DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,709,529

Xã Hội VN: Thế Giới Đón Mừng Năm Mới 2013 - Tin RFA

01 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 3708)
Xã Hội VN: Thế Giới Đón Mừng Năm Mới 2013 - Tin RFA


Thế giới đón năm mới 2013

 

Năm mới 2013 đã đến với người dân nhiều châu lục, và tất cả mọi người đều ước mong năm nay sẽ hanh phúc, an binh gấp vạn lần năm cũ 2012.


blank

AFP

Đêm giao thừa đón năm mới 2013 tại Sydney - Úc.

 

Tại Australia và New Zealand, dân chúng 2 quốc gia này bắt tay với năm mới bằng những lễ hội mà ông Thị Trưởng Clover Moore của Sydney hãnh diện gọi là tuyệt vời nhất thế giới. Ngoài chương trình hòa nhạc chia tay với năm cũ đón chào năm mới, hơn 1 triệu 500 ngàn người dân Australia còn ngước mắt nhìn những ngọn pháo bông tỏa sáng bầu trời.

Pháo bông cũng cháy sáng ở nhiều thành phố nổi tiếng khác, từ London của Vương Quốc Anh, Quảng Trường Đỏ ở Maxcơva, cho đến Kuala Lumpur, Đài Bắc, Hồng Kông, Stockholm, Amsterdam và ở tất cả những thành phố lớn của Trung Quốc.

Không chỉ ở các thành phố hay những quốc gia có tên vừa nêu, những chương trình hòa nhạc đi kèm với phần trình diễn của những siêu sao và dốt pháo bông cũng được thực hiện ở nhiều quốc gia khác, như Rio de Janeiro của Brazil, hay tại Brandenburg của Berlin.


000_ARP3401716-250.jpg
Đêm giao thừa 31-12-2012 tại Hồng Kông. AFP photo.


Thành phố nổi tiếng này đón năm mới 2013 với sự xuất hiện của các ban nhạc và ca sĩ lẫy lừng thế giới, gồm Pet Shop Boys, Bonnie Tyler và Blue. Nếu muốn thưởng thực chương trình nhạc cổ điển thì có lẽ không đâu qua mặt được chương trình hòa nhạc của thành phố Praha với dàn đại hòa tấu được xem là xuất sắc nhất nhì thế giới.

Tại Paris, thành phố mang tên Kinh Thành Ánh Sáng có luật cấm đốt pháo bông, nhưng vẫn có cả triệu người đổ xô ra đường mưng năm mới 2013, làm chật cả Đại lộ Champs-Elysees. Hình ảnh những đôi uyên ương trao cho nhau nụ hôn nồng nàn vào đúng lúc giao thừa vẫn là hình ảnh nổi bật nhất của thủ đô nước Pháp.

Với người dân Nhật Bản, năm mới là ngày được dành cho gia đình, mọi người cùng nhau đi chùa dâng hương xin Thượng Đế ban cho mọi điều may mắn, và sau đó quay quần cùng thân nhân trong bữa cơm thịnh soạn đầu năm.

Tại Seoul, đúng vào điểm giao thừa 2013, mọi người lắng nghe 33 tiếng chuông vang vọng báo hiệu năm mới đã về, cùng nhau nói những lời chúc tụng đẹp nhất, hy vọng năm 2013 sẽ yên ổn hơn năm 2012 vừa qua.


000_Par7429577-200.jpg
Đêm giao thừa 31-12-2012 tại Taipei - Đài Loan. AFP photo.



Với người dân Bắc Hàn, chương trình lễ hội mừng năm mới được tiếp nối với chương trình lễ hội mừng một năm ngày lãnh tụ Kim Jong-Un lên nắm quyền. Trong một vài ngày vừa qua, dân chúng và nghệ sĩ Bắc Hàn cùng nhau nhảy múa trên tuyết để ngợi ca nhà lãnh đạo trẻ tuổi của họ cũng như để đón cháo năm mới Juche 102.

Xin thưa thêm theo tiếng Hàn, Juche có nghĩa là tự chủ, chủ thuyết được người thành lập quốc gia cộng sản này là ông Kim Il Sung đề ra khi bắt đầu lên nắm quyền. Còn số 102 là vì đại lãnh tụ kinh mến Kim Il Sung của Bắc Hàn chào đời cách đây 102 năm.

Ngay tại Miến Điện, chương trình đón mừng năm mới 2013 cũng rất đặc biệt, hay phải nói là chưa bao giờ có.

Không chỉ có pháo bông, hòa nhạc ngoài trời, người dân Rangoon năm nay còn nhìn thấy chiếc đồng hồ điện tử khổng lồ được dựng lên, để mọi người có thể cùng nhau cất tiếng đếm ngược từng giây một, cho tới chiếc đồng hồ đổ chương báo tin năm 2013 đã về.

Nhưng ở một số quốc gia khác, chương trình đón mứng năm mới 2013 không được tổ chức long trọng như những năm trước, chẳng hạn như tất cả các chương trình tiệc tùng ở New Delhi bị bãi bỏ vì cả nước Ấn vẫn đang đau buồn trước cái chết của cô sinh viên 23 tuổi bị bọn say rượu hẫm hiếp.


don_nam_moi_2013_250.jpg
Đêm giao thừa 31-12-2012 tại TPSG - Việt Nam. Courtesy TTO.



Ở Philippines, người dân cũng không vui sướng gì với chương trình đón giao thừa, vì những tang thương mà trận siêu bão Bopha để lại. Hiện vẫn còn cả trăm ngà người đang sống trong những trại tạm cư do chính phủ dựng lên và với những người không may, ước vọng của họ là sớm được trở về nhà để lập lại cuộc sống.

Tại Venezuela, mọi chương trình mừng năm mới cũng bị hủy bỏ, thay vào đó là yêu cầu của chính phủ, mong mọi người cầu nguyện cho Tổng thống Hugo Chavez, hiện đang ở Cuba để chữa bệnh ung thư.

(RFA)





Thảm cảnh ngày cuối năm ở Quảng Bình


Người thân của 14 thuyền viên mất tích ở huyện Quảng Trạch (Quảng Bình) đang vô cùng đau đớn. Họ đang từng giờ ngóng trông ngày tìm được thi thể con em mình. Còn nỗi đau nào hơn, khi trong vụ chìm tàu này, có đến 6 nạn nhân trong một gia đình.



 Vợ chồng ông Tính quá đau đớn vì trong phút chốc mất đi 6 người con.
Vợ chồng ông Tính quá đau đớn vì trong phút chốc mất đi 6 người con.


Tan nát lòng cha mẹ

Kể từ khi nhận được thông tin 14 thuyền viên trên con tàu QB 93714 TS đã mất tích do bị sóng đánh chìm khi đang trên đường trở về đất liền, những người thân, bà con lối xóm ở thôn Cồn Sẻ, xã Quảng Lộc (Quảng Trạch) bàng hoàng, đau đớn.

Ông Nguyễn Tính (62 tuổi) bố của 4 đứa con trai, và 2 con rể ngồi thẫn thờ như người mất hồn, nói trong nước mắt: "Đau đớn lắm chú ơi, sống sao nổi chú ơi. 6 đứa con của tui ở trên con tàu gặp nạn đó".

Ngồi bên cạnh chồng, đôi mắt đỏ hoe, bà Phạm Thị Hoa (58 tuổi) nghẹn ngào nói không nên lời: "Không còn hy vọng chi nữa rồi. Các con tui không thể trở về được nữa rồi".

Trên con tàu bị chìm, 4 người con trai của vợ chồng bà Hoa là Nguyễn Phong (thuyền trưởng) Nguyễn Lưu, Nguyễn Chung, Nguyễn Hùng cùng 2 con rể là Mai Thanh Bình và Nguyễn Kiểu.

Theo ông Tính, chiếc tàu trên được đóng cách đây 7 năm và là nguồn thu nhập chính của đại gia đình ông. Xưa nay, trên thuyền lúc ra khơi luôn có 16 người.

Hôm đó (25/12) tàu xuất bến với 16 người, nhưng khi đang đánh bắt thì anh Cao Hương đã bị tai nạn lúc quăng lưới đánh cá, nên tàu phải vào lại bờ và cử 1 người đưa anh Hương đi cấp cứu. Sau đó, tàu quay trở lại ra khơi với 14 người.

Đến khoảng 4h30 sáng ngày 30/12 chiếc tàu cá đã bị sóng biển đánh chìm. Đến khoảng 5h thì các lực lượng chức năng nhận tin báo và đã cử tàu ra cứu nạn nhưng do sóng quá to nên không thể tiếp cận.


blank
Ông Mai Phụng quá đau đớn suy sụp khi mất đi người con trai tên Khương Duy.


Tại nhà của thuyền viên mất tích Khương Duy, bố của nạn nhân là ông Mai Phụng từ khi biết hung tin, ông chỉ biết nằm một chỗ than khóc, không chịu ăn uống gì. Anh Duy hiện có một con nhỏ mới 4 tháng tuổi, hoàn cảnh gia đình rất khó khăn.

Khóc lịm vì mất chồng, mất em

Tìm đến nhà của thuyền trưởng Nguyễn Phong (36 tuổi) mất tích, vợ anh, chị Cao Thị Trang (33 tuổi) gào khóc vật vã: "Vì miếng cơm manh áo, vì vợ, vì con mà anh đã ra đi không trở lại nữa rồi. Không ai cứu được chồng tui cùng 13 anh em, bạn bè trên tàu đó nữa rồi".


blank
Người thân đau đớn, vật vã tại ngôi nhà của thuyền trưởng Phong.



Những người hàng xóm cũng đến nghe ngóng tin tức, chia sẻ với gia đình có người thân gặp nạn rất đông. "Chị ấy vốn bị bệnh tim, không biết rồi có vượt qua nỗi đau quá lớn này không", một chị hàng xóm nói.

Trên con tàu định mệnh đó, ngoài chồng mình, cùng 3 em bên chồng, còn có em trai của chị Trang là anh Cao Lộc. Nỗi đau quá sức đối với chị. Dường như chị đã khóc quá nhiều, tiếng khóc cất không thành lời nữa.


blank
Những người dân xã Quảng Lộc đang từng ngày ra biển ngóng chờ, tìm kiếm thi thể của 13 thuyền viên còn lại.



Chị Cao Thị Hoa, em gái chị Trang buồn bã cho biết, theo như lời cháu Nguyễn Thị Tha (7 tuổi con gái chị Trang) kể thì khoảng hơn 21h, anh Phong có điện về nhà, nhưng vợ đi vắng nên cháu nghe máy thì ba dặn "mấy mẹ con đọc kinh cầu nguyện cho ba với chứ sóng to gió lớn lắm" rồi điện thoại tắt cho đến nay thì không hề có tin tức gì nữa.


Nỗi lòng người đàn bà cắt “của quý” của chồng


Nung nấu ý định “không ăn được thì đạp đổ”, M. mang dao ra chợ, thuê mài cho thật sắc để tối ra tay hành xử, cho chồng chừa thói trăng hoa...




 Cười xấu hổ khi nhắc lại hành vi cắt “của quý“ của chồng.



Luôn cúi mặt vì xấu hổ khi chuyện cũ được khơi lại, Nguyễn Đỗ Thị M. (SN 1979, ở Quỳnh Phụ, Thái Bình), người đàn bà cách đây 3 năm đã dùng dao cắt phăng “của quý” của chồng, không muốn nhắc lại những gì đã qua, đơn giản vì nó làm cô thêm day dứt. Giờ đây, khi nói về chồng - người đã khiến M. ghen tuông đến nỗi gây án vào tù - cô vẫn dành cho anh ta những lời lẽ tử tế nhất.

Tôi nói tôi cùng tuổi với cô, M. có vẻ như tìm thấy sự đồng cảm, “Cái tuổi đấy thì ghen phải biết”, khiến tôi suýt bật cười. M. không xinh nhưng rất duyên với nước da đen bóng và khỏe mạnh. Ở nông thôn, vóc dáng ấy dễ vào mắt các bà mẹ chồng khó tính. M. hay cười xấu hổ, nhất là khi câu chuyện nhắc tới những điều “tế nhị”.

Mang dao ra chợ mài thật sắc

Chồng của M. hơn cô 4 tuổi, là người đàn ông tốt tính, làm nghề lái xe chở vật liệu xây dựng. Kinh tế gia đình so với mặt bằng chung được coi là khấm khá. Với người con gái quê, được chồng nuôi, chỉ việc nấu nướng, đi chợ, chăm con, không phải làm lụng kiếm tiền là một niềm hạnh phúc vô bờ.

“Chồng em chăm chỉ lắm, suốt ngày anh ấy lăn ra làm thôi, đang ăn cơm mà có người gọi chở hàng là bỏ bát lao đi ngay. Một năm chỉ được nghỉ có 2 ngày Tết, còn lại là chạy suốt” - ánh mắt M. sáng lên khi nói về chồng.

Nhưng hình như cánh lái xe luôn bị mang tiếng chung là đào hoa tốt phước nên đi đâu cũng có phụ nữ yêu thương. Chồng của M. cũng không ngoại lệ nên cô thường giận hờn, trách móc mỗi khi anh có biểu hiện “chán cơm thèm phở”. Mỗi lần chồng về nhà, thay vì động viên, chăm sóc, M. ra sức tra hỏi chồng ở đâu, làm gì, với ai khiến người chồng phát bực. Và chỉ một lần trong mấy năm chung sống, M. đã bị chồng đánh. Những cơn ghen đến từ sự đồn thổi của dư luận khiến tổ ấm của M. đã thực sự không còn tiếng cười như trước.

Miệng lưỡi thiên hạ vốn điêu ngoa, chuyện có một thì đồn thành năm, thành mười. Với một người vợ bình tĩnh, biết xử lý tình huống thì chuyện chồng có bồ (nếu có thật) sẽ từ chuyện con voi thành con kiến, nhưng với M. thì chuyện ấy từ con kiến đã thành… khủng long. M. điên cuồng trước thông tin mình có được. Cô rình rập điện thoại của chồng, tra hỏi như hỏi tội phạm khiến chồng cô không còn chuyên tâm làm ăn được nữa.

Đã trót mang tiếng bị vợ nghi ngờ, từ chỗ đồn thổi, chồng M. có bồ thật, tình cảm dành cho vợ cũng nhạt dần. Khi việc về nhà chỉ còn là trách nhiệm thì cơn điên của M. đã lên đến đỉnh điểm. Nung nấu ý định “không ăn được thì đạp đổ”, M. mang dao ra chợ, thuê mài cho thật sắc để tối ra tay hành xử, cho chồng chừa thói trăng hoa.

Đêm 23/12/2009, chồng M. trở về nhà và không biết rằng tai họa đang ập đến. Anh vô tư nằm cạnh 2 con say sưa ngủ. Bỗng một cơn đau xé người khiến anh chồm dậy, không còn tin vào mắt mình khi anh nhìn xuống bên dưới, “của quý” đã bị vợ cắt phăng…

Cơn cuồng ghen dần tắt

M. chuẩn bị cho việc đối mặt với những tháng ngày phải xa rời hai đứa con nhỏ bằng cách đã giấu sẵn tấm ảnh của chúng vào túi áo trên đường chạy ra công an xã đầu thú. Lúc hành động, M. nói cô không sợ, nhưng khi ngồi viết tường trình thì M. mới thực sự thấy lo lắng và nhớ đến tiếng khóc váng trời của hai đứa con khi thấy bố máu me đầm đìa. Rất may, chồng M. được đưa đi cấp cứu kịp thời, các bác sĩ đã nối lại, nhưng tổn hại tới 32% sức khỏe.

Ngày 13/5/2010, Nguyễn Đỗ Thị M. bị tỉnh Thái Bình xử phạt 5 năm tù vì tội “cố ý gây thương tích”. Tại phiên tòa, gia đình nhà chồng rất phẫn nộ và ra sức lên án M., dành cho cô những lời nguyền rủa. Nhưng chồng M. thì không nói gì, anh im lặng từ đầu đến cuối. Có lẽ anh cũng hiểu rằng, để xảy ra việc này, chính anh cũng là người có lỗi.

Sau 3 năm, cơn cuồng ghen đã tắt, chỉ còn lại những dư âm ngọt ngào của mối tình ngắn ngủi. M. nhớ lại, năm 2002, trong một đám cưới người bạn, M. đã gặp anh T. - chồng M. sau này. “Anh ấy đẹp trai lại nhẹ nhàng, chăm chỉ nên có nhiều cô gái thích”. Còn chồng M. thì “kết” cô ở vóc dáng săn chắc, nhỏ nhắn, nước da bánh mật. “Tuổi em và tuổi anh ấy rất hợp làm ăn. Lấy nhau từ lúc anh ấy chỉ có cái xe công nông, một thời gian ngắn sau đã mua được 2 chiếc ô tô tải chở vật liệu, thu nhập trừ tất các loại chi phí, mỗi tháng cũng dành ra được 20 triệu đồng. Ở nông thôn mà như thế là thuộc dạng khấm khá, có của ăn của để rồi. Càng nghĩ em càng thấy ân hận”.

Có lẽ, khoảng thời gian 3 năm trong trại giam đã khiến M. chín chắn và biết suy nghĩ hơn. “Em nghĩ là tại số phận thôi chứ thực ra em rất yêu thương chồng con và cũng biết anh ấy thương em lắm. Nhưng ông trời không cho chúng em ở với nhau. Không ai tốt như anh ấy chị ạ, giờ đây anh ấy vẫn gửi tiền và quà cho em. Anh còn nói, nếu sau này muốn chăm sóc con thì anh sẽ đồng ý nhưng phải nuôi cả hai đứa cho chúng có anh có em, để mỗi đứa một nơi thì tội lắm”.

Giờ đây, không còn ghen tuông thù hận nữa, chỉ còn lại nỗi nhớ con khắc khoải và luôn mang cảm giác tội lỗi vì đã không ở bên con chăm sóc khi chúng còn bé dại. Nhớ con, cô chỉ còn một cách duy nhất là lôi tấm ảnh mà cô đã mang theo lúc chạy ra công an xã đầu thú để xem và nhớ…



BVN-TH

(từ báo VN)

_____________________________________________________





Trang Qu
ảng Cáo





blank



blank


blank


Chuyên mọi dịch vụ về Răng


Người Lớn, Trẻ Em


Liên lạc lấy hẹn:

D.D.S Ho
àng Anh

(714) 724-5699

Phar. Dr. Trần Yên Quế Chi

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5284)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6494)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9241)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12595)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6486)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh