DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,708,790

Xã Hội VN: Những kiểu kiếm cơm đày đọa

06 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 6944)
Xã Hội VN: Những kiểu kiếm cơm đày đọa
Những kiểu kiếm cơm đày đọa


 

 

 

 

Lợi dụng người tàn tật và trẻ em. Đó là cách kiếm cơm tương đối phổ biến của giới ăn xin hiện tại ở Việt Nam. Nghiệt nỗi là người ăn xin vẫn mang kiếp ăn mày còn kẻ lành lặn thì mỗi lúc thêm giàu trên thân xác của những em bé tội nghiệp và những người tàn tật, đau khổ.


 

blank

Nhìn kỹ, đôi chân của ông Hào không teo cơ, nhưng cách ông nằm nhoài người trên xe lăn luôn làm cho người khác thương cảm.

 

 

Hằng ngày, trên quốc lộ 1A, đoạn đi qua Quảng Nam, thường xuất hiện một người tàn tật nằm dài trên chiếc xe lăn bốn bánh tự chế, trần trụi đi trong mưa nắng cùng chiếc máy cassette mở băng tụng kinh để đánh động bi tâm và vài người ẵm trẻ em ăn xin, nhìn họ tội nghiệp, đau khổ...

Nhưng theo dõi họ, mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác.

Người đàn ông lăn lóc cùng chiếc xe bốn bánh tự chế dưới nắng mưa kia tên là Hào, đương nhiên lời giới thiệu của ông ta có chính xác hay không còn phải xét lại, vì ngay cả việc lăn lóc của ông, hành động nhiếp sinh của ông còn không thật thì tôi không dám tin lời ông ta cho mấy. Ông Hảo nói năm nay 49 tuổi, quê Nam Định, nhà không người thân, đã lăn chiếc xe từ Nam Định vào tới Quảng Nam để kiếm cơm qua ngày.

Nhưng sự thật thì ông có đôi khi nói giọng Quảng Nam rất rõ, và ông lăn đi từ 6 giờ sáng ở một địa điểm không có người, cho đến 10 giờ trưa, cũng tại một địa điểm vắng người khác, ông móc điện thoại di động ra gọi một người đàn bà chạy xe máy đến đón ông về, mỗi ngày như mọi ngày.

Tìm hiểu thêm, chúng tôi được biết ông Hào không bao giờ sống cố định một chỗ nào, và cứ chiều về, ông lại trở lại người bình thường, không còn thấy tàn tật, lên xe máy cho người đàn bà hay đưa đón hoặc ông bạn nào đó chở đi nhậu. Sáng mai lại tiếp tục bộ dạng đau khổ để xin ăn.

Trong giới ăn xin còn có những chuyện sốc hơn nhiều, có cả một lò tổ chức nuôi trẻ em, tạo cho chúng những vết dị tật như vết thâm trên mặt, chân tay co quắp... để cho những bà sồn sồn xin ăn chuyện nghiệp thuê về, ẵm đi dang nắng, dang mưa mà đánh động lòng thương người khác... Hết hạn thuê, lại trả đứa bé cho chủ thuê, cái vòng này cứ luân phiên xoay.

H.T.H., một cô gái ăn xin chuyên nghiệp theo lối này, năm nay 30 tuổi, thường ẵm một đứa trẻ đỏ hỏn, trần trụi, đi lang thang từ nơi này đến nơi khác để xin ăn. Đến chiều, lại xuất hiện một người đàn ông bặm trợn chạy xe gắn máy, đứng đón H.T.H tại một điểm nào đấy.

Có ai hỏi thăm, H.T.H cho biết: “Nó là con em, em khổ quá nên ẵm nó đi xin!” Nhưng khi chúng tôi trình bày nhã ý muốn tìm giúp H.T.H một công việc có thu nhập tuy thấp nhưng tạm ổn định để nuôi con. H.T.H từ chối thẳng: “Đi xin có tự do hơn, đói ăn đói, no ăn no, em không quen để ai sai khiến!”

