DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,865,269

Nhớ Đại Hội 40 Năm Hội Ngộ Nguyễn Trãi 2 - 27&28/5/2011 - NT2 Nguyễn Văn Đây

26 Tháng Năm 201212:00 SA(Xem: 9412)
Nhớ Đại Hội 40 Năm Hội Ngộ Nguyễn Trãi 2 - 27&28/5/2011 - NT2 Nguyễn Văn Đây

ĐẠI HỘI 40 NĂM HỘI NGỘ 2011

 

NT2 Nguyễn Văn Đây


...Nặng tình Đồng Môn chiến hữu, một lần nữa tôi không thể nào nói tiếng không đươc, với sự thống nhứt 100%, rút tỉa những kinh nghiệm đã trải qua trong hai kỳ đại hội và để không phiền lòng và cũng để tự do hơn, gia đình tôi mua vé phi cơ từ nhiều tháng trước, để dược gim giá, dư ra số tiền mướn xe chạy tới chạy lui thoải mái, muốn đi đâu cứ đi, không lệ thuộc vào giờ giấc Đại Hội. Tôi cũng đã soạn nhạc phẩm riêng trình bày trước bạn bè, đồng môn vì có thể lần Đại Hội nầy là lần đông đảo nhứt, với 40 năm trôi qua. Ai còn? Ai mất? Một thời gian gần na thế k BẠN BÈ nào còn ĐẾN được với nhau là điều quá quý phải không các bạn, và tôi đã viết bài, "Bốn mươi năm hội ngộ", dù tôi không là nhạc sỹ chuyên nghiệp, thơ văn thuộc loại con cóc, dù tôi đàn rất yếu, nhạc lý lại không biết tý nào ngoài kiến thức a,b,c khi còn học những năm Trung học đệ nhứt cấp, mày mò trong đêm tới nay có được gần 20 bài, có thể một ngày nào đó tôi sẽ thực hiện DVD nầy, ƯỚC VỌNG MỘT THỜI TUỔI TRẼ, CHIẾN TRANH, và TƯƠNG LAI? Bốn mươi năm, bạn bè tôi 40 năm ta gặp lại:

"Đời còn chi, sau bao giông tố và đắng cay. Nhìn mặt nhau, bao gió sương xin cám ơn dời.. "

Bài nầy tôi đã trình bày trong lần Đại hội 40 năm vừa qua, và tôi cũng rất vui khi bạn bè vẫn còn thương tưng đến nhau, gặp lại nhau trong kỳ Đại hội, k lục về người tham dự, vui nhộn đầy tình thân hữu nghĩa Đồng Môn.

Tôi trân quý các x thân của Ban Tổ Chức: NT2 Trần Yên Hòa, Nguyễn Văn Diệp, Huỳnh Công Phát, Ngô Minh Tho, Lê Văn Hoan, Dương Xuân Bé Năm, Đinh Hồng Lân và thủ quỹ Hoàng Văn Toán đã nhiều lần tổ chức tiệc tại gia không mệt mỏi.

Sợi dây xích vô hình trói buộc chúng ta lại với nhau, các bạn Nguyễn văn Diệp, Đào Văn Luận, nhứt là hai phó nhòm kiêm đạo diễn Huỳnh Trọng Thiệt và Hồ Thủ Khoa đã ghi lại nhiều hình ảnh giá trị, bảo tồn cái tâm tư nguyện vọng riêng của Tập thể Cựu SVSQ/ĐHCTCT/ĐL. 

Bây giờ dù đã về lại Georgia nhưng tâm tư vẫn còn như là trong ngày ĐẠI HỘI và đang hướng tới những kỳ ĐẠI HỘI sắp đến.

Chào các bạn!



NT2 Nguyễn Văn Đây

(Đại diện Khóa 2 trên toàn thế giới)


 

Hình ảnh:



Lễ Tốt Nghiệp


Khóa 2 SVSQ/TĐH/CTCT/Đà Lạt


 19-2-1971


tại Vũ Đình Trường TĐH
/CTCT/Đ
à Lạt


ctct_1_0-content

Toán Quân Quốc Kỳ


 

ctct_3-content

TT/VNCH/Nguyễn Văn Thiệu gắn lon Thiếu Úy hiện dịch thực thụ cho Thủ Khoa NT2 Hồ Ngân


 

ctct_4

Thủ Khoa Hồ Ngân trình kiếm

 

ctct_5-content

Thủ Khoa Hồ Ngân tháp tùng TT/VNCH duyệt hàng quân danh dự

 

ctct_6-content

Quỳ xuống các SVSQ, để nhận lãnh cấp bậc Thiếu Úy hiện dịch thực thụ

 

ctct_8

Cổng Anh Đào

ctct_2_0-content

Những SVSQ/CTCT từ QKI



2 ngày Đại Hội:


40 năm Tốt Nghiệp Khóa 2 (28-5-2011)

&

 ĐH16 TH/AH/CSVSQ/CTCT/ĐL (29-5-2011)

 

ctct_7-content

NT2 Cù Khắc Huy

 

ctct_1_1-content

Anh em trong Ban Văn Nghệ K2 tổng dợt

 

ctct_2_1-content

NT2 Trần Yên Hòa trong đêm 40 năm Khóa 2

 

ctct_4_0-content

NT2 Trần Yên Hòa, Trưởng Ban Tổ Chức 40 Năm Khóa 2, đọc tiểu sử Khóa 2 trong Đêm Đại Hội 16

 

ctct_10-content

NT2 Đào Văn Luận đọc Chương Trình Đại Hội 40 Năm Khóa 2 (đứng bên là NT2 Trần Gia Hiếu)

ctct_7_0-content

Anh em K2 trong ĐH 16 TH (29-5-2011)

 

 

ctct_9-content

Anh em K2 trong đêm ĐH16

 

ctct_13-content

Ban hợp ca Khóa 2 trong đêm 40 Năm K2

 

ctct_12-content

Các bạn Nguyễn Trãi trong ngày ĐH 16/ tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ

 

 

ctct_6_0-content

Anh chị NT2 Huỳnh Trọng Thiệt và anh chị NT2 Trần Yên Hòa trong đêm Đại Hội

 

 

Video

 

Đêm Dạ Tiệc Hội Ngộ 40 Năm NT2

(và những sinh hoạt khác)

Video clip do NT2 Huỳnh Trọng Thiệt thực hiện.

(từ Web NT2)

http://anhdao2.weebly.com/videosinhhoat.html

 

 

BVN-TH


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Mười Hai 20187:27 CH(Xem: 49)
Ngay tự đầu thập niên 1970, tiếng thơ Phạm Cao Hoàng xuất hiện trên nhiều tạp chí văn học ở miền Nam, như Văn, Văn Học, Bách Khoa, Vấn Đề… đã tạo được sự chú ý đặc biệt từ văn giới. Với hai thi phẩm xuất bản lần lượt các năm 1972, là “Đời Như Một Khúc Nhạc Buồn,” rồi “Tạ Ơn Những Giọt Sương” năm 1974, tên tuổi Phạm Cao Hoàng trở thành một trong những thi sĩ được đông đảo độc giả thời đó, yêu thích. Không chạy theo xu hướng thời thượng ở thời điểm kể trên; thí dụ xu hướng chống chiến tranh, hay khuynh hướng mang “buồn nôn” (ảnh hưởng triết lý hiện sinh của Jean Paul Sartre) vào văn chương. Ông cũng không cho thấy có chút ý hướng biểu diễn chữ, nghĩa một cách khinh bạc (trong khi đời thường mưu cầu chức tước), với những ý niệm triết lý xào nấu, mang đầy tính khoe khoang… “đe dọa!” Họ Phạm lặng lẽ đem mình ra khỏi trào lưu, xốc nổi thời thế. Ông tự tin, thanh thản với những đường bay thi ca bình thường mà sâu sắc, giản dị mà cảm động, qua những chủ đề, tưởng như tầm thường mà,
06 Tháng Mười Hai 20186:42 CH(Xem: 149)
Tôi gặp nhà văn Thụy Vũ lần đầu tại nhà riêng của nhà thơ Ý Nhi nhân một dịp bà ghé qua Sài Gòn. Cuộc gặp mặt có nhiều người tham dự, có đồng nghiệp và có cả người là học trò của bà trước kia. Hôm ấy, khoảng tháng 9 năm 2017, bà nói nhiều chuyện, từ chuyện viết lách cho đến những giai thoại trong giới văn chương trước 1975 rồi dẫn đến cả những kỷ niệm đời sống riêng tư. Bà nói chuyện vui vẻ, hóm hỉnh cho dù trong tất cả những điều bà kể đều có bóng dáng những nỗi thất vọng, buồn bã, bất lực mà người nghe không khỏi cảm thấy ái ngại. Nghe bà kể bằng một giọng diễu cợt về những nỗi đau và số phận hẩm hiu của chính bà cứ như đang nghe bà nói về nỗi đau và số phận của một ai khác. Tôi nghĩ không dễ gì có thể tự trào được như vậy nếu bà không có một nghị lực phi thường để vượt qua nghịch cảnh và vượt qua cả chính mình. Sau cuộc gặp gỡ lần đó, bà phát hiện mình ung thư, bị cắt 2/3 dạ dày. Tôi vẫn thường tự hỏi cái gì làm cho một người thấy mình có nhu cầu phải cầm bút.
03 Tháng Mười Hai 20189:59 CH(Xem: 146)
Du Tử Lê đến với thơ tình từ thập niên 60, và trở thành khuôn mặt tên tuổi nơi hải ngoại. Với Du Tử Lê, ngôn ngữ, tình yêu là lẽ sống mầu nhiệm trong sáng tạo nghệ thuật. Với Hiến Chương Tình Yêu, thơ Du Tử Lê, "còn lời đường mật nào hay hơn, quyến rũ hơn"? được Nguyên Bích viết thành nhạc phẩm: "Khi em lạnh tôi biến thành ngọn lửa. Đốt yêu thương than nóng hực ân tình. Cả nghìn chương chỉ chép chuyện đôi ta. Khi em viết tôi biến thành giấy bút". Chàng Du Tử nòi tình nầy ru tình nhân qua Một đời Để Nhớ, nhạc của Song Ngọc "Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời. Buổi chiều chăn gối thiếu hơi ai. Em đi để lại hồn thơ dại. Tôi vó câu buồn sâu sớm mai" Bên cạnh Song Ngọc, Trần Duy Đức phổ thành ca khúc Chỉ Nhớ người Thôi Đủ hết Đời. Từ nơi xa xôi, Thái Tú Hạp ngỏ lời thăm hỏi qua Chiều Nhớ Hoàng Thành, Khúc Lan đem dòng thơ vào nét nhạc: "Em vẫn giữ bài thơ trong chiếc nón. Dù cho đời mưa nắng đuc Kim Luông. Mưa có buồn trên đôi bờ thương bạc. Em vẫn còn thắp lửa đợi
29 Tháng Mười Một 20186:59 CH(Xem: 429)
Tòa soạn nhận được email của một người ký tên là Hoàng Phương Nam, một cái tên lạ, chưa nghe trong giới Văn Học Nghệ Thuật, mà nội dung của email không phải là Thơ hay Văn, hay Phê Bình Văn Học. BBT định cho "qua phà" là xóa nó đi, nhưng khi đọc qua, chúng tôi thấy nội dung đề cập đến Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị/Đà Lạt, và một số tên quen thuộc của cựu SVSQ NT1 cũng như Sĩ quan cơ hữu. Nội dung xoay quanh vấn đề những sinh hoạt của một cá nhân, có liên quan đến một số cựu SVSQ/CTCT/ĐL. Vì thế chúng tôi xin đăng email này để rộng đường dư luận, và cho có cái nhìn chung, đừng để những con sâu làm rầu nồi canh...Chúng tôi cũng mạn phép xin edit lại email để độc giả đọc sẽ dễ hiểu hơn, nhưng không thêm, bớt, hoặc sửa một câu, chữ nào. Câu, đoạn nào quan trọng, chúng tôi sẽ dùng chữ in đậm hoặc chữ nghiêng.
26 Tháng Mười Một 201811:48 SA(Xem: 169)
Tôi nghĩ, nếu ai kia bảo Đinh Hùng đã lẩn trốn vào tháp ngà để tìm lấy cho mình những phút giây thần tiên, huy hoàng hoặc để đắm chìm linh hồn trong niềm hoan lạc hưởng thụ; trốn chạy những đau thương đổ vỡ của cuộc đời thì e có phần thiên lệch, bất công. Bởi, nếu chúng ta cảm thông được tiếng thơ của một Chế Lan Viên qua “Điêu Tàn” – một khoảng trời thâm u, thê thảm, một huyệt mộ vùi sâu cơ đồ của cả một dân tộc – ai dám bảo Chế Lan Viên lánh xa sự thực phũ phàng để tìm về cõi mộng hầu thỏa mãn nhưng khát thèm êm ái, ve vuốt tâm hồn? Trái lại, Chế Lan Viên đã đau khổ gấp trăm ngàn lần cái đau khổ mà thường nhân phải gánh chịu, trong thực thể xã hội đương thời! Cũng vậy, Đinh Hùng lẩn trốn thực trạng đau thương của thời thế bằng cách trầm mình trong thiên đường tình ái. Nhưng chính tại cõi trú thanh sắc nặng phần lãng mạn này, nhà thơ đã đau khổ thêm một lần nữa. Thế giới phấn hương, hoa bướm chẳng những không giúp nhà thơ quên bớt dằn vặt, vò xé mà nó còn tạo thêm hoàn cảnh để