:

- Bao nhiêu người cả thảy đây?

- Thưa anh chẵn năm chục.

- Chú không ép buộc người nào chứ?

- Dạ không.

- Đảng không ép buộc ai khi người ấy chưa tuyên thệ, chưa hiểu hết chủ trương của đảng.

- Thưa anh, những người của em đều tình nguyện cả.

Thế thì tốt lắm, anh rất cám ơn chú. Còn chú Hạo?

Hạo cũng lôi ra một bó giấy. Anh nói:

- Em có bốn chục người thôi. Nếu anh cần thêm em sẽ lo liệu sau.

Ông Hiển lắc đầu:

- Đủ lắm rồi. Mình có ngót 100 cái nhân vào lòng đất "Cần Lao". Nhân này nhất định sẽ không là...

nhân vị.

Ông Hiển khoái chí một câu đùa có ý nghĩa, ông tiếp:

- Không là nhân vị mà sẽ là... nhân của "Cách mạng dân tộc".

Hạo hỏi:

- Thưa anh, bao giờ họ khởi sự đi làm?

- Nội trong tuần này.

Em hỏi để còn tính toán những vụ "làm ăn" khác.

Ông Hiển đề nghị:

- Bây giờ hai chú sống chung và hoạt động chung cho công tác kết quả hữu hiệu hơn.

Hai anh chỉ đợi ông Hiển đề nghị thế. Người nọ nhìn người kia, khẽ chớp mắt tỏ ý hài lòng.


Mấy tháng sau, bọn Sơn đã có mặt ở Chợ Mới. Anh Đăng cho người liên lạc với Huỳnh Văn Xiển. Lúc này sự liên lạc đã bắt đầu khó khăn. Chiến dịch tảo thanh quân phiến loạn, dồn đám tàn quân của Ba Cụt vào ngõ bí. Các đồn bót mọc lên rất nhiều khiến sự đi lại phải dè dặt chứ không tự do như trước nữa.

Tuy thế, bọn Sơn vẫn vào được mật khu của Huỳnh Văn Xiển. Hôm ấy, Huỳnh Văn Xiển xua quân đánh lén một cái đồn mới thiết lập nên bọn Sơn không gặp Xiển. Chỉ gặp Định. Đó là điều mong ước của Sơn. Thật ra Sơn cũng chưa muốn tiếp xúc ngay với Xiển. Vì anh chưa hiểu hắn ta ưa "ăn" món "thuốc" gì. Bốn người bạn trẻ, sau mấy tháng trời xa cách lại có dịp gặp nhau, ai nấy đều vui mừng khôn tả. Nhất là Định, Định đang cô đơn. Anh níu lấy Sơn hỏi thăm chuyện trên rừng:

- Các cậu chơi "hách" lắm phải không?

Sơn đùa bạn:

- Đâu hách bằng cậu được.

Định tròn mắt:

- Sao cậu biết tớ hách hơn?

Sơn nhún vai:

- Ông Hiển chứ còn ai cho biết nữa.

Định sung sướng lịm người. Thì ra, Đảng luôn luôn có những con mắt theo dõi công tác của từng đảng viên. Định không thể ngờ, tiếng tăm của anh lại vượt lên cả cao nguyên heo hút. Anh nắm tay Sơn, hỏi bạn:

- Ông Hiển cho cậu biết những gì?

Sơn chưa trả lời Định vì ông Hiển chưa cho anh biết những việc Định đã làm. Anh chỉ phong phanh nghe tin rằng Định cướp cạn nổi tiếng đến nỗi đám thuộc hạ của Huỳnh Văn Xiển lé hết mắt. Nhưng muốn làm bạn đỡ cụt hứng, Sơn phiệu:

- Ông Hiển bảo cậu chơi không thua gì bọn găng tơ bên Mỹ, cở Al Capone!

Định móc túi lấy hộp thuốc "com mèo" tặng bạn. Sơn hỏi:

- Sang thế?

Định cười:

- Sang chó gì, thuốc này ở biên giới rẻ mạt. Vả lại tớ đâu có mất tiền mua. Ở đây tha hồ hút thuốc "tư bản" chứ không phải hút thuốc đen như ở Ban Mê Thuột đâu.

Nãy giờ, Bách và Khải ngồi im nghe đôi đồng chí "tri kỷ" đấu, hai anh không hỏi han Định điều gì cả.

Định chợt nhớ ra, anh hỏi Bách:

- Tại sao bốn cậu Mạo, Huấn, Thịnh, Nhân không xuống đây cả thảy cho vui.

Sơn đưa mắt ra hiệu cho Bách và Khải. Bức thư ông Hiển viết cho các anh, tuy đã bị đốt đi, nhưng các anh còn ghi nhớ lời ông Hiển dặn dò. Đó là mệnh lệnh của lãnh tụ. Bất cứ đảng viên nào cũng phải tuân theo và thi hành cho đúng. Dù rất tin cẩn bạn, các anh vẫn không có quyền làm trái lời lãnh tụ. Bách đành kiếm cớ nói dối Định:

- Các cậu ấy chưa xong công tác.

Định hỏi:

- Công tác gì đấy?

Sơn trả lời thay Bách:

- Công tác gay go lắm. Ông Hiển chưa cho cậu biết à?

Định thành thực nói:

- Chưa, công tác gay go ra sao?

Sơn được dịp kể những chuyến băng rừng, vượt biên giới hiểm nghèo cho Định nghe. Định xuýt xoa có vẻ thèm thuồng lắm. Anh quên nhắc tới MẠo, Huấn, Thịnh và Nhân mà chỉ xoắn lấy chuyện buôn thuốc phiện lậu:

- Các cậu xực công an thế nào?

Chúng tớ xực bằng súng tiểu liên.

- Bọn nó chết nhiều không?

- Chết như rạ.

- Còn bên ta?

- Bên ta luôn luôn vô sự.

- Tuyệt quá nhỉ?

- Ừ, tuyệt lắm.

Sơn thuật lại những phút hồi hộp cần thanh toán bằng dao và tỏ ý tiếc không có Định tham dự. Khiến Định càng xuýt xoa:

- Giá có tớ, các cậu đỡ lo mục này nhỉ?

Sơn đáp:

- Nhất định rồi, giá có cậu, bọn nó thưởng thức cái chết êm hơn.

- Thế các cậu xực chúng nó bằng cách nào?

- Cũng bằng dao nhưng vất vả lắm. Chẳng tin cậu hỏi hai cậu Khải và Bách mà xem.

Khải tiếp lời Sơn:

- Vất vả thật. Giá có cậu...

Khải muốn nói , giá có cậu thì không gây ra tiếng nổ và Huấn và Thịnh đã không chết. Nhưng anh kìm được câu nói. Định hỏi:

- Giá có tớ thì sao?

- Thì chúng tớ đỡ vất vả. À, nghe nói cậu nhiều tài "cướp cạn" lắm phải không?

Định vỗ vai Khải:

- Sơ sơ thôi. Mới làm ăn chừng chục cú. Cú nào cũng trôi lọt cả.

- Thế là hách hơn chúng tớ rồi. Cậu kể sơ qua những vụ làm ăn cho chúng tớ rút kinh nghiệm đi.

Định cười:

- Lại xỏ nhau rồi.

Khải bào chữa:

- Đâu có, tớ nói thật mà.

- Được rồi, để đến tối. Tớ đã lo cho cậu và cậu Bách hai chiếc ghế bố tuyệt lắm. Hai cậu nên nghỉ ngơi đi. Tớ có việc cần thanh toán với cậu Sơn.

Khải thấy Định nói rất hợp lý. Anh thèm ngủ hơn thèm hút thuốc, nói chuyện. Nên Khải đồng ý ngay.

Anh kéo Bách theo Định. Chỉ chỗ và sai lính hầu cận săn sóc bạn, Định dẫn Sơn ra một khoảng xa. Cũng gần một giòng suối nhỏ, tâm sự.

Định kể chuyện chinh phục đám thuộc hạ của Huỳnh Văn Xiển bằng tài ném dao cho Sơn nghe. Định thú thật rằng, bị anh Đăng hích mạnh, tự ái của tuổi trẻ bốc lên, Định "sáng tạo" những vụ "cướp cạn" rất khoa học khiến Huỳnh Văn Xiển hết lời ca ngợi, từ chức thiếu tá, Xiển đã phong cho Định chức trung tá.

Định nói:

- Qùa miền Tây đấy Sơn ạ!

Sơn vỗ nhẹ vai bạn:

- Không chừng nay mai Huỳnh Văn Xiển dám phong cho cậu chức đại tá đấy.

- Chứ sao! Rồi ngày kia, nếu Xiển chết, tớ sẽ được đám thuộc hạc của hắn tôn làm "anh Hai". Và, lúc ấy, làm loạn thiên hạ chính là tớ.

- Thế mà tớ tưởng cậu không đủ "thớ" sống với bọn này.

Phải rồi, cậu đã bảo tớ chỉ đủ khả năng giết... cá lóc.

Sơn đùa bạn:

- Nhớ dai thế.

Lúc ấy những kỷ niệm của tháng ngày sống ở rừng đồi Ban Mê Thuột dần dần hiện ra rõ rệt. Bất giác anh lại thấy yêu Sơn vô vàn. Công tác cách mạng làm con người ta chai đá, nhiều khi quên hết tình cảm.

Đã có hồi Định ghét Sơn cay đắng. Bây giờ thì hết. Và bây giờ nếu có một đảng viên "công tử" nào mới nhập đảng, lại được Định "dẫn dắt", chắc hắn ta cũng sẽ ghét Định cay đắng.

Định nắm tay Sơn:

- Nhớ dai chứ. Hồi ấy, giá cậu biểu diễn cho tớ xem đường dao thấu phổi thì có lẽ tớ không chinh phục nổi Huỳnh Văn Xiển.

Định dẫn Sơn tới một căn nhà nhỏ ở chân núi. Đó là căn nhà riêng của anh, luôn luôn có một tên thuộc hạ của Huỳnh Văn Xiển đứng gác. Khi anh đến gần, tên thuộc hạ đang luyện ngón ném dao. Định bấm Sơn đứng im xem hắn trổ tài. Tên thuộc hạ có năm lưỡi dao. Hắn chôn một khúc cây lớn trước mặt, cách hắn chừng sáu thước, và lấy phấn vẽ hình ông Nguyễn Ngọc Thơ để làm mục tiêu phóng dao.

Tên thuộc hạ này cũng có đôi mắt hài hước. Hắn vẽ đôi mắt ông Thơ chiếc to chiếc bé. Ở ngực, hắn vẽ trái tim thật lớn rồi tô trắng xóa, ý nói tim ông Thơ là thứ tim đặc sịt chẳng có tình nghĩa chi ráo trọi. Trái tim đặc sịt ấy chưa được thưởng thức lưỡi dao nào. Vì hắn ta ném còn kém quá. Nhưng chunh quanh trái tim đã nát bấy. Định ghé sát tai Sơn nói nhỏ:

- Tớ cuộc với cậu nào?

- Cuộc cái gì?

- Bây giờ nếu thằng này phóng trúng mũi dao vào trái tim, thế nào nó cũng nhảy cỡn hét lên.

- Tớ không tin.

- Vậy cuộc đi?

- Chầu gì?

- Chầu gì cũng được.

- Nhớ đấy nhé! Khi tớ thắng cuộc và gặp hoàn cảnh thuận tiện hơn, tớ bắt khai cái gì cậu đừng có chối nghe.

- Đồng ý.

Hai anh lại đứng im xem hai tên thuộc hạ phóng dao. Muốn khỏi làm hắn cụt hứng, Định kéo Sơn núp sau một lùm cây. Tên thuộc hạ phóng đủ năm lưỡi song không lưỡi nào chịu trúng tim ông Thơ. Hắn kiên nhẫn bước tới khúc cây rút hết năm lưỡi dao ra. Và trở về chỗ cũ, bắt đầu từ lưỡi dao thứ nhất. Đến lưỡi dao thứ ba, quả nhiên tên thuộc hạ hét lên sung sướng. Hắn nhào nhanh đến khúc cây chiêm ngưỡng "tác phẩm" bất hủ của mình. Ngó trước ngó sau, hắn không thấy một ai để khoe. Hắn gật gù, lẩm bẩm tự khen mình hết lời.

Định hích khuỷu tay vào cạnh sườnn Sơn. Sơn nhìn anh, nháy mắt ra điều thua cuộc. Hai anh thoát khỏi lùm cây. Định lên tiếng:

- Giỏi quá ta!

Tên thủ hạ của Huỳnh Văn Xiển ngoảnh đầu lại. Mắt hắn sáng hẳn lên. Hắn chưa kịp nói gì thì Định đã nói trước:

- Chú cướp nghề của anh rồi.

Hắn líu ríu, cảm động khôn tả:

- Thưa..., thưa trung tá, mấy tháng trời mới trúng tim thằng phản bội.

Định vỗ vai hắn:

- Chịu khó tập nữa đi, tha hồ nổi tiếng.

Hắn lễ phép nói:

- Dạ, đàn em đâu dám qua mặt trung tá.

Hai anh bỏ tên thuộc hạ ngẩn ngơ với lưỡi dao trúng tim ông Thơ, đẩy cửa bước vô nhà. Sơn còn ngạc nhiên chưa hiểu tại sao tên thuộc hạ của Huỳnh Văn Xiển căm thù ông Nguyễn Ngọc Thơ thế, nên anh không ngó vội căn nhà của Định bài trí ra sao. Anh hỏi Định:

- Này, sao nó không vẽ hình ông Diệm?

- Nó thù ít.

- Tớ tưởng ông Diệm mới là kẻ thù chính chứ. Ông ấy đuổi chúng nó như đuổi gà con.

- Cậu ngây thơ thế?

- Ngây thơ gì?

- Chúng nó vẫn tin rằng ông Thơ dụ Ba Cụt r a hàng rồi tóm cổ dâng cho ông Diệm làm quà ra mắt cho sự nghiệp chính trị của ông ta sau này. Bởi vậy dù ông Diệm bác đơn xin ân xá của Ba Cụt, dù Ba Cụt chết chém bởi chính quyền ông Diệm, chúng nó vẫn không thù ông Diệm bằng thù ông Thơ.

- Chúng nó yêu Ba Cụt lắm à?

- Yêu hơn cả bố mẹ. Dưới mắt chúng nó, Ba Cụt là thứ thần tượng. Phải công nhận Ba Cụt là viên tướng tài, tuy học vấn ít. Bù vào đó ông ta coi thuộc hạ của mình như em út, ông ta thương yêu họ, ăn nằm với họ, chia xẻ vui buồn với họ. Và xông pha trong lửa đạn, ông ta hoàn toàn đi tiên phong, nêu cao ý chí đấu tranh cho họ. Vì thế họ vừa yêu mến, vừa kính phục ông ta.

- Lạ quá nhỉ?

- Chuyện miền Tây mà. Cậu phải sống lâu ở đây mới hiểu rõ tâm hồn của đám giặc cỏ này. Cũng anh hùng ra phết. Họ phục ai là ca ngợi liền. Đã phục, không bao giờ phản bội.

- Họ có phục cậu không?

- Dĩ nhiên là có. Nếu không, cái thớ tớ làm gì được mang lon... trung tá cố vấn. Tớ dặn cậu một điều để chinh phục tình cảm họ.

- Điều gì?

- Những người hiện chung sống với chúng mình đây đều có lần chiến đấu dưới lá cờ Ba Cụt. Họ ví Ba Cụt như Quang Trung. Ví thế là láo. Nhưng họ dốt, học ít lắm. Chính Huỳnh Văn Xiển cũng chưa qua lớp ba. Họ không biết Quang Trung ra sao cả. Vậy khi cậu nghe họ ca ngợi Ba Cụt và ví ông ta với Quang Trung, ráng mà nghe cho say sưa rồi lựa lời bốc thơm thêm vào, đừng tranh luận, đừng phản đối gì hết.

- Nếu phản đối?

- Thì tớ không bảo đảm tính mệnh cho cậu đâu.

Sơn cười:

- Cậu dọa tớ đấy hở?

- Không dọa đâu, bọn họ coi Ba Cụt như ông thánh, ông thánh rất thiêng. Họ có bổn phận đối phó với bất cứ ai xúc phạm tới ông thánh của họ. Tớ báo trước để cậu đề phòng kẻo có ngày chúng nó trục hết bọn mình ra khỏi đây thì Đảng khỏi nhờ.

- Yên chí mà, tớ sẽ nhớ điều cậu dặn.

Định vỗ mạnh vào lưng Sơn:

- Bây giờ cậu ngắm xem nhà tớ có đủ tiện nghi không?

Sơn quan sát môt lúc rồi chê:

- Thiếu điện.

- Cấn quái gì điện. Giặc cỏ xài điện phí của trời.

- Thiếu... đá cục.

Sơn có vẻ khoái chí lời chê của anh. Tưởng Định bí, nhưng Định cười ha hả:

- Đá cục, đâu có thiếu. Trong cái bình thủy của tớ lúc nào cũng đầy nhóc.

Định gọi tên lính hầu cận vào. Anh hỏi Sơn:

- Uống gì, Whisky soda hay Chianti?

Sơn đùa bạn:

- Của "cướp cạn" hở?

- Không, của tụi buôn lậu như các cậu cống hiến.

- Cậu mà cũng đòi chơi cái trò đòi tiền mãi lộ à?

- Tớ không.

- Thế ai?

- Thuộc hạ của Huỳnh Văn Xiển.

- Cậu khuyến khích chúng nó à?

Huỳnh Văn Xiển là một thứ tướng cướp thật thà. Ông ta không có lập trường chính trị nên không có thủ đoạn vặt. Bởi vậy Huỳnh Văn Xiển kể hết sự thất bại và hết lời ca ngợi Định. Anh đã khéo léo ăn nói khiến Huỳnh Văn Xiển bớt buồn. Nhân đó, Định giới thiệu ba đồng chí của anh.

Huỳnh Văn Xiển niềm nở chào hỏi Sơn, Bách và Khải. Ông ta bắt thuộc hạ của mình dọn dẹp cho mỗi anh một căn nhà riêng. Bắt đầu từ hôm ấy, các anh là những vị cố vấn quan trọng của loạn quân Huỳnh Văn Xiển.



Trong căn nhà nhỏ ở khu Bầu Sen, Hạo và Thái đang ngồi suy nghĩ trên mặt chiếc bàn tròn, tàn thuốc lá bừa bãi. Hai tách cà phê đã cạn. Các anh vẫn ngồi im. Thời gian trôi rất nhanh. Thái có vẻ sốt ruột, anh xem đồng hồ buột miệng:

- Năm giờ rồi. Sao mãi chúng nó không chịu tới?

Hạo thong thả đáp:

- Chúng nó sẽ tới. Nóng lòng làm gì.

Và để cho bạn quên những giây phút chờ đợi, Hạo bảo bạn:

- Chiều qua tớ gặp ông Hiển.

Thái hỏi:

- Ông ấy hài lòng không?

- Hài lòng lắm.

- Ông ấy cho biết bọn Sơn kéo hết về miền Tây với cậu Định rồi.

- Ông ấy có nói gì về hoạt động của Sơn ở cao nguyên không?

- Nói nhiều đến nỗi tớ thèm nhỏ rãi.

- Chắc lại vượt biên giới buôn thuốc phiện chứ gì?

- Đúng.

- Có được nổ súng không?

- Nổ như điên. Tớ khoái đánh công khai.

- Cậu ấy nổi tiếng lắm. Ai ngờ đâu "công tử" Định lại làm lé mắt tướng cướp Huỳnh Văn Xiển.

- Thế ông Hiển có hứa thêm gì sau vụ này của bọn mình không?

- Có. Ông ấy bảo chúng mình xuống với Định.

Thái búng tách một cái:

- Anh em lại được sống những ngày ở Ban Mê Thuột rồi.

Hạo nhếch mép cười:

- Đúng, nhưng gay go hơn.

Thái đùa:

- Gay go cũng chẳng sao, miễn là ăn cơm với cá lóc và đừng bị ăn canh cải với phó mát viện trợ Mỹ.

Hạo dụi mẫu thuốc lá. Hất hàm hỏi Thái:

- Còn chất hít không?

Thái móc trong túi quần ra một bao "Lucky":

- Còn nhiều, tha hồ hít.

Dạo này ông Hiển cấp cho mỗi anh sáu nghìn bạc. Các anh khỏi cần phải tự túc. Vừa dư dả tiền tiêu, vừa có nhiều thì giờ hoạt động. Ông Hiển biết rằng đã tới lúc các anh phải tung tiền. Ông cũng nói, đáng lẽ các anh nhận được hơn số bạc sáu nghìn đồng, song hoàn ảcnh hiện tại không cho phép. Riêng các anh, các anh cảm thấy số tiền mà đảng chi cho các anh đã quá đầy đủ. Các anh chẳng muốn đòi hỏi thêm.

Xé bao thuốc, Hạo đốt tiếp. Thái hỏi anh:

- Ông Hiển có đề cập tới chuyện "một phần ba" góp quỹ đảng của nhóm chúng mình không?

Hạo phà khói lim dim đôi mắt ra điều mơ mộng:

- Có cậu ạ!

- Ông ấy nói gì?

- Ông ấy vui vẻ lắm, khen ngợi hết lời. Cậu có biết chúng mình gây quỹ trung ương mỗi tháng bao nhiêu không?

- Bao nhiêu?

- Thì cứ tính đầu người.

- Chín mươi tên tất cả. Nhưng có nhiều cậu tình nguyện góp hơn số "một phần ba", tớ tính sao nổi?

- Tự nhiên ông Hiển bỏ mục tình nguyện. Ông ấy muốn anh em đóng góp đồng đều.

- Vậy mỗi tháng, riêng hai chúng mình giúp Đảng bốn vạn rưởi.

Hạo gật đầu:

- Đúng. Bốn vạn rưởi nhiều chứ đấy cậu?

- Ừ nhiều.

- Đủ nuôi 90 đảng viên nòng cốt hoạt động trong bóng tối.

Thái giật mình:

- Mục đích của chuyện "một phần ba" đấy hả?

- Ừ. Ông Hiển bảo thế. Đảng có nhiều đảng viên phải trợ cấp. Những người này quan trọng lắm.

Không thể xuất đầu lộ diện bất cứ lúc nào như chúng mình đâu.

Thái có vẻ hãnh diện:

- Ông Hiển khen chúng mình cũng đáng lắm cậu nhỉ?

Hạo nhún vai:

- Lẽ tự nhiên. Cậu chưa biết nhiệm vụ mới của chúng mình ở miền Tây sau vụ này à?

Thái hỏi luôn:

- Nhiệm vụ gì thế> - Tớ chưa biết chắc nhưng hình như nhiệm vụ gay go chứ không phải chơi đâu.

Thái cười:

- Cậu lại quan trọng hóa vấn đề rồi.

Hạo làm như không thèm để ý câu chế diễu của Định, anh nói:

- Ông Hiển muốn xúi bọn Huỳnh Văn Xiển làm to phe.

Thái đang ngả lưng trên thành ghế, ngồi thẳng dậy:

- Làm to phe để làm gì?

Hạo kê bạn:

- Bây giờ cậu thích quan trọng hóa vấn đề rồi hở?

Thái gật gù:

- Ừ, tớ thích rồi.

- Hôm nọ Ông Hiển bảo rằng đảng mình sắp chuyển sang giai đoạn hoạt động. Cậu có nghe không?

- Có.

- Các ông nhà mình muốn ra mặt với ông Diệm rồi đấy.

- Ra mặt ăn nhằm gì với chuyện to phe.

- Ăn nhằm chứ.

- Ăn nhằm như thế nào?

Hạo nhìn thẳng vào mặt Thái:

- Cậu khù khờ hay giả vờ không thèm hiểu?

Thái nhận luôn:

- Tớ khù khờ.

Hạo trách Thái:

- Thế thì vụ này xúi quẩy lắm. Ra tay với một thằng khù khờ trong vụ quan trọng này nhất định xúi quẩy.

Thái phá ra cười:

- Bố ơi! Sao bữa nay bố dị đoan thế? Bố nói hết chuyện cháu muốn biết đã.

Hạo không cười. Anh có vẽ suy nghĩ rất nhiều. Giây lát, Hạo nói:

- Muốn làm cho đối thủ chú ý đến mình thì phải lên tiếng. Mà lên tiếng để đối thủ không dám coi thường thì phải ra mặt. Ông Hiển sắp sửa ra mặt đấy.

- Nghĩa là ông ấy công khai chống ông Diệm?

- Có thể thế. Nhưng ông ấy cần có món quà quý ra mắt ông Diệm.

- Cậu biết món quà ấy do ai làm chưa?

- Chưa. Nhưng ngoài bọn mình thì ai làm nổi nữa. Tớ không tự phụ đâu. Cậu thử nghĩ xem.

Thái ngẩn người:

- Này cậu, món quà ra mắt ấy ở đâu?

- Tớ cũng chưa biết, hình như ở miền Tây thì phải.

Thái vỗ đùi:

- Hèn chi ông Hiển muốn xúi Huỳnh Văn Xiển, chắc ông ấy muốn nộp đầu Huỳnh Văn Xiển cho ông Diệm.

- Cậu nghi oan cho ông Hiển rồi.

Thái cười hô hố khiến Hạo cười theo. Anh nói:

- Nhưng cậu Định chắc không chịu nộp đầu Huỳnh Văn Xiển nhỉ?

Hạo đáp:

- Dĩ nhiên. Ông Hiển bảo hai thằng tâm đầu ý hợp lắm. Định nó nói gì thì Xiển nghe ngay. Cậu ấy được Xiển phong làm trung tá rồi đấy.

Thái há hốc miệng:

- Trung tá cố vấn! Có lẽ chúng mình xuống miền Tây, Xiển phải phong đến trung tướng!

- Chưa chắc đâu cậu ơi!

- Chưa chắc nỗi gì nữa?

- Chưa chắc về miền Tây cậu đã ăn đứt được cậu Định.

Thái hơi ngượng. Hạo nói tiếp:

- Định nó cừ lắm nhưng một mình nó không thể huấn luyện nổi những tâm hồn giặc. Không đủ hơi phả cách mạng, phả lý tưởng vào tâm hồn họ.

Thái ngắt lời Hạo:

- Nên ông Hiển cho bọn Sơn về tiếp tay cậu ấy?

Hạo gật đầu. Anh nghiêm giọng lại:

- Và mai mốt chúng mình về nữa.

- Chúng mình về thật hở cậu?

- Về thật nhưng với một điều kiện.

- Điều kiện gì?

- Điều kiện là phải trót lọt vụ này. Cậu có thấy chặng đầu gay go chưa?

Thái không đáp. Anh nhìn lại đồng hồ. Gần sáu giờ rồi mà bọn đàn em của các anh vẫn chưa tới. Thái đâm ra sốt ruột hơn lúc nãy. Anh phàn nàn:

- Không hiểu sao chúng nó sai hẹn.

Hạo vẫn bình tĩnh:

- Cứ ráng đợi thêm mấy chục phút nữa. Hãy còn sớm mà. Tám giờ mình mới khởi sự cơ mà.

- Nhưng còn tính toán kế hoạch.

- Sớm chán. Dư thời giờ bàn bạc.

Hạo vừa dứt lời thì có tiếng gõ cửa. Anh đưa mắt ra hiệu cho Thái. Chờ tiếng gõ gấp hơn, bấy giờ anh mới ra mở cửa. Ba người thanh niên bước vào. Tên họ là Chấn, Thảo và Danh. Thái trách móc:

- Các cậu lỡ hẹn đấy nhé! Lý do?

Chấn phân trần:

- Xe bị đụng. Chúng tôi phải chờ điều đình!

- Xe họ đụng mình hay mình đụng họ?

- Xe mình đụng họ chúng tôi mới ở lại chứ xe họ đụng mình ở lại làm chi để lỡ hẹn. Mong anh thông cảm.

Hạo từ từ đứng lên. Anh đưa bao "Lucky" mời ba người:

- Xong rồi. Các cậu đốt thuốc đi. Cậu Thái xem cửa đóng kỹ chưa. Cậu Danh cho tôi mượn cây bút.

Danh rút viết nguyên tử đưa cho Hạo. Thái nói:

- Cửa đóng kỹ rồi. Thôi vào việc đi!

Năm người xúm quanh cái bàn. Họ theo lệnh đảng của họ, đêm nay nhất định làm ăn một mẻ thật lớn ở Chợ Lớn. Hạo vẽ địa điểm phải tới và sắp đặt địa điểm tiến thoái của từng người. Sở dĩ có vụ làm ăn này là vì ông Hiển bảo trung ương cần gấp một số tiền lớn để mua súng đạn cung cấp cho nghĩa quân. Theo lời ông Hiển, mình chỉ cần tự túc phương tiện một thời gian ngắn. Gây được một chút tiếng tăm thôi, tự nhiên súng đạn trên trời sẽ thả xuống mật khu, tha hồ bắn nhau với quân đội ông Diệm.

Các anh đặt ngang vấn đề với ông Hiển rằng Mỹ không đời nào giúp mình súng đạn chống ông Diệm cả. Ông Hiển cười. Nhà lãnh tụ "Cách Mạng Dân Tộc" chê đàn em hơi ngây thơ. Súng đạn của Mỹ chống trả súng đạn của Mỹ không phải chuyện lạ lùng mới xẩy ra trên chiến trường của tiểu nhược quốc. Tại những nơi Mỹ đem cố vấn của họ tới "giúp đỡ" luôn luôn họ phải dấu kỹ mấy quân bài. Để cái chính quyền họ đang làm cố vấn hết bướng bỉnh, hết dở mặt. Bướng là cho họ "chui liền" để lật quân bài mới ngay lập tức. Vậy thì dầu Mỹ có tiếp tế súng đạn, lương thực cho nghĩa quân, học chỉ tính tới một quân bài mà họ sắp chơi trò "cố vấn". Đảng "Cách Mạng Dân Tộc"thừa hiểu thế. Nên chỉ đợi họ tiếp tế. Đối với bọn lái buôn súng đạn, trở đạn mấy hồi.

Ông Hiển đã giảng giải cho các đảng viên trẻ tuổi như vậy. Dĩ nhiên, các đảng viên trẻ tuổi tròn mắt khiếp phục tài lãnh đạo của ông. Sau đó, ông thúc dục anh em dùng hết khả năng để trung ương có tiền mua súng đạn mở màn một giai đoạn mới. Ông Hiển nói, có thể đảng lập mật khu và rút cán bộ nòng cốt vào đó chiến đấu trường kỳ với ông Diệm. Các anh đang thèm chiến đấu. Tuổi trẻ muốn thấy tương lai trước mặt. Nên các anh không từ chối. Hạo và Thái cùng anh em nhóm của các anh tổ chức cướp một nhà băng nhỏ ở Chợ Lớn.

Các anh đã tính toán và dò xét thật kỹ lưỡng từ hai tuần trước. Nhà băng này nhỏ, lại chỉ làm việc ở tầng dưới nên rất ít nhân viên. Gác cửa chỉ có một gã chà-và và một người lính cảnh sát. Nhà băng hoạt động ngay tại thành phố chính lúc nào cũng tấp nập ồn ào. Đấy là những lợi điểm cho vụ cướp ban ngày mà các anh tin tưởng sẽ thành công. Ba người do Hạo chọn để "chơi" vụ này toàn là tay "chiến" cả.

Chấn có duy- đô trước khi gia nhập tổ chức cách mạng, anh là đàn anh của đám du đãng Vườn Chuối.

Từng đánh nhau với cảnh sát và rất ham mạo hiểm. Thảo biết quyền anh. Anh cũng là một thứ du côn học thức. Coi cảnh sát nhu trẻ con. Đặc biệt có tài "thổi" xa hơi. Lái xe liều mạng hơn cả tài tử màn bạc. Danh là lính đào ngũ. Anh đi làm cách mạng để trốn mặc cảm hèn hát. Bộ năm này hợp sức, Hạo và Thái chắc chắn không xảy ra chuyện đáng tiếc.

Cắt đặt xong nhiệm vụ của từng người, Hạo hỏi:

- Các cậu có đóng góp ý kiến gì không?

Danh nói:

- Tại sao không xực ngay từ lúc 7 giờ rưỡi?

Hạo xua tay:

- Như thế hỏng ngay. Đợi đúng 8 giờ thì mới có khách hàng vào nhà băng chứ. Mình đóng vai khách mà. Khách lấy tiền ra khỏi băng. Cậu đồng ý chưa?

Danh không hỏi nữa. Anh bằng lòng. Hạo vỗ vai Thảo:

- Chiếc xe ấy "huých" không?

Thảo cười tự mãn:

- Chrysler đấy anh ạ! Tôi thổi hồi khuya của một thằng Mẽo. Đã đổi số rồi.

Hạo khen Thảo:

- Cậu cừ lắm. Nhưng lúc nãy cậu điều đình bằng cách nào mà không bị lộ tẩy?

- May quá, sáng sớm đội xếp chưa bò tới. Tôi giả vờ làm người Phi Luật Tân. Ba xí ba xố tiếng Anh.

Cậu Chấn thông ngôn sang tiếng Việt. Anh tài xế khăng khăng bắt đền một ngàn. Bọn tôi chỉ có năm bò.

Anh ta không nghe. Rút cuộc, cậu Chấn phải tặng anh ta một trái vào gáy. Chúng tôi đành lộn về ổ, vẽ lại biển số nên mới mất thì giờ.

Hạo ngạc nhiên:

- Vẽ lại biển số làm gì nữa?

Thảo cười hô hố:

- Hèn chi anh không biết "thổi" xe. Không về vẽ lại biển số, khi tỉnh giấc, tên tài xế taxi nhớ lại số xe mình đi trình thì lỡ mất việc.

Hạo đùa Thảo:

- Nếu tôi cũng biết thổi xe thì cậu làm gì còn nghề.

Thảo nói:

- Anh bao giờ cũng có lý.

Hạo vỗ lưng Thảo:

- Rồi cậu cũng được người ta khen mình luôn luôn có lý. Thế nào, xăng nhớt đầy đủ chưa?

- Thừa chạy khỏi Vũng Tàu.

Anh hỏi Thái:

- Mấy giờ rồi cậu?

Thái đáp:

- Sáu rưỡi.

Hạo vươn vai một cái:

- Cậu nào không muốn ngủ gỡ thêm thì pha cà phê sữa uống. Riêng tớ, tớ cần phải ngủ một lát. Đúng 8 giờ Thảo hãy đánh thức tớ nhé! Thảo có cần xách cái xe đút vào ga ra gần đây không?

- Không cần anh ạ!

- Thôi, xong chuyện rồi nhé! Tớ ngủ đây. Cấm không được nói chuyện nữa. Cậu Danh làm ơn tắt điện dùm. Thắp ngọn nến thay đèn.

Danh tắt điện. Căn phòng tối om. Bốn người lại ngồi quanh cái bàn tròn, hút thuốc lá và thầm thì chuyện nhảm. Bên ngoài sinh hoạt thành phố bắt đầu trổi dậy bằng những tiếng rao bánh mì. Trời sáng dần. Ngọn nến cháy gần hết. Các anh cũng đã cạn chuyện để đấu nhảm.

Chợt nghe tiếng Hạo hỏi:

- Đến tám giờ chưa?

Thái trả lời:

- Cứ ngủ đi, còn lâu bồ ơi!





Chiếc xe Chrysler ghé sát lề bên phải. Hạo và Thái ngồi ghế sau. Thảo đóng vai tài xế. Thái đưa tay lên nhìn đồng hồ. Thiếu ba phút nữa thì đúng giờ hẹn. Hạo đưa mắt sang bên kia đường. Anh gật đầu bằng lòng ngay. Chấn và Danh đang phì phèo thuốc lá, cũng băng qua lộ sang bên phía nhà băng làm bộ như không quen nhau.

Hạo hỏi Thái:

- Khẩu tiểu liên nằm trong túi bao da có cồng kềnh không?

Thái đáp nhanh:

- Không.

- Cậu nhớ liệng cho Danh nhé!

- Được rồi, nhanh lên kẻo nguội điện.

Hạo ra lệnh:

- Anh tài xế xuống mở cửa xe.

Thảo hấp tấp rời khỏi chỗ mình. Anh khúm núm mở cửa xe cho chủ ra. Hạo dặn:

- Đậu xe ở đấy nhé anh tài! Tôi vào băng lãnh tiền xong ra ngay. Đừng bỏ xe đi uống cà phê nghe chưa.

Hạo cố lên giọng hách. Anh nói thật lớn cố ý để tên chà-và và người lính cảnh sát nghe rõ. Thảo lễ phép:

- Da.....

Tiếng dạ ngân dài khiến người lính cảnh sát cảm thấy khó chịu. Hạo và Thái thong thả vô băng.

Ngay lúc đó, Chấn tới người cảnh sát hỏi chuyện phố xá. Anh rút thuốc mời người lính rồi nói chuyện trên trời dưới đất. Người lính vừa hút thuốc vừa vểnh tai nghe chuyện của Chấn. Danh từ từ vào trong nhà băng.

Nhà băng này là chi nhánh của "The bank of Paris" nằm ngay ở cuối đại lộ Đồng Khánh. Vì là chi nhánh của băng cũng ở Sài Gòn nên nhà băng này chỉ có một tầng. Nhân viên chừng mười lăm người.

Lúc ấy khách hàng chưa đông lắm. Có độ mười người. Bọn Hạo vừa vào tới bên trong là vội lật mũ ra kéo mặt nạ xuống. Các anh uy hiếp nhân viên của nhà băng ngay lập tức.

Hạo phô khẩu Walther, dọa:

- Dơ tay lên. Cấm kêu la, cấm nhận chuông, cấm nhúc nhích. Không nghe lời tôi bắn bỏ.

Lời dọa của Hạo đủ thì giờ để Thái lôi khẩu tiểu liên khỏi túi da. Anh lắp băng đạn. Tiếng sắt chạm nhau nghe ớn người. Thái chỉa hẳn khẩu tiểu liên:

- Đưa tay lên gáy, quay hết mặt vào tường.

Anh hất hàm dục khách hàng:

- Cả quý vị nữa. Làm ơn đi vào trong kia đứng với nhân viên của nhà băng. Mau lên!

Nhân viên nhà băng và khách hàng tái xanh mặt, run lẩy bẩy, tuân lệnh răm rắp. Thái liệng khẩu tiểu liên cho Danh. Danh bắt lấy liền. Hạo hất đầu. Thái xách cái túi da tới chỗ để tiền. Anh mở cánh cửa sắt, lách người vô.

Bốn nhân viên có nhiệm vụ thu và phát tiền úp mặt vào tường, hai tay chắp sau gáy. Khi Thái vô, một người chạy tới ngăn cản. Thái đá hắn một cú trúng bụng. Hắn nằm lăn rên xiết. Sợ hắn la to, Thái đập mạnh một cú vào gáy hắn. Kẻ xấu số chết ngất. Ba người hoảng quá, đứng im. Hơi thở của họ, Thái nghe rõ.

Ở bên ngoài, Thảo vẫn đứng ngoài cửa sau. Người chà-và ngồi hí hoáy viết chữ Ấn Độ chi chít trên tờ báo cũ. Chấn đấu láo say sưa hơn lúc đầu. Người lính cảnh sát có vẻ chịu anh rồi. Chuyện tới hồi người lính hỏi:

- Nhà bạn ở đâu?

Chấn xua tay:

- Xa lắm.

- Xa lắm mà ở đâu mới được chứ?

- Mãi Tân Định cơ.

- Ồ xa thật. Thôi rảnh cứ đến đây tìm tôi nghe ông bạn.

Chợt nhớ ra điều gì người lính cảnh sát nói:

- Ông bạn chờ tôi tí nhé! Tôi vào lấy cái này ra ngay.

Chấn níu tay người lính cảnh sát thân mật:

- Rồi hãy hay mà, hút điếu thuốc này đã.

Anh móc hộp thuốc ba con số 5 thật quyến rũ. Người lính nheo mắt. Anh ta ngần ngại thò tay móc một điếu. Chấn quẹt lửa. Người lính đành nán lại thưởng thức thuốc lá Ăng Lê.

Bỗng từ bên kia đường, hai người băng qua lộ thật nhanh và đi thẳng vào nhà băng. Thảo biến sắc mặt.

Chấn giật mình. Anh nháy Thảo. Thảo nhún vai. Nhưng chuyện ở bên trong khác hẳn. Mũi súng tiểu liên của Danh bắt hai người này chịu chung số phận với các nhân viên và khách hàng của chi nhánh "The bank of Paris", một người cự nự:

- Tôi làm sao mà bắt tôi dơ tay?

Danh nhếch mép cười. Anh thử bình tĩnh để trả lời:

- Không làm sao cả. Chúng tôi cướp nhà băng, biết chưa. Muốn ăn dao thấu phổi hay muốn lôi thôi?

Hai người im bặt. Trong khi đó, Thái đang lượm từng sấp bạc nhét vào túi da. Hạo nóng ruột nhào tới lượm tiếp tay Thái. Một mình Danh theo dõi đám người bị uy hiếp.

Thái hỏi:

- Chẩu chưa?

Hạo đáp:

- Lượm sạch sẽ đi.

Thái dục Hạo:

- Thôi cậu ra đi. Một mình tớ đủ rồi.

Thái vừa nói dứt câu thì tiếng chuông reo ầm ỹ. Thất kinh, hai anh đạp rộng cửa chạy ra. Danh nhả luôn một tràng đạn. Một thân người gục xuống, dẫy dụa trên vũng máu.

Loạt súng làm nhân viên nhà băng và khách hàng bị uy hiếp nằm rạp cả xuống. Họ không chịu úp mặt vào tường nữa. Danh toan khạc đạn thị uy nhưng Hạo đã nhào tới, chụp lấy súng. Anh dục Danh:

- Giúp cậu Thái một tay và vù đi. Mọi việc để tôi xoay sở.

Tiếng súng của Danh khiến tên chà-và gác cửa và người lính cảnh sát giật mình. Họ lao vào trong.

Chấn cũng theo vào. Người lính cảnh sát chưa kịp rút súng thì nhanh như cắt, Chấn đã dùng một thế nhu đạo quật anh ta bất tỉnh trên nền gạch hoa. Tên chà-và lộn trở ra, Chấn đuổi không kịp. Thảo thấy Hạo đuổi theo. Anh đã quăng khẩu tiểu liên cho Chấn và tặng tên chà-và một phát Walther.

Thái bảo anh em:

- Vù đi.

Bốn người bước giật lùi thật nhanh. Thảo đã mở cửa sẵn. Các anh lao nhanh lên xe. Thảo vẫn để máy chạy. Anh chỉ cần sang số, rồ ga. Chiếc xe gầm mạnh, lao đi.

Ngay lúc ấy một chiếc xe "díp" tuần tiểu của cành sát từ từ chạy tới. Nhân viên nhào ra đường kêu cầu cứu ầm ỹ, một giây hỏi han, chiếc xe của cảnh sát nhấn ga đuổi theo chiếc Chrysler của bọn Hạo.

Đang thở phào vì tưởng đã thoát nạn, Chấn hỏi Hạo:

- Liệu được hơn một triệu không anh?

Hạo vuốt tóc:

- Có lẽ hơn.

Thái hơi thất vọng:

- Hơn một triệu mua được mấy ký súng? Chắc chắn phải vồ vài chục vụ nữa.

Thảo nói:

- Thì mình coi vụ này như một vụ thực tập.

Hạo hỏi Thái:

- Cậu có đồng ý với Thảo không?

Thái chưa kịp trả lời. Bỗng tiếng còi cấp cứu của cảnh sát rú lên. Thảo nhìn kính chiếu hậi. Anh hốt hoảng nói:

- Xe cảnh sát cấpp cứu!

Hạo, Thái, Danh và Chấn cùng quay lại. Tiếng còi ré không ngừng. Xe cộ dạt sang hai bên đường nhường chỗ cho xe cảnh sát. Thảo hỏi:

- Làm sao giờ hai anh?

Hạo trấn tĩnh Thảo:

- Cứ lái xe cho thật "suya". Không làm sao cả.

Chấn trách Danh:

- Tại cậu ham bắn quá!

Danh cãi:

- Nó bấm chuông báo động thì phải bắn chứ.

Chấn nói:

- Chuông của chúng nó có vang tới Sài Gòn đâu. Cậu hấp tấp quá.

Hạo nói lớn:

- Im hết đi! Hãy lo "chẩu" đã rồi thoát nạn hãy phê bình.

Xe cảnh sát cách xe anh chừng một trăm thước. Hạo dục:

- Nhấn thêm ga cho nó đuổi chơi, Thảo.

Thảo tuân lệnh. Chiếc Chrysler lách bên này, lách bên kia. Cuối đường Đồng Khánh, bất chấp đèn đỏ, Thảo quẹo bên phải. Đường Nguyễn Tri Phương lớn lên trong nháy mắt, xe đã tới đại lộ Hùng Vương.

Hạo hét:

- Đi chiều bên kia.

Chiều bên kia tức là ngược chiều. Thảo vẫn cho xe chạy trăm cây số một giờ. Đại lộ nhằm lúc vắng người nên chạy lẹ, Những xe đi xuôi chiều, gặp chiếc Chrysler, tưởng như một con hổ dữ xổng chuồng chạy thục mạng không cần biết chạy đi đâu.

Xe cảnh sát cũng chạy ngược chiều đuổi các anh. Bấy giờ các anh bỏ nó hơi xa. Nhưng nó không tha các anh. Hạo vừa quay lại nhìn nó vừa nghĩ kế hoạch thoát thân. Chợt một tia sáng lóe trong đầu óc Hạo.

Anh hỏi:

- Có cậu nào dám liều không?

Thái nhìn anh:

- Liều gì?

Hạo mím môi dưới hai hàm răng:

- Liều ôm bạc nhảy xuống.

Danh tình nguyện:

- Anh để tôi tình nguyện cho.

Hạo xua tay:

- Tiếc rằng cậu không biết chỗ gặp lãnh tụ.

Thảo nói:

- Cần gì phải liều. Tôi có ý kiến này.

Hạo chụp vội lấy:

- Ý kiến gì?

- Anh muốn xuống chưa?

- Rồi.

- Cả hai anh hở?

Thái xua tay:

Tớ ở lại xe với các cậu tới phút chót.

Hạo biết lòng tốt của Thái. Thái không muốn bỏ đàn em để thoát thân một mình. Nhưng một trong hai anh phải thoát. Súng đạn của nghĩa quân đang chờ các anh vác mớ tiền này về. Thái nhìn Hạo như khuyên anh nên hành động ngay kẻo chậm trễ.

Hạo hiểu ý anh, nói:

- Cậu Chấn xuống với tớ.

Chấn hỏi:

- Có cần vác tiểu liên theo không?

- Khỏi.

Anh bảo Thảo:

- Cậu cho chúng tôi xuống đi.

Thảo ngó kính chiếu hậu. Xe cảnh sát mới qua bệnh viện Hồng Bàng. Anh nhấn thêm ga. Vượt lên một quãng. Thảo nhả ga, sang số và rẽ về bên trái. Anh thắng xe lại đổ Chấn và Hạo xuống đường Nguyễn Duy Dương. Thảo nhếch mép cười:

- Anh Hạo và cậu Chấn có thể vào chợ Anh Đông sắm sửa được đấy.

Chấn xách túi bạc. Thảo lùi xe về đường cũ và chạy thẳng. Xe cảnh sát bây giờ tới rất gần. Họ ré còi inh ỏi. Nhưng họ không hề biết mồi đã bay khỏi chiếc Chrysler. Và hai kẻ ẵm bạc đang ung dung bước vào chợ Anh Đông.

Xe cảnh sát còn cách chừng năm chục thước. Thảo nói:

- Tôi liều đây anh Thái ạ!

Thái lạnh lùng:

- Liều đi, tôi cũng đủ gan mà.

- Anh và cậu Danh ngồi xích về bên phải, bám chắc lấy thành ghế trên.

Danh hỏi:

- Cậu chơi trò gì đấy?

Thảo không còn thì giờ trả lời. Anh nhả ga đợi xe cảnh sát lên gần cách độ mười thước. Thảo lại nhấn ga. Chiếc xe vượt lên. Hạo thắng gấp, lùi lại và quay ngang. Chiếc "díp" của cảnh sát không thể ngờ chiếc Chrysler liều lĩnh đến thế nên không kịp đề phòng. Với tốc độ bắt buộc, nó xô rầm vào chiếc Chrysler.

Thảo nghiến răng, dựa lưng vô ghế. Đôi tay anh giữa chặt tay bánh và chân đạp mạnh thắng. Chiếc xe của anh lật nghiêng. Còn chiếc "díp" bị bắn tung lên và bốc cháy. Thảo cố tránh nhưng ngực anh vẫn bị đập vào tay bánh. Anh chết ngay trong xe. Thái bị Danh đè lên. Cả hai cùng ngất đi. Xe cảnh sát có bốn người đều văng khỏi xe và chết ngay tại chỗ. Máu óc phọt ra đầy đường. Chiếc xe bốc cháy trông rất kinh khủng. Một tai nạn chưa từng thấy ở Sài Gòn từ mấy chục năm nay.



Chiều hôm sau, vẫn tại một căn nhà nhỏ ở khu Bầu Sen, nơi trú ngụ của hai anh, Hạo đang nằm hút thuốc lá ôn lại chuyện sáng hôm trước thì Chấn gõ cửa tới. Anh mong Chấn lắm. Để hỏi thăm xem bọn Thái đã bị thộp cổ hay trốn thoát mà chưa muốn về vì sợ cảnh sát theo dõi.

Chấn rầu rầu nét mặt vất tờ báo mới cho Hạo:

- Anh đọc bài bốn cột bên tay trái ấy. Tít hơi sôi nổi "Táo bạo như găng tơ Hiệp Chủng Quốc". Bọn mình lên mặt báo cả rồi. Và có tin buồn đấy anh ạ!

Hạo giật mình. Anh ngồi nhỏm dậy dụi thuốc lá:

- Tin buồn sao?

Chấn thẫn thờ:

- Thì anh cứ đọc xong bài báo đi.

Hạo dở tờ báo gấp tư ra. Anh tìm bài "Táo bạo như găng tơ Hiệp Chủng Quốc".

Bài báo như sau:

"Sài Gòn - Vào hồi 8 giờ 30, một bọn cướp chừng năm tên đã tới chi nhánh của ngân hàng "The bank of Paris" úp một mẻ lớn. Bọn chúng dùng súng tiểu liên và súng lục kiểu ám sát uy hiếp nhân viên và khách hàng của ngân hàng. Một tên lái chiếc Chrysler đậu ngay trước cửa của ngân hàng, một tên vớ vẩn tới cầm chân cảnh sát và canh phòng bên ngoài. Ba tên vào trong ngân hàng vơ vét, bịt mặt nạ hết.

Lợi dụng lúc chúng mãi cuổm tiền, một nhân viên chạy tới bấm chuông báo động. Nhân viên này bị một tên hạ ngay bằng súng tiểu liên. Cảnh sát và người chà-và gác cửa thấy súng nổ, chạy vào. Nhưng đều bị chúng dùng nhu đạo quật ngã. Sau đó, bọn cướp chuồn gấp. Cả năm tên leo lên chiếc Chrysler tẩu thoát. Bất ngờ, đúng lúc xe tuần tiểu của cảnh sát tới. Hay sự thể, xe cảnh sát rượt theo chiếc Chrysler ngay.

Cuộc rượt bắt sôi nổi không kém gì những phim trinh thám, găng tơ trên màn ảnh. Tên lái xe của bọn cướp quả nhiên là một tài xế hữu hạng. Đường Đồng Khánh đông xe cộ như thế mà hắn rồ hết ga lách tránh rất tài tình không gây một tai nạn nào. Tới cuối đường Đồng Khánh, chiếc Chrysler rẽ bên phải sang đại lộ Nguyễn Tri Phương rồi rẽ phải luôn sang đại lộ Hùng Vương. Đặc biệt chạy ngược chiều. Không biết đây là sự cố ý hay quýnh quá tên lái chiếc Chrysler không nhận ra hướng đi.

Bắt buộc chiếc xe cảnh sát cũng chạy ngược chiều. Tới khúc này chiếc Chrysler bỏ hơi xa xe cảnh sát.

Cảnh sát đâu chịu mất con mồi lớn. Nhưng vừa lo bắt cướp vừa sợ gây ra tại nạn nên tốc lực của xe cảnh sát kém hẳn xe Chrysler. Nhân viên cảnh sát đã thông tin cho các đồn bót hay bằng máy siêu tần số. Họ tin rằng bọn cướp khó mà thoát khỏi lưới cảnh sát.

Bọn cướp chừng hiểu ý đó. Tên lái xe đương nhấn hết ga, bỗng nhả ga, lùi xe lại và bất thần quay ngang. Xe cảnh sát chạy thật nhanh, không đề phòng nên húc vào chiếc Chrysler. Một sự va chạm nẩy lửa. Xe cảnh sát tung lên và bốc cháy. Xe Chrysler lật nghiêng. Nhân viên cảnh sát chết hết tại chỗ. Phía bọn cướp, tên lái xe vỡ ngực chết liền. Còn hai tên ngất được xe cứu thương chở gấp tới bệnh viện cấp cứu. Lạ lùng nhất là không biết hai tên nữa đã ẵm bạc thoát khỏi xe lúc nào. Cuộc điều tra của nhà chức trách đang tiến hành.

Theo sự dò hỏi của bổn báo phái viên thì sở dĩ khi tiếng súng nổ trong ngân hàng, dân chúng không ai hay gì cả vì lúc ấy có chiếc xe vận tải chết máy gần đó. Xe vận tải rồ ga ầm ỹ át cả tiếng súng. Đấy chỉ là một lý do. Lý do thứ hai là bọn cướp đã bọc nòng súng bằng nỉ thật dầy nên tiếng nổ có phần bớt to. Còn vụ hai tên ẵm bạc thoát nạn, có lẽ nhân khi xa xe cảnh sát, chúng đã nhảy đại xuống trốn mất.

Tuy nhiên, phải đợi hai tên cướp tỉnh táo, thẩm vấn chúng thì mới biết rõ nội vụ. Một điểm đáng lưu ý là bọn cướp còn trẻ tuổi lắm. Độ ngoài hai mươi. Người ta ngỡ rằng tổ chức này rất chu đáo, biết tính toán kỹ lưỡng để khỏi lộ bí mật, biết cách úp lưới tại một nhà băng ít nhân viên và dám úp ban ngày. Đây có thể coi như vụ làm ăn của bọn găng tơ Mỹ. Táo bạo và sôi nổi như phim ảnh.

Nghe đâu số bạc bị chúng vét hết vào khoảng ba bốn triệu. Chúng tôi sẽ theo dõi vụ này và loan tin đầy đủ hiến bạn đọc".

Hạo đọc xong bài báo, nước mắt anh ứa ra. Hạo cúi gầm mặt. Mãi lâu anh mới nói:

- Bọn khốn kiếp giết cậu Thảo rồi.

Chấn ngồi im. Nỗi buồn từ từ đi vào lòng anh. Bạn anh chết. Bạn anh sa lưới cảnh sát. Chấn cảm thấy mình hơi hèn đã thoát thân trong khi Thảo chết một cách hãi hùng. Anh hỏi Hạo:

- Giờ tính sao anh?

Hạo đáp:

- Không tính sao cả. Cứ tiếp tục hoạt động. Cậu nản chưa?

Chấn xoắn chặt đôi bàn tay:

- Nản thế nào được trong lúc thằng bạn thân của tôi chết. Anh cứ tin tôi đi, nội nhật đêm nay nhất định tôi phải hạ mấy thằng cảnh sát.

Hạo đưa cánh tay áo chấm nước mắt. Anh ngẩng nhìn Chấn:

- Khoan hãy tình chuyện đó, chưa có lợi đâu. Theo bài báo thì mình đang giữ ba triệu.

Chấn cáu sườn:

- Tụi nhà báo biết cái chó gì, chỉ nói phét!

Hạo đứng dậy, bước tới gần chỗ Chấn ngồi, vỗ vai Chấn:

- Hay chúng mình đếm cho rõ sự thật. Tôi nghĩ nhà báo nói đúng vì họ đã hỏi nhân viên ngân hàng.

Chấn nói:

- Vậy đếm làm gì nữa mất công anh ạ!

Hạo đồng ý. Anh suy nghĩ một lát rồi hỏi:

- Cậu biết rõ gia đình Thảo và Danh không?

Chấn trả lời:

- Tôi biết Thảo thôi vì tôi với nó chơi với nhau lâu rồi. Nhưng anh hỏi để làm gì?

- Nhiều việc cần lắm.

- Anh có thể cho tôi hay được không?

Được chứ, cậu cần phải biết.

- Chuyện gì đấy anh?

- Tôi muốn cấp cho gia đình Thảo một món tiền.

Chấn tròn đôi mắt:

- Anh lấy tiền của đảng à?

Hạo lắc đầu:

- Không, tiền của chúng mình.

Chấn càng ngạc nhiên:

- tại sao anh lại bảo là tiền của chúng mình?

Hạo đưa bàn tay vuốt mặt:

- Vì đó là công lao của chúng mình. Giản dị lắm Chấn ạ! Khi tiền còn ở đây, nó chưa thuộc quyền đảng đâu. Chúng ta được phép chi dụng. Cậu thắc mắc à?

- Không. Sở dĩ tôi hỏi anh vì sợ anh lấy tiền cấp cho gia đình Thảo sẽ bị lãnh tụ khiển trách.

Hạo gật gù:

- Có thể bị khiển trách đấy. Nhưng đôi khi mình cũng nên tự ý quyết định. Gặp lãnh tụ mất thì giờ quá.

Vả lại ngoài anh em mình, ai biết túi bạc kia bao nhiêu. Cậu đồng ý không?

Chấn chớp mắt thật mau:

- Tôi chưa phản đối anh điều gì mà.

- Cám ơn cậu. Vậy nhờ anh mang tiền tới nhà Thảo nhé! À quên, tình trạng gia đình Thảo ra sao?

Giọng Chấn buồn buồn:

- Bố Thảo từ Thảo rồi. Mẹ cậu ấy sống riêng với hai cô con gái. Cô lớn mới mười sáu. Bố Thảo lấy vợ lẽ. Thảo bất mãn chuyện này nên cậu ấy mới làm du đãng. Cũng như tôi, tâm hồn nổi loạn, cần chống đối nhưng không biết chống ai. Cuối cùng chúng tôi chỉ có một lối thoát:

đi đánh lộn. May gần đây gặp các anh chúng tôi mới thấy cuộc đời mình chưa hư hỏng. Tôi thương Thảo lắm. Cậu ấy đầy nhiệt tình và tha thiết với công việc của các anh. Mẹ cậu ấy không ngờ cậu ấy đã chết đâu anh ạ!

Hạo cảm thấy nỗi đau khổ lại hiện về. Nó len lén bò vào mắt anh khiến nước mắt anh lại ứa ra. Anh nói nhỏ:

- Nhờ cậu nói dùm với bà cụ cho thật khéo.

- Vâng, tôi sẽ nói Thảo đã nên người.

Hạo tưởng tượng mẹ Thảo là mẹ mình. Và chiều nào đó, bà cụ cũng được Thái tới an ủi rằng "Hạo đã nên người". Lòng anh se sắt. Hạo chỉ tay về phía góc nhà:

- Túi bạc ở đàng kia, cậu đếm đủ một trăm ngàn đem tặng bà cụ.

Chấn phân vân:

- Nhiều thế anh?

- Nhiều gì so với mạng sống một thanh niên tài hoa như Thảo. Tôi muốn tặng bà cụ hết nhưng không thể được.

Chấn cảm động nói:

- Anh xử sự tốt quá, chắc linh hồn Thảo sẽ phù hộ cho sự nghiệp của chúng ta.

Chấn lặng lẽ tới chỗ túi bạc, bật đèn và đếm tiền. Hạo uể oải đặt mình xuống ghế bố. Anh rút thuốc toan châm hút. Nhưng nghĩa sao, anh lại vò nát điếu thuốc, vất đi. Hạo quăng bao "Lucky" và hộp diêm cho Chấn:

- Thuốc đấy, hút đi cậu!

Một lát, anh gọi bạn:

- Này Chấn!

Đang thắt túi bạc, Chấn quay lại:

- Gì thế anh?

Hạo không nhìn Chấn. Anh vẫn nằm ngửa, một tay vắt lên trán:

- Tôi nghĩ rằng cậu sẽ cần tiền.

Chấn lạnh lùng đáp:

- Tôi không cần đâu. Anh nghĩ sai rồi đó.

- Cậu sẽ cần mà.

Chấn trở lại chỗ cũ, gần ghế bố của Hạo:

- Căn cứ vào đâu mà anh bảo tôi cần tiền?

Hạo chỉ tờ báo:

- Vào tờ báo của tên phái viên chết dấp này.

Chấn ngẩn người ra, chẳng hiểu gì. Hạo giảng giải:

- Hiện giờ Thái và Danh chưa biết sống chết ra sao nên chúng nó chưa biết manh mối gì cả. Nhưng có thể, chúng nó sẽ kiếm ra manh mối. Thứ nhất là khuôn mặt cậu. Tên chà-và và gã cảnh sát nhà băng rõ mặt cậu quá rồi. Thứ hai là không chịu nổi đòn, Danh sẽ khai hết. Cậu hiểu chưa?

Chấn đưa tay bẻ bão răng rắc:

- Nghĩa là tôi phải lánh mặt.

Hạo nghiêng người về phía Chấn:

- Đúng, cậu phải lánh mặt. Cả tôi nữa.

- Tôi đi đâu?

- Mùa này ở Nha Trang đông người tắm lắm đấy.

Chấn chụp lấy câu nói của Hạo:

- Tôi sẽ đi Nha Trang hở anh?

Hão ngồi dậy tiếp lời Chấn:

- Và sẽ cần tiền. Các em ngoài ấy khá xinh. Tại sao cậu không nghỉ xả hơi vài tuần nhỉ?

- Còn anh?

Tôi bịt mặt nạ không đứa nào nhìn rõ. Nhưng rồi chúng mình cũng rời Sài Gòn...

- Về đâu?

- Về miền Tây.

- Trốn à?