Thật ra, H.T.H không bao giờ làm việc được cho ai nếu như ẵm đứa bé theo. Vì như vậy sẽ bị lỗ ngày công, ước chừng vài chục ngàn đồng để trả tiền thuê đứa bé. Nghiệt ngã nhất là đứa bé này do chính cha mẹ của nó cho H.T.H thuê để lấy tiền.

Bên cạnh những người quá khổ, ngậm đắng nuốt cay mà cho thuê con vẫn có những loại người kinh doanh trẻ em bằng mọi cách, nuôi những đứa bé tội nghiệp trong điều kiện thú không ra người để cho thuê, lấy lãi.

 

Nạn nhân chất độc da cam đi “biểu diễn” kiếm cơm...

 

Đó là hiện thực khá sinh động tại một số nơi trên đất nước này, không ngoại trừ thành phố Đà Nẵng với Hội Chất Độc Da Cam Đà Nẵng. Những chuyến biểu diễn của các thành viên trong hội này luôn được rao quảng cáo với “...sự phối hợp tổ chức của đảng, chính quyền địa phương...”

Theo dõi chương trình nhiều lần tại Điện Bàn và một số huyện khác, chúng tôi không thấy gì ngoài những “diễn viên” tàn tật, hát không ra hát, nói không ra nói, và trong lúc hát, nói, sự nhiệt tình của họ gần như không có, vô hồn.

 

 

 

blank

Một buổi biểu diễn văn nghệ của các “diễn viên nạn nhân Dioxin” tại Đà Nẵng.

 

 

Điều đó cho thấy những “diễn viên” tàn tật này không có một chút cảm hứng nào với việc người ta mang mình ra để trình diễn như những sinh thể tội ngiệp, thậm chí có nét giống xiếc thú để làm trò lạ mắt, để đánh động lòng thương cảm của đồng loại mà từ đó, đồng loại móc tiền ra cho...

Đó là chưa nói đến hình thức biểu diễn cõng theo nội dung nêu “tội ác đế quốc Mỹ đã để lại” trên thân thể các em... Để các em phải rày đây mai đó hát xin ăn mà gợi nhắc quá khứ. Cách làm việc, tổ chức như thế này có thể nói là quá nhẫn tâm đối với trẻ em, quá nhẫn tâm với người tàn tật!

Chúng tôi nhớ không lầm thì chính phủ Mỹ đã viện trợ 6 triệu USD cho Việt Nam về vấn đề chất độc Dioxin, trong đó, riêng vấn đề phục hồi sức khỏe con người của Đà Nẵng, ngân sách đã lên đến 2 triệu USD. Với số tiền không nhỏ này, để nuôi vài mươi trẻ em nạn nhân không phải là chuyện khó.

Đương nhiên, khoản tiền 2 triệu USD này không dành riêng cho Hội Nạn Nhân Dioxin Đà Nẵng, nó sẽ được phân bố rải rác trong nhiều hạng mục, dự án... Nhưng chí ít, nó phải đi đúng mục đích và đối tượng của nó: Cho những nạn nhân Dioxin thoát khỏi khó khăn và được hỗ trợ nhiều phương tiện, điều kiện để sống.

Nhưng không hiểu sao, đến thời điểm này, họ vẫn lang thang rày đây mai đó để hát xin ăn, gọi là biểu diễn nghệ thuật!

Và, một khi tâm thức con người trên đất nước hình chữ S này vẫn còn dính vết mòn xin-cho, trong một cơ chế xin-cho, thì nỗi thống khổ của con người, nỗi ê chề của chuyện kiếm ăn bằng mọi giá vẫn còn là ung nhọt!

 

BVN-TH

 

 

Món ăn linh tinh trên phố Sài Gòn



 

 

 

Đa phần người lao động Sài Gòn hiện nay đều nặng đầu nát óc tìm cách kiếm thêm vài trăm ngàn đồng hàng tháng để chống chọi được với cảnh đời tơi tả trong thời buổi kinh tế Việt Nam vừa lạm phát cao lại vừa thiểu phát khủng.


