DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,820,581

Xã Hội VN: Phố cà phê tình ‘từ A đến Z’ tại Huế - Tin RFA

26 Tháng Mười Hai 201212:00 SA(Xem: 5424)
Xã Hội VN: Phố cà phê tình ‘từ A đến Z’ tại Huế - Tin RFA

Tin Đài Á Châu Tự Do

 

Tin tối 26-12-12

Tin Thế Giới trong tuần 26-12-12


Phố cà phê tình ‘từ A đến Z’ tại Huế



Thời gian gần đây, cà phê tình mọc như nấm sau mưa tại Huế, đặc biệt là ở trên tuyến phố Ngự Bình… Tại đây, khách sẽ được “chăm sóc” từ A đến Z nếu có nhu cầu.



  Chân dung một “đào“ tại quán cà phê tình.
Chân dung một “đào“ tại quán cà phê tình.


Sau một cuộc nhậu, tôi đi cùng người bạn đến quán cà phê L.L., trên đường Ngự Bình. Bước vào quán, đập vào mắt tôi là những gian phòng rộng chừng vài m2, chiếc bàn và một cái ghế dài trông nhớp nháp. Phía góc có để một chiếc xô đựng rác. Nhìn lướt qua chiếc xô bẩn thỉu đó, tôi cũng kịp nhận ra một số bao cao su đã qua sử dụng.


blank

Phố cà phê tình tại TP.Huế



Thấy khách lạ vào, chủ quán có vẻ nghi ngờ, nhưng sau một hồi ngồi uống cà phê và hút thuốc lá, thấy khách không có vẻ gì là… công an, bà chủ cho các em chân dài ra tiếp. Cô gái chừng 25 tuổi hỏi khách: "Mới đến đây lần đầu à? Thư giãn nhé? Muốn “nặng” có “nặng”, muốn “nhẹ” có “nhẹ”". Rồi em đon đả: “Gọi con M., con K. vào đi, khách đang đợi…”.

Chừng 5 phút sau, có 2 em chân dài mặc váy ngắn, áo hở ngực tới bên khách, sau đó rủ vào chòi để “chăm sóc”. Quán có chừng 10 chòi tiếp khách, được gọi là “lâu đài tình ái”. Các “lâu đài tình ái” này được xây rất giống nhau. M. dẫn tôi vào một trong những căn chòi đó. Trong chốn “thiên đường sung sướng” ấy, có nhiều tiếng động “lạ” của những đôi trai gái đang hú hí với nhau.


blank

Đây là nơi khách làng chơi được các "đào" chăm sóc từ A-Z.



Trong mỗi “lâu đài tình ái”, ngoài chiếc ghế dành cho 2 người và một bàn nhựa thì không còn gì khác. Mục đích của các chòi này là để khách thư giãn ban đầu (gái bán dâm thường gọi là hiệp 1) và khách có thể ngủ qua đêm. Những cuộc mua vui ở cà phê tình rất rẻ. Điều đó được chứng minh khi M. bảo muốn thư giãn nhẹ nhàng, mây mưa ít phút thì 50.000 đồng, nếu muốn đi “hiệp 2” thì 3 xị (300.000 đồng). Tôi nói: “Anh chọn cả hai”. Cô gái mỉm cười rồi nói: “Em pha cà phê anh nhé”. Tôi hỏi 2 ly cà phê là bao nhiêu? Cô gái bảo: “70.000 đồng. Ngoài hai khoản đó ra, anh boa bao nhiêu cũng được”, cô này nói.

Sau khi qua loa “hiệp 1” để lấy tư liệu, M. nhanh miệng nói: “Rủ bạn anh cùng đi “hiệp 2” với con K. luôn”. M. leo lên chiếc xe máy của tôi rồi chỉ lối để tôi chạy đến nhà nghỉ đường Nguyễn Thị Liên, gần chợ Trường An, P.Phước Vĩnh, TP.Huế. Sau một hồi trả giá, M. gật đầu giảm 100.000 đồng, còn 500.000 cho “hiệp hai hai lượt”, thời gian không hạn chế.

Cô M. giới thiệu: “Ở đây thư giãn kiểu gì cũng có, anh thích chơi kiểu gì thì cứ nói, bọn em chiều”. Tôi ậm ờ thì M. nói tiếp: “Anh yên tâm đi, ở đây đã có “má” lo rồi, không sợ công an bắt bớ gì cả. Xong “hiệp 2” thì về lại quán cà phê, nếu sợ thì ta đi qua đêm, có ai biết đâu mà lo”.

Cà phê tình đang thu hút khách hàng trẻ tuổi. Giá đồ uống rẻ, không gian kín đáo, riêng tư là những “ưu điểm” của các quán này. Thâm nhập vào “thiên đường tình ái siêu rẻ” ấy, chúng tôi thấy quá nhiều cảnh “chướng tai gai mắt”.

M. cho biết hàng tháng đều đi thử thai và khám chữa bệnh về phụ khoa, bởi rất sợ có thai ngoài ý muốn. Ở đây, đã có rất cô phải phá thai vì quan hệ tình dục với khách không mang bao cao su.

"Cà phê tình" còn là điểm hẹn hò của các học sinh trốn học, dối cha mẹ để vào đây "ăn trái cấm". Càng gần đến mùa Noel, tết thì thời gian lên giảng đường càng ít cũng là lúc các đôi tình nhân vào đây "tâm sự" nhiều hơn.


‘Mại dâm giường trời’ trong giá rét Hà thành


Dù nắng hay mưa, dù rét buốt đến tê người, những “bóng ma” ấy hàng ngày vẫn ẩn hiện đằng sau những cây xà cừ cao vút hút người qua đường trên cung đường Phạm Văn Đồng.



Cave bãi cỏ đường Phạm Văn Đồng vẫn tranh thủ “kiếm ăn“ giữa cái rét tê người
Cave bãi cỏ đường Phạm Văn Đồng vẫn tranh thủ “kiếm ăn“ giữa cái rét tê người


Lạ lùng thế giới của các “bà cô” cave

Trời nhá nhem tối, khi ánh đèn đường leo lét vàng vọt bắt đầu được bật lên, suốt dọc đoạn đường từ ngã tư Cổ Nhuế đến công viên Hòa Bình, len lỏi giữa dòng người hối hả, “đội quân” cave hết “đát” bắt đầu đi kiếm ăn ở các gốc cây xà cừ bụi bặm trắng xóa.

Không như nhiều khu vực khác trên địa bàn thành phố Hà Nội, khu vực đường Phạm Văn Đồng từ lâu đã trở thành cái tên “quen thuộc” cho cánh xe ôm, thợ xây hay những người lao động ngoại tỉnh không có nhiều tiền nhưng muốn “giải quyết” nhu cầu… sinh lý.

Mất nhiều ngày quan sát và thực tế xâm nhập, nhóm phóng viên báo Giáo dục Việt Nam không khỏi bất ngờ vì cách thức hoạt động của đội ngũ cave già cỗi thường xuyên hoạt động trong khu vực rặng cây xà cừ trên đường Phạm Văn Đồng này. Thông thường, “đội quân” cave này ban ngày vẫn lấp ló đằng sau những căn nhà nhỏ xập xệ ngay sát đoạn ngã tư Cổ Nhuế để tìm khách.

Không khó để nhận ra “đội quân” này vì những cô cave già ăn mặc hở hang, nhàu nhĩ ngồi sau những chiếc cửa sắt hoen gỉ với ánh mắt láo liên mời chào khách. Chỉ cần đi xe sát những căn nhà này, lập tức các “bà cô” cave nhao nhao ra chào mời. Tối đến, các “bà cô” cave này lại lục tục kéo nhau ra đứng ở các gốc cây xà cừ đã được “phân chia” địa bàn rõ ràng, không ai phạm của ai.

Ban đầu, khi chúng tôi trong vai những gã thanh niên đi tìm của lạ, điều đáng ngạc nhiên là chúng tôi “không được tiếp”. Thoáng thấy chúng tôi dựng xe cạnh những gốc cây xà cừ, lập tức, những “bà cô” cave kia lủi vào bãi đất trống mất hút. 

Sau khi tìm hiểu, chúng tôi đã tìm được cách tiếp cận các “bà cô” cave kia. Trong cái lạnh cắt da, cắt thịt của đêm đông Hà Nội, lần này nhóm phóng viên trong những bộ trang phục “đặc trưng” của cánh thợ xây, người lấm lem vôi vữa đi bộ lững thững đến tìm “hàng”. Lập tức, các “bà cô” cave ở các gốc cây xà cừ xông ra chào mời ngay.

Thì ra, khách của đội quân này cũng phải có “phom” của nó. "Thượng đế" của các “bà cô” cave này hầu hết là dân lao động, nếu ăn mặc như những thanh niên bình thường thì “đội quân” này sẽ mặc định là công an mật phục hoặc bọn choai choai đầu gấu đến giở trò. Đó cũng là lý do mà ngày đầu tiên chúng tôi xuất hiện, các “bà cô” cave kia đã lủi rất nhanh.

Trát thêm ít bùn đất lấm lem vào mặt cho đúng kiểu công nhân vừa đi làm, chúng tôi rét run trong bộ đồ lao động mỏng manh mượn được của những người bạn là dân thợ xây đến tiếp cận các “bà cô” cave đang đứng thành hàng dài vẫy khách.


blank
Nếu có mưa thì những "bà cô" cave ở bãi cỏ này vẫn đứng chầu chực khách làng chơi


Vào thời điểm chúng tôi đi “tìm hàng” là 9 giờ tối, đường Phạm Văn Đồng xe tải chạy ầm ầm nhưng vắng bóng người đi lại. Có lẽ vì trời rét và cũng chẳng mấy ai dừng lại để ngắm nghía những “vật thể lạ” đằng sau những gốc cây xà cừ làm gì.

Tuy nhiên, theo quan sát của phóng viên, ở gốc cây sát chỗ chúng tôi vừa đi vào, một người đàn ông dựng chiếc xe máy cũ có vẻ như đã thỏa thuận xong giá cả nên tiến thẳng vào bãi cỏ rộng thênh thang. Bóng người đàn ông và một “bà cô” cave biến mất rất nhanh sau những cây cọ mới trồng.

Quay trở lại với “bà cô” cave mà chúng tôi đang tiếp cận. Đằng sau ánh sáng lấp lóe của đèn đường, không khó để nhận ra một gương mặt mà nếu đúng tuổi có lẽ đáng tuổi… mẹ chúng tôi ở nhà. Trên gương mặt trát đầy son phấn rẻ tiền ấy là một điếu thuốc đang ngậm ở miệng. Khói thuốc nhả vòng tròn cộng với mùi nước hoa nồng nặc hăng hắc khiến người nào người nấy trong nhóm chúng tôi không khỏi ngai ngái khó chịu.

Cô cave vào thẳng chủ đề. Theo lời của “bà cô” này, nếu chúng tôi thích thì có thể đi nhà nghỉ ở gần đó với giá 200.000 đồng/lần. Nếu “hành sự” ngay ở bãi cỏ đằng sau lưng thì giá sẽ “mềm” hơn vì không mất tiền nhà nghỉ. Giá cho một lần “hành sự” ở bãi cỏ là 150.000 đồng.

Chúng tôi giả ngây giả ngô chê “bẩn” vì ở bãi cát rồi sợ… rắn rết, lập tức “bà cô” cave kia cười sằng sặc “trấn an” rằng, người ta vào đây… suốt, sợ gì rồi vào trong đó thích thì… đứng, không thích thì… nằm, có chiếu thoải mái… đảm bảo “sạch sẽ”.

Giả bộ chê đắt và muốn sang “nhà” bên cạnh để “kiếm hàng” có giá… bèo hơn, chúng tôi nhanh chóng tìm đường đi thật nhanh. Đi cách xa một đoạn, chúng tôi vẫn nghe thấy tiếng chửi thề lanh lảnh ... vì “chưa mở hàng” đã gặp hai thằng… “hãm” mặc cả chán mà… không đi.

“Giường trời” của cave bãi cỏ

Thoát khỏi “bà cô” cave kia, chúng tôi tiếp tục đi bộ lững thững dọc các gốc cây. Đốm đỏ lập lòe của các điếu thuốc lá giúp chúng tôi dễ dàng nhận ra những gốc cây “có hàng”.

Từ lối rẽ vào công viên Hòa Bình ngay sát gần ngã tư Cổ Nhuế đến cổng chính của công viên Hòa Bình chưa đầy 20 gốc cây nhưng có đến cả tá “bà cô” cave đứng chầu chực ở đó. Mặc cho gió rít ù ù từ khoảng không phía sau lưng lùa lại, các “bà cô” này vẫn đứng đó để vẫy khách. 

Thấy chúng tôi đi bộ qua, ở mỗi gốc cây đều phát ra tiếng nói ma mị mời chào. Đi bộ một vòng, chúng tôi quyết định dừng lại ở một gốc cây ở gần cuối mà vừa có một “khách” viếng thăm. Lần này, chúng tôi quyết định đi vào tận bên trong bãi đất trống kia để được “mục sở thị” những cái “giường trời” của thế giới cave bãi cỏ.

Đồng ý với giá 150.000 đồng/lần “giải quyết”, chúng tôi được dẫn đi sâu vào tận bên trong bãi đất trống đã được ngăn với con đường vào công viên Hòa Bình bằng một rãnh nước khá sâu. Trên quãng đường đi bộ không dài, văng vẳng quanh chúng tôi là những tiếng rên rỉ khe khẽ đầy ma quái. 

Nấp sau những gốc cây, những "bà cô" cave bãi cỏ đi lại vật vờ như những bóng ma. Cuối cùng, chúng tôi cũng đã vào đến nơi có “giường trời”. Hóa ra, “giường trời” của những “bà cô” cave chỉ là một cái áo mưa có giá 5 – 10.000 đồng được giấu sẵn trong túi áo trước đó.

Thao tác cực nhanh, “bà cô” cave mà chúng tôi đã thỏa thuận giá cả trước đó yêu cầu “cởi đồ” để hành sự cho nhanh còn… làm ca khác. Lấy lý do vào bãi đất lạnh quá, chúng tôi tìm đường thoái lui. Nhưng lần này do đã vào tới tận nơi có “giường trời” nên dù không làm gì, chúng tôi vẫn phải trả tiền cho “bà cô” cave kia không thiếu một xu. Ban đầu, chúng tôi giả bộ kì kèo trả một nửa tiền nhưng cô cave sẵng giọng tuyên bố sẽ gọi “đàn em” đến ăn thua đủ vì tội… quỵt tiền.

Sau buổi tối hôm ấy, chúng tôi đã mất thêm nhiều ngày nữa mới lân la biết được rằng, ở trong “thiên đường mại dâm bãi cỏ” của những “bà cô” cave hết đát kia cũng có những luật lệ riêng và những mánh mung riêng để “chơi” khách làng chơi…


BVN-TH
(từ báo VN)




____________________________________________________________





Trang Qu
ảng Cáo





blank



blank


blank


Chuyên mọi dịch vụ về Răng



Người Lớn, Trẻ Em


Liên lạc:

Phar. Dr. Trần Yên Quế Chi

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5773)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6962)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9638)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12951)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6766)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh