DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,929,935

Xã Hội VN: Nhọc nhằn mưu sinh - Tin RFA

17 Tháng Hai 201312:00 SA(Xem: 2916)
Xã Hội VN: Nhọc nhằn mưu sinh - Tin RFA


Đài Á Châu Tự Do


Những sự kiện chú ý trong tuần



*


Xã Hội VN



Nhọc nhằn mưu sinh

Công việc ngày càng èo uột, “chợ người” trở nên ảm đạm. Đã vất vả bán sức lao động để kiếm chút tiền còm cõi nhưng nhiều “thợ đụng” còn gặp vô vàn điều bất trắc

Đã 4 ngày nay, chị Nguyễn Thị Luyến, quê Lục Nam - Bắc Giang, không kiếm nổi 30.000 đồng để đóng tiền nhà trọ. Hà Nội rét buốt da cắt thịt, chị cùng những phụ nữ cùng cảnh ngộ vẫn ngồi co ro bên gầm cầu Long Biên để chờ đợi và hy vọng...

Chậm miệng, chậm chân là đói

Chị Luyến bám trụ ở gầm cầu Long Biên đã 11 năm nay. Những năm trước, kinh tế chưa khó khăn, thị trường bất động sản phát triển mạnh, người ta xây cất nhiều, việc phá nhà, dọn nền làm không xuể, mỗi tháng “thợ đụng” kiếm được vài triệu đồng chẳng có gì khó. “Tuy nhiên, 2 năm nay, nhất là dịp cận Tết này, mỗi tháng chỉ được hơn triệu bạc, tháng gần đây nhất, tôi chỉ kiếm được 600.000 đồng. Đàn ông bây giờ còn không tìm được việc, nói gì chúng tôi” - chị tâm sự.

Chị Luyến có 2 con đều đang tuổi ăn học, chồng thì bệnh tật nên một mình chị phải bươn chải. Bốn hôm nay, không ai thuê, chị cứ ngồi phơi mặt giữa trời rét mướt. “Hôm qua, 4 chị em tụi tôi đi dọn đất được 100.000 đồng, chia nhau mỗi người 25.000 đồng, chẳng đủ tiền thuê chỗ ngủ” - chị buồn bã. Chị Lê Thị Hà, một người cùng nhóm, cho biết: “Gạo thì mang ở quê ra, họa hoằn lắm mới dám mua miếng thịt để cải thiện, tụi tôi ăn qua quýt cốt no để lấy sức mà làm thôi”.


blank
Một nhóm nữ “thợ đụng” chờ việc ở cầu Long Biên - Hà Nội



Đã nhiều ngày nay họ không được ai thuê, nếu có thì cũng toàn việc lặt vặt, chẳng được mấy đồng. Cả nhóm nữ “thợ đụng” ngồi co ro dựa lưng vào bờ đê, thấy ai rà xe chầm chậm là tất cả lại nhao lên, mắt sáng rỡ, miệng hô: “Tôi, tôi đây! Làm gì vậy? Xúc đất, dọn nhà hay đào móng ạ?”... Rồi họ nhảy tót lên xe của khách, chẳng cần biết người ta có đồng ý hay không. “Làm cái nghề này, mắt phải tinh, miệng phải nhanh. Chậm miệng, chậm chân là chết đói. Có đói rét mấy vẫn phải ngồi chờ” - chị Hà “đúc kết kinh nghiệm”. 

Ở gầm cầu Long Biên, “chợ người” ngày trước rất đông, nhiều khi lên đến hàng trăm lao động tự do nhưng nay chỉ còn khoảng 20 người. Cánh đàn ông trước đây rất xôm tụ, đủ cả Hưng Yên, Thanh Hóa, Nam Định, Thái Bình..., nay đã bỏ về quê hoặc kiếm việc khác. “5 giờ, tụi tôi đã ra đây chờ; tối nhá nhem vẫn cố nán lại xem có ai gọi không, trưa cũng chỉ dám về lùa vội bát cơm rồi lại chạy ra. Càng ít việc, càng không dám nghỉ nên cứ phải có mặt thường xuyên như trực chiến ở đây” - chị Luyến bộc bạch.

Trong nhóm, “lính mới” Trần Thị Sinh, cũng quê Lục Nam, bỏ 2 đứa con nheo nhóc cho chồng rồi tìm đến “chợ người” ở gầm cầu Long Biên đã được 5 ngày nay. “Em định kiếm ít tiền về quê ăn Tết nhưng mấy ngày nay chẳng bói ra việc, xài âm cả tiền nhà mang theo” - chị buồn bã.

Trời rét mướt nhưng một phụ nữ tên Loan ngồi cạnh tôi chỉ khoác chiếc áo mỏng manh. “Cái áo này, hôm nọ tôi đi lau nhà, bà chủ tốt bụng cho đấy. Công việc bữa có bữa không, chiếc áo ấm chỉ chừng 100.000 đồng nhưng làm sao dám sắm?” - chị phân bua.

Bị lừa mất hết tiền

Đã nhọc nhằn, phải bán sức để kiếm miếng cơm nhưng nhiều “thợ đụng” còn gặp vô vàn điều bất trắc. Anh Phán, quê Giao Thủy - Nam Định, kể cách đây khoảng 10 ngày, có ông khách đến “chợ người” ở vườn hoa Hà Đông - Hà Nội thuê một nhóm lao động sang huyện Đông Anh làm. “Sau khi thỏa thuận tiền công 15 triệu đồng, mừng quá, bọn tôi 15 người phóng đi. Làm được 3 ngày, công việc gần xong, ông ta chỉ ứng cho ít tiền ăn rồi lặn mất tăm, gọi điện thoại thì không nghe máy. Bọn tôi đành kéo nhau về, coi như làm từ thiện. Làm nghề này, “thợ đụng” nào chẳng dính vài ba quả lừa” - anh ngao ngán.

Năm 2012, nhóm của ông Khánh ở “chợ người” gần cổng chợ Phùng Khoang, huyện Từ Liêm - Hà Nội cũng được một gã đến thuê đi đào móng nhà với tiền công 26 triệu đồng. “Xong việc, gã chỉ đưa 10 triệu đồng, số tiền còn lại cứ chây ì không trả. Bọn tôi căm không thể tả nhưng cũng đành chịu” - ông Khánh bức xúc.

Nhiều “thợ đụng” còn bị bọn người bất lương giả vờ thuê đi làm, khi đến chỗ vắng vẻ đã ra tay cướp sạch chút tiền còm cõi. Anh Lực, ngồi ở “chợ người” cạnh cổng Học viện Y học cổ truyền, nhớ lại: “Một lần, 2 thanh niên chạy xe máy đến thuê 3 người bọn tôi đi dọn đất đá ở khu chung cư đang xây dựng. Đến nơi, 2 gã chỉ lên tầng 3. Bọn tôi vừa thò mặt lên thì có mấy tay mặt mày bặm trợn, xăm trổ đầy mình lao ra móc hết mớ tiền ít ỏi trong túi”.

Lần khác, có gã đến thuê anh Lực và một người đứng tuổi đến một căn nhà đang xây để dọn dẹp. “Gã ngồi trên xe máy bấm điện thoại gọi í ới cho ai đó rồi quay sang tôi, bảo: “Đưa em mượn cái điện thoại để gọi cho người xuống đón, máy em hết pin”. Tôi vừa đưa điện thoại thì nó rồ máy xe chạy mất hút. Cái điện thoại cùi bắp chẳng đáng giá là bao nhưng tôi uất ức đến chảy nước mắt” - anh Lực thở dài.

Ươm mầm tương lai

Hầu hết những “thợ đụng” tôi gặp ở nhiều “chợ người” tại Hà Nội chỉ mong kiếm được ít tiền đủ cơm rau qua ngày và dành dụm chút đỉnh gửi về quê nuôi con ăn học, phụ giúp vợ hoặc chồng hay chữa bệnh cho cha mẹ già. Một số người cần mẫn, tằn tiện thì sửa được căn nhà ở quê, sắm thêm bộ bàn ghế...

Hơn 20 năm bán sức lao động, hết đạp xích lô đến làm “thợ đụng”, nay đã 62 tuổi.

Với chị Luyến và nhiều phụ nữ cùng cảnh ngộ, dẫu có chịu cảnh rét mướt ở gầm cầu Long Biên.



Đìu hiu “chợ người”

Hàng trăm “thợ đụng” ở các “chợ người” tại Hà Nội ai thuê gì làm đó, miễn là có tiền nhưng năm nay, dù giáp Tết, họ vẫn không dễ kiếm được việc.


Hà Nội những ngày đông, mưa phùn và rét mướt. 0 giờ, tôi khoác vội chiếc áo ấm, đội mũ len, rảo bước tới chợ đầu mối rau củ quả Long Biên. Lúc này, chợ đã tấp nập người mua bán. Theo Ban Quản lý chợ Long Biên, ở đây có khoảng 500 người làm nghề bốc vác, gánh hàng thuê.

 
blank
Một nhóm “thợ đụng” mòn mỏi chờ việc ở Hà Nội

Sống về đêm

Ngay dốc cổng chợ Long Biên, một người đàn ông nhễ nhại mồ hôi cúi gập người, oằn mình cố kéo chiếc xe hàng nặng lặc lè. Bỗng “rầm!”, hơn 10 thùng hàng đổ uỵch, trái cây lăn lóc khắp đường. “Làm ăn kiểu gì thế, hỏng hết đồ của người ta rồi, còn bán buôn được gì?” - người đàn bà chủ hàng theo sau cất giọng quát tháo ầm ĩ. Người đàn ông lí nhí phân trần rồi quay sang bà vợ và anh con trai chừng 20 tuổi đang lúi húi nhặt lại những quả cam, mắng: “Đã bảo lấy đà đẩy thật mạnh mà chẳng nghe! Người ta mà trừ tiền công thì lấy gì ăn?”.

 
blank
Một nhóm “thợ đụng” chờ việc ở Hà Nội


Sau khi gia đình ấy kéo được xe hàng và bốc lên chiếc ô tô tải ở góc chợ, tôi đến hỏi thăm thì được biết người đàn ông tên Luân, quê huyện Ân Thi - Hưng Yên, lên chợ Long Biên làm “thợ đụng” được 5 năm nay. “Gia đình tôi thuê nhà ở dưới bãi sông Hồng. Mỗi đêm, bình thường thì cả nhà cũng kiếm được hơn 200.000 đồng nhưng dạo này đói kém lắm” - ông buồn bã.

Đêm Hà Nội trời rét buốt, những lao động tự do ở “chợ người” tại đây vẫn phong phanh, cần mẫn đợi hàng về. Nhiều ánh mắt mệt mỏi, đăm chiêu gắng gượng trong đêm khuya. Khi tôi giơ máy ảnh định chụp, một phụ nữ vội quay mặt đi chỗ khác, xua tay: “Có đẹp đẽ gì đâu mà chụp”.

Trò chuyện một hồi, chị cho biết tên Hải, quê Thanh Hóa. “Chụp ảnh đăng báo nhỡ con cái tôi ở quê biết, chúng lại xấu hổ với bạn bè. Từ ngày chồng mất cách đây 3 năm, một nách 4 đứa con, tôi phải gửi ông bà nội rồi lên đây kiếm sống. Đêm nào có việc, tôi cũng kiếm được hơn 100.000 đồng. Tằn tiện tiền trọ, tiền ăn thì cũng có dư chút đỉnh gửi về nuôi con nhưng dạo này ế ẩm lắm” - chị than thở.

4 giờ. Mưa vẫn rơi nặng hạt. Hết hàng, nhiều “thợ đụng” lục đục lê bước về chỗ trọ sau một đêm vất vả. “Phố thị ngày càng khó sống, nhiều người đành trở lại quê nhà, phó mặc cái nghèo đeo bám” - ông Luân bộc bạch.

Ế chỏng chơ

Trọn buổi sáng đứng chờ việc ở vườn hoa Hà Đông - Hà Nội, một nhóm “thợ đụng” hàng chục người quê ở huyện Giao Thủy - Nam Định vẫn không có người thuê. “Cả tuần nay, chúng tôi cứ ra đây ngồi thế này rồi lại về mà chẳng có ai gọi làm gì” - một người đứng tuổi tên Đoàn rầu rĩ.

Trưa, tôi về dùng bữa cơm cùng họ ở khu nhà trọ tồi tàn, ẩm thấp ở xóm 2, phường Hà Cầu, quận Hà Đông. Một anh tên Phán dẫn tôi vào căn phòng rộng khoảng 8m2. “Phòng thế này mà 5 người ở đấy. Cái phản bên kia là vợ chồng chị gái tôi nằm, còn phản này là chỗ ngủ của tôi và 2 đứa cháu. Mùa hè thì chật chứ lạnh thế này, nằm ấm lắm” - anh hóm hỉnh.

Bữa ăn trưa có bát canh dưa chua nấu cá trôi, cải bắp xào cà chua. Tôi thắc mắc: “Chẳng có việc làm mà ăn “sang” thế?”. “Hôm nay có khách nên anh em cải thiện tí. Chẳng mấy khi chú tới đây” - anh Phán niềm nở.

Bên mâm cơm, chuyện đời cứ chảy tràn. Nhóm “thợ đụng” Giao Thủy cho biết làm nghề này cũng có ngày kiếm được vài trăm ngàn đồng nhưng nhiều khi cả tuần chẳng bói ra cắc bạc. Nhóm của ông Đoàn, anh Phán có khoảng 50 người cùng quê Giao Thủy, lên khu vườn hoa Hà Đông gần 10 năm nay, thuê chung dãy trọ ở phường Hà Cầu, cứ 5 người chung một phòng bé tẹo, 1,5 triệu đồng/tháng. “Ai ới gì làm nấy, “nhạc” nào tụi này cũng “nhảy” được. Bởi thế, người ta mới gọi tụi tôi là “thợ đụng” - một anh tên Chính giải thích.

Bữa cơm đang ăn dở bỗng điện thoại của Chính réo vang. Anh nghe xong, quay sang vợ, hồ hởi: “Có việc cho bà đây, đi lau nhà ở khu Thanh Bình. Họ cần 2 người, số điện thoại đây. Bà kêu thêm con Hảo rồi chị em đi đi. Tiền công 150.000 đồng, nhà 2 tầng. Nhanh lên, kẻo chủ nhà chờ lâu không thấy đến, họ lại gọi người khác mất”.

Đang ăn, anh Chính bỗng buông chén, bảo tôi: “Chú thông cảm, cứ ngồi chơi nhé, anh phải chạy ra “công ty” đã, xem có khách không”. Tôi không khỏi bật cười khi nghe Chính giải thích “công ty” của các anh là lề đường Trần Phú ở vườn hoa Hà Đông. “Việc ngày càng ít mà “thợ đụng” ngày càng đông nên nếu có việc thì cứ phải san sẻ cho nhau. Mình có miếng cơm thì anh em cũng phải có tí cháo” - anh Phán “triết lý”.

Những năm trước, dịp cận Tết, hàng hóa và công việc nhiều, mỗi “thợ đụng” siêng năng có thể kiếm được vài triệu đồng/tháng. “Giờ thì mỗi ngày kiếm được vài chục ngàn đồng đã khó. Đến “công ty”, cả ngày chúng tôi cứ ngồi nhìn nhau” - ông Đoàn chua chát.
 

Ráo mồ hôi là hết tiền!

Cách vườn hoa Hà Đông không xa, trên đường Nguyễn Trãi, tôi cũng bắt gặp những ánh mắt khắc khoải, mệt mỏi của những lao động ở “chợ người” gần cổng chợ Phùng Khoang, huyện Từ Liêm.

 
blank
Ông Khánh và những lao động tự do khắc khoải chờ việc gần cổng chợ
Phùng Khoang


“Mấy ngày nay, tụi tôi cứ ngồi ngáp vặt, chẳng ai thuê làm gì cả. Hơn 20 năm từ Nam Định lên Hà Nội, chúng tôi như con chim đi kiếm mồi, kiếm được nhiều thì con no, ít thì con đói. Cái nghề này nó bạc, ráo mồ hôi là hết tiền” - một người tên Khánh cám cảnh.


BVN-TH
(từ báo VN)


Mùa Xuân Đầu Tiên. Lê Uyên


_______________________________________________________





Trang Quảng Cáo



Quí vị muốn Quảng Cáo và Rao Vặt

trên trang Bạn Văn Nghệ

Xin liên lạc:


Khánh Hồng

Email: phuong0109@yahoo.com

ĐT: (714) 200.5263


*



kmd-content


blank