DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,819,620

Giới thiệu sách: Hồ Khói Bay, Mưa Chiêm Bao...BVN-TH

15 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 17181)
Giới thiệu sách: Hồ Khói Bay, Mưa Chiêm Bao...BVN-TH


Giới thiệu Sách



Bắt đầu từ tháng 9/2012, trên m
ục Bạn Văn, mỗi tháng Bạn Văn Nghệ sẽ giới thiệu một số sách của các bạn văn xa gần đã xuất bản. Nếu các bạn văn có sách, muốn được giới thiệu trên trang mạng


Bạn Văn Nghệ


xin gởi sách về địa chỉ:

Trần Yên Hòa
9155 Pacific Ave # 246
Anaheim, CA 92804, USA.




Bạn Văn Nghệ sẽ giới thiệu từng cuốn sách, địa chỉ liên lạc, số điện thoại để độc giả có thể đặt mua sách.

Trân trọng thông báo.

Ban chủ trương trang Văn Học Nghệ Thuật

 Bạn Văn Nghệ

www.banvannghe.com



*


“Khói Hồ Bay”

định mệnh khác của Nguyễn Tường Giang.





blank

 


Thừa hưởng huyết thống văn chương tài hoa lấp lánh của thân phụ, nhà văn Thạch Lam / Nguyễn Tường Lân, theo tôi nếu Nguyễn Tường Giang không viết văn, làm thơ mới là điều đáng ngạc nhiên và, đáng tiếc.

Bước vào thế giới thơ, văn từ những năm còn là sinh viên Đại học Y Khoa Saigon đầu thập niên (19)60, nhà văn, nhà thơ Nguyễn Tường Giang từng cộng tác với các nhóm văn hóa như Thái Độ, Đất Nước. Ông cũng là một trong những thành viên chủ trương tạp chí Văn Chương, thành lập nhà xuất bản Thạch Ngữ. Ở hải ngoại, Nguyễn Tường Giang đi tiếp con đường chữ, nghĩa thừa hưởng từ thân phụ, qua những sáng tác đăng tải trên các tạp chí như Văn, Hợp Lưu, Thế Kỷ 21…Nhưng, mãi tới hôm nay, họ Nguyễn mới cho ấn hành tuyển tập thơ, văn đầu tiên “Khói Hồ Bay” ở quê người.

Với gần 400 trang sách khổ lớn, mẫu bìa trang nhã tới mức khiến cho người đọc tự nhiên cảm thấy muốn nâng niu, tựa nếu không, hương khói văn chương họ Nguyễn, có thể bất bình mà bay mất! 

Trong lời tựa, trước khi mở vào tác phẩm, nhà văn Phạm Phú Minh ghi nhận một giai đoạn thi ca của Nguyễn Tường Giang như sau:

“Nỗi buồn (trong thơ Nguyễn Tường Giang) tồn tại như một phẩm hạnh của tâm hồn nhà thơ, nó xác nhận một cái gì bất biến nơi ông, trước những biến đổi cực kỳ lớn cho đời ông cũng như cho đất nước Việt Nam. Dù phải hoàn toàn làm lại cuộc đời nơi xứ lạ, phong tục tập quán và văn hóa cuộc sống chung quanh đều thay đổi, nhưng trong thâm tâm ông đã kết tinh một viên ngọc của yêu thương lẫn đau thương, một loại trái tim Trương Chi không bao giờ tan biến. Đó là chỗ đáng yêu và đáng phục nhất của của tâm hồn Nguyễn Tường Giang, nằm ẩn một cách sâu xa và kín đáo trong tâm sự thi ca của ông…”

Trước khi bước vào phần văn xuôi Nguyễn Tường Giang, nhà văn Nguyễn Tường Thiết viết về người em có chung một huyết thống gia tộc với mình như sau:

“Khi chú Sáu của tôi (nhà văn Thạch Lam) qua đời năm 1942 tuổi của Giang lúc ấy vỏn vẹn ba ngày. Khi bác Tam (Nhất Linh) của Giang mất năm 1963 tuổi tôi hai mươi ba.

“Với Giang, Thạch Lam là cái bóng trong tâm tưởng. Với tôi, Nhất Linh là cái hình trong hồi ức.

“Giang mở đầu một bài hồi ký về cha mình bằng một cái chết:

“ ‘Chết là giải thoát một đời. Chết là đầu bên kia của sợi dây ngày tháng. Một sớm kia, một tối nào. Tôi hay anh, cũng thế. Bên kia cái chết là nội cỏ ngàn cây hoa mộng hay bên kia cái chết là thảng thốt khổ đau. Tôi đã nhìn thấy nhiều cái chết, nhiều khuôn mặt chết. Quá nhiều. Nhưng không bao giờ, mãi mãi, tôi có thể hình dung được một cái chết, một khuôn mặt chết thân yêu nhất và buồn bã nhất của đời tôi. Cái chết của cha tôi, Thạch Lam.’ ” (Khói Hồ Bay – Thạch Lam, cha tôi trong trí tưởng).

Nếu những trang thơ của Nguyễn Tường Giang là những cật vấn trực tiếp với cuộc đời, với nhân thế thì, những trang văn của họ Nguyễn lại là những nhát cuốc đào xới quá khứ lao lung. Một qúa khứ lênh đênh, bập bềnh những những mất mát. Thất lạc. Chia tan.

Theo tôi, chúng ta đọc thơ Nguyễn Tường Giang để về gần với những câu hỏi căn bản như con người từ đâu đến? Sống để làm gì? Chết sẽ đi về đâu? Trong khi văn xuôi của Nguyễn Tường Giang lại cho ta về gần (rất gần) kỷ niệm. Kỷ niệm riêng mà chung! Bởi chúng là những nấm mộ. Những nấm một không chỉ trong ký ức. Trong hồi tưởng. Mà, những nấm mộ, hiểu theo một nghĩa nào, cũng chính là nơi chúng ta sẽ tìm về, nằm lại. Vĩnh viễn. Như một lần chúng ta tình cờ bị / được định mệnh dắt tay bước qua ngưỡng cửa đời sống, để ở trong cuộc đời này, dù chỉ khoảnh khắc.

Nhưng, vẫn theo tôi, văn chương Nguyễn Tường Giang, ngược lại. Nó vượt khỏi vạch vấn khoảnh khắc. Nó có cho riêng nó một định mệnh.

Định mệnh, khác. 



Mưa Chiêm Bao

Nguyễn Khắc Nhượng Đã Phát Hành.

 

blank



Cuối cùng, thi phẩm đầu tay của nhà thơ Nguyễn Khắc Nhượng, vốn được nhiều người chờ đợi, đã “xuất xưởng.”

Với mẫu bìa và tranh bìa của Lê Thánh Thư; ký họa chân dung tác giả của Đỗ Hoàng Tường; phụ bản của hai nhà thơ, họa sĩ tên tuổi Đỗ Trung Quân, Lê Thánh Thư và, phần trình bày nôi dung bởi Tự Lực, “Mưa Chiêm Bao” của họ Nguyễn đã không còn là… “chiêm bao” mà, đã trở thành hiện thực với thân, tâm rất Nguyễn Khắc Nhượng.

Sách dầy trên 100 trang giấy tốt, thi phẩm của Nguyễn Khắc Nhượng được coi là một tuyển tập những bài thơ họ Nguyễn viết từ năm 17 đến 60 tuổi, tìm lại được. Trong số này, có rất nhiều bài đã đăng tải trên các tạp chí văn học, nghệ thuật miền Nam, thời trước tháng 4-1975 - - Như Văn, Bách Khoa, Thời Tập, Tuổi Ngọc v.v…

Trong “Thay lời tựa,” nhà thơ Du Tử Lê viết:

“…Tôi cũng rất thích cái tinh thần thi-sĩ-phương-đông của Nguyễn Khắc Nhượng. Tôi muốn gọi đó là tinh thần bất khả phân. Sự nhập một giữa ba thành tố thiên, địa, nhân. (Theo cách nhìn khác thì, những câu thơ sau đây của Nguyễn Khắc Nhượng, cũng là phong thái của một tâm thiền tự tại, an nhiên giàu tố chất thi sĩ):

Hoa rụng quanh bàn chân

lòng trong như sương sớm

uống một giọt sương tan

lung lay hồn cổ thụ.”

(Mờ sáng lên đồi)

Bạn đọc, thân hữu muốn liên lạc với tác giả “Mưa Chiêm Bao,”

xin qua địa chỉ điện thư: nhuongnguyenkhac@gmail.com




LÊ MINH HÀ

Và, Tuyển Tập Truyện Ngắn Mới.



blank



Nhà xuất bản Trẻ đã ấn hành tuyển tập truyện ngắn “Những Gặp Gỡ Không Ngờ” của nhà Lê Minh Hà, một tên tuổi đã trở thành quen thuộc, được độc giả hâm mộ từ nhiều năm qua ở hải ngoại cũng như trong nước.

Mở đầu tập truyện, trong “Lời Giới Thiệu”, nhà văn Nguyễn Trương Quý viết:

“…Truyện của Lê Minh Hà thỏa mãn các khía cạnh thưởng thức đánh động các giác quan cuả trí tưởng tượng. Văn của chị gọi về một mùa thu Hà Nội xao xác cũ, một mùa đông nước Đức trắng trời đất, trong những không gian gần gũi như hơi thở mà miên man vô tận những liên tưởng và hồi ức. Với Lê Minh Hà, viết truyện không đơn giản là kể một câu chuyện hấp dẫn mà còn là một hành trình tỉ mẩn mổ xẻ gan ruột mình. Cái nôn nao của một thời Hà Nội chuyển đổi cơ chế làm quay cuồng con người như nắng rát mưa dầm xứ này. Cái bức bối của những không gian sống tập thể chật chội hôi hám nhưng vẫn không lấp được những tình cảm chất phác ngày thường và vẫn có chỗ cho những cảm xúc sáng tạo ánh lên, như tiếng hát từ những bài hát đi suốt thời con gái của nhân vật chính…”

Ghi nhận về cõi-giới truyện ngắn Lê Minh Hà, tác giả Thu Hà, báo Tuổi Trẻ viết:

“…Chị để cho văn mình chảy tràn đi như một cô bé mới lớn ghi nhật ký về mối tình đầu. Rất nhiều hình dung từ, nhiều điệp ngữ, nhiều câu hỏi láy đi láy lại, da diết, khắc khoải…”

Sau đây là một trích đoạn “nhiều hình dung từ, nhiều điệp ngữ” từ tập truyện “Những Gặp gỡ Không Ngờ” của Lê Minh Hà:

“…Bãi đá từ đó thôi không ngập sóng. Ngay cả lúc triều dâng. Chim ở đâu về đông lắm, ăn quanh bãi đá. Những con chim gầy guộc, phờ phạc. Lẫn trong xam xám, nhờ nhờ lúc nhúc của bày chim thỉnh thoảng lại thấy một đôi cánh chim trắng muốt. Đấy là hóa thân của cô gái ngày xưa và của những người vô tội chết ở nơi này. Người ta kể rằng chỉ họ mới hóa thành chim trắng, trắng như một tia chớp trước giờ biển bão…” (“Đảo Chết” tr. 189). 

Được biết Lê Minh Hà sinh năm 1962 tại Hà Nội; tốt nghiệp khoa Ngữ Văn Đại học Sư Phạm Hà Nội 1, năm 1983. Cô từng dạy tại các trường PTTH Đan Phượng (1984-1986), và dạy chuyên văn tại trường PTTH Hà Nội – Amsterdam (1986-1994).

Lê Minh Hà hiện cư ngụ tại Berlin, Đức quốc.

 Trước tập truyện “Những Gặp Gỡ Không Ngờ”, Lê Minh Hà đã có tất cả 8 tác phẩm được ấn hành ở hải ngoại cũng như trong nước.



“Tạp Văn” Võ Công Liêm.



blank





Nhiều năm qua, những người theo dõi sinh hoạt văn chương ở hải ngoại cũng như trong nước, dường không mấy ai còn xa lạ với tác giả Võ Công Liêm. Ông được dư luận ghi nhận là một trong những người có kiến thức khá sâu rộng về văn học thế giới. Cụ thể qua những bài viết của ông về các tác giả cổ điển từ đông qua tây, ông luôn dẫn người đọc tới những nhận định mới mẻ, bất ngờ.
Mặt khác, thi ca, tùy bút, truyện ngắn của ông (gồm luôn cả hội họa), cũng cho thấy nỗ lực mở thêm nhiều cửa khác, cho các thể loại văn học, nghệ thuật mà ông bước vào và, chọn ăn ở một cách đầy đặn, ân cần.
Một trong những tác phẩm của họ Võ được nhiều người chú ý là tuyển tập “Tạp Văn / Võ Công Liêm”, xuất bản bởi Hội Nhà Văn, cách đây vài năm.
Trong “Lời ngỏ” trước khi vào tuyển tập, họ Võ viết:
“…Hầu hết các bài viết trong tuyển tập là đánh dấu cả một thời gian nghiên cứu, học hỏi, tìm đọc qua các tư liệu khác nhau để đúc kết và thành hình tập Tạp Văn hôm nay. Những suy nghĩ và nhận xét có thể phiếm diện phần nào trong tư tưởng, nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm và khai thác ‘dòng sinh mệnh văn hóa’ một khám phá phong cách trong lối trình diễn của văn chương.
“Đối tượng của những bái viết chỉ đạt đến một phương diện nào đó qua một quá trình văn học lâu dài và một bề dày đáng kể. Ở đây; không phải là những bài viết có tính nhận định, bình luận quả quyết mà chỉ là một thể tài có tính văn nghệ cho một số tác phẩm, tác giả được nêu ra và xem như một đóng góp nhỏ về văn hóa trong và ngoài nước cho thêm phần phong phú…”
Dù đứng ở góc độ nào, thận trọng hay khiêm tốn thì, xuyên qua một số tựa đề của 15 tạp văn, được chọn để in thành tuyển tập này, người đọc vẫn cảm nhận được tính khai phóng của tác giả qua những trang viết lao lung suy tư và, trí tuệ,
Với cá nhân tôi, từ trường của những nhan đề như “Chí phèo, nhân vật bị khước từ,” “Âm nhạc trong truyện Kim Dung,” hay “Nỗi thống khổ của Edgar Allanpoe,” hoặc “Krisnamurti tâm thức vô sư”…đã hút tôi vào những tâm cảm chìm, lắng nơi đáy sâu mà, lênh đênh mặt nổi là những con chữ, như những lượng sóng bạc đầu của tác giả.
Khép lại tuyển tập “Tạp Văn,” là bài viết nhan đề “Một chuyến đi tây”.
Một bất ngờ thú vị và, ý nghĩa khác! Khi họ Võ cho thấy khả năng hay tính hí lộng khá cao nơi ông.
Theo tôi, tính hí lộng trong đoạn văn trích dẫn dưới đây, lại là phản đề của những nụ cười hình thành từ ngậm ngùi, đi ra từ siêu thực:
“ ‘Cậu có làm thơ?’ André Gide hỏi. Tôi hoảng! Cắt-ké mà dám trả lời có, thấy cũng ê trong lòng. ‘Dạ thưa có’. ‘Thế tốt quá’, Chateaubriand khen. Ông đưa ly vang (vin rouge) lên miệng mỉm cười, nụ cười hài hòa.
“ Cậu làm thơ lục bát hay thất ngôn? Tôi khớp, nhưng trả lời đại: Dạ thưa thơ ‘tào lao’. Cả bàn cười ầm lên, chỉ trừ Balzac ngồi lặng không cười…” ( Trích “Tạp Văn”, tr. 165).
……
“…Tôi hỏi Balzac: ‘Lúc này Sainte Beuve còn lui tới với Victor không? Thưa ông’. ‘Sao cậu lại hỏi tôi chuyện này?’ Chateaubriand có vẻ trách cứ tôi. ‘Nghe nói một thời Sainte Beuve lẹo tẹo với vợ Hugo’. Stendhal bịt miệng tôi. ‘Kìa họ đi vào. Họ là bạn thân’. ‘Không có Sainte Beuve thì không có Victor Hugo’, Chateaubriand kể, rồi hỏi tôi:
“- Cậu tên gì? Cả bàn đang ngóng đợi.
“-Dạ tôi tên Việt.
“- Có bút hiệu không?
“- Dạ thưa Âu Cơ. Rất hân hạnh! Rất hân hạnh!...” (Trích “Tạp Văn”, tr. 167.)
.
Được biết nhà văn Võ Công Liêm sinh năm 1963 tại Huế. Ông là cựu học sinh Quốc Học Huế. Năm 1963, ông tốt nghiệp tú tài ban văn chương. Niên khóa từ 1963 tới 1966 ông theo học môn Triết học Đông phương trường Văn Học, Saigon.
Sáng tác của ông xuất hiện thường xuyên trên báo giấy, báo mạng trong và ngoài nước kể từ năm 2000 đến nay.
Trước khi cho xuất bản tuyển tập “Tạp Văn,” họ Võ đã cho phát hành tuyển tập “Thơ Võ Công Liêm” năm 2008.
Cần liên lạc với tác giả, xin qua địa chỉ: lvocong@hotmail.com


BVN-TH
(t
ừ dutule.com)


Bài thánh ca buồn - Elvis Phương

Hồi Âm. Thơ Thành Tôn. Nhạc: Nhật Ngân. Bảo Yên ca



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười 20188:14 SA(Xem: 135)
Trên đường về nguyên quán Quảng Nam - tôi có đọc ở tạp chí Văn một bài thơ của Vũ Hữu Định...
05 Tháng Mười 20187:18 CH(Xem: 77)
GIỖ THỨ BA NHÀ VĂN VÕ PHIẾN 20/10/1925 - 28/9/2015. Thế giới trong tác phẩm của Võ Phiến là thế giới bề bộn chi tiết: việc có, sự việc có, vật có, sự vật có, rồi những ý nghĩ thoáng qua
01 Tháng Mười 20187:56 SA(Xem: 166)
Tên thật: NGUYỄN THIỆU HÙNG. Nơi sinh: Hà Nội. Năm sinh: 1937. Năm mất: 20/02/2002 tại MD, MỸ.
27 Tháng Chín 20187:23 SA(Xem: 196)
Võ Phiến tên thật là Đoàn Thế Nhơn. Ông sinh ngày 20/10/1925 tại huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định. Cha là Đoàn Thế Cần làm giáo
23 Tháng Chín 20188:32 SA(Xem: 213)
Đây là một số bài thơ làm trước 1975, lúc còn trẻ của thi sĩ TÔ THÙY YÊN không có in trong hai tập THƠ TUYỂN và THẮP TẠ đã xuất bản. Tôi là Tô Thùy Yên là thi sĩ là người chép sử tương lai