DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,534,096

Thơ tình Võ Văn Lê & Trần Thế Phong

Friday, March 30, 201212:00 AM(View: 32628)
Thơ tình Võ Văn Lê & Trần Thế Phong

Thơ Võ Văn Lê

Võ Văn Lê, cựu học sinh Trần Cao Vân, tốt nghiệp khóa 25 trường Võ Bị Đà Lạt, làm thơ từ những thập niên 60, đăng thơ ở Bách Khoa, Đa Hiệu.



tcv

Cổng trường cũ Trần Cao Vân





NGUYỆT CẦM

Võ Văn Lê

nguyet_cam




Trong cơn mê gọi nguyệt cầm
ngón tay nào động trăng rằm vỡ tan
đời trên phím nhỏ lang thang
buồn khuya rụng xuống mơ màng tóc em!
Ru trăng ngủ vội bên thềm,
tiếng ca hờn tủi chợt mềm môi yêu!
Dòng sông xưa đó quạnh hiu
ta về sóng vỗ những chiều hoang vu!
Tiếng buồn rơi giữa hồn thu
ngỡ ai thao thức nhẹ ru khúc đàn...
còn đâu em thuở hồng hoang,
mấy mùa thu chết, nguyệt tàn trên vai!
cheo chân ta tháng năm dài,
sang sông con sáo lạc bầy về đâu?!
lỡ tay buổi ấy qua cầu
hái hoa đào nhỏ thả sầu nổi trôi,
rồi xa như đất xa trời
như ta kiếp trước xa người kiếp sau!




nguyet_cam_1_0


 

Ngày về tàn cuộc bể dâu

một mình ta đứng bờ ao đợi chờ!
Cá đã lặn, sao đã mờ,
suối khe đã cạn còn trơ đá buồn!
Chưa thôi chớp biển mưa nguồn
mà cung đàn cũ trong hồn vọng âm,
thềm trăng xưa giọt lệ ngân,
dáng em xưa khúc nguyệt cầm chơi vơi...
máu tim ta bỗng rã rời,
thơ ta chết giữa dòng đời xanh xao!
đêm buồn nằm gối trăng sao
ta xin gởi hết mộng vào thiên thu!




Võ Văn Lê


nguyet_cam_3




Thơ Trần Thế Phong

Trần Thế Phong, cựu học sinh Trần Cao Vân, khóa 7/68 SVSQ/TB/Trường BB Thủ Đức. Làm thơ từ thập niên 60. Thơ đăng Khởi Hành, Đất Quảng, Đất Ngũ Phụng (TX), Quảng Nam (CA), Văn Hữu (Seattle)...


 

tam_ky1-content

Sông Tam Kỳ




LỤC BÁT

VIẾT Ở SEATTLE


 

nguyet_cam_6

 



CHIỀU ĐI QUA

ĐƯỜNG JACKSON

 

Ta lang thang giữa phố đông

Như rong rêu dạt theo dòng phù sinh

Ta dong ruổi cái điêu linh

Che tay ngang mặt gọi tình hắt hiu

 

CHIỀU MƯA

NGỒI QUÁN CAFÉ BƯU ĐIỆN



nguyet_cam_4


(với cố thi sĩ Phan Lạc Giang Đông và ha sĩ Nguyn Đi Giang)

 


Mưa rơi mấy đơt mưa dầm

Lòng ta hiu hắt mầy lần mưa qua

Xuân về đời đã chia xa

Bạn ơi! đừng hỏi quê nhà ta đau


(1997)


nguyet_cam_7


ĐỢI CHIỀU

 

Ta ngồi uống rượu đợi chiều

Nhớ em mắt dại chân xiêu nửa đời

Ngồi đây nắng héo chiều tà

Thương thân còn cái thở ra xé lòng


nguyet_cam_8

 



MƯA KHUYA

 

Mưa hoài mưa hủy khuya nay

Em xa xôi đứng trên lầu thương Xuân

Ngàn đêm trong cuộc vơi đầy

Phương người nhỏ lệ giọt đau tim mình

 


BỖNG NHIÊN

 

Bỗng nhiên ta nhớ Pleiku

Chiều rơi Diệp Kính, đêm mưa Phưng Hoàng

Bỗng nhiên ta nhớ tiếng đàn

Tay ai mười ngón lướt ngang cung trầm…



CHIỀU

 

Chiều rồi nắng xế ngoài song

Làm sao không đến một lần với nhau

Chiều rồi con nước dâng cao

Mai sau muộn xế mình hao tuổi gầy

Chiều rổi quốc lẻ gọi bầy

Người ơi nợ nước chất đầy hai vai.

 


NHỚ QUÊ

 

 Có một dòng sông xanh tuổi thơ

 Hoa chanh, hoa bưởi, rụng quanh vườn

 Quê nhà thấp thoáng chân mây bạc

 Giếng cũ, thềm rêu, bóng mẹ hiền…

 

 

 

 NGƯỜI TÌNH

 DỄ THƯƠNG

 

Tình thất thường cơn gió

Thổi qua đời rong chơi

Ta một thời lang bạt

Em một thời hoa khôi

 

Thời gian vàng chiếc lá

Rụng xuống dòng tóc xanh

Em nấp sau kỷ niệm

Ta mãi tìm loanh quanh

 

Năm năm tình vô tội

Cứ lỡ bồi bến tim

Năm năm mình nông nỗi

Chơi đi trốn đi tìm

 

Tìm em miền đất hứa

Ta con tàu không ga

Bánh lăn hoài vô vọng

Những vòng đời chia xa

 

Bây giờ là tháng mấy

Tháng mười hay tháng giêng

Mưa quên đường trở lại

Rơi suốt đời lâm râm

 

Em xa nhòa áo trắng

Trời thở dài khói sương

Tình xa lòng trĩu nặng

Đời bỗng vắng lạ thường

 

Có lẽ nào may rủi

Giữa cuộc đời mông mênh

Tạ ơn em lần cuối

Hỡi người tình dễ thương…


10-2008

 

 nguyet_cam_1_0

 

MÙA THU

 

 

Mùa thu không lẽ em đã quên

Vầng trăng khuya chênh chết bên thềm

Anh vẫn mang theo chân trời góc biển

Mái tóc mềm xõa xuống đôi vai

 

Không l em đã quên, đêm mùa thu

Sương ướt tóc và mắt em đẩm nước

Đêm xa khuất, anh về trong ký ức

Đường mưa giăng, hò hẹn đã bao lần

 

Đêm thiêng, em đã quên mùa thu

Ai khóc nghẹn ngào trong đêm tối

Ai đốt cháy mùa thu hư ảo

Mùa hoa cúc dại vàng đến nao lòng

 

Cuộc đời anh đi qua những mùa thu

Đì qua sắc tương tư mùa hương cũ

Bông cúc dại về đâu ai gìn giữ

Nụ yêu nào chưa kịp gởi trời xanh

 

Mùa thu thuyền trăng về bến cũ

Ai khiến mưa giăng giăng lối sao mờ

Có chú dế mèn ngẫn ngơ tội nghiệp

Sướt mướt sau vườn ngóng đợi mùa thu

 

(Nhạc sĩ Vĩnh Điện đã phổ thành ca khúc

 "Không L Em Đã Quên")

 

 Xin bấm vào đây:


http://www.youtube.com/watch?v=OKJIyT5RP4g



 

ao_dai_3_0-content



CHIM SÁO

BAY QUA VƯỜN NGƯỜI?

 

 

Có phải, 

Em hẹn với người ta

Thôi thì chim sáo bay qua vườn người

Tháng giêng ướt áo em rồi

Ướt đầm cả nửa nụ cười tôi hong…

 

Biết là trời đã tàn đông

Tôi về bẽ ngọn cải ngồng làm dưa

Rưng rưng hoa cải cui mùa

Nhói vàng một thưở xa xưa,

một lần…

 

Chiều nay tôi đứng tầng ngần

Vại dưa

ép

mấy mươi lần

không chua!!!

 


ao_dai_2_0-content

 

 

Màu Cỏ Xanh

 


 Anh đặt trái tim mình lên cỏ

Cỏ ngời xanh như thể chưa từng

Ôi sắc cỏ lung linh màu mắt

Cho anh tìm về nhịp thở tháng giêng

 

Chẳng còn gì khi lối nhỏ rưng rưng

Màu cỏ úa tàn theo cơn nắng dại

Là tình yêu là tình yêu đi mãi

Anh biết làm gì khi gặp nỗi cô đơn

 

Bờ cỏ xanh cho năm tháng dỗi hờn

Của riêng anh suốt một đời mộng mị

Ôi tháng giêng hát lên lời gì nhỉ

Mà thời gian như thể quay về

 

Anh gặp lại mình khi tiếng thở đam mê

Cuả loài cỏ ngủ vùi trong ký ức

Là tình anh xoá đi màu hư thực

Đến bên em chẳng chút ngại ngần

 

Anh vẫn muốn ru lòng theo tiếng cỏ

Nghe nhịp tim mình nhắc lại tháng, năm

Và lời yêu vẫn xanh màu lá cỏ

Khi mắt anh nhìn không vướng nỗi u trầm.

 





Trần Thế Phong

Seattle WA

 

Lê thân!
Đã lâu lắm ri, cchừng trên 20 năm mới nghe bạn lên tiếng. Hồi còn ở Saigon có gặp bạn ở Thanh Đa, sau đó đi tứ hướng. Cứ hỏi thăm nhưng rồi biệt tăm. Năm ngoái có về San Diego gặp một người ban tên Tuân cùng khóa Võ Bị với Lê, xin số điện thoại và mình có goị đến Lê, nhưng không nghe trả li.
Mình mới về Việt Nam vừa qua lại hơn một tuần rồi. Ở Saigon 1 tháng co gặp đủ bạn bè và tập trung uống ruợu vui đáo để. Những bạn tụi mình nào: Giải, Yên, Tiết, Quyền, H
Trung Ngan (ở Cam Ranh vào), Tiến, Diện, Sấn, Tài (ở Biên Hòa). Về Tam Kỳ có gặp: Trần Đình Lãng, Nguyễn Đình Minh, Nguyễn Thị Lạc (Quán Rường), Võ Văn Sơn. Uống rượu nhắc đến bạn bè xưa và nhắc đến nhng kỷ niệm của Trần Cao Vân. Đứa còn đứa mất, (Đỗ Nghi va mất ở SG). Và có nhắc đến Võ Văn Lê nhiều lắm.

Mình có nhắc đến Võ văn Lê, một người làm thơ rất hay mình có đọc trên Bách Khoa trước năm 75. Bây giờ đọc lại thơ của b
n cũng có thua gì hồi xưa đâu. Có cái chua chát, và buồn sâu lắng.

Trời Seattle đang mưa lâm râm, lành lạnh, trời mù mù. Mới về VN qua đọc bài thơ của bạn, buồn lại buồn quá đổi:

Đêm buồn nằm g
ối trăng sao.
Ta xin gởi hết mộng vào thiên thu..

Ch
úc Võ Văn Lê và gia đình di dào sức khoẻ. 

Hẹn gặp một ngày gần.




Trần Thế Phong (Giảng)

 

 

 






blank
blank

dsc00017-content
Tr
ần Thế Phong



dsc00013-content

Tr
ần Thế Phong và Trần Yên Hòa


dsc00002-content
TYH & TTP
(t
ại chùa Đài Loan, Nam Cali, USA)







Lượt truy cập: 84822
Powered by EasyVN - A free personal website provider






Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, August 3, 20217:24 AM(View: 36)
Chắc rằng phố cũng buồn tênh. Cho tôi đừng nghĩ mình ên tôi buồn. . Phố buồn sao phố mù sương? Gió ru rất khẽ phố đương khóc chiều. Tội cho phố biết bao nhiêu! Phố ôm chiều vắng cô liêu nỗi lòng. . Phố buồn đỏ mắt tà dương. Chiều dần rụng xuống nỗi buồn dâng cao.
Sunday, August 1, 20217:33 AM(View: 138)
Có một nỗi buồn không hiểu được. Từ thinh không rơi xuống giữa hồn. Ta chất ngất nếm xem mùi vị. Những nồng nàn đã lấp hố chôn. Nỗi buồn nào ai giống ta không. Ta một mình ngập tràn ân oán Giữa thời gian im hơi lặng tiếng. Lặng lẽ riêng ta chốn bụi hồng. Lòng ta nay như vầng trăng khuyết. Đêm tàn hơi giấc ngủ chập chờn
Saturday, July 31, 20217:28 AM(View: 47)
điều gì đã biến nơi này thành đất chết. mấy trăm năm từ lúc có bến thành. con sông đó có ngày trong ngày đục. nhưng tuyệt nhiên chẳng có lúc lạnh tanh. điều gì đó biến đất này không thể sống. khi nhà bè nước vẫn chảy
Thursday, July 29, 202112:15 PM(View: 59)
Hỏi rằng chanh có trổ hoa. Từ khi ta bỏ lại nhà hỡi chanh? Trần ai dẫu khổ cũng đành. Ở phong lưu mấy cũng thành quỉ ma. Hỏi giờ chanh đã trổ hoa. Đến khi ra trái chắc ta không về. Trần ai thiên hạ buồn ghê. Phù vân cản lối ta về rồi chanh.
Wednesday, July 28, 20216:47 AM(View: 214)
Hắn già nua cô đơn chèo queo, và xấu xí đến gớm ghiếc như mụ phù thủy đầu đội mũ chóp nhọn bay tàn tàn trên cây chổi cùn, vậy mà hắn vừa có... mèo cái con mèo bé nhỏ, con mèo non nỏn chân dài tới nách xinh đẹp ấy... con mèo của hắn có đôi mắt hiền nai tơ, ngây thơ con gái dịu dàng bốn mùa thay lá có lúc vàng áo em anh về yêu hoa cúc,