DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,929,939

Những Cái Tết Vô Vị - Ba Râu

25 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 3387)
Những Cái Tết Vô Vị - Ba Râu



Cuộc đời của tôi đã trải qua gần 60 cái Tết, tôi cố gợi nhớ có bao nhiêu cái Tết làm tôi hứng thú nhất, nhưng hỡi ơi, tuyệt nhiên không tìm ra cái nào cả. Có lẽ những chuyện vui dễ quên hơn là những chuyện buồn. Trong khi tôi cố gợi những chuyện vui thì những chuyện buồn cứ tuôn ra lấn áp làm tôi phân tâm. Mà ngay như tôi chỉ nghe đến tiếng Tết không thôi thì bao nhiêu chuyện buồn của những cái Tết mà tôi trải qua tuôn ra ào ạt.

Cái chuyện buồn thường tuôn ra đầu tiên là chuyện thời Tết Mậu Thân. Phải, Tết Mậu Thân là cái Tết hãi hùng nhất trong đời tôi. Chính mắt tôi thấy lũ cộng sản dã man tàn sát dân lành vô tội mà lại hãnh diện rêu rao, đã làm tôi bị sốc mạnh, mạnh hơn là ngày bị mất nước nữa.

Đồng ý là chiến tranh thì phải có bạo tàng, chết chóc. Sự tàn sát giữa hai phe lâm chiến là điều dĩ nhiên. Thế nhưng trong cuộc chiến Tết Mậu Thân là một cuộc chiến tôi nhìn tận mắt hậu quả, đã vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Những người dân vô tội đã bị vạ lây chỉ vì họ là người dân ở nơi mà bọn cộng sản muốn chiếm đóng. Khẩu hiệu "Thà Giết Lầm Hơn Tha Lầm" là một án lệnh dán lên ngực người dân. Nhưng mỉa mai và tàn nhẫn hết sức là những ông già bà cả, những phụ nữ và trẻ thơ cũng lại được dán án lệnh đó nhiều nhất!

Ngày cộng sản chiếm toàn bộ miền Nam, tôi không có dịp đi đó đây như thời trận chiến Tết Mậu Thân. Tôi chỉ thấy trận chiến ở một lõm nhỏ thủ đô Sài Gòn. Không hãi hùng, không thấy những cảnh tượng dã man, tàng bạo như Tết Mậu Thân. Nhưng những câu chuyện của bạn bè của người thân ở các nơi trên đất nước rót vào tai tôi, thì trận chiến Tết Mậu Thân đã xuống vào thứ yếu. Với lại chính mắt tôi thấy cái gọi là "Cải tạo công thương nghiệp", "Kinh tế mới" và "Cải tạo những người chế độ cũ" dù đã được cố che lấp bởi những từ ngữ cao đẹp nhưng tôi vẫn thấy sự trả thù, ăn cướp một cách man rợ. Sự trả thù và ăn cướp cứ kéo dài, kéo dài mãi.



blank



Năm 1976 là cái năm mà tôi "phải" ăn Tết chung với bọn cộng sản tại cơ sở đầu tiên. Ối chao ơi, những hình ảnh "lạ mắt", những âm thanh "lạ tai" tôi chưa bao giờ được thấy, được nghe được diễn ra từ sáng sớm cho đến chiều. Những hình và âm thanh đó khác hẳn với hình ảnh và âm thanh cũng tại cơ sở này chỉ cách nhau có một cái Tết.

Khởi đầu, từ sáng sớm, bọn thống trị cơ sở thay phiên nhau ra "quan sát" một con bò đực ốm đói được cột ở góc phòng thí nghiệm, nơi tôi làm việc và từ trong nhìn ra thấy rõ ràng. Tôi không biết con bò đó được mua hay ăn cướp của ai và đem về cột nơi đó từ ngày hôm trước. Bọn thống trị có vẻ vui mừng hớn hở chỉ chỏ con bò. Có một điều là những nhân viên cũ hay nhân viên "ngụy", hay nhân viên "vùng giải phóng" hay những "ông bà chủ" lại ít léo hánh tới, trừ lúc con bò bị giết xong và được xẻ ra để chia cho từng phòng phân phối cho nhân viên mang về nhà và phần đem đi nấu cỗ cho buổi tiệc Tết tại cơ sở.

Cảnh tượng chia phần con bò đực ốm đói được diễn ra như một trận giặc nho nhỏ. Tôi cứ lo ngại sẽ có vài nhân mạng ngả gục trên đống thịt bò nhầy nhụa kia. Một trong những cán bộ cao cấp có công góp phần trong trận giặc chia thịt đó đã chứng tỏ là người sành điệu về sự láu cá cả mình bằng hành động cầm bộ sinh dục của con bò với giọng ghê tởm rồi ném qua hàng rào. Mọi người có vẻ không hài lòng nhưng rồi cũng cấm đầu vào trận giặc. Ở đâu đó, tôi nghe tiếng heo la hét dữ dội. Thì ra nhân viên cơ sở ngoài được "hưởng" thịt bò mà còn được "hưởng" thịt heo nữa.

Thế rồi mọi việc cũng êm xuôi, không có việc gì đáng tiếc xảy ra. Mọi người ôm mớ thịt bày nhày về phòng và lên câu lạc bộ. Bãi chiến trường giờ đây chỉ còn lũ ruồi đang bu trên những miếng thịt vụn và máu rơi rớt tên thảm cỏ. Có lẽ trong trận chiến chia thịt, viên cán bộ cao cấp láu cá kia là được hưởng lợi nhiều nhất. Khi mọi người giải tán, một chốc sau, viên cán bộ trở lại, nhìnqua lại rồi chui ra hàng rào nhặt cái bộ phận sinh dục của con bò, nhanh chóng bỏ vào túi vải rồi chuồn êm.

Buổi tiệc được bắt đầu trong giờ cơm trưa. Những thức ăn được nấu đơn giản. Nếu nói đúng hơn là tất cả thịt bò cũng như thịt heo đều được luộc chín. Một món chánh duy nhất là như thế và món phụ là rau. Thức uống thì có rượu đế và "bia tươi". Tráng miệng thì có bánh ngọt và thuốc lá. Sau cả chục bài diễn văn mà

nội dụng chỉ quanh đi, quẩn lại là ca tụng sự chiến thắng "Mỹ Ngụy" vang lừng, công ơn "bác đảng" vĩ đại và cuộc giải phóng "giai cấp" để giờ đây tất cả đều làm "chủ" với sự nồng nhiệt tán thưởng bằng những tràng phao tay của những kẻ khống trị và một số người bị trị trong đó có cả lãnh đạo cũ của tôi, không khí trở nên sôi động hơn, ồn ào hơn trong niềm hân hoan phấn khởi tận hưởng những ly rượu đế màu không bình thường, những ly "bia tươi" có xác ruồi với những miếng thịt luộc. Một bà "ngụy" ngồi cạnh tôi khều tôi và chỉ những khúc ruột luộc. Tôi không hiểu. Bà nói nhỏ vào tai "lải" rồi đứng lên bỏ đi. Tôi thấy lợm giọng muốn mửa. Nhưng điều đó không là vấn đề với những người khác. Những khúc ruột vẫn nhanh chóng rời dĩa để được nghiền nát bởi những hàm răng đầy màu sắc u tối.

Buổi tiệc được chấm dứt khi mà tất cả những bình chứa không còn một giọt rượu hay bia, trên bàn không còn một cái gì để nhai. Mọi người kéo nhau về phòng để tiếp tục vui chơi cho đến giờ về, bỏ mặc vài cán bộ gục ngay tại bàn. Họ khệnh khạng ôm nhau từng bước về phòng miệng lải nhải vài câu hát vinh danh "bác đảng". Một bà cán bộ ghì chặt một lãnh đạo cũ của tôi trong tư thế chưa hề có trong cơ quan này từ trước, miệng kề miệng, vừa kéo lê từng bước vừa nhừa nhựa rên: "Hôm nay em mới thấy anh tiến bộ vượt bậc".

Tôi vừa về phòng thì đã thấy những bạn bè của tôi có mặt trong đó không biết từ bao giờ. Họ đến với tôi với tâm trạng của kẻ mất nước của những kẻ bị trị, với tương lai đầy u tối. Những lời ta thán, những giọt nước mắt được tuôn ra vì sợ hãi trong một ngày trọng đại nhất trong năm.


blank



Tôi cũng có tâm trạng của kẻ bị trị như họ, tôi còn bị hành hạ nhiều hơn họ vì tôi là một cựu lính chiến mà bọn thống trị cứ lải nhải là có "nợ máu tày trời", tôi biết tương lai không riêng gì cá nhân nào mà cả đất nước u tối như thế nào, không qua những hình ảnh như kể trên mà qua chủ thuyết cộng sản, qua chính sách cai trị của cộng sản trên khắp thế giới. Khi cộng sản chưa chiếm miền Nam, tôi có dịp bộc lộ những hiểu biết của tôi cho những người bạn đó, họ cho tôi là cực đoan, không cởi mở và có ý tưởng thù hận vì những năm trong quân ngũ bị nhồi sọ. Giờ đây, họ thường đến với tôi, kín đáo hỏi tôi về cộng sản. Còn gì phải hỏi nữa. Chỉ nhìn sơ qua cách quản trị trong cơ sở, phường khóm, tác phong của cán bộ cũng đủ biết tương lai đất nước như thế nào rồi. Tôi có khác hơn những người bạn tôi là tôi không sợ. Có lẽ tôi đã cận kề quá nhiều sự hiểm nguy, tôi đã vượt thoát nhiều tai biến kinh hoàn, đã từng tìm cái chết để dành sự sống cho nên với hoàn cảnh này chả làm tôi một chút gì gọi là sợ hãi. Mới cách đây chưa đầy một tháng tôi phải "trình diện" viên giám đốc và phó giám đốc kiêm bảo vệ của cơ sở, để trả lời những gì mà tên thời cơ mà cũng là bạn cũ của tôi "phát hiện". Những nhân viên cũ biết chuyện đã lo lắng cho tôi. Sau cuộc "trình diện" đó tôi vẫn là tôi. Ai có hỏi, tôi lớn tiếng thuật lại, không thêm bớt. Hậu quả của cuộc "trình diện" đó, tên bạn cũ thời cơ của tôi mất hết bạn bè. Tôi thì không đến nỗi nào nhưng cũng có vài người xa lánh vì sợ vạ lây. Một điều đáng buồn cho tôi là những người mang tiếng lãnh đạo của tôi xưa kia, như người mà bà nữ cán bộ CS ôm ghì trên câu lạc bộ lúc nãy, cố né tránh. Tôi biết họ sợ vạ lây. Tôi biết họ sợ bọn cộng sản còn hơn những người bạn tôi đang ở trong phòng này nhiều. Bọn cộng sản vừa đến tiếp thu cơ sở, sự xum xoe của họ đã làm nhiều người nôn mửa. Họ coi sự đày đọa lớn hơn tác phong đạo đức của người lãnh đạo. Họ tệ hơn nhân viên cấp thấp mà trước đây không lâu thường lên giọng "răn bảo".

Đến cái Tết thứ hai từ khi cộng sản chiếm miền Nam cuộc "vui" không còn tổ chức chung nữa mà tổ chức từng phòng. Những tên cộng sản năm rồi đi đâu không ai biết, để nhường lại cho những tên gọi là "hồi kết" nắm giữ. Những tên này không huyênh hoang, gương mặt u buồn. Thậm chí còn lén tâm sự những điều mà bọn an ninh bảo vệ biết được là dán bản "phản động" lên ngực liền. Những điều tâm sự đó bạn bè tôi càng sợ hãi thêm nữa. Và liên tục những cái Tết sau đó, cho đến khi tôi rời bỏ đất nước, bạn bè tôi vắng dần. Họ đã "ba chân bốn cẳng" dọt ra ngoại quốc và họ gởi thơ về thúc tôi phải rời bỏ "thiên đàng cộng sản" càng sớm càng tốt. Có bạn sẵn sàng trợ giúp một phần chi phí, có bạn sẵn sàng giúp tôi bằng cách trả hết chi phí nếu đến được nước thứ hai. Tôi vẫn còn những người tốt với tôi. Họ lo lắng cho tôi. Những họ có biết đâu, tôi cũng cố gắng đào thoát như họ nhiều lần nhưng không thành công. Trong quân ngũ, tôi là một đứa được các cấp khen là có tài mưu sinh thoát hiểm. Trong lãnh vực đào thoát khỏi nước, phải thành thật mà nói tôi là thằng tệ.

Cuối cùng, tôi cũng thoát thân. Tôi thoát không do tôi tự tôi chủ động mà lại do mẹ tôi, một cụ già gần 80 tuổi quán xuyến. Thật mỉa mai cho tôi.

Cái Tết ở hải ngoại đầu tiên là ở trại chuyển tiếp xứ Mã Lai Á. Những người tỵ nạn như tôi từ người có tiền cũng như "mạt rệp" cũng sửa soạn một cách nghiêm chỉnh. Tôi thì không. Cái Tết đã mất trong lòng tôi từ lâu rồi. Nếu nói thật lòng một chút thì mỗi lần Tết đến là đồng nghĩa với sự đau buồn đến với tôi. Tôi không thể ngăn cản cái Tết đến. Tôi không thể né tránh cái Tết. Nhưng tôi không thể đón Tết, vui chơi trong sự đau buồn, dù gượng ép.

Lần Tết sắp tới, cũng như nhiều lần trước trên xứ Úc Đại Lợi này, tôi cũng không xin phép nghỉ để gọi là "vui chơi" với gia đình, với bè bạn. Những chuyện buồn đã lần lượt tuôn ra như mọi lần khác và lần này có lẽ còn dự dội hơn nữa là trong năm nay nhiều họ hàng, bạn bè thân thuộc tại quê nhà đã vĩnh viễn ra đi. Tôi làm sao cố vui cho được khi mà vừa nhận cái thiệp chúc Tết của một người bạn thân còn ở quê nhà, thì có tin người bạn đó đã theo ông bà vì bệnh không tiền chạy chữa. Tôi làm sao vui cho được khi nhìn những cái thư của thân nhân bè bạn báo tin nhà cửa bị những cơn bão vừa qua quét sạch không cách nào tạo dựng lại được.

Có chăng là trong những ngày Tết, như những Tết trước đó, tôi và gia đình đứng trước bàn thờ có mâm cơn đạm bạc mời ông bà, cha mẹ, anh em, bè bạn đến đoàn tụ với chúng tôi.

Ba Râu



Việt Nam tôi đâu

 

 

 

 

_______________________________________________________





Trang Quảng Cáo



Quí vị muốn Quảng Cáo và Rao Vặt

trên trang Bạn Văn Nghệ

Xin liên lạc:


Khánh Hồng

Email: phuong0109@yahoo.com

ĐT: (714) 200.5263


 

*



Nhắn tin tìm thân nhân 


Tìm chú:
 
 
Nguyễn Văn Cương   

Sinh năm 1952 
 Quê quán: Tam Kỳ - Hội An , Đà Nẵng 
 Cựu hoc sinh trường Trần Cao Vân - Tam Kỳ
 
 Trước năm 1975, đi lính Thiết Giáp tại Pleiku 
 Cấp bậc: Trung Sĩ 
 Đơn vị: Chi Đoàn 3 / Thiết Đoàn 19 Kỵ Binh 
 
 Gia đình đã mất tin tức của chú Cương từ ngày 17/3/1975 trên
 đường Liên Tỉnh Lộ 7B.
 
 Ông, Bà, Anh, Chị hiện là cư dân thuộc Quảng Nam - Đà Nẵng
 có biết tin tức về chú Cương 
 

Xin vui lòng liên lạc đến:
 

Lê Khanh 
 

E-mail : chutieuvietnam@yahoo.com .

 

Trân trọng cảm ơn



*




blank



blank


blank


11031 Acacia Parway

Garden Grove Civic Center

Garden Grove, CA 92840




Chuyên mọi dịch vụ về Răng


Người Lớn, Trẻ Em

B
ền, Rẻ, Đẹp

Uy Tín


Liên lạc lấy hẹn
:

D.D.S Ho
àng Anh

(714) 724-5699

Dr. Phar Trần Yên Quế Chi

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)

 

*



kmd-content