- Không, chiến đấu trả thù cho Thảo, Danh và Thái.

- Bao giờ rời Sài Gòn?

- Cậu đem hai chục ngàn ra Nha Trang, ăn tiêu hết rồi về miền Tây.

- Hẹn gặp anh ở đâu?

- Cậu cho địa chỉ gặp cậu đi.

- Anh cứ tới nhà tôi. À, tôi còn một thắc mắc muốn hỏi anh.

- Thắc mắc gì?

- Tại sao anh chỉ bảo Danh không chịu nổi đòn khai hết mà không bảo Thái?

- Vì Thái đã tuyên thệ!

Chấn không hỏi nữa. Hạo dục anh:

- Cậu lấy hai chục ngàn đi.

Chấn hơi nghiêng đầu, một cử chỉ bộc lộ sự đồng ý.

- Bao giờ tôi đi Nha Trang?

- Ngay chiều hôm nay.

Suy nghĩ giây lát, Chấn nói:

- Một tuần say tôi về đấy nhé! Tôi không thích Nha Trang.

Hạo cho Chấn địa chỉ liên lạc ngoài ấy. Chấn chia tay Hạo. Còn lại một mình, Hạo nhớ mẹ, nhớ em khôn tả. Anh muốn về thăm nhà nhưng "chưa thành thân" nên đành gói ghém nỗi nhớ thương thật chặt.

Tối hôm ấy Hạo xuống nhà ông Bôi ở Hòa Hưng. Tình cờ anh gặp ông Hiển. Mọi bận muốn gặp ông Hiển phải nhờ ông Bôi đi tìm. Hôm nay thì không. Ông Hiển vẫn dang rộng đôi tay ôm lấy anh. Ông lại móc hộp thuốc ba số 9 châm lửa mời anh hút. Sau đó, người lãnh tụ già trầm giọng:

- Anh chia buồn với các chú.

Nước mắt người lãnh tụ ứa ra. Khiến tâm hồn Hạo nao nao. Anh nói:

- Lỗi tạu chúng em chơi dở quá.

Ông Hiển an ủi anh:

- Các chú đâu có dở, bằng chứng là tiền nhà băng vẫn bay mà.

- Nhưng Thảo đã chết thảm khốc, Danh và Thái bị thộp cổ. Số phận của hai cậu ấy chưa biết ra sao.

Ông Hiển móc trong túi quần ra một tờ nhật báo gấp nhỏ trao cho Hạo:

Báo sáng mai đấy. Chú đọc chưa?

Hạo giở tờ báo. Lại tờ "Tin Sớm" mà chú Chấn đã cho anh đọc. Nhưng số này có đăng đầy đủ hình ảnh về vụ cướp nhà băng. Anh nói:

- Số này em chưa đọc.

Ông Hiển hất hàm:

- Thì đọc đi.

Hạo dán mắt vào cái tít bốn cột:

"Bọn cướp nhà băng là người của nhóm hoạt động chính trị?". Tuy có dấu hỏi sau cái tít lớn nhưng Hạo vẫn giật mình đánh thót một cái. Làm sao bọn nhà báo có thể biết rằng các anh thuộc một nhóm hoạt động chính trị?

Anh chăm chú đọc bài báo:

"Như chúng tôi đã hứa hẹn với bạn đọc, số báo hôm nay chúng tôi tiếp tục điều tra vụ cướp táo bạo tại chi nhánh nhà băng "The bank of Paris". Hẳn quý vị còn nhớ, cách đây mấy tháng, một vụ tống tiền không kém phần sôi nổi đã xẩy ra giữa buổi trưa tại tiệm vàng Vạn Lịch. Thủ phạm vụ này lọt lưới một cách êm ru. Mặc dù chủ nhân tiệm vàng Vạn Lịch đã trình cảnh sát nhưng tới nay, màng lưới cảnh sát vẫn chưa chịu bủa. Hoặc đã bủa nhưng chỉ dính mấy tay "mõi lòi vì! Nghĩ cũng buồn cho cảnh sát xứ mình.

Giở lại hồ sơ vụ tống tiền tiệm vàng Vạn Lịch, chúng tôi nhận thấy một điểm đáng lưu ý cảnh sát. Đó là tuổi trẻ. Vâng, vụ tống tiền này do những người tuổi chưa tới ba chục chủ mưu. Và vụ cướp táo bạo tại nhà băng "The bank of Paris" cũng do những người tuổi chưa tới ba chục chủ mưu. Phải chăng họ chỉ là một nhóm?

Chúng tôi gặp ông chủ tiệm vàng Vạn Lịch, hỏi han ông những chi tiết mà ông chưa kể hết cho cảnh sát. Ông chủ Vạn Lịch phân vân mão mới nói.

- Đúng như các ông nghĩ, cón một chi tiết quan trọng mà tôi không dám khai với cảnh sát.

Chúng tôi liền vồ lấy chi tiết quan trọng đó:

- Thưa ông, chi tiết đó ra sao ạ?

Ông chủ nói:

- Những người tống tiền khuyên tôi đừng khai báo và hứa sẽ có ngày đền tôi số vàng họ tạm mượn.

- Họ có nói bao giờ đền không?

Ông chủ suy nghĩ giây lát rồi đáp:

- Có.

- Thưa ông bao giờ?

Ông chủ đưa ngón tay lên miệng, kẹp vào giữa hai hàm răng, dè dặt trả lời:

- Các ông đừng bắt tôi nói nữa.

Chúng tôi khuyến khích ông:
- Chúng ta đang sống giữa thời tự do, dân chủ. Ông đừng sợ một áp lực nào đe dọa. Đã có pháp luật và báo chí che chở ông.

Ông chủ tiệm vàng gượng cười:

- Họ không đe dọa tôi.

- Ông không tin họ là người lương thiện à? Biết đâu đấy chỉ là thủ đọan của lũ bất lương. Chúng sợ pháp luật nên mượn chiêu bài đảng nọ, phái kia quyên tiền ông chứ gì?

Ông chủ tiệm vàng tròn xoe mắt:

- Sao ông biết?

Chúng tôi cười:

- Vì chúng tôi gặp những vụ này hoài.

Tới lúc này ông chủ tiệm vàng mới chịu khai:

- Vâng, quả thế, họ bảo tới ngày cách mạng của họ thành công họ sẽ trả lại số vàng đã mượn.

Căn cứ vào những lời tiết lộ của ông chủ tiệm vàng Vạn Lịch, chúng tôi nêu một nghi vấn:

Phải chăng, bọn người cướp nhà băng "The bank of Paris" ở Chợ Lớn thuộc một nhóm hoạt động chính trị? Và nếu họ thuộc nhóm hoạt động chính trị thì thuộc nhóm nào? Chống đối hay Việt Cộng? Điều này cảnh sát sẽ trả lời nay mai. Tuy nhiên chúng tôi sẽ cố gắng vén màn bí mật trước ngày cảnh sát vén màn. Độc giả đón coi." Hạo giở lại trang nhất. Mắt anh dán vào những tấm ảnh. Chiếc Chrysler của các anh nằm ngang, lật nghiêng và chiếc xe cảnh sát bốc cháy trông rất hãi hùng. Thảo được lôi khỏi xe. Người ta đặt anh nằm trên chiếc băng ca. Phóng viên tờ "Tin Sớm" chụp được kiểu này. Dưới chân ảnh ghi:

"Một trong năm thủ phạm vụ cướp nhà băng đã chết". Mắt Hạo hoa lên. Ông Hiển ngồi cạnh Hạo, vỗ vai anh:

- Chú đọc xong chưa?

Hạo giật mình:

- Thưa anh xong rối ạ!

Ông Hiển có vẻ suy tư:

- Rắc rối chứ không phải giản dị đâu. Tôi ngại chú Danh quá.

Hạo hiểu ý ông Hiển, nhưng anh vẫn hỏi:

- Thưa anh, anh ngại điều gì?

Ông Hiển đáp:

- Tôi sợ chú ấy không chịu nổi đòn của cảnh sát.

Hạo trao tờ báo cho ông Hiển. Anh nói:

- Điều ấy kể cũng đáng ngại song không đáng sợ lắm. Em đã đề phòng cả rồi.

- Chú đề phòng ra sao?

- Tạm thời em để Chấn đi Nha Trang.

- Chú ấy đi chưa?

- Có lẽ giờ này cậu ấy đã tới Biên Hòa.

Ông Hiển đưa tay lên cằm xoa những chiếc râu mọc ngắn. Ông trầm ngâm một lát rồi mới hỏi Hạo:

- Còn chú?

- Mai em rời xóm Bầu Sen.

Ông Hiển khen anh:

- Anh biết mà, anh tin em lắm, lúc nào em cũng sáng suốt. Chỉ có em mới xứng đáng ngôi vị lãnh tụ sau này.

Hạo đang buồn rầu chán nản, tự nhiên ông Hiển xua đuổi hết nỗi chán nản vây quanh tâm hồn anh.

Anh khẽ mỉm cười, cúi đầu nhìn dây giày. Bây giờ ông Hiển vào đề chính:

- Hàng hóa chủ để đâu?

- Ở Bầu Sen.

- Sao chú không mang lại đây?

- Đọc báo, em đâm ngại. Nếu để một người đứng tuổi, công an đỡ để ý.

Ông Hiển vỗ đùi đét một cái:

- Hậu sinh khả úy. Chú hơn anh thật rồi.

Hạo khiêm tốn:

- Anh dạy quá lời.

Ông Hiển trở lại chuyện "hàng hóa":

- Nghe báo chí nói thì mẻ này các chú kéo được ba, bốn triệu hở?

- Chúng em không đếm. Báo chí mới chỉ phỏng đoán.

- Nếu đúng như báo chí đoán, anh em mình sẽ có một mớ súng đạn bắn nhau với ông Diệm.

- Em cũng mong vậy.

Chợt ông Hiển hỏi:

- Ngõ của chú chiếc xe hai ngựa của tôi vô lọt không?

- Lọt anh ạ!

- Vậy anh em mình chở món hàng ấy đi.

- Ngay bây giờ.

- Ừ, ngay bây giờ.

Luôn luôn ông Hiển để câu "ngay bây giờ" vào cuối câu chuyện. Ông không cần vội vàng, hấp tấp. Và luôn luôn ông thành công. Người lãnh tụ già dìu đàn em ra khỏi căn nhà của ông Bôi. Hai người leo lên chiếc xe hai ngựa chạy về miệt Chợ Lớn:

Ngồi trên xe, Hạo hỏi:

- Chuyện về miền Tây thế nào anh?

Ông Hiển nói:

- Đã tới lúc rồi đấy.

- Tuần này liệu chúng em bỏ Sài Gòn được chưa?

- Nếu chú muốn, bỏ lúc nào chẳng được.

- Vậy thì em đợi cậu Chấn về rồi cùng xuôi Hậu Giang. Anh có ý kiến gì không?

- Tôi có một ý kiến.

- Anh cho em biết được chứ?

- Ý kiến này bí mật lắm. Nhưng chú thì tôi cho biết. Một mình chú thôi đấy nhé!

- Vâng, xin anh cho em biết.

Ông Hiển lạnh lùng nói:

- Tôi muốn cướp mật khu của Huỳnh Văn Xiển.

Hạo tròn mắt:

- Huỳnh Văn Xiển là đồng minh của mình.

Ông Hiển cười:

- Ai bảo chú thế?

- Em tưởng.

- Anh em mình đâu có thể hạ mình làm đồng minh với tụi giặc cỏ. Hạ mìh một giai đoạn là quá lắm rồi.

Anh nói chú hiểu chứ?

- Dạ, sẽ thủ tiêu Huỳnh Văn Xiển?

- Đúng.

Hạo không hỏi thêm. Ông Hiển cũng không nói thêm.

Chiếc xe tới đại lộ Thành Thái thì rẽ bên phải, chạy ngay vào con ngõ nhỏ. Ông Hiển ngồi chờ trên xe.

Hạo mở cửa vào nhà xách túi bạc. Khi nân túi bạc, Hạo chợt nhớ tới Danh và Thái. Chưa biết số phận ra sao. Nhưng Hạo biết, họ sẽ bị tra tấn để khai mọi chi tiết. Mà cái chi tiết đáng "ăn đòn" đau nhất là chi tiết chính trị. Hạo không thể để họ thiệt thòi. Anh nghĩ rằng, nếu họ hy sinh tính mạng, gia đình họ phải được đền bù. Hoặc nếu họ mang cái thể xác bệnh hoạn trở về, họ cũng phải cần có tiền để bồi dưỡng lại sức khỏe.

Nghĩ thế, Hạo bật đèn, mở túi bạc móc ra bốn năm kẹp giấy năm trăm. Anh gói vào mảnh giấy dầu và cất trong rương hành lý. Xong Hạo tắt điện rồi xách túi bạc ra.

Ông Hiển vẫn để máy chạy. Hơi sốt ruột một tí vì ông ngỡ Hạo dấu túi bạc ở chỗ kín đáo hoặc phải ngụy trang. Tới khi Hạo ra ông hỏi:

- Sao lâu thế?

Nhanh trí khôn, Hạo đáp:

- Em phải dồn bạc vào cái túi khác.

Người lãnh tụ già dục:

- Lên xe đi!

Hạo từ chối:

- Anh về một mình.

Ông Hiển ra lệnh:

- Không được. Tôi muốn nói chuyện với chú một lát.

Hạo vâng lời. Chiếc xe từ từ ra khỏi ngõ hẹp của khu Bầu Sen. Ông Hiển bớt hồi hộp. Lái xe một tay còn một tay móc thuốc lá, ông mời Hạo:

- Hút cho ấm lòng chú.

Hạo chìa tay. Anh châm lửa hút. Chiếc xe rẽ vào Chợ Lớn và rẽ hết phố này sang phố khác, không chịu ngừng. Đợi Hạo hút hết điếu thuốc, ông Hiển nói:

- Anh em mình bước vào sự nguy hiểm rồi đấy Hạo ạ!

Hạo gật đầu.

- Bao giờ mình chẳng cảm thấy nguy hiểm, thưa anh?

Ông Hiển cười:

- Nhưng bây giờ nguy hiểm tột độ. Chú đọc kỹ bài báo rồi chứ?

- Vâng.

- Chẳng lẽ cảnh sát lại ngu hơn nhà báo!

- Em cũng nghĩ vậy.

- Thế nào chúng nó cũng phải khám phá ra manh mối. Tôi sợ vụ này vượt khỏi tầm khai thác của cảnh sát.

Hạo hỏi:

- Có thể chúng nó chuyển các cậu ấy sang sở "nghiên cứu chính trị" không?

- Chắc chắn thế rồi. Từ đó sẽ lân la tới những vụ truyền đơn, diễn thuyết, vân vân...

Hạo nhìn ra ngoài cửa xe. Anh mường tượng ra quang cảnh tra tấn thật dã man. Lúc ấy con người chỉ là con chó. Một con chó hèn hạ, đê tiện không chịu nổi sự hèn hạ của thể xác. Và con người chó đó sẽ làm bất cứ việc gì để sống. Mặc dù đã tuyên thệ, Hạo không tin rằng Thái sẽ giữ nguyên vẹn sự bí mật cho Đảng. Đằng nào Thái cũng nguy. Nếu Thái khăng khăng không nói, sông an sẽ đánh anh đến chết.

Nếu Thái nói, cơ sở vỡ lở, Đảng sẽ kết án tử hình Thái.

Đang suy nghĩ miên man, chợt ông Hiển hỏi:

- Chú nghĩ gì thế?

Anh lặng lẽ đáp:

- Em nghĩ tới Thái.

Ông Hiển rẽ sang bên phải, vào một con phố nhỏ. Ông cho xe chạy chậm chậm:

- Chú có tin rằng chú Thái giữ đúng lời thề không?

- Em không tin.

- Nghĩa là chú Thái sẽ phản bội?

- Không hẳn thế.

Ông Hiển có vẻ cáu. Người lãnh tụ già dằn giọng:

- Vậy thế nào?

Hạo nhìn thẳng vào khuôn mặt ông Hiển. Nhưng lúc ấy ông đang chăm chú lái xe nên anh chỉ thấy một bên. Anh không biết đôi mắt người lãnh tụ lúc ấy có sáng rực như sao hay không. Hạo trả lời:

- Thưa anh hơi khó nói một chút.

- Chú cứ nói đi.

- Thưa anh, hồi còn trẻ, anh đã bị bắt lần nào chưa?

Người lãnh tụ cười gằn, đầy kiêu ngạo:

- Tôi vào tù như đi chợ.

- Thưa anh, có bị tra tấn không?

- Chú hỏi làm gì thế?

- Thưa anh, hỏi để biết.

- Chú cần biết lắm à?

- Vâng.

- Chúng nó đánh tôi sống lên chết xuống.

- Anh không được thưởng thức đòn nào "êm ái" cả phải không?

- Sao lại "êm ái"?

Hạo đưa bàn tay lên xoa mặt:

- Có lẽ hồi ấy chưa có đòn "êm ái". Em nghe nói, dạo này công an tiến bộ lắm. Đánh đấm nát người mà vẫn không chịu khai, chúng nó sẽ cho uống "thuốc khai sự thật". Uống thuốc này, tội nhân mê man tưởng chừng như mình sống một kiếp khác và nhớ lại hết dĩ vãng của mình. Tội nhân sẽ vừa nhắm mắt vừa kể vanh vách cái dĩ vãng đó ra. Thưa anh, một con người bằng xương thịt, đâu chống nổi khoa học. Em sợ chúng nó sẽ cho Thái ăn đòn "êm ái".

Ông Hiển giật mình:

- Có thể lắm.

- Vâng, có thể lắm. Vì em biết Thái sẽ không khai gì cả nếu chúng nó chỉ hành hạ thể xác. Nhưng Thái sẽ bị nếm đòn "êm ái" mà khai hết, anh nghĩ sao?

Ông Hiển bối rối:

- Nghĩ sao nữa. Chú ấy tuyên thệ rồi mà.

- Vậy theo anh nghĩ, Thái sẽ chết?

- Trường hợp này, chú để tôi nghĩ lại. Nhưng anh em mình phải đề phòng ngay từ bây giờ.

- Sự đề phòng thì anh khỏi lo. Em muốn biết số phận của Thái ra sao nếu cậu ấy bị dồn vào chỗ phải nói sự thật?

Ông Hiển thoái thác:

- Tôi không có quyền quyết định.

Hạo hơi bất mãn:

- Vậy ai có quyền?

- Trung ương.

Ông Hiển trầm giọng:

- Tôi hiểu chú thương bạn. Nhưng chú hãy bình tĩnh, mọi việc chưa xảy ra như chú phỏng đoán cơ mà.

- Em xin lỗi anh.

Ông Hiển đưa tay phải vỗ vai anh:

- Chú có lỗi gì đâu. Thôi, giờ mình nói chuyện khác. Chú định làm gì trong khi chờ đợi tin tức của Thái?

- Đầu tiên em bỏ khu Bầu Sen.

- Đồng ý.

- Em kiếm một chỗ khác đợi Chấn ở Nha Trang về, rồi chúng em xuống miền Tây. Như vậy nếu có lộ bí mật, công an cũng khó lòng bắt em. Trừ khi chúng nó theo quân đội đi tảo thanh phiến loạn.

- Đồng ý. Kể từ nay, chúng ta hủy trạm liên lạc tại nhà ông Bôi.

- Trạm liên lạc mới anh định đặt ở đâu?

- Tôi sẽ báo cho chú biết sau.

- Còn ông Bôi?

- Ông ấy cũng sẽ dọn nhà đi nơi khác nội nhật ngày mai.

Im lặng một lát, ông Hiển nói:

- Khi chú Chấn về, hai chú cứ xuống Chợ Mới. gặp anh Đăng. Rồi từ đấy, các chú sẽ bắt liên lạc với bọn Định, Sơn. Khỏi cần gặp tôi nữa. Chú đồng ý không?

Hạo hỏi:

- Anh không ra chỉ thị gì nữa à?

- Thì các chú hãy thủ tiêu Huỳnh Văn Xiển đi đã.

Hạo không hỏi thêm nữa. Ông Hiển chạy xe và phố chính. Hạo xuống ở đường Đồng Khánh. Anh nhìn chiếc xe hai ngựa chở túi bạc khuất trong những chiếc xe khác rồi mới cất bước. Hạo tìm một tiệm cơm Tàu nổi tiếng. Ăn uống xong, anh leo lên taxi về Sài Gòn. Lại chui vào rạp chiếu bóng thường trực. Đến khuya Hạo mới trở về Bầu Sen. Công việc Hạo phải làm trước khi đi ngủ là gói lại những kẹp giấy bạc thành những gói nhỏ.

Sau đó, Hạo đặt mình trên ghế bố. Anh không sao ngủ. Vừa chớp mắt là Hạo thấy Thái hiện ra. Đau đớn.

ao_vong_tt_2

Duyên Anh


(còn tiép)

DA

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address