DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,931,633

Xã Hội VN: Ngàn Ngày Ở Bịnh Viện SG - Tin VOA, RFA

16 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 4078)
Xã Hội VN: Ngàn Ngày Ở Bịnh Viện SG - Tin VOA, RFA

Tin Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ


Bản tin ngày 17-1-13


Tin Đài Á Châu Tự Do


Tin tối 16-1-13

Tin sáng 17-1-13

Quan điểm của đảng Việt Tân trước phiên xử luật sư Nguyễn Quốc Quân



*


Xã Hội VN

Ngàn Ngày Ở Bịnh Viện SG


Vợ chồng anh Trần Văn Hạnh (44 tuổi, quê Sóc Trăng) và chị Nguyễn Thị Duyên (45 tuổi) hằng ngày cứ đầu tắt mặt tối đi làm thuê. Tuổi đã toan về già nhưng anh chị vẫn chưa có con. Ấp ủ dự định kiếm tiền để khám bệnh nhưng phải lo cuộc sống gia đình, nuôi mẹ anh Hạnh bị mù nên anh chị cứ trì hoãn mãi.

Ở quê hết việc, anh chị lại lên Bình Dương làm phụ hồ. Một lần bị té, anh Hạnh được chuyển lên BV Chấn thương - Chỉnh hình. Sau khi được mổ lấy mẫu đi xét nghiệm mới biết bị ung thư xương nên họ chuyển qua BV Ung bướu. Dẫu biết “trời kêu ai người nấy dạ” nhưng bệnh tật ập đến bất ngờ quá, chị ôm lấy anh mà khóc suốt. Rồi sau lần khóc ấy, chị lau nước mắt và vững vàng hơn, chị bảo anh lên BV ở hẳn, tiền chữa bệnh cứ để chị nghĩ cách thu xếp.

Chị lại lên Bình Dương phụ hồ nhiều hơn, nhiều bằng cả anh và chị trước khi anh lâm bệnh cộng lại. Gom hết tiền sau những đợt làm thuê, chị lại lặn lội xuống Sài Gòn để đưa tiền cho anh đóng tạm ứng cho BV. Giữa manh chiếu nhỏ trải trên vài chục ô gạch ngay hành lang BV Ung bướu, chị Duyên và anh Hạnh lại chia nhau bát cơm, miếng thịt vừa xin từ thiện. Vừa ăn xong, chị lại tạt qua chỗ nằm của các cô, các bác quen thân hỏi thăm tình hình sức khỏe rồi tất tả lên khoa nơi có người neo đơn đang cần giúp đỡ.

“Nhiều người không có người thân, chết thì xuống nhà xác nằm mình thấy thương lắm. Thôi thì lá rách ít đùm lá rách nhiều”, chị Duyên nói. Nhiều người tại Khoa Nội 1 đã không còn xa lạ với hình ảnh chị Duyên thoăn thoắt giúp vệ sinh, giặt giũ, bón cơm cho nhiều cô không có gia đình chăm sóc. Nhiều người nhà bệnh nhân nhờ chị vệ sinh cho người bệnh, chị cũng làm. “Duyên chịu khó lắm, vừa chăm chồng còn giúp đỡ người bệnh chúng tôi nữa. Mỗi lần đi xin cơm từ thiện là nó xin giùm cho chúng tôi luôn vì một số người đau nên khó đi lại”, cô Năm - một bệnh nhân - cho biết.

Ở cùng chồng được vài bữa chị Duyên lại bắt xe lên Bình Dương. Số tiền tạm ứng tháng sau của anh đang chờ chị đóng và mẹ chồng già ở quê bị mù cũng cần chị chăm sóc.


 

Ngàn ngày ở bệnh viện
Vợ chồng chị Duyên, anh Hạnh trên hành lang bệnh viện


Nghĩa vợ chồng

Bệnh viện về chiều, từng đợt gió hiu hiu cuối năm quất nhẹ vào người, phía hành lang, bà dựa đầu vào gờ xe lăn lim dim mắt, ông ngồi bên cạnh canh cho bà ngủ. Mấy năm trường trụ tại BV Chợ Rẫy, cuộc sống lay lắt của ông bà cứ thế dần đi qua.

Nhiều hộ lý, bác sĩ và bệnh nhân không còn xa lạ với vợ chồng bà Trần Kim Thoại (56 tuổi, quê Vĩnh Long) và ông Trần Quang Răng (64 tuổi) vẫn từng ngày sống như dân du mục trong BV Chợ Rẫy. Lúc họ thấy ông bà hay xuất hiện ở khu hành lang dẫn xuống Khoa Thận nhân tạo, lúc lại thấy ông đẩy xe lăn đưa bà đến gần phía cổng sau Khoa Cấp cứu, có lúc lại thấy bà ngủ gà gật ở một khoảng trống gần khu Vật lý trị liệu. Đồ đạc của hai vợ chồng đơn giản với một chiếc xe lăn và 3 bọc đồ, cứ như thế họ dìu nhau sống qua những ngày tháng chạy thận của cả bà và ông.

Ngồi trên xe lăn với cái bụng đã sưng to tướng, giọng bà Thoại trở nên yếu ớt, một tuần cả ông và bà đều phải chạy thận 3 lần, số ngày còn lại bà được ông đẩy ra chỗ vắng trước Khoa Vật lý trị liệu của BV Chợ Rẫy vì ở đây yên ắng, để bà được nghỉ ngơi còn ông ra ngoài khuôn viên BV tìm chỗ ngủ tạm. Không thể đủ tiền để đi đi về về nên ông bà đành chấp nhận sống vật vờ trong BV. Nhiều người thấy hoàn cảnh của vợ chồng bà đã già còn bị bệnh hiểm nghèo nên thương, rồi cho tiền, quà. Nhờ đó, ông bà có thêm chi phí sinh hoạt. Ông bảo, vợ chồng già thì điều quan trọng là gắng đùm bọc nhau mà sống, còn ngày nào hạnh phúc ngày đó, khi nào trời “kêu” thì ung dung mà đi. “Ban đầu, chỉ mình tôi phải đến BV Chợ Rẫy chạy thận. Ông ấy cứ lên rồi lại về quê chạy kiếm tiền. Sau này, ông bị tai biến, rồi cũng phải chạy thận luôn nên khó khăn cứ nhân lên. Chẳng còn đủ tiền về, vợ chồng tôi nương nhờ BV mà sống”, bà Thoại bùi ngùi kể. Rồi bà nói thêm: "Vợ chồng chỉ có duy nhất cô con gái nhưng lại lấy chồng ở Bình Dương, cuộc sống của con còn vất vả, phải đi làm công nhân nhưng luôn gửi tiền về cho cha mẹ. Bà bảo thương con lắm, có gia đình rồi mà vẫn phải chạy vạy đủ đường, làm được bao nhiêu tiền cũng phải trích ra hằng tháng để đem xuống BV cho cha mẹ chạy thận. Thôi thì cũng coi như mình có phúc, số được con cái phụng dưỡng, âu cũng thỏa lòng”.

Rồi bà tự đẩy xe ra gần cổng sau BV Chợ Rẫy ở đường Thuận Kiều, đỗ xe tại lối qua các khoa và chờ ông mang cơm về. Lần này, ông còn mang theo cho bà củ khoai ông xin được đâu đó, bà vội bóc vỏ và sẻ cho ông cùng ăn.

 

Trộm không tha

Tâm sự về những khó khăn khi phải chống chọi với bệnh tật trong BV, bà Thoại bảo: “Chúng tôi đã chật vật để lo chi phí sinh hoạt, thuốc men, lại còn lo ngay ngáy mấy tên trộm nữa. Như vợ chồng tôi còn có cái xe lăn với mấy bọc đồ cũng bị trộm lấy mất lúc tôi ngủ gật trên xe lăn, ổng thì bận đi xin cơm từ thiện. Chẳng còn đồng nào trong túi cả nhưng tiếc là mấy bộ quần áo và giấy tờ, bảo hiểm”. Anh Thương, chạy thận tại Khoa Thận nhân tạo, BV Chợ Rẫy, kể những ngày đầu đến chạy thận vì chủ quan nên bị trộm “ghé thăm”, lần đó anh cũng không để tiền trong ví nhưng chứng minh nhân dân thì bị lấy mất nên sau đó phải về quê làm lại. “Bệnh nhân như chúng tôi còn gì nữa đâu mà trộm cũng chẳng tha”, anh Thương nói.




Mại dâm nơi cửa biển



Chỉ vài trăm mét của con lộ chính trung tâm chợ xã Khánh Hội, hàng chục hộp đèn nhấp nháy với những tên quán toàn số đẹp như 333, 444, 777… Huy, một “thổ địa”, giới thiệu: “Các anh thích quán nào thì vào. Ở đây em út phục vụ chung nên cứ yêu cầu, quán này không có thì điều ở quán khác. Còn muốn yên tĩnh thì ra quán lá ngoài đê biển”. Chỉ về phía những căn nhà lá lụp xụp ngoài đê biển, Huy nói: “Thấy vậy chứ bên trong toàn hàng ngon và chịu chơi hơn bất cứ quán nào ngoài chợ, chỉ có điều đồ ăn rất tệ”.

Huy dẫn khách quay về một quán ở trung tâm chợ xã có cô Yến nổi tiếng xinh đẹp. Lần đầu thấy khách, tay quản lý quán có biệt danh “Lùn” dè dặt: “Cô Yến chỉ rót bia, tâm sự cho vui thôi nên các anh đừng động tay, động chân à nghen!”. Nhưng chỉ sau vài tuần bia, khi nghe khách rỉ tai, cô Yến đã gật đầu đồng ý với giá 300.000 đồng cho một chuyến “tàu nhanh”.

Yến cho biết quê ở Bạc Liêu, đã 3 năm nay từ ngày đặt chân đến xứ biển này, cô chưa từng nhìn thấy cảnh bình minh vì đêm xuống mới là ngày của các cô. “Làm nghề này, ai mà chẳng phải đi khách. Hôm nào khỏe, tụi em có thể tiếp đến 5-7 người, mỗi lượt 150.000-300.000 đồng nhưng không được lấy trọn mà phải nộp cho chủ quán và bảo kê hết 50.000-100.000 đồng. Ngoài ra, phải đóng tiền cơm cho chủ quán 50.000-70.000 đồng/ngày”, Yến kể.


blank

Đêm xuống là lúc các quán mại dâm hoạt động tấp nập














Tuy các quán đều sẵn sàng chia sẻ tiếp viên nhưng không phải vì thế mà không có những cuộc cạnh tranh khốc liệt phải giải quyết bằng bạo lực. Anh Mai Huỳnh Lan (37 tuổi) kể: “Hôm đó là ngày rằm tháng 10, ghe chúng tôi cập bến tại cửa biển Khánh Hội. Lúc mới vào bờ, tôi và một số anh em đi chung ghe tổ chức nhậu tại quán 444 do chị ruột tôi làm chủ. Tàn cuộc, tôi về nhà khi trời đã nhá nhem tối. Khi đi được hơn nửa đường, tôi nghe tiếng la ó, rượt đuổi của băng nhóm do 2 người tên Kỳ và Ếch cầm đầu đuổi đánh ai đó ở phía sau. Tôi chỉ kịp ngoái đầu lại nhìn thì đã bị một nhóm thanh niên xăm trổ đầy mình dùng gậy và mã tấu đánh tới tấp. Bọn này quá hung hăng đến nỗi biết đánh lầm người nhưng vẫn cố đánh thêm vài cái rồi mới bỏ đi”.

Những băng nhóm hoạt động theo kiểu xã hội đen ở cửa biển này từng gây án mạng. Ông Tiến có người em ruột bị băng nhóm giang hồ đánh chết cách đây 10 năm, kể năm 2003, sau khi chuyến biển cập bến, ông nghe nói em trai bị một băng nhóm đánh thương tích đầy mình. Vì muốn ông Hai, đại ca của nhóm người đánh em mình, phải có trách nhiệm lo tiền thuốc men, ông và một số người bạn đã tìm đến nói chuyện phải quấy nhưng bị nhóm người này dùng gậy rượt đánh.

"Lúc đó, mấy anh em đi chung đã đánh lại nên xảy ra trận hỗn chiến và tôi bị kết án tù 6 năm. Trong lúc tôi đang ngồi tù thì vợ lâm bệnh và qua đời vì không tiền thuốc men, 4 đứa con phải sống bơ vơ đầu đường xó chợ. Đứa lớn nhất mới 16 tuổi đã phải đi làm cái nghề nhục nhã để lấy tiền nuôi em”, ông Tiến kể.

Gặp con gái ông Tiến khi đang làm tiếp viên cho một quán bia ở cửa biển Khánh Hội, hướng đôi mắt vô hồn về phía biển khơi, cô gái tâm sự: “Hồi ấy, nếu tôi không làm gái mại dâm thì không biết 3 đứa em sẽ sống ra sao. Từ ngày sa chân vào cái nghề này, tôi nghĩ tương lai đã khép lại vĩnh viễn với mình rồi”.

Lý giải nguyên nhân mại dâm phát triển nơi cửa biển, ông Ông Trịnh Minh Tol, xã Khánh Hội, cho biết ở đây người dân sống chủ yếu vào nghề biển nên mỗi lần xong chuyến ra khơi, có đến hàng trăm ngư dân từ khắp nơi đổ về. Những ngày nằm bến, không ít ngư dân thường lên đất liền ăn chơi, quậy phá. “Khi gây án thì họ trốn biệt nên cơ quan chức năng không biết đâu mà tìm vì các chủ tàu thuê lao động theo thời vụ, không hợp đồng, không đăng ký với ngành chức năng…”, ông Tol nói

Bà Lê Ánh Hồng, xã Khánh Hội, thừa nhận tình hình an ninh trật tự ở địa phương khá phức tạp giải quyết, nhưng vẫn không xuể. “Muốn kinh tế địa phương phát triển thì phải chào đón những tàu thuyền nơi khác đến trao đổi thủy sản và cung cấp dịch vụ hậu cần nghề cá. Tuy nhiên, an ninh trật tự sẽ rất phức tạp”, bà Hồng nói.


BVN-TH

(từ báo VN)


_______________________________________________________





Trang Quảng Cáo



Quí vị muốn Quảng Cáo và Rao Vặt

trên trang Bạn Văn Nghệ

Xin liên lạc:


Khánh Hồng

Email: phuong0109@yahoo.com

ĐT: (714) 200.5263


 *


Nhắn tin tìm thân nhân 


Tìm chú:
 
 
Nguyễn Văn Cương 

Sinh năm 1952 
 Quê quán: Tam Kỳ - Hội An , Đà Nẵng 
 Cựu hoc sinh trường Trần Cao Vân - Tam Kỳ
 
 Trước năm 1975, đi lính Thiết Giáp tại Pleiku 
 Cấp bậc: Trung Sĩ 
 Đơn vị: Chi Đoàn 3 / Thiết Đoàn 19 Kỵ Binh 
 
 Gia đình đã mất tin tức của chú Cương từ ngày 17/3/1975 trên
 đường Liên Tỉnh Lộ 7B.
 
 Ông, Bà, Anh, Chị hiện là cư dân thuộc Quảng Nam - Đà Nẵng
 có biết tin tức về chú Cương 
 

Xin vui lòng liên lạc đến:
 

Lê Khanh 
 

E-mail: chutieuvietnam@yahoo.com 

 

Trân trọng cảm ơn



*



kmd-content


blank