DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,931,639

Xã Hội VN: Tết đến với công nhân nghèo - Tin VOA, RFA

18 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 4163)
Xã Hội VN: Tết đến với công nhân nghèo - Tin VOA, RFA

Tin Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ


Bản tin ngày 18-1-13


Tin Đài Á Châu Tự Do


Tin tối 17-1-13


*

Xã Hội VN


Cận Tết, công nhân đắng lòng trong cơn “bão giá”


Không riêng gì công nhân ở các thành phố lớn, công nhân làm việc ở các cụm công nghiệp, khu chế xuất trên địa bàn TP Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk cũng có cuộc sống khá chật vật khi đồng lương quá ít ỏi mà cận Tết “bão giá” càng hoành hành.

 


  Chị Nguyễn Thị Tuyết (24 tuổi, huyện Ea Kar, Đắc Lắc) mông lung khi tết sắp đến.
Chị Nguyễn Thị Tuyết (24 tuổi, huyện Ea Kar, Đắc Lắc) mông lung khi tết sắp đến.



Lương chỉ đủ nuôi thân…

Lê Thị Mỹ Hiền (20 tuổi, quê huyện Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa) làm công nhân tại Cụm công nghiệp Tân An (TP. Buôn Ma Thuột), 2h30 ngày 17/1, sau giờ tan ca thân hình lấm lem tất tả đi đến khu chợ tạm bên đường để mua bó rau tươi rồi nhanh chân đi vào một con hẻm cách Cụm công nghiệp gần 2km để về nhà trọ cho kịp nấu cơm tối.

Hiền chưa học hết THPT nhưng vì gia đình khó khăn lại đông anh em nên Hiền phải nghỉ học sớm lên Đắk Lắk xin làm công nhân kiếm tiền nuôi các em ăn học.

Hiền làm công nhân cho một công ty ở Cụm công nghiệp Tân An với mức lương 1,8 triệu đồng/tháng; nhận lương xong, Hiền mang tiền về trả các khoản tiền trọ, tiền điện, tiền nước… Xong xuôi đâu vào đó, số tiền còn lại trong túi Hiền hơn 1 triệu đồng.

Hiền tâm sự, trong điều kiện “bão giá” hiện nay, giá cả đang “leo thang” từng giờ, “cái gì ngoài chợ cũng đắt” thì với số tiền lương ít ỏi còn lại mỗi tháng, Hiền phải cố gắng chắt chiu lắm mới đủ trang trải cho cuộc sống hằng ngày.

Trò chuyện cùng chúng tôi, vẻ mặt Hiền khá ủ rũ vì đã hơn 3 tháng xa quê làm công nhân nhưng chưa một lần gửi tiền về quê phụ giúp bố mẹ.

“Thân mình làm công nhân thì phải chấp nhận, lương lá chừng ấy chỉ đủ nuôi thân! Tháng nào em cũng cố gắng cắt giảm chi tiêu nhưng có tháng đủ tháng không”, Hiền nặng lòng kể.

 

Cận Tết, công nhân đắng lòng trong cơn “bão giá”

Anh Trương Minh Hùng (SN 1972, huyện Krông Pắc, Đắc Lắc) làm công nhân tại Cụm công nghiệp Tân An (TP. Buôn Ma Thuột): “Làm công nhân nghe nói tết đến là sợ lắm!”

 

Tương tự, Bình (25 tuổi, quê ở TP. Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa) cũng làm công nhân ở Cụm công nghiệp Tân An, ở trọ tại khối 8A, phường Tân Lợi (TP. Buôn Ma Thuột) cũng có cuộc sống “thiếu trước, trừ sau”.

Tuy nhiên, vì có thâm niên làm công nhân 5 năm nên mức lương hàng tháng của Bình cao hơn Hiền đôi chút. Mỗi tháng Bình lĩnh 2,5 triệu đồng/tháng. Tuy nhiên, nữ công nhân thành phố biển Nha Trang - cho biết - với mức lương này cũng chỉ vừa đủ trang trải cuộc sống cho bản thân.

