DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,710,799

Bộ mặt thật của Liên Thành - Định Nguyên

11 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 5721)
Bộ mặt thật của Liên Thành - Định Nguyên
Bộ mặt thật của Liên Thành



In Email

blank








Bài PHÁT BIỂU của Định Nguyên

TRONG BUI RA MT SÁCH “HUẾ ƠI! OAN NGHIT” CA BO QUC KIM TI SAN JOSE, CALIFORNIA NGÀY 31 THÁNG 10 NĂM 2010

 

Kính thưa quý vị

Tôi là Nguyễn Hữu Đĩnh, bút hiệu Định Nguyên, cựu Đại uý CSQG, sau 1975 bị VC cầm tù gần 9 năm, qua Mỹ đợt HO2, là cư dân Elk Grove, hiện đang làm việc tại Sacramento County, Thủ phủ California.

Xin hân hạnh kính chào tất cả quý vị.


blank



Riêng kính chào huynh trưởng Lê Xuân Nhận, Phụ tá Đặc Biệt BCH/CSQG (Trưởng E) Khu I.

Tôi đến đây, cùng quý vị dự lễ ra mắt sách “Huế Ơi! Oan Nghiệt” của tác giả Bảo Quốc Kiếm (BQK). Theo sự sắp xếp của BTC, giờ đến phiên tôi phát biểu. Phát biểu của tôi gồm hai phần:

(1) Phần một tôi sẽ nói về một trận chiến mà tôi gọi là “Trận Chiến Biến Động Miền Trung”, do quyển sách Biến Động Miền Trung (BĐMT) của ông Liên Thành, cựu Thiếu tá Trưởng Ty/CSQG Thừa Thiên-Huế gây ra.

(2) Phần hai tôi sẽ giới thiệu sơ lược về tác phẩm “Huế Ơi! Oan Nghiệt” của ông Bảo Quốc Kiếm.

Cách đây hơn hai năm, chúng tôi được một cô giáo cũ cho mượn cuốn BĐMT. Là dân Huế, hơn nữa ít nhiều là người trong cuộc trong thời gian sôi động ấy nên tôi hăm hở đọc liền. Nhưng sau khi đọc được vài chương, tôi cảm thấy bất mãn và thất vọng. Tôi nói với vợ tôi rằng: “Không được em ơi, cuốn sách nầy hoàn toàn không khách quan, nó có mục đích xuyên tạc phong trào đấu tranh Phật giáo (PG) tại Huế. Ông LT viết vừa với giọng điệu ba hoa vừa hằn học cáo buộc, nó có vẻ như một bản cáo trạng hơn là một biên khảo lịch sử. Cuốn sách nầy có thể là một tai họa cho sinh hoạt cộng đồng của người Việt tỵ nạn trong những ngày sắp tới.”

Không như những tác phẩm khác, khi mới trình làng, BĐMT đã tạo nên một làn sóng bênh, chống rất ồn ào. Lý do: ông LT viết lại biến cố biến động miền Trung một cách chủ quan, cường điệu và thiên lệch nên đã gây phấn kích cho một số người, trong khi ấy, lại gây bất mãn cho một số người khác.

Cuốn BĐMT đã đánh trúng “bản năng chống cộng” của một số người không nhỏ tại hải ngoại. BĐMT khơi phát được tâm lý của những người chống cộng theo cảm tính, nghe cộng là chống không cần biết chống như thế có lợi hay có hại cho đại cuộc. Bên cạnh đó, BĐMT đã “gãi đúng chỗ ngứa” của những người Cần lao Thiên Chúa giáo (CLTCG) quá khích cũ. Ông LT đi đến chỗ nào ra mắt sách cũng được hai thành phần nầy ủng hộ hết mình. Ngoài chính trị, BĐMT của ông LT còn đụng mạnh đến tôn giáo, nói rõ hơn ông chống báng và bôi bác Phật giáo Việt Nam. Đó là lý do, BĐMT đã gặp phải sự chống đối, tuy không ồn ào nhưng quyết liệt của giới Phật tử cũng như những người bàng quan lo nghĩ đến vận mệnh của dân tộc và đất nước VN. Đến nay, hậu quả của cuốn BĐMT đã rõ ràng. Hậu quả đó như thế nào? Là sinh hoạt cộng đồng từ lâu đã bát nháo nay lại càng bát nháo thêm. Trước đã hiềm khích, chống báng nhau vì quyền lợi cá nhân hoặc phe nhóm, nay lại thêm sự hiềm khích tôn giáo, rất đáng lo ngại.

Tuy bất mãn với cuốn BĐMT nhưng tôi chưa có thái độ gì cho đến khi đọc thêm được bài về Trịnh Công Sơn (TCS) của ông LT tôi mới phản ứng bằng bài viết: “Liên Thành, Người Bỏ Quên Lịch Sử” đăng trên điện báo Đàn Chim Việt ngày 8 tháng 6 năm 2009. Sau khi bài báo lên khuôn, một làn sóng góp ý đông đão vượt ngoài sự tưởng tượng của tôi. Có hàng trăm lượt người nêu ý kiến. Bài viết như chạm nọc nhóm CLTCG nên lúc đầu nhóm nầy đả kích tôi dữ dội. Họ cho tôi là “kỳ thị tôn giáo”, chống chế độ Ngô Đình Diệm (NĐD), chống TCG, bênh mấy “tên thầy tu đầu trọc theo CS” (nguyên văn). Tôi chưa kịp phản ứng gì thì những người bênh tôi nhập cuộc. Họ phản kích phe CLTCG cũng quyết liệt không kém. Hai bên đem cả Chúa lẫn Phật ra để tấn công nhau. Hiềm khích tôn giáo đã thật sự thành hình. Không những chỉ tôi nhận xét như thế mà tác giả Trọng Đạt trong bài “Biến Động Miền Trung” đăng trên take2tango.com ngày 11/8/2009 cũng nhận xét như thế. Tình hình như vậy kéo dài cho đến hiện nay. Đó là “trận chiến BĐMT”. Đó là điều lo ngại của mọi người có lương tâm dân tộc.


blank



Tôi đã viết những gì mà tạo nên một sự ồn ào như vậy? Tôi không viết cái gì mới cả, tôi chỉ phản bác lại những gì mà ông LT viết trong BĐMT cũng như bài về TCS. Cho đến giờ phút nầy, đứng trước mặt quý vị, quan điểm của tôi về chuyện nầy vẫn không thay đổi.

Ông LT viết BĐMT mà không nói nguyên nhân của biến động nầy. Biến cố PG bao gồm sự khởi phát tranh đấu vào năm 1963 và biến động miền Trung vào năm 1966. Tuy hai thời điểm khác nhau nhưng cùng một biến cố chính trị. Sự khởi phát đấu tranh có nguyên nhân chính đáng là chống lại chính sách kỳ thị Phật giáo của chính phủ NĐD nhưng khi đến giai đoạn BĐMT tình hình đã diễn tiến ngày càng bất ổn và phức tạp. Ông LT đã tảng lờ nguyên nhân xẩy ra sự đấu tranh của PG mà chỉ nói đoạn sau tức BĐMT. Với tư cách là một người Huế trực tiếp chịu sự áp bức của chính phủ NĐD, tôi phản bác hoàn toàn sự cắt xén lịch sử của ông LT. Một mẫu bánh mì vẫn là bánh mì, một nửa sự thật không thể là toàn bộ sự thật được.

Trong BĐMT, ông LT tố cáo các vị sư lãnh đạo đấu tranh như Thượng Tọa Thích Trí Quang, Thích Đôn Hậu, v.v. là cs, xuyên tạc sự đấu tranh của Phật giáo là do VC dàn dựng và chỉ huy để lật đổ chế độ VNCH thời bấy giờ. Với tư cách là một thành viên trong Lực lượng SV-HS tranh đấu, tôi phản bác hoàn toàn luận điệu xuyên tạc nầy của ông LT. PG đấu tranh là để đòi hỏi tự do tôn giáo, không phải để lật đổ chế độ NĐD.

Tôi không thể nào quên được chiều ngày 17-5-1963, khi tôi đang treo cờ và lồng đèn để mừng Phật đản trước nhà ở đường Trần Hưng Đạo Huế thì ba người cảnh sát đến ra lệnh hạ cờ Phật giáo xuống. Tôi ngạc nhiên chưa biết phải làm gì thì họ nói với anh tôi đứng gần đó: “Có lệnh hạ cờ Phật giáo xuống, phải thi hành ngay”. Chúng tôi không thể chống lại họ tuy rằng hết sức phẫn uất. Sau đó, điều gì phải đến đã đến: PG bắt đầu tranh đấu!

Phật giáo đồ cương quyết bảo vệ chánh pháp dù phải hy sinh. Đó là một biểu ngữ trong đám rước ngay ngày hôm sau, ngày Phật đản 18-5-1963 từ chùa Diệu Đế lên chùa Từ Đàm. Tình hình Huế bắt đầu sôi sục, biểu tình, bãi khóa, bãi thị, đình công, tự thiêu để phản đối chính sách kỳ thị PG của chính phủ NĐD. Sự đàn áp Phật giáo của chế độ NĐD là có thật. Sự đấu tranh của PG chống lại sự kỳ thị nầy là có thật. Ông LT không thể nhân danh cựu Trưởng ty CSQG Thừa thiên-Huế, muốn làm ngự sử diễn đàn, viết sách bóp méo sự thật, xuyên tạc lịch sử. Với sự hiện diện của Tổng giám mục Ngô đình Thục, “cố vấn chúa tể miền Trung” Ngô đình Cẩn, và qua cái gọi là Cần Lao Nhân Vị Cách Mạng Đảng mà thành viên phải là TCG nắm giữ hầu hết những chức vụ quan trọng, chế độ ông NĐD đã thể hiện một chính sách gia đình trị, “Thiên chúa giáo trị” chèn ép và áp bức các thành phần dân tộc khác, nhất là Phật giáo. Người Huế nói riêng, người miền Nam VN nói chung ai mà không biết tệ trạng nầy, sao LT dám bẻ cong ngòi bút viết ngược lại? Tôi không dám khẳng định lập trường chính trị của bất cứ ai, kể cả các vị lãnh đạo đấu tranh, nhưng phong trào đấu tranh PG do các vị cao tăng PG lãnh đạo để đòi hỏi công lý, không phải do VC dàn dựng và chỉ huy để lật đổ Đệ Nhất VNCH như ông LT tố cáo. LT muốn CS hóa phong trào đấu tranh PG với mục đích gì?

Sau nầy, ông LT còn đồng hóa biến cố Tết Mậu thân và phong trào đấu tranh Phật giáo, quy chụp quý vị cao tăng lãnh đạo Phật giáo đã dẫn VC vào Huế để cùng giết hại dân lành. Đây là một quy chụp vô căn cứ, hoàn toàn ác ý. Một người tri thức đứng đắn, biết tự trọng; một người bình thường có lương tri…không ai có thể quy chụp một cách hàm hồ, lố bịch, sống sượng và ác độc như LT. Phong trào đấu tranh PG và Tết Mậu thân là hai biến cố khác nhau, không những người VN mà cả thế giới đều biết như thế. Với tư cách là cựu Sỹ quan CSQG, tôi cực lực lên án ông LT cố tình nhập hai biến cố nầy làm một cốt để xáo tung lịch sử, bôi nhọ PG, gây trở ngại cho công cuộc giải trừ bè lũ CSVN độc tài và bán nước hiện nay.

Kính thưa quý vị,

Đánh giá ông LT thế nào cho đúng? Suốt hơn ba chục năm im hơi lặng tiếng, đột nhiên ông cho ra đời BĐMT, một cuốn sách rất nguy hiểm trong thời điểm nầy. Tuy khó mà khẳng định mục tiêu của cuốn BĐMT, nhưng nếu nhìn vào sự tác hại do nó gây ra người ta có thể nghĩ tác giả của nó, ông LT, nếu không là kẻ chịu đấm ăn xôi, đang làm tay sai cho một thế lực phi dân tộc nào đó thì cũng là người quá kém cỏi, không có một ý thức chính trị nào trước tình hình nguy hiểm của đất nước ta hiện nay. Tại quốc nội, VC đang từng bước bán đứng đất nước ta cho Tàu cộng, bức hại những người đấu tranh cho tự do, dân chủ, đàn áp khốc liệt các tôn giáo. Tại hải ngoại, BĐMT của ông LT đã gây chia rẽ, tạo hiềm khích tôn giáo trong các cộng đồng. Ông LT, dù trực tiếp hay gián tiếp, đã làm lợi cho VC hơn bất cứ một người VN tỵ nạn nào. Trong nước, VC đang bức hại GHPGVNTN, ngoài nước LT tố cáo những vị thượng tọa đại đức trong phong trào đấu tranh Phật giáo, những người từng là sư phụ hoặc sư huynh của Hòa Thượng Thích Quảng Độ, vị lãnh đạo GHPGVNTN hiện nay, là CS. Có chăng một sự phối hợp nhịp nhàng giữa trong và ngoài nước? Nếu không, ông LT và phe nhóm giải thích như thế nào về sự trùng hợp rõ ràng nhưng khó hiểu nầy? NQ36 của VC ra đời đã lâu nay, nhưng chưa đánh được cộng đồng Việt Nam hải ngoại trận nào tơi tả bằng BĐMT của ông LT. Tôi đã hơn một lần lên tiếng thách thức ông LT và những người ủng hộ ông, ai chỉ cho tôi thấy được cuốn BĐMT của LT có lợi như thế nào cho sự nghiệp giải thể CS của dân tộc VN hiện nay thì tôi xin tôn bái làm sư phụ. Đã hơn một năm nay, tôi vẫn chưa nhận được một phản hồi nào về chuyện nầy. Tại sao nhiệm vụ chống cộng trước mắt không lo mà ông LT lại đem chuyện xẩy ra đã gần nửa thế kỷ trước ra để đánh nhau chí mạng, để chia rẽ nhau tận tình? Quý vị cứ nghĩ xem, các vị Thượng tọa Trí Quang, Đôn Hậu…có CS hay không CS thì cũng là chuyện quá khứ, không ảnh hưởng gì cho công cuộc đấu tranh chống độc tài CS của chúng ta hiện nay. Thế mà ông LT đem chuyện nầy ra, tạo điều kiện để hai phe bênh chống phang nhau chí tử.

Thấy được sự tác hại của cuốn BĐMT, ngày 28 tháng 7 năm 2009 Ủy Ban Phối Hợp Các Chánh Đảng tại Houston, TX. đã lên tiếng phản đối, buộc tội ông LT đã cố tình tạo hiềm khích tôn giáo, rất có hại cho sự đoàn kết dân tộc. Ngoài ra, Nguyễn Phước Tộc cũng đã lên tiếng minh xác rằng họ vô can đối với cuốn BĐMT, lên án LT đã xúc phạm, đánh phá PG, gây hoang mang chia rẻ trầm trọng trong các cộng đồng!

Thưa quý vị, ông LT là ai mà lội ngược dòng như vậy? Quê hương đã dứt tiếng súng 35 năm rồi, nhưng cuộc chiến chống độc tài CS đang còn tiếp diễn. Đúng ra chúng ta phải đoàn kết, dồn hết tâm trí cho cuộc chiến sinh tử nầy, nhưng bất hạnh và khó khăn thay, chúng ta lại đang lâm một trận chiến nữa bên lề. Tôi muốn nói đến Trận Chiến Biến Động Miền Trung mà ông LT là kẻ bắn phát súng lệnh. Nếu ông LT còn chút lương tâm dân tộc, tôi có lời nhắn chân tình riêng với ông: Dân tộc VN nói chung, ngoài cơm áo, đang cần tự do và dân chủ, đang cần nhân quyền và dân quyền, đang cần độc lập và tự chủ; tuyệt đối không cần đem hận thù quá khứ ra để châm ngòi thêm một trận chiến khác giữa những người cùng chiến tuyến, tuy khó mà phân định kẻ thắng người thua nhưng lại rất nguy hại đối với tiền đồ của tổ quốc, đối với sinh mệnh của dân tộc.

Bên cạnh đa số quần chúng thầm lặng, những người chống BĐMT của ông LT, ngoài những cá nhân và đoàn thể nói trên, còn có những người viết bài bản đàng hoàng như nhà văn Trọng Đạt, Phật tử Lê Công Cầu, và mới đây, nhà văn Vũ Ánh. Nhà văn Vũ Ánh trong bài “Biến Động Miền Trung của Liên Thành: Trang Sử Cũ Bị Sửa Chữa” nhận xét rằng ông LT đã xuyên tạc lịch sử, viết lịch sử mà chẳng khác nào viết tiểu thuyết tình báo, chiến tranh. Ông Lê Công Cầu trong bài: “Thư Ngỏ Gởi Ông Liên Thành về Bài Viết: Sự Thật về Ông Thích Đôn Hậu” đã tố cáo LT gian dối và có viễn đồ phi dân tộc. Ngoài ra, ông Cầu còn tiết lộ một điều khá lý thú: Ông LT đã tố cáo hầu hết các vị sư lãnh đạo phong trào đấu tranh PG là CS nhưng còn chừa lại một người quan trọng. Quý vị biết người đó là ai không? Thưa, đó là Đại Đức Thích Chơn Kim, có thế danh là Nguyễn Phúc Liên Phú, anh ruột của ông TL! Đại Đức Thích Chơn Kim không phải là người vô danh, lúc đó ông là Đặc Ủy Thanh Niên của Ban Đại Diện GHPGVN/TN Tỉnh Thừa Thiên, người trực tiếp chỉ đạo Gia Đình Phật Tử Vụ, Học sinh Phật Tử Vụ, Sinh viên Phật Tử Vụ, Thanh Niên Phật Tử Vụ, và Thanh niên Phật Tử Thiện Chí Vụ. Như thế, Đại Đức nầy không khác gì một vị tướng “Tư lệnh chiến trường”, người có thẩm quyền cao nhất trong việc điều động các cuộc biểu tình, kể cả đưa Bàn Phật xuống đường. Nếu phong trào đấu tranh PG 1963-1966 là do VC điều khiển thì Đại Đức Thích Chơn Kim phải là người theo CS trước hơn ai hết! Thế mà ông ta lọt sổ, LT đã bao che, giấu nhẹm tung tích và việc làm của anh mình. Ai là người tin được ông LT vô tư? Ai là người tin được tính khách quan của cuốn BĐMT?

Nói tóm lại, sự chống đối cuốn BĐMT của ông LT khá đồng loạt và đa dạng. Ngoài những thành phần kể trên còn có rất nhiều ý kiến ngắn xuất hiện thường xuyên trong các điện thư, một người một cách, một người một vẻ, một người một khía cạnh đã tố cáo sự tác hại, sự gian dối, sự xuyên tạc lịch sử của ông LT.

Nhưng ngoài những phản ứng có tính cách rời rạc và từng phần của những người trên còn có một người đặc biệt khác, hết sức đặc biệt đã dày công “rị mọ” (chữ của Vũ Ánh), so sánh, đối chiếu, phân tích tỷ mỷ để vạch trần một cách hết sức chính xác những dối trá, những sai lầm, những bịa đặt, những vu cáo, những âm mưu trong BĐMT của ông LT. Kính thưa quý vị, người đó là ông BQK, tác giả cuốn sách “Huế Ơi! Oan Nghiệt” mà hôm nay chúng ta có mặt ở đây để chào mừng ông cũng như để dự buổi giới thiệu cuốn sách nầy. Xin thú nhận, khi đọc BĐMT tôi chỉ chú ý đến sự kiện và giọng văn mà không thấy được những chi tiết lếu láo xa sự thật của nó, nhưng sau khi đọc “Huế Ơi! Oan Nghiệt” của BQK tôi mới bật ngửa. Xin bái phục ông BQK, xin hoan nghênh “Huế Ơi! Oan Nghiệt”. Ông Vũ Ánh, trong bài viết dẫn thượng, đã nhận định rằng: “Trong tất cả những tài liệu mà tôi đọc được về biến động ở miền Trung khoảng giữa thập niên 60, từ thời gian trước 30-4-1975 đến nay, tôi thấy chỉ có “Huế Ơi! Oan Nghiệt” của ông BQK tương đối nhiều chi tiết và có dữ kiện có giá trị đối chiếu tốt…”. Vâng, trong “Huế Ơi! Oan Nghiệt” có rất nhiều dữ kiện như thế mà ông BQK đã đề cập, đã phân tích, vì điều kiện không cho phép tôi không thể nêu hết ra đây được. Xin nhường việc đó cho ông BQK. Xin nhường việc đó cho quý vị. Quý vị nên đọc “Huế Ơi! Oan Nghiệt” để thấy được sự thật lịch sử của BQK khác xa với cái gọi là “sự thật lịch sử” của LT. Người Mỹ có câu nói: “A liar needs a good memory”. Kẻ nói dối cần phải có trí nhớ tốt. Cứ đọc “Huế Ơi! Oan Nghiệt” thì quý vị sẽ thấy ông LT là một người dựng chuyện nhưng lại không có trí nhớ tốt vì trong cuốn BĐMT của ông ta có quá nhiều những sự kiện mâu thuẩn, những điều vô lý kỳ quặc khiến người đọc vừa buồn cười vừa không hiểu nổi!

Trân trọng kính chào quý liệt vị.

Định Nguyên



Mời nghe nhạc:

 

Tình Ca. Phạm Duy.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5286)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6501)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9246)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12596)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6488)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh