DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,931,629

Thơ cho ngày Valentine - nhiều tác giả

14 Tháng Hai 201312:00 SA(Xem: 11255)
Thơ cho ngày Valentine - nhiều tác giả

Thơ cho ngày VALENTINE


14-2-2013

Ngày Tình Yêu

Happy Valentine


Mãi Mãi Bên Em - (Từ Công Phụng)

 

 

Photo: CHO NGÀY VALENTINE
Lại trở về với con đường xưa
MỘT MÌNH thôi cùng bản tình ca mùa vắng
Tiếng bước chân – tiếng thổn thức và khoảng lặng
Lạc lối, miên man, kỉ niệm vô thức ùa về!
Con đường kí ức dài hơn những lê thê
Nhớ hay quên, con tim luôn trăn trở
Cũng bởi còn đây nỗi buồn len trong từng nhịp thở
BỐN BỨC TƯỜNG chứa một khoảng mênh mông.
KHÔNG NGƯỜI THƯƠNG, mọi thứ chỉ là không!
Chờ gì nữa, mong gì nữa?
Mọi thứ giờ đây không còn là chọn lựa
Cô đơn một mình nói sao đủ nỗi đầy vơi.
HAI DÒNG NƯỚC MẮT lặng lẽ chợt tuôn rơi
Một mùa hạnh phúc, yêu thương nữa lại đến
Biết bao giờ thuyền tình này cập bến
Cho vơi bớt những nỗi – trống – không – nhau?
2013
14.02=1 mình + 4 bức tường + 0 người thương + 2 dòng nước mắt.
Hồ Trọng Việt .http://www.facebook.com/viet.ho.1840

Happy Valentine'day

 

blank

 

 

 

 

 

Uyên Ương

trần yên hòa

 blank


(cho Phượng Hồng) 

Ta gảy nhẹ khúc nguyệt cầm thệ thủy
Mảnh trăng non là nhụy của đêm khuya
Ta cúi xuống bến giang đầu nước chảy
Dừng bên em hồn đọng cõi mơ sầu


Em đến bên ta áo tà lụa bạch
Vành môi thơm hương đọng sơ nguyên
Làn môi mỏng thơm tho ngần diễm tuyệt
Em hoá thân là thanh sắc thiên tiên


Đã đến lúc bóng tà huy lụn tắc
Mạch sầu khơi hồn ẩn ức vô lường
Trăng tỳ hải làm hồn xiêu lạc phách
Ta tan cùng điệp khúc giữa mù sương


Em bóng sắc trở về ta ánh sáng
Mùa xuân qua, mùa hạ đỏ, theo về
Mơ một lúc giữa vô cùng hoảng loạn
Trong vô cùng chìm đắm nỗi điên mê


Em hương nhụy hồng hoa ta hãy hái
Chùm môi thơm từng cánh rã trên tay
Lòng hoang tưởng mùa thu em thức dậy
Bàn tay mềm cho tình ái mê say


Ta hát khúc uyên ương trên đồi cọ
Giữa mùa thu trùng điệp ánh sao rừng
Lòng đã mở tan hoang bài ca cũ
Khúc tình tang trùng khuất giữa mùa xuân


Là như thể, như mây, miền lưu dấu
Em muôn trùng ta vẫy gọi trăm năm
Em phượng đỏ ngát màu mùa hạ ấy
Còn bao năm, mơ giữa cội trăng rằm?


Phù trầm ơi! giòng sông chong mắt đợi
Biển dâu ơi! sơ tán bụi đời ta
Trong chớp mắt em là thiên cổ sử
Vọng mỹ nhân hề lưu dấu ngày qua


Ta chớp sáng giữa mạch đời tuông chảy
Máu từ tim đọng vết tích lao đao
Ơi hương sắc em qua dòng mương rẫy
Ta mờ câm mắt lệ thuở trưa nào


Mắt lệ đó ta một thời nông nỗi
Chẻ đôi bờ nhật nguyệt mộng trăm năm
Trăng chưa khuất giữa mùa thu vàng úa
Mà trong ta thấm đượm ngực phù trầm


Mưa cổ tích về thăm em nguyệt tận
Ta đang tâm ruồng rẫy một cành khô
Những dự phóng, những tư duy, hiền triết
Tận cùng ta phong nhụy đã phai mờ


Thôi thì thôi, ta về đây, mỹ nữ
Giữa trần ai đầu đội đá trơ vơ
Ta gục vào em ngực trần săn cứng
Để trăm năm, giờ, phút, đợi, trông, chờ.


Ta gục vào em chẻ thành trăm mảnh
Ta phân thân hồn phách sắp thành tro
Ta đâm chém, ta quơ quàng, rị mọ
Đời điên mê tình ái dỡ muôn trò



Lời âm vọng là thiên đàng đã mở
Không cần xin thiên sứ cũng quay về


Trần Yên Hòa

 

 

blank



Biếc Phố

Phạm Thiên Thư

Lắng nghe từng sợi mưa dài
Cơn mây xõa tóc bên ngoài hè xanh
Hạt nào biếc phố long lanh
Hạt nào cẩn ngọc trên nhành tay hương.
Lắng nghe ủ rũ con đường
Mùa thu lấp ló trên tường rêu hoang
Lắng nghe đôi ngọn lá vàng
Xạc xào như tiếng thời gian thở dài
Lắng nghe đôi cánh mày ai
Dường như đậm nét cảm hoài bâng khuâng
Lắng nghe hồn nhẹ lâng lâng
Cảm ơn! Từng sợi tóc bồng bềnh mưa.


PTT

 

blank



Thấm Mệt Đầu Đời


Nguyễn Tất Nhiên

Tình mới lớn, phải không em, rất thích?
Cách tập tành nào cũng thật dễ thương
Thuở đầu đời chú bé soi gương
Và mê mãi, dĩ nhiên làm lạ

Tình mới lớn, phải không em, rất lạ?
Cách tập tành nào cũng ngượng như nhau
Thuở đầu đời, chú bé ôm phao
Và nhút nhát, dĩ nhiên, ngập nước...

Tôi có cánh buồm táp về ký ức
Em có chỗ ngồi quên lãng như mây
Dù cát bụi nhiều phen dấy loạn
Cũng yên nằm mang phân bón cho cây

Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần thảm bại!)
Tuổi mười lăm giữa con trai, con gái
Đã rõ ràng ai khờ khạo hơn ai

Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần nhục nhã!)
Em có một đời trong xanh mơ đá
Tôi có ngàn năm lạc lõng sương mù

Tình mới lớn, phải không em, rất mỏng?
Cách tập tành nào cũng dễ hư hao
Thuở đầu đời cầm đũa thấp cao,
Và nâng chén, dĩ nhiên, đổ vỡ

Khi mòn mỏi nghe đời mình trắc trở
Hơn lúc nào, tôi quá đỗi thương tôi!




blank
 

Thèm Ô Mai


Diệp Minh Tuyền



Ô mai mằn mặn chua chua
Thêm ngòn ngọt để em ưa ngậm hoài
Trời sanh tôi là con trai
Thấy em gái ngậm ô mai bắt thèm
Giá như tôi được là em
Làm thân con gái để ghiền của chua
Để ngày đêm mộng với mơ
Nhởn nhơ bướm trắng, thẩn thơ mai vàng

Để hồn ấm áp tiếng ca
Mùa thu con gái dịu dàng nụ hôn
Để đang vui bống chợt buồn
Để đang yêu, bổng chợt hờn giận ai

Cho tôi ngậm với ô mai
Một giây thôi để nhớ hoàị. bóng ai !




blank



LỜI CỦA MẮT

Lệ Thu


Phút biết anh là phút gặp mắt anh nhìn
Phút hiểu anh cũng là phút ấy
Vì giếng quá trong nên dễ nhìn thấy đáy
Vì mắt quá trong nên mắt nói rất nhiều

Có lẽ mắt muôn đời vẫn nói hộ lời yêu
Em chẳng dám nhìn nhiều đôi mắt ấy
Đừng hỏi em không nhìn sao thấy
Cho em hỏi một lời: Sao cứ nhìn em


LT



blank



THÈM


Phương Thoa

Thèm một tiếng yêu để thấy lòng ấm lại
Mùa đông về gió buốt lạnh bờ môi
Thèm tiếng thì thầm của ai đó xa xôi
Để thấy tim mình lại tràn đầy hy vọng

Thèm được một lần cưỡi lên từng con sóng
Để đến được bến bờ mà Người vẫn đợi mong
Thèm được thả mình vào một thoáng hư không
Để mắt môi đừng lệ trào nóng hổi


Thèm được bên anh giữa cuộc đời chật chội
Để được Người nâng những giấc mơ hồng
Thèm được một lần ngồi hát giữa mùa đông
Để gieo những bâng khuâng vào lòng Người yêu dấu

Thèm lắm được gần anh cho vơi đi phiền muộn
Thèm những cơn mưa gột rửa những giận hờn
Thèm một cái xiết tay để tin tưởng anh hơn
Dù đoạn đường còn rất dài phía trước

Anh ơi ! Bao giờ mình đi hết
Những tháng ngày chờ đợi ở xa nhau...

PT




blank

Sinh Nhật


Nguyễn Nhật Ánh

Sinh nhật em chẳng biết tặng gì
Tặng đôi dép nhỏ để em đi
Tặng cây viết nhỏ cho em viết
Hay tặng vầng trăng đã dậy thì
Hay tặng em một buổi dạo chơi
Cỏ xanh dưới đất, mây trên trời
Anh mười lăm tuổi, em mười bốn
Quên mất rằng ta đã lớn rồi

Hay tặng em một sớm mai hồng
Cụm mây vàng chở nắng đi rong
Mênh mông trời đất không bờ bến
Kiếm chỗ nào cho mưa xuống thăm

Hay tặng em một chuyện tình dài
Đọc hoài mà chưa tới chương hai
Yêu hoài mà vẫn chưa tan vỡ
Xa cách hoài mà chẳng nhạt phai

Rốt lại thì anh biết tặng gì
Thôi, tặng một ngày nói chi
Ngồi im chỉ để nghe sau áo
Hai trái tim cười rất đáng nghi




blank



Bài Thơ Áo Trắng

 

Trần Mạnh Hảo



Áo trắng đâu rồi, áo trắng ơi?
Còn mây răng sún ở bên trời
Còn trăng cong cớn me chua ấy
Còn tối tan trường ai bám đuôi.
Áo trắng đâu rồi, áo trắng đây
Gió kia mười bẩy có khi gầy
Ngôi sao trứng cá còn e ấp
Nắng dạy thì ai mắt chớm ngây.

Áo trắng nhìn gương ngỡ nhỏ nào
Trời xanh đẹp quá chợt làm cao
Bạn trai ngồi cạnh thành cây sậy
Chạm mặt vờ quay chẳng dám chào.

Ngoảnh lại còn mây áo trắng bay
Thời gian tình bạn vẽ lông mày
Trái tim đừng bẻ ô mai sớm
Sợ dấu môi hồng phai gió mây.

TMH




Ly Rượu Mừng

Chuc Tet

 

 

_______________________________________________________





Trang Quảng Cáo



Quí vị muốn Quảng Cáo và Rao Vặt

trên trang Bạn Văn Nghệ

Xin liên lạc:


Khánh Hồng

Email: phuong0109@yahoo.com

ĐT: (714) 200.5263


*



kmd-content


blank