DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,931,009

Tiễn biệt nhạc sĩ Phạm Duy - Phạm Phú Minh

29 Tháng Giêng 201312:00 SA(Xem: 12407)
Tiễn biệt nhạc sĩ Phạm Duy - Phạm Phú Minh

Tiễn biệt nhạc sĩ Phạm Duy




Thế là nhạc sĩ Phạm Duy đã đi hết con đường trần thế. Trong 93 năm.
Nhớ lại buổi họp mặt tại Quận Cam, California năm 2005 để tiễn ông về Việt Nam, ca sĩ lão thành Minh Trang, với phong cách dí dỏm cố hữu của bà, đã nói: "Anh Phạm Duy à, anh với tôi đều là những người đã nhận boarding pass, chờ giờ bay là lên tàu thôi." Tất cả mọi người có mặt hôm đó đều cười vì cách ví von rất hình ảnh, dù rằng biết đó là lời vĩnh biệt của hai người nghệ sĩ cao niên, trước một chuyến đi mà ai cũng hiểu là... đi luôn.



blank

Phạm Duy, tranh Thái Tuấn


Quả vậy, trước đây mấy năm chuyến bay của bà Minh Trang khởi động, và bà đã cầm boarding pass ung dung bước lên tàu. Bây giờ tới phiên ông Phạm Duy. Lời của bà Minh Trang giống như một lời hẹn, bây giờ thì hai người bạn già có lẽ đã gặp nhau, cùng với biết bao nhiêu là người thân và bạn bè khác: Thái Hằng, Dương Thiệu Tước, Văn Cao, Văn Phụng, Phạm Đình Chương, Trịnh Công Sơn...
Nhạc sĩ Phạm Duy là một tài năng lớn, đó là điều mà người Việt Nam và cả người ngoại quốc đã nhận thấy từ lâu, và nói đến từ lâu. Một tài năng như thế mỗi dân tộc lâu lâu, có thể vài ba thế kỷ, mới có một người. Chỉ riêng về tài năng sử dụng tiếng Việt thôi thì từ Nguyễn Du với Truyện Kiều là một thành tựu vĩ đại về ngôn ngữ, mãi đến Phạm Duy mới là một trường hợp lạ lùng thứ hai với các ca khúc của ông. Sự thu góp tinh hoa ngôn ngữ của một dân tộc rồi đơm bông kết trái vào một người là một quá trình bí ẩn, dân tộc ấy chỉ có thể biết ơn tổ tiên đã dày công cày cấy trên cánh đồng văn hóa để một ngày có được một bông hoa thiên tài bừng nở.
Nhưng cũng cần phải có may mắn nữa. Phạm Duy là một người may mắn, mà dân tộc Việt Nam cũng may mắn. Thử nghĩ lại, nếu đầu thập niên 1950 Phạm Duy không về thành trót lọt, thì ngày nay làm sao chúng ta có thể có một gia tài âm nhạc nguy nga Phạm Duy để lại? Làm sao có được Tình Ca, Tình Hoài Hương, Con Đường Cái Quan, Mẹ Việt Nam và biết bao thành tựu rực rỡ khác nữa của nhạc sĩ? Hãy nhìn Văn Cao, một tài năng xuất chúng nữa của Việt Nam, nay còn lại gì ngoài một gia tài sáng tác dở dang, rồi phải câm lặng cho đến chết. Và hãy tưởng tượng, Trịnh Công Sơn, thay vì sống ở miền Nam thì lại ở miền Bắc, cái gì sẽ xảy ra? Cũng khó đoán hết những gì xảy ra, nhưng có một điều có thể thấy rất rõ, là Sơn chẳng bao giờ có một sự nghiệp âm nhạc như đã có. Đó là một điều chắc chắn. Chủ nghĩa cộng sản đã nghiền nát đến tận cùng tinh hoa của dân tộc. Họ cần một thứ gì khác, không phải dân tộc. Ngay trong thời kỳ gọi là cởi mở như hiện nay, cái động tác gọi là "cho phép" nhỏ giọt các tác phẩm của Phạm Duy không gì khác hơn là một sự xúc phạm ghê gớm những thành tựu của văn hóa Việt Nam.
Vì Phạm Duy là tâm hồn của dân tộc. Suốt cuộc đời sáng tác của ông, ông không yêu gì hơn là dân tộc và đất nước Việt Nam. Sáng tác của ông từ lúc ra đời cho đến nay đã nuôi dưỡng tâm hồn cho ba, bốn thế hệ Việt Nam, và sẽ nuôi vô số thế hệ nữa trong tương lai. Yêu dân tộc và đất nước như thế, khi chết lại được chôn vào lòng đất mẹ, đó là kết thúc đáng mơ ước nhất cho Phạm Duy. Một lần chót, ông lại được may mắn.
Cách đây mấy năm, một phóng viên của đài truyền hình Hà Nội đã tìm đến phỏng vấn một bà cụ 100 tuổi ở tại một làng quê hẻo lánh miền Bắc, bà đã hồn nhiên hát mấy câu thời còn trẻ: Ai có nghe tiếng hát hành quân xa Mà không nhớ thương bà mẹ già Chờ con lúc đêm khuya Người con đã ra đi vì nước...
Bà hát mấy câu ấy lên như một khúc dân ca lưu truyền trong dân chúng không biết tác giả là ai, ngay người phóng viên thu âm lời hát của bà cũng không biết đó là bài hát gì, khi mang về đài mở ra thì có người lớn tuổi mới nhớ đó là bài Người Ra Đi của Phạm Duy sáng tác trong giai đoạn đầu kháng chiến chống Pháp.

Họa sĩ Thái Tuấn có một bức tranh vẽ một người nghệ sĩ mang cây đàn ghi-ta sau lưng, đi chân không, đứng trên một mặt đất hoang tàn. Có lần ông giải thích đó là Phạm Duy, ông vẽ Phạm Duy như thế là do rung động và cảm thức ông bắt được từ câu hát trong bài Về Miền Trung: Người đi trên đống tro tàn Thương em, nhớ mẹ, hương vàng về đâu?
Câu, chữ, âm điệu của Phạm Duy tác động vào lòng người bàng bạc, sâu xa, dù là một người đàn bà nhà quê, hay một họa sĩ trí thức thành phố.
Gia tài âm nhạc của Phạm Duy để lại cho Việt Nam sẽ tác động mãi mãi như thế, với khắp mọi người, thế hệ nọ sang thế hệ kia. Giống như Truyện Kiều trường tồn trong ngôn ngữ và nghệ thuật Việt Nam, từ quá khứ đến hiện tại và mãi mãi trong tương lai.



California 28.01.2013
Ph
ạm Phú Minh


Con Đường Cái Quan . Phạm Duy

Liên Khúc Phạm Duy

Tình Ca. Phạm Duy. Paris by Night

Đưa em tìm động hoa vàng - Ý Lan

Nghin trung xa cach - Z (Pham Duy - Thai Thanh)

Ngay xua Hoang Thi - Thanh Ngoc

TRẢ LẠI EM YÊU - Elvis Phương - YouTube


 

_______________________________________________________





Trang Quảng Cáo



Quí vị muốn Quảng Cáo và Rao Vặt

trên trang Bạn Văn Nghệ

Xin liên lạc:


Khánh Hồng

Email: phuong0109@yahoo.com

ĐT: (714) 200.5263


 

*



Nhắn tin tìm thân nhân 


Tìm chú:
 
 
Nguyễn Văn Cương   

Sinh năm 1952 
 Quê quán: Tam Kỳ - Hội An , Đà Nẵng 
 Cựu hoc sinh trường Trần Cao Vân - Tam Kỳ
 
 Trước năm 1975, đi lính Thiết Giáp tại Pleiku 
 Cấp bậc: Trung Sĩ 
 Đơn vị: Chi Đoàn 3 / Thiết Đoàn 19 Kỵ Binh 
 
 Gia đình đã mất tin tức của chú Cương từ ngày 17/3/1975 trên
 đường Liên Tỉnh Lộ 7B.
 
 Ông, Bà, Anh, Chị hiện là cư dân thuộc Quảng Nam - Đà Nẵng
 có biết tin tức về chú Cương 
 

Xin vui lòng liên lạc đến:
 

Lê Khanh 
 

E-mail : chutieuvietnam@yahoo.com .

 

Trân trọng cảm ơn



*


kmd-content


blank