 

blank

Một góc đường phố ăn vặt ở Sài Gòn.

 

 

Với một đô thị lớn có cả chục triệu người, việc kiếm thêm chút tiền tiêu luôn có nhiều cách, nhưng cách mà nhiều người lao động ưng chọn nhất hiện nay là bán hàng ăn linh tinh. Có một nghịch lý là đội quân thất nghiệp càng đông thì hàng quán ăn uống linh tinh càng trăm hoa đua nở.

Nói về các hàng ăn linh tinh do người Sài Gòn sáng chế trước tiên xin kể đến món khoai mỡ chiên. Có một dạo người ta thấy món này chộn rộn bày bán. Người bán chỉ cần lấy một miếng bìa cứng, ghi khoai mỡ chiên, kèm với bếp dầu, chảo nhôm là có ngay một quầy hàng trên đường phố.

Người mua ban đầu thấy lạ ngần ngại nhưng rồi theo quán tính chung, thiên hạ ăn được thì tội gì mình kiêng, thế là xáp vô mua. Món này gồm những thứ như sau: Khoai mỡ, loại làm món canh ăn cơm được bào thành bột rồi áo qua lớp bột năng, trộn đường trước khi chiên. Sau khi chiên, bánh khoai mỡ bằng cỡ ngón tay, mềm, giòn, cho vô bịch giấy để khách vừa đi vừa ăn như ăn khoai tây chiên kiểu McDonalds. Với món này chỉ cần bỏ ra vài ngàn đồng bạn có thứ để nhai nhóp nhép quên cơn xót ruột lúc phóng xe Honda trên phố. Ai sáng chế món này thì đúng là tài tình chớ phải chơi đâu, khoai mỡ nấu canh thành món khoai chiên togo, hội nhập thế giới kiểu này thì đúng là vừa truyền thống vừa hiện đại hết biết.

Món linh tinh thứ hai là món bánh tráng trộn, cũng hiện đại hóa bản sắc dân tộc rất bảnh. Món bánh tráng trộn này nghe đâu xuất xứ từ miệt Tây Ninh.

Miếng bánh tráng được cắt xé thành sợi rồi người bán cho đủ các nguyên liệu như trứng cút luộc, khô bò, tôm khô, xoài xanh bào, đậu phộng, hành phi để trộn cùng bánh tráng.

Nhưng chưa hết, món này cần phải thêm chút nước chanh hoặc tắc, tương ớt, đường, hạt nêm, sa tế, rau răm cắt nhuyễn tạo thành một món ăn vặt thập cẩm hầm bà lằng nhưng khá ngon Có người nói rằng, món ăn này hạp với tuổi học trò vì các em cần nếm trước đủ mùi vị chua-cay-ngọt-đắng-mặn-nồng, như là một cách thực tập cái lưỡi trước khi nếm cả một đô thị quà vặt phong phú và hỗn độn của Sài Gòn.

Trước các cổng trường học trên khắp Sài Gòn ngày nay trường nào cũng có bán món bánh tráng trộn, từ nhu cầu này mà trước cổng chợ Bình Tây có cả một góc chợ đêm chuyên bán sỉ những nguyện liệu để làm món bánh tráng trộn. Nếu có ai cho rằng cái món của con nít này đâu người lớn nào ưa!

Xin thưa món bánh tráng trộn đã được đưa vô nhà hàng, quán nhậu rồi nhé, và nghe đâu một số ông Tây bà đầm cũng khoái nhóp nhép món này. Dù chịu ăn hay không chịu ăn thì món bánh tráng trộn cũng thành phong trào và nhờ đó mấy bà bán bánh tráng trộn cũng kiếm được tiền chợ nuôi gia đình đắp đổi qua ngày.

