DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,931,003

Xã Hội VN: Tết heo hắt ở ‘bản góa phụ’ - Bản Tin VOA, RFA

14 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 4100)
Xã Hội VN: Tết heo hắt ở ‘bản góa phụ’ - Bản Tin VOA, RFA

Bản tin đài Tiếng Nói Hoa Kỳ


Bản tin ngày 15-1-13



Bản tin đài Á Châu Tự Do


Bản tin tối 14-1-13

Bản tin sáng 15-1-13



*


Xã Hội VN

Tết heo hắt ở ‘bản góa phụ’


Từ ngày bốn đứa trẻ được đưa đi xa, hai người mẹ chưa được gặp lại, con cũng không được về nhà. Hỏi Tết này liệu mẹ con có được gặp nhau không, hai người phụ nữ chỉ lặng lẽ lắc đầu: "xa lắm, không có tiền đi đâu", rồi lại may tiếp.



Hảng Thị Sông, 13 tuổi, con gái của hai nạn nhân Hảng A Chua và Thào Thị Của
Hảng Thị Sông, 13 tuổi, con gái của hai nạn nhân Hảng A Chua và Thào Thị Của


Tết lặng lẽ trên đỉnh mây mù

Lẽ ra đúng ngày chúng tôi đến Mù Cang Chải (8/1), tức ngày 28 tháng 11 âm lịch, là ngày bắt đầu Tết của người Mông. Tết Mông bắt đầu từ ngày cuối tháng 11, kéo dài suốt tháng 12 đến đầu năm sau. Nhưng theo chủ trương từ Trung ương, năm nay tỉnh Yên Bái và huyện Mù Cang Chải tổ chức vận động người Mông đón Tết Nguyên đán như các dân tộc khác.

Cán bộ xã La Pán Tẩn giải thích: "vì tập tục ăn Tết quá lâu của người Mông không tiết kiệm, lại ảnh hưởng đến việc làm vụ mùa xuân nên Tỉnh chủ trương vận động dân đón Tết Nguyên đán. Nếu không, giờ này khắp bản đã mổ lợn uống rượu tưng bừng rồi".

Được mệnh danh là nơi "trời đất giao thoa, thiên nhiên hùng vĩ", trước đây Mù Cang Chải là cái tên quen thuộc với những người yêu thích du lịch và khám phá vẻ đẹp sơn cước, đặc biệt vẻ đẹp của những thửa ruộng bậc thang "bắc lên trời" ở hai xã La Pán Tẩn và Chế Cu Nha thuộc địa bàn huyện.

Thảm hoạ sạt lở đất mỏ quặng ở địa phận xã La Pán Tẩn, huyện Mù Cang Chải, tỉnh Yên Bái ngày 8/9/2012 cướp đi 20 sinh mạng. Câu chuyện buồn làm sững sờ vùng núi rừng yên tĩnh.


Tết heo hắt ở "bản góa phụ", Tin tức trong ngày, tet o ban goa phu, tai nan lao dong, ban thieu dan ong, sa lo dat chet nguoi, ban goa phu, nan buon nguoi, bat coc nguoi sang bien gioi, huyen bien gioi, tet cua nguoi mong, dan toc thieu so, tin tuc, tin nhanh, tin hot, vn

Ngôi nhà còn toàn phụ nữ và trẻ em của Hảng Thị Là, Hảng Thị Sông và con dâu Ly Thị Cổ


Trở lại nơi này vài tháng sau thảm hoạ, thôn bản đã trở lại sự yên ắng, bình dị vốn có. Tính cách người Mông vốn ít nói, hiền hoà, vào bản người Mông hầu như không nghe thấy một tiếng động. Chúng tôi tìm đến bản Trống Páo Sang, nơi có 8 nạn nhân trong vụ lở đất thảm kịch. Đại gia đình họ Hảng gồm 3 anh em Hảng A Sú, Hảng A Náng và Hảng A Chua ở liền sát nhau.

Trong buổi sáng định mệnh đó, cả 3 anh em trai họ cùng gia đình đi mót quặng, chỉ có một người may mắn trở về. Hảng A Náng, người may mắn duy nhất trong gia đình kể lại: trước đêm 8/9, trời mưa khá to, anh em trong gia đình rủ nhau đi mót quặng. Mỏ quặng thuộc địa phận xã Khau Phạ do Công ty trách nhiệm hữu hạn Thịnh Đạt đang khai thác. Thường khi trời mưa, bùn đất chảy từ khu mỏ ra có thành phần quặng.

Trước đó, gia đình họ Hảng và người dân trong vùng cũng thường xuyên đi mót. Theo anh Náng, nếu may mắn, mỗi người có thể mót được vài cân quặng, kiếm được khoảng 100 - 200 ngàn đồng, nhưng nhiều ngày cũng về tay trắng. Những ngày mưa thì cơ hội mót được quặng cao hơn, nhưng cũng đặc biệt nguy hiểm vì nguy cơ lở đất rình rập bất cứ lúc nào.

Trên thực tế, trước thảm hoạ ngày 8/9, năm 2010 cũng đã xảy ra một vụ lở đất tương tự, chôn vùi 7 người dân đang hái ngô ở xã Chế Cu Nha, tiếp giáp La Pán Tẩn. Chính quyền tỉnh Yên Bái và huyện Mù Cang Chải đã phải vừa vận động, vừa cưỡng chế di dời 37 hộ dân ở ba xã Nậm Có, Cao Phạ và La Pán Tẩn ra khỏi vùng nguy hiểm, luôn đối mặt với nguy cơ bị sạt lở.

Anh Hảng A Náng chia sẻ: biết rõ là nguy hiểm, nhưng người dân vẫn chấp nhận đi, vì 100 - 200 ngàn kiếm được từ mót quặng cũng là nguồn thu nhập khá lớn cho gia đình. Đi khỏi nhà từ khoảng 8h sáng, Hảng A Náng và hai anh trai là Hảng A Sú, Hảng A Chua và vợ con Hảng A Chua là Thào Thị Của và Hảng A Giàng đào đãi được khoảng hơn một tiếng thì bỗng nghe tiếng ầm ầm. Chưa kịp định thần, thì cả ngọn núi lở xuống, vùi lấp mấy chục con người trong phút chốc.

Đại gia đình họ Hảng đứng gần nhau, tất cả đều bị vùi lấp. Hảng A Náng may mắn được những người dân làm rẫy quanh đó nhanh chóng tiếp cứu. Náng cùng hai người nữa vẫn còn sống khi được bới lên, nhưng một người chết trên đường đi cấp cứu. Náng thoát chết, nhưng vĩnh viễn mất 2 anh trai, chị dâu và cháu.

Hảng A Khua, 17 tuổi, con nạn nhân Hảng A Sú kể lẽ ra mọi lần Khua cũng theo bố đi mót quặng, nhưng hôm đó anh đi dự đám cưới nên thoát chết. Từ ngày xảy ra sự việc, người dân trong thôn không đi mót quặng nữa, Khua ở nhà cùng mẹ và em gái 13 tuổi.

Ngay phía trước nhà Khua, ngôi nhà chỉ có toàn phụ nữ và trẻ em đang lặng lẽ thêu thổ cẩm. Ba nạn nhân Hảng A Chua, Thào Thị Của và con trai Hảng A Giàng để lại hai con gái là Hảng Thị Là, Hảng Thị Sông và con dâu Ly Thị Cổ. Vợ chồng Giàng - Cổ có 2 con nhỏ. Giờ ngôi nhà chỉ còn những người phụ nữ và trẻ em sống nương tựa vào nhau, ngày ngày cặm cụi dệt thổ cẩm.


Tết heo hắt ở "bản góa phụ", Tin tức trong ngày, tet o ban goa phu, tai nan lao dong, ban thieu dan ong, sa lo dat chet nguoi, ban goa phu, nan buon nguoi, bat coc nguoi sang bien gioi, huyen bien gioi, tet cua nguoi mong, dan toc thieu so, tin tuc, tin nhanh, tin hot, vn

Chị Thào Thị Sầu (đầu tiên), vợ nạn nhân Lý A Lềnh và chị Giàng Thị Dê, vợ nạn nhân Lý A Sinh (cuối cùng)

Tết heo hắt ở "bản góa phụ", Tin tức trong ngày, tet o ban goa phu, tai nan lao dong, ban thieu dan ong, sa lo dat chet nguoi, ban goa phu, nan buon nguoi, bat coc nguoi sang bien gioi, huyen bien gioi, tet cua nguoi mong, dan toc thieu so, tin tuc, tin nhanh, tin hot, vn

Chị Giàng Thị Dê, vợ nạn nhân Lý A Sinh



Một ngôi nhà khác, gần đó, của nạn nhân Lý A Lềnh. Lềnh và em trai Lý A Sinh chết trong thảm hoạ và không tìm được xác. Sau nhiều ngày kiếm tìm, gia đình và chính quyền địa phương đành bỏ cuộc. Hai người đàn ông bất hạnh có thể đã bị nát vụn dưới đống đất đá khổng lồ. Trên thực tế, những người khác cũng chỉ tìm được phần thân thể không còn nguyên vẹn.

Nạn nhân Lý A Sinh ra đi mà không được biết mặt đứa con thứ hai của mình. Chị Giàng Thị Dê, vợ Sinh, đẻ con sau khi chồng mất một tháng. Sau ngày bi kịch, Giàng Thị Dê bỏ căn nhà cũ, chuyển đến ở với chị dâu là Thào Thị Sầu, vợ nạn nhân Lý A Lềnh. Hai người đàn bà goá lầm lụi dựa vào nhau mà sống.

Vợ chồng Sầu - Lềnh có 5 con. Hiện con gái lớn nhất 12 tuổi và nhỏ nhất 4 tháng ở nhà với mẹ. Ba đứa con khác tuổi từ 4 đến 8, cùng con trai đầu của vợ chồng Dê - Sinh, 4 tuổi, được xã La Pán Tẩn làm hồ sơ đưa xuống Làng trẻ S.O.S Phú Thọ. Từ ngày 4 đứa trẻ được đưa đi xa, 2 người mẹ chưa được gặp lại, con cũng không được về nhà. Hỏi Tết này liệu mẹ con có được gặp nhau không, hai người phụ nữ chỉ lặng lẽ lắc đầu: "xa lắm, không có tiền đi đâu", rồi lại may tiếp.

Vẻ cặm cụi, nhẫn nại của người phụ nữ Mông dường như chưa bao giờ thay đổi so với những dòng văn mô tả nàng A Mỵ của Tô Hoài. Ngoài mái đầu dường như cúi thấp hơn xuống máy may, ánh mắt lảng tránh giấu giếm, vẻ mặt những người góa phụ La Pán Tẩn không biểu lộ điều gì, không ngẩng lên khi khách đến rồi về, chỉ lặng lẽ làm việc, trầm mặc như những mảng sương mù vấn vít quanh nhà, quanh bản.



SG: Ngàn ngày ở hành lang bệnh viện

 

Những “công dân” bệnh viện

Dọc hành lang BV Ung Bướu SG, hình ảnh mỗi bệnh nhân (BN) trải một chiếc chiếu nhỏ, ăn uống, nằm nghỉ cũng trong khoảng diện tích nhỏ hẹp đó đã không còn xa lạ với những người đến khám, ghé vào BV. Mỗi BN một nỗi niềm nhưng họ lại quây quần bên nhau như người một nhà, ngôi nhà lớn mang tên BV.


 Ngàn ngày ở bệnh viện
Nhiều người bệnh thường quây quần cùng nhau ăn cơm từ thiện tại BV Ung bướu TPSG - Ảnh: Thanh Tùng


Trong ánh nắng yếu ớt của buổi chiều muộn, bà H.Tùng (55 tuổi, Cà Mau) ngồi bên những BN khác tại hành lang của BV Ung bướu TPSG và chậm chạp đưa những thìa cơm lên miệng nuốt. 5 năm sống trong BV tưởng dài như thế kỷ mà ngắn ngủi bởi cửa tử đã lơ lửng trước mắt.

 

 

Trụ lại trong BV với căn bệnh ung thư buồng trứng, di căn lách, xương, bà thường đùa mình là “cựu chiến binh” của BV này, bởi ít người trụ lại lâu như bà lắm. Bà không nhớ nổi mình đã vô hóa chất bao nhiêu lần, chỉ biết gần đây chân tay bị lở loét nên thay vì tiếp tục vô hóa chất, các bác sĩ cho bà uống viên hóa trị, một viên hơn 2 triệu đồng và bà Tùng phải uống 3 viên trong 1 tháng.

Hồi mới điều trị tại đây, bà còn nằm trên khoa nhưng sau đó lại ra “đăng ký làm công dân” tại hành lang. Vỏn vẹn chiều rộng bằng 4 viên gạch, chiều dài hơn 10 viên gạch, bà dọn một chỗ để sống tại BV. Bệnh tật ập đến, bà không có con để được chăm sóc, chồng cũng qua đời từ hơn 2 năm nay. Bà trải lòng: “Năm 1979, tôi học xong lớp cử nhân chính trị sau đó qua dạy triết học ở trường trung cấp chính trị cho cán bộ dư nguồn ở tỉnh Cà Mau. Lúc bị bệnh, tôi phải nghỉ việc. Vợ chồng tôi không có con, ổng đã mất cách đây 2 năm do bị tai biến”.

Nhưng bà Tùng không đơn độc, mỗi lúc lên cơn đau, bà Hai nằm bên cạnh lại vỗ lưng bà Tùng: “Cô đau ở đâu, để tôi xoa lưng cho coi đỡ hơn không”. Đến bữa đi lấy cơm từ thiện, anh Việt lại chạy qua hỏi: “Cô đang đau à, vậy để cháu lấy phần cơm giùm cô luôn nhé”.

Những lúc bà Tùng không ăn được cơm, mấy cô nằm gần mua rau, xin rau đem về chia ra cho bà ăn. “Xung quanh mình ai cũng bị ung thư mới thấu hiểu nỗi đau dai dẳng nên đồng cảm với nhau. Phải vô thuốc liên tục, bao nhiêu tiền cũng hết, nhà bán, đất bán còn chỗ nào mà về. Nhìn bà này cũng đau, ông kia cũng bệnh nên càng thương nhau. Phải chấp nhận cái chết, cái sống cận kề mà cố gắng vui vẻ, lạc quan mỗi ngày”, bà Tùng nói.

Lúc BV đổi lại cơ chế đóng tạm ứng với mỗi lần BN phải đóng 2 triệu đồng, nhiều người lâm vào khốn đốn phải chạy vạy đủ đường để vay tiền. “Lúc đầu nhiều người gặp khó nhưng sau đó không thanh toán trùng ngày thì mượn nhau đóng tạm rồi trả lại. Chúng tôi cứ mượn xoay vòng nhau, người này, người kia một ít rồi cũng đủ đóng”, bà Hai, điều trị ung thư vú chia sẻ.

Giữa người bệnh có sự đồng cảm rất lớn nên thường xuyên có sự động viên, chia sẻ lẫn nhau. Bà Tùng bảo, chính vì điều đó mà giờ không sợ cái chết nữa. Lúc mới vào BV, mỗi ngày chứng kiến mấy lượt xe đưa xác về mà thấy sởn gai ốc và nghĩ đến đoạn kết của mình. “Ai đó nếu biết mình mắc căn bệnh ung thư sẽ buồn bã, suy sụp lắm. Nhưng sống được ngày nào còn quý trọng ngày đó. Người bệnh chúng tôi cố gắng để bảo bọc, giúp nhau trong cuộc sống. Dù thời gian sống ngắn ngủi thì vẫn cứ lạc quan, vui vẻ”, bà Tùng nói.

Bà Hai, nằm bên cạnh bà Tùng cũng cười nói vọi vào: “Ở BV, có mấy người đến thăm hỏi “nhà ở đâu, quê ở đâu”, tôi nói với họ: “Là BV. Nhà và quê chính là ở đây”.

Ngàn ngày mẹ vẫn bên con

Vừa lấy cơm ra bát và chan canh cho con là chị Nguyễn Thị Mộng Tuyền (43 tuổi, quê Trà Vinh) ăn, bà Lê Thị Hà (63 tuổi) lại vừa phải dỗ Tuyền như dỗ đứa trẻ. Con gái bà đang phải đối chọi với căn bệnh ung thư vú, lại mắc thêm chứng tâm thần. Bà Hà đã ly hôn chồng. Tuyền sống với cha nhưng khi nghe Tuyền bị bệnh phải lên điều trị ở BV Ung bướu, bà Hà cũng bỏ hết công việc dưới quê và lên chăm chị.

Hơn 3 năm mòn mỏi với bệnh tật của con trong BV, đôi mắt bà trũng sâu vì nhiều lo toan. Đầu ngón tay bà sưng vù và lở loét do hằng ngày phải đi lượm xe chai góp nhặt thêm tiền. Bà Hà kể, bà thường lên lầu và lượm mấy ống nước, chai nước khoáng rơi vãi dọc hành lang và ở các đống rác. “Nhiều người thấy thương mình nên mỗi khi có chai nhựa gì cũng tự động đem cho tôi. Bảo vệ BV thấy hoàn cảnh của tôi nên cũng không đuổi”, bà nói. Mỗi ngày bà kiếm thêm được khoảng 20.000 đồng.

Nói về Tuyền, bà ngân ngấn nước mắt: “Trước đây, lúc biết bị bệnh phải cắt vú, nó khóc hết nước mắt vì chưa lập gia đình. Nó nói với tôi: “Mẹ ơi, sao con lại phải cắt vú, làm sao con lấy chồng đây”. Biết mình bị ung thư Tuyền suy sụp, càng ngày càng gầy sọp đi. Do nhiều đêm khóc và kêu gào trong nỗi đau, một hôm trở dậy Tuyền bỗng nói cười một mình. “Rồi những ngày ở BV, lúc nó cười vui lúc nó giận dữ và quát cả tôi”, bà Hà kể lại.

Khổ nhất là những lúc Tuyền lên cơn, chị chạy khắp BV và chửi bới om sòm. “Chắc tại lòng nó đau đớn quá mới ra nông nỗi này”, bà Hà ngậm ngùi. Khi được những BN và bảo vệ BV quyên góp tiền, bà Hà đưa Tuyền đi chữa bệnh tâm thần rồi lại đưa con gái về BV Ung bướu để tiếp tục điều trị ung thư.

Đôi mắt trũng sâu vì nhiều đêm thiếu ngủ, bà Hà bảo không khóc được nữa, những khổ đau đều kinh qua hết rồi. Nhìn con từng ngày đau đớn sau các đợt hóa trị thì bà phải mạnh mẽ, cứng rắn để còn là chỗ dựa vững chắc cho Tuyền. Ngồi bên mẹ lúc không lên cơn, Tuyền bẽn lẽn và kiệm lời. Đôi mắt cứ nhìn trân trối vào phía trước. Bà Hà đưa tay lên vuốt lại mái tóc ngắn cũn của con, những ngón tay mưng mủ, sưng húp vì vục vào các đống rác lượm ve chai đang dỗ Tuyền vào giấc ngủ giữa đêm ồn ào dọc hành lang BV.

BVN-TH

(từ báo VN) 

 

 

_______________________________________________________





Trang Quảng Cáo



Quí vị muốn Quảng Cáo và Rao Vặt

trên trang Bạn Văn Nghệ

Xin liên lạc:


Khánh Hồng

Email: phuong0109@yahoo.com

ĐT: (714) 200.5263


 *



kmd-content


blank