“Trừ tiền phòng trọ, tiền nước, mỗi tháng em còn dư hơn 2 triệu đồng. Tháng nào tăng ca 5 - 10 ngày thì có dư ra chút ít, còn không thì lương mỗi tháng chỉ vừa đủ trang trải cho mình em thôi. Anh tính đi, ngoài tiền sinh hoạt, ăn uống cơm nước hàng ngày, còn phải sinh nhật, đi đám cưới bạn bè, rồi các khoản phát sinh khác nữa… thì từng ấy tiền lo cho mình còn chưa đủ thì lấy đâu ra tiền mà gửi về gia đình”, Bình không giấu giếm kể.

Khi công nhân “sợ” tết!

Những ngày này, đa phần những công nhân làm việc tại các cụm công nghiệp trên địa bàn TP Buôn Ma Thuột khi chúng tôi tiếp xúc đều không giấu giếm sự âu lo khi Tết nguyên đán đã gần kề, thậm chí nhiều người còn nói toạc ra là cực kỳ “sợ tết”, muốn “chạy tết”!.

Như trường hợp anh Trương Minh Hùng (SN 1972, huyện Krông Pắc, Đắk Lắk) làm công nhân tại Cụm công nghiệp Tân An là một điển hình. Buổi sáng ngủ dậy, trong căn phòng tối om như mực, ẩm thấp bốc lên nồng nặc, anh Hùng cầm bật lửa châm điếu thuốc rồi ngồi trầm ngâm một góc trong căn phòng, khuôn mặt hốc hác nhìn xa xăm qua ánh nắng của khe cửa hắt vào.

Lương công nhân của anh Hùng mỗi tháng là 2.180.000 đồng, nhưng anh cho biết đây đã là mức lương đã cao hơn hẳn so với nhiều người vì anh có thâm niên 3 năm làm công nhân. Nhận lương, trừ bảo hiểm, lương anh Hùng còn lại xấp xỉ hơn 2 triệu đồng.

Đem số tiền này về trả tiền phòng, tiền điện nước, rồi tiền vay mượn “tùm lum” các tháng trước “cối” lại, mỗi tháng trong túi anh Hùng ngót nghét còn hơn 1 triệu đồng mà phải trang trải cả tháng. Ấy vậy, anh Hùng đâu phải lo cho mỗi bản thân, ở quê, anh còn có vợ cùng 2 con nhỏ đang tuổi ăn học.

“Lương này không đủ sống! Cuộc sống anh em công nhân ở đây chật vật lắm! Nếu tháng nào hàng đi nhiều, tăng ca liên tục trong tháng, lương sẽ được hơn 1 triệu nữa, nhưng có tháng tăng ca, tháng không. May mà tôi ở cùng thằng em, nó làm kỹ thuật lâu năm nên lương cao hơn, cho nên nhiều chi phí sinh hoạt nhỏ nhặt nó chịu cho. Tết này tôi cũng biết phải tính sao, làm công nhân nghe nói tết đến là sợ lắm! Lương lá như vậy chỉ mua được mấy bộ áo quần, một ít quà về quê ăn tết thôi…”, anh Hùng tâm sự.

Còn chị Nguyễn Thị Tuyết (24 tuổi, huyện Ea Kar, Đắc Lắc) đang bế đứa con 2 năm tuổi mà vẫn không có lấy một hộp sữa cho cháu, khuôn mặt thằng bé khá xanh xao so với tuổi. Chị Tuyết buồn bã kể: “Khoảng 3 hoặc 4 tháng thì em gửi tiền về quê một lần, một lần gửi như vậy khoảng 600-700 nghìn đồng. Lâu lâu mới gửi lần, chứ tháng nào cũng gửi thì lấy tiền đâu mà ăn”. Khi chúng tôi đề cập đến tết, chị Tuyết như muốn lảng đi, một lúc sau chị mông lung nói: “Như công nhân tụi em Tết đến cũng chẳng biết tính như răng, cũng chưa biết răng nữa. Đến ngày đó rồi tính, mấy ngày Tết rồi cũng qua à…”.

 

“Gái đứng đường“ ngậm ngùi... nói về Tết


"Tầm này còn mấy ai đi tìm gái bán hoa nữa. Các anh ấy cũng đang phải vắt chân lên mà chạy lo tết nhất cho gia đình. Từ đầu tháng đến giờ bọn em bết bát lắm, vì thế suốt ngày ngủ rồi tụ tập đánh bài chứ chả "làm ăn" được gì...", H., cô gái "bán hoa" xứ Thanh mở đầu câu chuyện.



Nhiều “gái đứng đường“ không mong chờ Tết. Ảnh minh hoạ.
Nhiều “gái đứng đường“ không mong chờ Tết. Ảnh minh hoạ.


Ê hề phận "bóc bánh trả tiền"

H. kể, trước đây, "bèo bọt" một ngày cô cũng được 1 - 2 "cuốc", có "đồng ra đồng vào" nhưng cả tháng nay, điện thoại chẳng mấy ai gọi, hoặc có cuộc gọi thì chỉ mấy đứa bạn gọi đi chùa, đi phủ. "Bọn em bàn bạc với nhau để hạ bớt "giá" xuống nhưng xem ra cũng không khá hơn là mấy", H. nói vẻ chán nản.

Thực tế đúng như lời H., hầu hết dịch vụ liên quan tới nhu cầu “sung sướng” của "cánh" đàn ông đều trong "tình trạng ảm đạm". Các cửa hàng tẩm quất gội đầu, thư giãn hay các "điểm nóng" về hiện tượng gái bám dâm tụ tập chèo kéo khách... khá vắng vẻ, một phần vì sự trấn áp quyết liệt của các cơ quan chức năng, phần nữa cũng là vì "khách làng chơi" không mặn mà "giải trí" khi kinh tế khó khăn...

"Trước có điều kiện về tài chính và thời gian, thường một tuần mình cũng "bóc bánh trả tiền" một lần. Nhưng giờ lương thưởng kém quá, lại chuẩn bị tết nhất nên đành thôi", T., một thanh niên ngoại tỉnh làm việc tại Hà Nội, chia sẻ...

Chạnh lòng lo Tết

Nghe hỏi về Tết quê, H. có vẻ hào hứng hơn. "Vui lắm anh ạ, làng em vẫn còn phong tục làm thịt một con lợn to rồi mấy nhà chia nhau. Cùng nấu chung một nồi bánh chưng, lớn thế này nhưng tết nào em cũng bắt bố gói riêng cho em một cái bánh chưng nhỏ. Rồi giao thừa thì cả đám bạn trong xóm đi hái lộc và đến từng nhà chúc tết, đi đến gần sáng mới về"...

Nhưng "đụng" đến ngày về, mặt cô buồn trông thấy... Cô nói, gia đình cô không biết rõ cô đang làm gì ở Hà Nội, nhưng vẫn thường xuyên nhắc nhở, "đừng để bố mẹ xấu mặt với xóm làng". Mỗi khi người thân, hàng xóm hỏi về công việc, cố lại nhói lòng, nói dối là đi bán quần áo.

"Ai chẳng muốn ở bên gia đình ba ngày tết. Em đang cố được đồng nào hay đồng ấy để mua quà cho gia đình. Tết ở quê không cần nhiều nhặn gì nhưng là con cả em phải có trách nhiệm để lo cho mấy đứa em bộ quần áo mới, cây quất, hộp bánh cho bố mẹ. Chứ mang tiếng đi làm cả năm mà về tay không thì sao chấp nhận được".

Bạn Huệ, cô gái tên Mai có làn da trắng đặc trưng của người vùng cao, thỏ thẻ: "Em nói em đi bán mỹ phẩm. Nếu biết thì em làm sao dám về, bố em nghiêm lắm. Em đang sốt hết cả ruột vì chả còn tiền sắm Tết cho gia đình, dành dụm được một ít thì thằng người yêu em nó bảo nhà nó có chuyện cho nó vay. Hỏi nó mấy lần, nó đều bảo chưa có. Khách khứa thì ngày một ít... Tết mà về nhà tay không thì nhục lắm, em tính nếu không lấy được nợ và từ giờ đến cuối năm không làm ăn được gì thì phải đi vay lãi bọn "ma cô" để về nhà sắm tết".

Qua lời kể của Huệ, Mai, thì trong số các cô gái bán dâm, đáng thương nhất có lẽ là trường hợp của cô gái tên Linh người Hải Phòng.

Dù là "gái gọi" nhưng Linh là người có cá tính và hay đứng ra bênh vực "em út" khi bị khách "chơi xấu" hay bị bọn "ma cô" hành hạ, vì vậy cô được "chị em" quý mến. Nhưng có lẽ tết này Linh phải ngậm ngùi đón tết trong bệnh viện vì đẻ non.

Linh không biết có bầu với ai và thời điểm nào nhưng khi phát hiện thì thai đã khá lớn. Cách đây mấy ngày, trong lúc đi chơi, cô bị đau bụng quằn quại. Vào bệnh viện, do tình huống khẩn cấp nên bác sỹ phải mổ lấy đứa bé để bảo vệ tính mạng Linh. Đứa bé vô tội đã chết khi còn trong bụng mẹ, cú sốc dường như quá lớn với Linh nên cô rơi vào trạng thái hoảng loạn.

Giờ đây, suốt ngày cô chỉ ngồi nhìn ra cửa sổ mà không nói một lời nào, tết này có lẽ là cái tết không tiếng cười với cô gái đất cảng...

Huệ, Mai, Linh xem ra còn "may mắn" hơn so với cô gái tên Yến cùng quê Huệ. Phát hiện Yến lên Hà Nội bán dâm, nhục nhã vì mang tiếng với họ hàng làng xóm, bố của Yến đã lên tiếng từ con, không cho cô về nhà nữa.

"Tết này làm thùng bia ở lại Hà Nội, ba ngày tết cũng nhanh thôi, được bạn bè rủ về nhà ăn tết nhưng em không thích, mình có nhà mà không được về thì ăn tết ở đâu cũng làm gì có niềm vui", Yến nói vẻ bất cần.

Có lẽ "tránh cũng chẳng được", mấy cô bạn cùng "một việc" như Huệ đều định cách Tết vài ngày mới lên đường về quê.

"Nhúng chàm" rồi mới tiếc. Mỗi Tết đến, thêm tuổi, càng thấm thía cái nghề này cực chẳng đã mà thôi. Giá có việc gì đó ra tiền mà đỡ nhục hơn, kiếm chút vốn rồi về quê lấy chồng, buôn bán gì đó, Tết đỡ tủi hơn", cô gái xứ Thanh cười buồn, ánh mắt vô định...



BVN-TH

(từ báo VN)


_______________________________________________________





Trang Quảng Cáo



Quí vị muốn Quảng Cáo và Rao Vặt

trên trang Bạn Văn Nghệ

Xin liên lạc:


Khánh Hồng

Email: phuong0109@yahoo.com

ĐT: (714) 200.5263


 

*



Nhắn tin tìm thân nhân 


Tìm chú:
 
 
Nguyễn Văn Cương   

Sinh năm 1952 
 Quê quán: Tam Kỳ - Hội An , Đà Nẵng 
 Cựu hoc sinh trường Trần Cao Vân - Tam Kỳ
 
 Trước năm 1975, đi lính Thiết Giáp tại Pleiku 
 Cấp bậc: Trung Sĩ 
 Đơn vị: Chi Đoàn 3 / Thiết Đoàn 19 Kỵ Binh 
 
 Gia đình đã mất tin tức của chú Cương từ ngày 17/3/1975 trên
 đường Liên Tỉnh Lộ 7B.
 
 Ông, Bà, Anh, Chị hiện là cư dân thuộc Quảng Nam - Đà Nẵng
 có biết tin tức về chú Cương 
 

Xin vui lòng liên lạc đến:
 

Lê Khanh 
 

E-mail : chutieuvietnam@yahoo.com .

 

Trân trọng cảm ơn



*




blank



blank


blank


11031 Acacia Parway

Garden Grove Civic Center

Garden Grove, CA 92840




Chuyên mọi dịch vụ về Răng


Người Lớn, Trẻ Em

B
ền, Rẻ, Đẹp

Uy Tín


Liên lạc lấy hẹn
:

D.D.S Ho
àng Anh

(714) 724-5699

Dr. Phar Trần Yên Quế Chi

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)

 

*



kmd-content