Nhưng món ăn thời thất nghiệp trên đường phố Sài Gòn cũng có món có xuất xứ sang trọng hẳn hoi như món súp cua, súp óc heo. Không ai còn lạ khi nhìn thấy bên cạnh món cháo huyết là các gánh, các xe bán món súp này. Khách hàng của món súp thường là các bậc phụ huynh đến mua về cho con hoặc chở con đến ép con ăn để đi học thêm cho khỏi đói. Từ chuyện là món súp khai vị nhà hàng trở thành món ăn đỡ đói cho đời học thêm của học sinh quả là một sự thay đổi để thích nghi với vấn nạn giáo dục Việt Nam. Món súp đường phố này thường chỉ lềnh bềnh óc heo, da heo khô, trứng cúc, sợi thịt gà công nghiệp xé nhỏ và hột gà đánh tan đổ thành sợi. Giá mỗi ly súp cầm tay mang về hoặc vừa đi vừa húp chỉ dưới 10 ngàn VND, nhưng dù giá bèo thì người bán cũng đỡ khổ trong thời kinh tế suy thoái, người mua cũng đỡ lòng trong thời giáo dục tệ hại.

Ngày nay, nếu kể về món linh tinh ở Sài Gòn người ta không còn kể đến mấy món “truyền thống” như cóc me ngâm, ô mai, xí muội cam thảo nữa vì sợ nhâm nhi phải các loại hóa chất thực phẩm độc hai xuất phát từ Trung Quốc. Trên đường phố vẫn thấy bày bán chim cút quay, chân gà, mực tươi nướng... nhưng mấy món này chỉ bán được cho dân nhậu nhà nghèo.

Tất nhiên dân ghiền rượu mà túi ít tiền thì bất cần đời, rượu nấu bằng men Trung Quốc ngộ độc chết hoài họ còn không tởn huống gì những món mồi nhậu bậy bạ.

Dạo một vòng qua những hàng ăn linh tinh trên đường phố khói bụi Sài Gòn thường người ta dễ thấy ngộp. Vừa ngộp về sự phong phú của các món ăn vừa ngộp vì sợ chuyện kém vệ sinh thực phẩm.

Nhưng cũng có người thấy bùi ngùi nhất là mấy vị Việt kiều lớn tuổi, bởi không còn tìm đâu những hương vị cũ. Có hôm chúng tôi chở một ông Việt kiều đi thăm lại Sài Gòn, lúc qua ngã tư Nguyễn Tri Phương-3/2, thấy một người đàn ông khiếm thị đang ngồi ôm cả một mâm bánh thửng (một dạng bánh bông lan). Xúc động vì gặp lại món bánh ngon xưa của dân miền Tây và muốn chia sẻ với nỗi cơ cực của người tàn tật kiếm sống trên đường phố, vị Việt kiều ghé vào mua bánh.

 

 

 

blank

Món bánh khoai mỡ chiên giúp nuôi sống nhiều gia đình lao động nghèo.

 

 

Chúng tôi e dè hỏi rằng: Bánh này khó nuốt ông ăn được không? Ông không trả lời nhưng hỏi lại chúng tôi. “Ở nhà anh mấy đứa nhỏ có ăn không tôi mua thêm?” Chúng tôi cũng không trả lời ông vì biết rằng nhiều người trẻ hôm nay không còn muốn nuốt những món bánh quen thuộc của người lớn tuổi nữa.

Nếu ngày nay bạn thấy đường phố Sài Gòn đây đó vẫn còn bày bán bánh tay yến, bánh bò đổ bằng cái chung nhỏ, bánh bao chỉ, bánh da lợn, bánh cam... thì những món ngon hương xưa đó chỉ còn kích thích khẩu vị và cảm xúc của người xưa mà thôi.


BVN-TH

(từ NV)

 

 

Bản Tin Truyền Hình RFA

Bản tin tối 6-7-2012

Quan điểm của VN về tranh chấp biển đông

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5282)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6492)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9240)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12593)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6481)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh