DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,929,935

Xã hội VN: Gái gọi vật vã ‘giảm giá’ kiếm tiền về quê ăn Tết - Tin RFA

18 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 4827)
Xã hội VN: Gái gọi vật vã ‘giảm giá’ kiếm tiền về quê ăn Tết - Tin RFA

Tin Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ

Bản tin ngày 19-1-13


Đài Á Châu Tự Do


Bản tin tối 18-1-13


 
Xã Hội VN


Gái gọi vật vã ‘giảm giá’ kiếm tiền về quê ăn Tết


Thời buổi khó khăn, các em “gái gọi mới” cũng buộc phải vận động để kiếm sống, kiếm thu nhập, bằng cách giảm giá, nếu không giảm giá thì chỉ có nước ế khách.



 Gái mại dâm vào mùa ế khách.
Gái mại dâm vào mùa ế khách.


Ngồi với tôi trong một quán cafe khu Hồ Đắc Di, đúng trung tâm của “khu công nghiệp tình dục mới của Hà Nội”, K. bắt đầu câu chuyện khá hài hước và “theo dòng thời sự cuộc sống”: "Cái thời này, lĩnh vực nào chả khó khăn, làm ăn khó lắm, bất động sản đóng băng, chứng khoán tụt giảm, đến hàng tiêu dùng thiết thực cho cuộc sống còn khó bán.

Từ ông giám đốc doanh nghiệp đến ông xe ôm đều lo chết đói, vật vã mưu sinh. Cứ bảo chỉ duy nhất có gái mại dâm là vẫn sống khỏe, kiếm tiền đều. Anh nhầm, đến gái giờ cũng khó sống nhé, khó khăn chung mà. Khó, nên phải giảm giá, và phải chiều khách".


blank
Trên con phố Hồ Đắc Di, những nhà nghỉ thi nhau mọc lên san sát.



K. bảo gái mại dâm là nghề có “tuổi thọ nghề nghiệp” rất ngắn. Tiền thì kiếm được cũng nhanh đấy, bởi khi còn “ngon” thì có em ngày đến cả chục “cuốc”, cứ mỗi cuốc 500 nghìn thì một ngày các em ấy kiếm vài triệu mà tháng chẳng mấy chục triệu ấy, “thu nhập bằng bố cái thằng ăn mày lừa đảo đoạn ngã tư Tôn Đức Thắng – Văn Miếu ấy”, K. khẳng định. K. vốn rất chăm lên mạng, online trên diễn đàn, nên nghe K. nói, K. liên tưởng, quả là khá hay.

Tuy nhiên, chả cô gái nào đủ sức để mà làm liên tục, tiếp khách mật độ cao trong một thời gian dài thế. Thêm nữa, các em dạng gái gọi giỏi lắm thì cũng chỉ “hot” được trong khoảng 1 năm, sau đó thì không còn đông khách nữa.

Với kinh nghiệm dân chơi đi “check hàng” nhiều, K. còn bảo những em “hot” khi đã đông khách thì rất “công nghiệp”, thái độ kém, và tìm cách lên làm “má mì” bằng cách “tráo hàng”, điều em khác đến.

Chính vì tuổi thọ nghề ngắn, nên chỉ một thời gian sau là gái gọi thay một loạt “thế hệ” mới, các em trẻ hơn và em nào cũng “hoàn cảnh” cả nên phải đi làm.

Thời buổi khó khăn, các em “gái gọi mới” cũng buộc phải vận động để kiếm sống, kiếm thu nhập, bằng cách giảm giá, nếu không giảm giá thì chỉ có nước ế khách.

K. bảo rất nhiều “dân chơi” như mình bấy lâu nay rất hạn chế thú vui đi “check hàng”, lâu lâu mới đi, lí do là thời này khó khăn, làm ăn kém, cũng chả có tiền để đi chơi bời nhiều như trước nữa.

Gái gọi vật vã kiếm tiền về quê ăn Tết

K. bảo, những gái gọi hoạt động ở “khu vực cũ” là Trần Duy Hưng, Nguyễn Khánh Toàn, và ở “khu vực mới” là Kim Liên Mới, Đặng Văn Ngữ nắm bắt “thời cuộc” nên đã liên tục có những đợt “giảm giá”, “down giá” để hút khách.

Trước đây “đi” 500 thì giảm xuống 400, 400 thì giảm xuống 300, còn dạng gái già, máy bay thì giờ đây tụt xuống mức bình dân, “dễ chịu” là 200 nghìn cho một lần “vui vẻ”.

Gái gọi hạng sang còn giảm giá ác liệt hơn, từ 2 triệu xuống 1 triệu, mà từ 1 triệu xuống “mức bình dân” chỉ còn 500, nếu không, thì “hàng bán ai mua”.

Để kiểm chứng rõ, K. cho tôi số một em tên L. “cún”, với giới thiệu chi tiết kèm theo “hàng chuẩn cho mức giá 300k”, “ngon lành cho thời bão giá”, hoạt động ngay khu Kim Liên Mới.

Một cái hẹn được “set up” rất nhanh, L. là hạng “gái trẻ”, em bảo trước em đi 500 nhưng giờ chỉ 300 thôi, tiền ít đi nhưng khách gọi nhiều hơn thì cũng kiếm được, chứ giữ giá cao như trước thì chả có mấy khách.

Bên cạnh việc giảm giá, thì để “bán hàng” gái gọi cũng phải có những chiêu “khuyến mại” thêm, nâng cao chất lượng phục vụ để cạnh tranh.

L. bảo quê em tận một huyện vùng cao ở Yên Bái, nhà nghèo có mấy chị em. Xuống Hà Nội đi làm, tiền đi khách mỗi lần em còn phải cắt cho “bố mì”, giữ lại chẳng được bao nhiêu. Còn phải lo tiền thuê nhà, tiền ăn uống, rồi cũng phải mua quần áo, mỹ phẩm phục vụ “công việc”. Một bạn nữa của L. cũng làm cái nghề này, thì còn phải gửi tiền về lo thuốc thang cho mẹ chữa bệnh.

L. tâm sự: “Tết nhất đến nơi rồi, em muốn kiếm chút tiền về quê ăn Tết mà khó khăn quá anh ơi”. Khó khăn, nên gái gọi cũng phải giảm giá, cũng khó khăn, cũng vật vã như bao người, nghe cũng đến mủi lòng.



“Biệt dược phòng the” khuynh đảo dân chơi Hà thành


Lâu nay với những người muốn nâng cao "bản lĩnh đàn ông", thuốc Viagra thường là sự lựa chọn đầu tiên. Với một bộ phận thị dân tạm gọi là "sành điệu" ở Hà Nội thì đang có xu hướng quay về những phương thuốc "dân dã", "đồng quê". Tuy nhiên thực tế đã có không ít thực khách tưởng uống vào là "một người khỏe… nhiều người vui", song hóa ra kết cục họ nhận được là tiền mất tật mang.



 Rượu 138 - thứ được thổi phồng là “thần dược” cho cánh đàn ông “yếu sinh lý“.

Rượu 138 - thứ được thổi phồng là “thần dược” cho cánh đàn ông “yếu sinh lý“.



Từ lâu ở các tỉnh trung du miền núi phía Bắc như Lào Cai, Yên Bái, Sơn La, Lai Châu… đã lưu truyền về món "tiên tửu" chồng uống vợ khen là rượu ngâm với các bộ phận của cây thuốc phiện (còn gọi là cây anh túc, nha phiến).

Có dịp đi công tác tại Yên Bái, Sơn La… chúng tôi nhận thấy một điều là mặc dù không được bán một cách công khai, song khách hàng có thể tìm được một cách dễ dàng tại các nhà hàng của thị xã, thị trấn. Thậm chí nếu như quen với cánh lái xe đường dài thì chỉ việc liên hệ với họ, đặt cọc ít tiền là sau một thời gian sẽ có hàng về xuôi.

Mặc dù công dụng của loại tiên tửu này mới chỉ là những lời đồn đoán truyền miệng, song nhiều năm trở lại đây, rượu anh túc (hay còn gọi là "rượu 138") cũng đã lan truyền về xuôi. Và cũng rất nhanh nó được một bộ phận người dân thuộc tầng lớp được coi là sành điệu ở các thành phố lớn đón nhận một cách háo hức.

Nhân dịp tổng kết cuối năm, Hoàng Long - Giám đốc phụ trách truyền thông của một công ty ở Hà Nội đứng ra tổ chức một buổi tổng kết tại một nhà hàng trên đường Láng. Mặc dù năm nay công ty làm ăn không được bằng năm ngoái, song với những đối tác thân thiết thì Long vẫn không quên chăm sóc.

Buổi gặp gỡ được tổ chức khá gọn tại một phòng VIP dành cho 6 người trên gác hai. Thực đơn cũng không có gì quá đặc sắc ngoài những món truyền thống như bò, gà, cá… Tuy nhiên, sau khi tất cả ổn định chỗ ngồi Long mới lấy từ trong túi ra một chai rượu có màu nâu sẫm rồi giới thiệu:

"Đây là rượu 138 mà tôi cất công "thửa" từ trên Tây Bắc về. Loại này hiện đang đứng đầu bảng trong danh mục rượu "ông uống bà khen". Nguyên trong bình là rượu được ngâm với thân, lá, rễ và quả của cây anh túc đã được phơi khô, sao vàng trong 3 năm nên mới "lên nước" sóng sánh như thế. Chỗ này chỉ là một phần được chắt ra thôi".

Rót ra cho mỗi người một ly, các khách mời háo hức thưởng thức. Riêng tôi cáo lỗi vì đang uống thuốc đau dạ dày. Mọi lần cũng đi uống như thế này, dù tôi cáo bệnh họ cũng bắt uống bằng được, song lần này cấm thấy ai ỏ ê gì. Vừa cạn chén, các thực khách đã lại giục nhân viên bàn rót tiếp.

Một "tửu đồ" tên Hòa tuy đã dốc cạn chén rượu, song vẫn còn chưa đặt xuống ngay mà cố "vắt kiệt" những giọt cuối cùng trong chén thứ rượu có màu nâu sậm ấy, tiếp lời: "Báo cáo các bác là vốn em có người bà con trên Sơn La nên cũng mấy lần được thưởng thức món rượu trứ danh này rồi. Chỉ cần uống xong là có hiệu quả ngay tức thì. Các bác tha hồ "chiến đấu" cả đêm mà sáng ra vẫn tỉnh như sáo!".

Chép miệng, Long kể tiếp: "Sở dĩ nó có tên như vậy (rượu 138-nv) là vì nhiều năm nay UBND tỉnh Yên Bái đã chỉ đạo các cơ quan ban, ngành thực hiện Kế hoạch 138 về kiểm tra, rà soát, xử phạt người trồng cây thuốc phiện.

Còn theo một đầu nậu chuyên phân phối rượu anh túc từ miền núi về Hà Nội thì hiện trên thị trường có rất nhiều loại khác nhau, với chất lượng và giá cả khác nhau. Đơn cử đầu bảng hiện là loại rượu có xuất xứ từ các bản làng vùng cao mà người dân tự ngâm uống. Từ lâu họ đã dùng rượu ngâm với quả anh túc để trị một số bệnh như ho, đau bụng… Nếu thương lái nào "dẻo miệng" thì có thể thương thảo để họ bán lại với giá khoảng 2-3 triệu đồng/lít. Thứ rượu này khi mang về đến Hà Nội thì sẽ có giá 9-10 triệu đồng/lít.

Loại thứ hai là thứ rượu ngâm với cả thân, lá, rễ và quả anh túc. Hạng ba là loại chỉ ngâm với thân, lá. Rượu ngâm với các bộ phận tươi của cây anh túc giá chỉ bằng một nửa so với khô. Rượu càng đậm màu càng bán được giá vì chứng tỏ được ngâm lâu, chất lượng tốt.

Ban đầu rượu 138 được ngâm bằng rượu trắng nấu từ gạo của người dân bản. Tuy nhiên, khi được lan truyền về miền xuôi thì có những sâu rượu đã cất công mang hẳn rượu Tây lên đặt hàng trực tiếp với đầu nậu để có được thứ rượu đẳng cấp nhất.

Còn nhớ năm 2008, chúng tôi đã có dịp cùng với Đoàn công tác liên ngành của tỉnh Sơn La đi phá cây thuốc phiện trên địa bàn tỉnh Bắc Yên. Một cán bộ trong đoàn cho chúng tôi biết, mặc dù đã có lệnh cấm sản xuất, buôn bán, sử dụng trái phép chất ma túy từ vài chục năm, song tại những bản xa xôi, heo hút của huyện Bắc Yên, người dân vẫn lén lút trồng để tự phục vụ.

Đoàn đi ròng rã một tuần trên những sườn đồi, hẻm núi tại các bản Làng Sáng, Háng Đồng (xã Tà Xùa, Bắc Yên) giáp ranh với xã Bản Mù, Tà Si Láng của huyện Trạm Tấu (Yên Bái). Chúng tôi đã phá được hàng chục hécta. Tuy nhiên, do diện tích quá lớn mà việc thu gom thân, rễ không thể thực hiện rốt ráo. Chính vì vậy mà người dân đã thu nhặt để phơi khô tự ngâm rượu uống, hoặc bán cho thương lái.

Ở thời điểm hiện tại, do sự quyết liệt của chính quyền địa phương và lực lượng chức năng, việc tái trồng cây anh túc ở các tỉnh miền núi phía Bắc đã được hạn chế tối đa. Cũng chính vì thế mà nguyên liệu để sản xuất rượu 138 ngày càng ít đi. Các thương lái đành phải giở chiêu đi thu mua "xác" của các bình rượu, rồi đổ rượu mới vào giả làm rượu anh túc để bán cho những khách lần đầu biết đến nó.

Vẻ như Hòa khá sành sỏi về các món sản vật vùng cao, tôi kéo hắn ra bàn trà nói chuyện. Dường như chủ đề biệt dược phòng the là chủ đề bất tận của hắn, nên tôi chỉ gợi ý một chút là Hòa gật đầu ngay.

Hòa kể cách đây ít năm, khi hắn còn là lái xe vùng cao (chứ không phải là "sếp" như bây giờ) Hòa thường xuyên chở hàng khắp nơi. Từ đồng bằng cho đến trung du miền núi phía Bắc, từ Tây Bắc hiểm trở cho đến Tây Thanh Hóa, Tây Nghệ An đâu đâu hắn cũng làu làu thông thổ. Vì hay phải đi tiếp khách lớn bé, nên Hòa hay "sưu tầm" những thứ thuốc ngon, vị lạ để ngâm rượu đãi khách.

Theo đó, ngoài thứ "rượu 138" mà rất nhiều bợm nhậu đều biết mặt đặt tên, thì trên thị trường có một số vị thuốc vào hàng quý hiếm, có thể biến một người đàn ông yếu sinh lý trở thành "dũng tướng" trong chuyện gối chăn. Một trong số đó là loại rượu "tứn khửn" (theo tiếng dân tộc có nghĩa là "dựng lên").

Rượu tứn khửn có thành phần chủ yếu là ngâm từ cây "chí chiền chùa", và cũng chỉ có ở hai nơi là Sơn La và Điện Biên. Vì cây chí chiền chùa chỉ mọc ở một khu vực duy nhất giáp ranh giữa huyện Sốp Cộp (tỉnh Sơn La) và huyện Điện Biên Đông (tỉnh Điện Biên). Mang được thứ rượu này về xuôi thì kỳ công chả kém Thái Thượng Lão Quân luyện tiên đan. Cũng vì thế mà giá của nó lên đến 50-60 triệu/bình mà cũng chẳng có mà mua".

Thấy chúng tôi nói chuyện xôm tụ, ông chủ quán cũng từ đâu chạy vào góp chuyện. "Phải là dân sành điệu lắm thì mới biết đến rượu tứn khửn. Em đây vốn dân Sông Mã (huyện Sông Mã, tỉnh Sơn La - giáp ranh với huyện Sốp Cộp) nên cũng có dịp thưởng thức loại rượu này rồi. Quả là "thần tửu"!

Không để chúng tôi kịp đáp lời, chủ quán tiếp lời: "Nói thực với các bác, em trông to cao vậy thôi nhưng cái "khoản kia" là yếu lắm. Hồi đầu lấy vợ mãi 3-4 năm mà chả "đúc" được đứa nào. Thế mà uống thần tửu được một thời gian thì vợ em sòn sòn ba năm hai đứa".

Tỏ ra hiểu biết, gã chủ quán thao thao: "Cây chí chiền chùa là loại cây mọc trong rừng, rất sâu, nơi có nhiều cây to, tán rộng, ít ánh nắng mặt trời. Cây này củ mọc dưới đất, lá nhỏ, màu xanh nhạt, dây và lá bò lan khắp mặt đất, quả chín có màu đỏ trắng, trông rất đẹp mắt và quả bao giờ cũng chĩa thẳng đứng lên trời, khi chín có mùi thơm cay rất đặc trưng, hương bay xa. Đến đầu mùa đông, khoảng tháng 11 dương lịch là quả bắt đầu chín. Đây cũng là lúc cánh đàn ông ở bản vào rừng thu hái trước khi quả bị đám sóc và cầy hương "đánh chén".


Khi tửu đồ kiếm đủ số quả chí chiền chùa lập tức mang về cho vào ống tre bịt kín, đun cách thủy một đêm rồi cho ngay một số vị thuốc khác vào bình, đổ rượu ngập thuốc, hạ thổ suốt một năm. Tới khi đào lên phải làm mâm cơm thắp hương bái tổ tiên, rót đầy 1 bát tứn khửn để trên ban thờ, làm lễ xong lại rót vào bình, kể từ lúc đó mới được phép uống loại rượu này. Nếu trong bản, trong dòng tộc có người đàn ông nào yếu "cái món đó", lấy vợ đã lâu không có con thì mỗi tối trước khi đi ngủ uống một chén nhỏ, uống liền trong một tháng thì "đâu sẽ có đó" ngay (!?)

Tuy nhiên, lương y Nguyễn Khắc Bảo cho biết Đông y xưa không dùng lá, thân cây thuốc phiện mà chỉ dùng quả khô để trị một số bệnh về đường ruột.

Nhựa cây thuốc phiện được phối hợp với các vị thuốc bắc hầm cùng gà hoặc chim cho những người ốm. Hồi đó thuốc men thiếu, thực phẩm cũng thiếu nên người ta mới dùng theo cách đó. "Nhưng đó là trước đây, còn bây giờ dinh dưỡng đầy đủ, nhiều loại thuốc thay thế thì Đông y cũng không dùng những vị thuốc liên quan đến cây thuốc phiện nữa".

Một bác sĩ thuộc Bệnh viện đa khoa Hòe Nhai cho chúng tôi biết, khi sử dụng rượu ngâm hoa, quả, cây thuốc phiện, người dùng có khả năng bị nghiện. Việc sử dụng loại rượu này liên tục, trong một thời gian dài sẽ tác động xấu đến sức khỏe, khiến người sử dụng có khả năng bị tê liệt thần kinh, giảm trí nhớ. Bên cạnh đó, việc lạm dụng rượu có thể gây ảnh hưởng đến gan, thận, kèm theo đó các bệnh về tim mạch và tiêu hóa cùng một số cơ quan nội tạng khác, thậm chí có thể suy giảm về nhân cách.

Còn theo một cán bộ xã Púng Bánh (Sốp Cộp), trên thực tế, rượu "tứn khửn" không có công dụng đến mức như người ta tưởng. Bởi thực chất nó chỉ có tác dụng bồi bổ sức khỏe, tinh thần phấn chấn. Từ đó, rất nhiều người nhầm tưởng đó là "thần dược". Phần lớn các loại thuốc này chỉ có tác dụng hỗ trợ, chữa trị đau lưng và tăng cường sức đề kháng chứ không thể "sung" như lời đồn thổi. Nếu là thuốc cường dương thì phải hình thành cơ chế co mạch, dồn máu tức thời, tạo hưng phấn, mà điều này đối với Đông y là không thể.


BVN-TH
(từ báo VN)




_______________________________________________________





Trang Quảng Cáo



Quí vị muốn Quảng Cáo và Rao Vặt

trên trang Bạn Văn Nghệ

Xin liên lạc:


Khánh Hồng

Email: phuong0109@yahoo.com

ĐT: (714) 200.5263


 

*



Nhắn tin tìm thân nhân 


Tìm chú:
 
 
Nguyễn Văn Cương   

Sinh năm 1952 
 Quê quán: Tam Kỳ - Hội An , Đà Nẵng 
 Cựu hoc sinh trường Trần Cao Vân - Tam Kỳ
 
 Trước năm 1975, đi lính Thiết Giáp tại Pleiku 
 Cấp bậc: Trung Sĩ 
 Đơn vị: Chi Đoàn 3 / Thiết Đoàn 19 Kỵ Binh 
 
 Gia đình đã mất tin tức của chú Cương từ ngày 17/3/1975 trên
 đường Liên Tỉnh Lộ 7B.
 
 Ông, Bà, Anh, Chị hiện là cư dân thuộc Quảng Nam - Đà Nẵng
 có biết tin tức về chú Cương 
 

Xin vui lòng liên lạc đến:
 

Lê Khanh 
 

E-mail : chutieuvietnam@yahoo.com .

 

Trân trọng cảm ơn



*




blank



blank


blank


11031 Acacia Parway

Garden Grove Civic Center

Garden Grove, CA 92840




Chuyên mọi dịch vụ về Răng


Người Lớn, Trẻ Em

B
ền, Rẻ, Đẹp

Uy Tín


Liên lạc lấy hẹn
:

D.D.S Ho
àng Anh

(714) 724-5699

Dr. Phar Trần Yên Quế Chi

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)

 

*



kmd-content