DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,931,639

Lá Tương Tư - Mường Mán (hết)

26 Tháng Hai 201312:00 SA(Xem: 5364)
Lá Tương Tư - Mường Mán (hết)
Lá Tương Tư



blank
mường mán






Ngày hẹn. Quân tới thật sớm. Áo quần tóc tai chải chuốt cẩn thận, lòng náo nức như bất cứ gã trai nào tới chỗ hẹn gặp người thương. Tinh sương đánh răng một lần, trước khi đi đánh răng thêm lần nữa để miệng cười tươi tắn hơn, hơi thở thơm tho hơn. Quân còn lấy bông quấn đầu cây tăm váy sạch ráy tai chuẩn bị đón nghe tiếng thủ thỉ của nàng. Chiếc áo len Mỹ mua hai trăm ngoài chợ trời hôm trước được "uốn ép tẩy nhuộm" kỹ lưỡng khoác ngoài, thêm cái khăn quàng màu hồ thủy nữa. Quân như đổi lốt hẳn, trông mới ra và nếu không nhớ giờ hẹn chắc Quân đã đứng trước gương ngắm nghía mình đúng hai mươi bốn giờ cho đã nư con mắt.
Quân không lên lầu Ngũ Phụng vội, thơ thẩn đi loanh quanh, tay trái đút túi quần, tay phải kẹp điếu Bastos xanh cháy ngún. Trên trời những tầng mây xám xịt. Đại Nội rét run theo từng cơn gió luồn qua các tàn cây. Lá me bay, lá phượng rụng bám lên tóc lên vai kẻ chờ đợi. Quân chẳng thèm đưa tay phủi lá. Để rứa trông cho nghệ sĩ, thơ mộng, chứ bộ. Chiều nay, đại Nội vắng tênh, chẳng có đôi cặp nào dìu nhau đi hái chuyện thần tiên cả. Một mình Quân thôi. Thuốc lá nối điếu này qua điếu khác. Quân hút thuốc liên miên. Hai luồng phổi ấm hơi thuốc, trái tim nhẹ nhàng khiêu vũ với hình ảnh Thoan lộng lẫy. Túi mật lá gan Quân bàng bạc niềm vui.
Chiều nay Thoan mặc áo màu chi? Tóc để xõa hay kẹp? Có lẽ trời dịu thế này Thoan mặc áo màu lục nhạt. Tóc Thoan để xõa lộng gió, chứ kẹp lại một bó cứng ngắc mô có dễ thương. Quân tự hỏi và tự đáp. Không biết "vệ sĩ" Quyên có đi theo hộ tống Thoan không? Bữa nay Thoan dạn dĩ tiến bộ ghê, chịu nói ra giờ hẹn, chỗ hẹn một cách anh dũng. Uớc chi Quyên đừng đi theo Thoan, chỉ có Quân và Thoan thôi. Lạy trời hôm nay nhỏ Quyên bị ho hen cảm mạo thương hàn gì đó để Thoan tới một mình. Quân sẽ chầm chậm bước bên Thoan, sẽ gọi Thoan là "ái khanh" và bắt Thoan gọi mình bằng "bệ hạ". Mới chỉ mường tượng nghe thoang thoáng tiếng "bệ hạ" thốt ra từ đôi môi chúm của Thoan. Quân nghe hạnh phúc tràn đầy, đã bâng khuâng muốn chết như loài hoa dại. Nhất định Thoan vừa tới là Quân xổ giọng vua chúa liền. Quân mở đầu câu gì nhỉ? Quân cau mày nghĩ ngợi. Mãi nghĩ ngợi nên mẩu thuốc lá ngún gần cháy xém hai ngón tay mới giật mình ném nó xuống cỏ đồng thời óc Quân lóe sáng một câu nhập đề thật tuyệt diệu:
- Ồ, ái khanh tới thiệt đúng hẹn. Trẫm đợi khanh bồn chồn náo nức mờ cả mắt. Trẫm biết trước là khanh sẽ mặc áo màu lục nhạt, tóc để xõa và hết giận trẫm rồi.
Nếu Thoan không mặc áo màu lục nhạt, xõa tóc thì răng? Ôi, dễ ợt, chỉ cần nói lại một tí thôi. Quân lập lại câu nói vừa rồi trong trí rồi chêm thêm:
- Ái khanh hết buồn rồi phải không? Khanh bữa ni trông tươi tắn và phúc hậu quá.
Tắt tịt. Thường ngày trước mặt con gái Quân vốn vẫn hoạt bát, lém lỉnh lắm mà, răng bữa ni tối mò, ấp úng ghê. Phải nghĩ mau mau đi chứ. Gặp nhau bốn năm lần rồi đâu phải lần thứ nhất. Có lẽ hôm nay sau một chuỗi giận dài Quân cảm động quá đó thôi, không thèm nghĩ nữa. Quân chắc lưỡi nhủ thầm để Thoan tới rồi ta sẽ tùy cơ ứng biến mà đối thoại. Phải nhìn vào đôi mắt sương khói của Thoan, nghe rõ từng nhịp guốc của Thoan ta mớí có hứng... nói. Chưa chừng tới lúc đó ý tưởng tuôn ào ào nói còn không hết, không kịp. Nghĩ như thế, và Quân yên chí ngắm trời mây, cảm thấy mình là kẻ nhàn du hạnh phúc nhất trần gian.
Thời gian theo lá rụng qua mau. Quân nôn nóng lật tay coi đồng hồ hơn mười lần rồi, chưa thấy Thoan tới. Ba giờ, ba giờ rưỡi, bốn giờ. Quân nện mạnh gót giày trên nền đá, hung hăng bực bội tựa con cọp bị nhốt trong chuồng. Mặc dù trời lành lạnh, trán Quân cũng lấm tấm những giọt mồ hôi làm duyên. Răng Thoan không tới? Thoan bệnh? Thoan cảm cúm thương hàn? Thoan bị xe cán? Thoan định cho ta đớp thịt thỏ? Thoan cho ta leo cây? Quyên cũng chẳng thấy tăm dạng. Quân thoăn thoắt nhảy ba bậc một lên cầu thang, lên lầu Ngũ Phụng.
Hoang vu. Hoang vu và hoang vu. Bốn phía cây cối cột kèo âm thầm không có ma nào hết. Hoang vu đổ dầu vào ngọn lửa giận phừng phừng trong lòng Quân.
Quân bước tới chỗ hôm trước Quyên và Thoan ngồi, thộn mặt đọc dòng chữ viết bằng phấn trắng trên vách gỗ.
"Xin lỗi anh Quân, Thoan đã khăn gói về quê ngoại nghỉ lễ Quốc Khánh rồi. Tui bị nhức đầu sổ mũi nên không tới được. Quyên".
Bao nhiêu lời dự định sẽ nói tiêu tan, hình ảnh vẽ đẹp trong mộng tưởng hóa thân làm mây khói. Quân đứng nhìn sững in hệt chàng Từ Hải chết trân giữa trận mạc, tức tưởng chừng máu không thèm chảy về tim nữa - giận tới nỗi chân run mắt mờ choáng váng muốn té cái rầm nằm thẳng cẳng. Quân không té. Quân hung hăng đưa tay xóa dòng chữ đáng ghét, nghe lòng chùng xuống sát đất, nặng cơ hồ đeo ngàn cân đá. Thoan đã cho ta ăn thịt thỏ. Chắc chắn nhỏ Quyên và Thoan giờ đây cười khúc khích nghĩ ta đang "quê một cục" ở đây. Món thịt thỏ được làm ra với dự mưu trước. Hai con nhỏ thiệt quá quắt. Con gái là chúa xạo. Thoan đã về quê ngoại? Thoan nghe tiếng gọi nông thôn bỏ phố phường rồi. Thoan về ngoại cuốc đất trồng khoai, trồng dâu nuôi tằm trong mấy ngày lễ để mong quên ta chăng?
Lần trước về ngoại. Thoan nhặt cho ta hai ngọn lá vàng cất làm kỷ niệm, chắc lần ni nàng gói cục đất cho ta?
Quân nghe đắng chát cả cổ họng, lơ láo đưa mắt nhìn mái lầu Ngũ Phụng nghĩ lầu ni xây lâu đời quá, răng chưa chịu sụp quách đi cho rồi (?)
Quân trở về nhà, lòng buồn không biên giới. Buồn man rợ, quay quắt. Bữa cơm tối ăn hai chén, uống ngụm nước trà rồi vào phòng đóng kín cửa. Quân chong đèn, mở ngăn kéo lấy pho "Tương Tư Kinh" ra "tụng". Những dòng kinh đã tuôn ướt đẫm tâm hồn thể phách Quân. Đêm nhớ Thoan vô cùng. "Pho kinh" Quân nuôi ý định sẽ viết thành nhiều bài để đời cho lũ con cháu sau này, lỡ chúng nói thất tình thì đem ra đọc để giải khuây, quên lãng. "Kinh" chuộc tội loài người, "kinh" đánh thức kêu gọi "tính bổn thiện" nhân loại đã có Phật và Chúa phán dạy, nhưng kinh cho tình yêu thì chưa ai viết cả, ngoài Quân. Đáng hãnh diện lắm chứ! Nhưng sao đêm nay những lời kinh thoát tục ấy dường như vô hiệu, thúc thủ trước nỗi buồn chất ngất của Quân. "Tương Tư Kinh" trở thành trơ trẽn và chết cứng, vô nghĩa và xuẩn động dưới mắt Quân. Không chần chờ tiếc nuối, Quân vò nát, xé toang "pho kinh" ra làm nhiều mảnh rồi tắt đèn, lên giuờng nằm đắp chăn trùm kín đầu.
Cơn buồn mơ hồ muốn biến thành cơn sốt đốt cháy thịt da. Quân bỗng thấy nhớ chiếc hộp thiếc, nhớ những kỷ vật Thoan đã trao thuở nào. Hình như xa xôi lắm rồi. Quân tưởng như mình đã gặp Thoan đâu từ tiền kiếp và chuyện tình đã dứt từ cái tiền kiếp rã mục, nghìn trùng ấy.
Quân nhắm mắt mường tượng Thoan đang đi đứng mơ hồ bên đồi nương quê ngoại nàng. Thoan lẻ loi có buồn không? Con gái, thật khó hiểu và bí mật. Quân bỗng thấy Thoan kỳ dị, tất cả mọi đứa con gái trên mặt đất này đều kỳ dị.
Đêm yên tĩnh. Tiếng ru con từ nhà hàng xóm vẳng sang nghe rầu não ruột, mặc dù nội dung lời ru thật dí dỏm và khôi hài:

Ầu ơ... Thương em không dám vô nhà
Đi ngang trước ngõ hỏi gà bán không?

Quân nghe như người hàng xóm đang hát trêu mình. Giọng ru lại hạ trầm xuống:

Ầu ơ... Nhà em có bụi mía rừng
Có con chó dữ xin đừng có vô.


Quân nghĩ nhà Thoan không có mía rừng, không có con chó dữ răng mình không dám vô?
Quân cười hắc hắc tung chăn ngồi dậy. Không ngờ tiếng ru con của bà Cả Tốn bên hàng xóm lại có ma lực gấp ngàn lần "Tương Tư Kinh". Quân cảm thấy lòng thơ thới hân hoan. Tại răng ta không tới viếng nhà Thoan? Phải tới cho Thoan hoảng vía kinh hồn, hiên ngang đẩy cổng bước vào nhà cho dù chị của nàng dùng súng bắn nát óc ta. Ý tưởng Quân thật táo bạo. Đã có lần Quân đòi tới nhà - dĩ nhiên Quân chỉ nói phét - Thoan dọa chị Duyên sẽ dùng súng Carbine nhân dân tự vệ hạ Quân ngay tại chỗ. Không biết chị Duyên có súng thật không? Quân mỉm cười tưởng tượng nét mặt hốt hoảng của Thoan lúc thấy mình anh dũng bước vô nhà. Nhưng liệu ta tới đột ngột, Thoan chưa chuẩn bị tinh thần, con nhỏ dám chết giấc lắm. Tới ngồi thộn mặt ra à? Ngượng thấy mồ, Quân chợt băn khoăn và, ý tưởng táo bạo teo lại bằng con cà cuống. Quân lim dim mắt nhìn trần nhà mơ mộng rồi quyết định lấy giấy viết "tâm thư":
"Cái xương sườn cụt yêu dấu của anh.
Món thịt thỏ xào lăn Thoan gửi ở lầu Ngũ Phụng anh đã ngậm ngùi nhai nuốt hết. Món thịt thỏ thiếu vị tinh, thiếu ớt xì dầu đắng nghét chát ngầm. Đáng tội anh lắm.
Hai ngày em khăn gói gió đưa về cuốc đất trồng khoai dưới quê ngoại là hai ngày anh sống dở chết dở. Em biết rứa không hở cái xương sườn cụt yêu kiều, ngoan cố, quá khích của anh?
Thôi nghen, giận nhau khá lâu rồi, đủ để cho anh hốc hác ho hen rồi, làm lành lại đi. Vừa nếm sơ sơ mùi vị tương tư vài tuần anh đã tởn tới già. Chắc Thoan cũng có nếm chút chút rồi phải không?
Bữa ni anh hẹn một lần nữa, lần nữa thôi. Không tỏ thiện chí là coi như tình ta biến thành hư không. Anh không thèm dọa, anh nói thiệt đó, chúng ta sẽ không gặp nhau trước cổng trường hay ở lầu Ngũ Phụng mà tại nhà Thoan.
Đừng vội hốt hoảng và ngất xỉu. Anh sức mấy dám vô nhà. Không vô. Không phải sợ chị Duyên dùng súng hạ đo ván như có lần Thoan dọa, mà vì, vô nhà ngượng thấy mồ! Anh sẽ chờ Thoan bên ngoài hàng rào. Nếu hết giận rồi thì Thoan "làm ơn" mở cánh cửa sổ bên phải của phòng học ra cho anh thấy, anh mừng. Nếu Thoan còn giận ăm ắp thì cứ đóng cửa sổ im lìm. Và, chúng ta sẽ coi nhau như người dưng.
Anh sẽ đến vào đêm mười lăm, hồi chín giờ, dù trời mưa hay bão.
Thư bất tận ngôn. Nhớ thương cao hơn trời, rộng hơn biển.
Anh: Hoàng Quốc Quân".
Viết xong, Quân hút liên tiếp hai điếu thuốc, gật gù thưởng thức những lời lẽ bi tráng của tờ "tối hậu thư" một cách thích thú. Quân gấp thư bỏ vào chiếc bì trắng tinh. Quân sẽ nhờ Minh Hương tới tận lớp học của Thoan đưa cho nàng khi nàng chấm dứt chuyến ngao du quê ngoại trở về.




blank





Đêm bí mật gởi những nụ hôn giá băng tới những chồi non vừa trẩy nhú. Đêm liên hoan ca múa cùng bầy âm binh ruớc đuốc qua trùng điệp ngọn cây. Đêm thơm những giọt mưa trên tóc em và đêm thắp sáng chuỗi chuỗi hạt sương long lanh cuối hồn anh. Đêm, có cái gì vừa rơi rất lạ, nức nở - nhìn như là giọng hồ cầm.
Mưa nghiêng qua bầu trời tối đọng đủ thương yêu của tiết mùa. Mưa chao lượn từ phương đông lướt qua phương tây trùng trùng bước ngọc. Mưa khiêu vũ trong vườn nhà ai quá mướt. Mưa tơ xanh. Mưa trên cửa phủ. Mưa phai trên mặt thành và, mưa reo hò huyên náo trong tim Quân, bối rối đong đưa dưới chân Quân... Mưa đưa chàng qua cầu tới chỗ hẹn.
Chân theo mưa mà đi. Lòng theo mưa phơi phớị đêm reo vui cuối ngõ ngách tâm hồn nào thật xa thật hun hút. Mưa mát làn tóc và mưa đẫm ngọt môi. Mưa đầu ngõ đợi.
Quân đứng bên này lề đường, dưới ngọn đèn sáng, chân dướn cao, hồn dướn cao, mắt long lanh phản chiếu rõ cây lá vườn nhà Thoan. Tay đợi, chân đợi, tất cả trong Quân và ngoài Quân đều hướng ngóng về sự chờ đợi. Nỗi bâng khuâng chàng đóng khung hình chữ nhật vì cửa sổ nhà nàng mang hình chữ nhật. Hai cánh cửa im lìm viền ánh sáng từ không gian nàng đang hít thở hắt ra. Cây lá cúi đầu. Quân cảm tưởng đêm nay mọi cây lá trên trần gian đều im lặng cúi đầu chờ đợi như chàng.
Cánh cửa sổ sẽ mở hay không mở? Chẳng bao giờ mở nữa? Không có phép phù nào níu giữ tình ở lại, cũng chẳng có con tàu nào đủ sức mang tình đi, ngoài đôi cánh tay đuổi xô hay ràng buộc của hai người. Hai người. Một nam, một nữ. Thời gian bỗng ngan ngát hương huyền bí. Trái đất dường hiu quạnh vô cùng. Quân lui tới cùng những triền sóng xao xuyến vỗ đập rộn ràng trong bốn vách thân thể. Ngọn đèn đường không mấy sáng cũng đủ soi thấy mắt chàng rất long lanh.
Sóng xao xuyến vỡ tràn đầy. Tiếng chuông mơ hồ nào, cuồn cuộn đổ tới. Niềm vui phất cờ chiến thắng theo bàn tay chàng đưa cao lên vẫy. Cánh cửa sổ bên phải đã mở ra. Trái đất thôi hiu quạnh. Cây lá trần gian thôi cúi đầu. Tất cả trong Quân và ngoài Quân đều thức dậy, ngước nhìn. Ngước nhìn nàng tiên trong ô cửa chan hòa ánh sáng kia. Nàng tiên đưa tay cao quá đầu, dường như trên tay nàng, cũng có một lá cờ bay phất phới.
Cây lá trong vườn xao động nhẹ nhàng ngẩn ngơ ngó theo Thoan, Thoan chạy qua vườn, như bay trong mựa đầu trần, chân trần và lòng hoang mang muốn khóc. Thoan bước nhanh quên lá úa ngậm ngùi dưới gót, quên mưa quuyến luyến trên vai. Quên hết, quên hết, phải vượt, phải băng và phải tới bên chàng, cho dù ngôi vườn này không dưng nứt thành biển lớn, khoảng sân này vụt cao thành thác đèo cũng phải vượt băng, phải tới.
Thoan đã vượt băng và đã tới.
Bốn mắt nhìn nhau thinh lặng. Giữa khoảng cách hai người là khói hương. Chỉ cần bước tới nửa bước sẽ gần kề bên nhau. Chỉ cần nhích tới tí ti nữa đã có thể tan lẫn vào nhau. Nhưng Thoan không bước. Quân không nhúc nhích.
Quân bối rối nhìn Thoan. Tóc vai áo nang đẫm uớt mưa. Quân chầm chậm cởi áo mưa đang mặc đưa Thoan:
- Khoác vô, mưa ướt, đau cúm.
Thoan đón áo, đón hơi ấm của Quân cho với in ít ngượng ngùng lúng túng.
- Bà ngoại khoẻ không Thoan?
- Dạ khỏe.
Ngôn ngữ rủ nhau đi đâu mất hết. Quân cảm thấy mình thật nghèo ngôn ngữ. Có lẽ vì Quân cảm động quá. Hai đứa đứng lẫn dưới tàn hoa giấy trước cổng nhà Thoan. Ngọn đèn đường hắt chếch xuống đôi đầu khoảng ánh sáng dìu dịu.
- Hết giận rồi phải không?
- Còn tí ti.
Mắt Thoan long lanh sáng, hai vì sao rực rỡ nhất của mùa đông đang êm ái nhìn Quân. Quân cười nụ nhỏ:
- Thoan về quê ngoại làm chi? Có phải để "trốn" anh không?
Thoan nghinh nghinh mặt, bộ điệu thật đáng yêu. Thoan bĩu môi:
- Ai thèm trốn. Thoan về cuốc đất trồng cho bà ngoại một luống cải hoa vàng.
- Ngoại có gửi chi cho anh không?
- Vô duyên. Ngoại biết anh mô mà gửi?
Khoảng cách khói hương khép kín. Thoan và Quân xích sát gần nhau, đứa này có thể nghe rõ hơi thở ấm áp của đứa kia.
- Bữa mô mùa cải ra bông, Thoan nhớ về ngoại đem lên cho anh một kí lô.
- Để chi?
- Để hầm với thịt thỏ.
Thoan đưa bàn tay đẹp che miệng cười. Môi cười ngậm hờ hững những hạt mưa xinh.
- Lần trước về ngoại Thoan cho anh hai ngọn lá, lần ni có chi không?
Thoan khẽ gật đầu:
- Có.
- Mô?
Thoan nhìn xoáy vào mắt Quân cười nhẹ nhàng, thoáng cười ửng đôi má hồng thẹn:
- Anh nhắm mắt, Thoan đếm tới thứ mười mới mở mắt ra.
Quân gật đầu, nhắm nghiền mắt lại.
Thoan đếm:
- Một, hai, ba, bốn...
Vừa đếm Thoan vừa luồn tay vào ngực áo lấy ra một ngọn lá. Ngọn lá tẩm ngát hương ấm của nàng:
-... bảy, tám, chín, muời.
Quân mở mắt. Ngọn lá rung rinh nhè nhẹ trên bàn tay có những ngón nuột nà của Thoan. Quân cầm lấy, cười nụ:
- A, cũng lại là một chiếc lá nữa.
Thoan đưa ngón tay áp lên đôi môi chúm, bí mật:
- Anh thử đưa lá lên soi ánh đèn coi.
Dưới ánh đèn huyền ảo và trước đôi mắt mở lớn ngạc nhiên thích thú của Quân, cánh lá lấm tấm những lỗ thủng nhỏ li ti, ánh sáng xuyên qua những lổ thủng ấy lấp lánh tựa những vì sao bé mọn. Những vì sao xếp thành dòng chữ: nhớ thương anh vô cùng.
Quân chớp mắt cảm động, mặt thộn ra trông thật ngớ ngẩn. Thoan cười tủm tỉm:
- Thoan bắt chước ông Nguyễn Trãi lấy mật viết lên lá, kiến ăn mật thành chữ đó.
Quân chưa qua hết cơn xúc động trào lòng, ngớ ngẩn hỏi:
- Lá ni là lá chi?
Thoan lắc đầu nhè nhẹ:
- Không biết. Đố anh đó?
Không biết. Đố anh đó? tiếng nói thì thầm chợt mang âm hưởng bí nhiệm nào thật xa vắng, như từ ngàn khơi vọng lại. Âm hưởng tan trong mưa và kết thành niềm im lặng lóng lánh trong mắt Thoan, niềm hoan hỉ tuyệt vời trên môi Quân.
- Hai ngọn lá trước anh để mô rồi?
- Anh đưa công chúa Bướm Trắng giữ giùm trên lăng Tự đức.
Thoan phụng phịu:
- Răng anh không giữ?
Quân cười bí mật:
- Không biết. Đố Thoan đó?
Lần nữa, tiếng thì thầm lại tan vời vợi vào âm hưởng xa vắng kiạ hai câu đố để dành, chưa ai chịu trả lời. Nhưng dường như cả hai đã ngầm hiểu rồi. Vì, cả hai đều ở trong cuộc, họ đã quen hiểu nhau bằng những lượn sóng cảm ứng linh nghiệm của linh hồn. Trước người này, linh hồn người kia mở toang ra, đón nhận. Thiết tha và chân thành. Hỏi chi để mà hỏi, đôi khi, câu trả lời không còn cần thiết nữa lúc mắt người ta cùng bận nhìn về một hướng.
Quân nghe rõ hơi thở Thoan thật gần bên mình. Chút hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng thật bình di. Lòng gã con trai mới lớn chợt náo nức muốn lớn vượt trước cuộc đời. Tiếng nói thốt từ môi Quân nghe xa lạ như kẻ nào khác:
- Chừ đến lượt Thoan. Thoan nhắm mắt lại, anh cho coi cái ni hay lắm.
Không nghi ngờ, không do dự, Thoan mỉm cười và êm đềm nhắm mắt lại.


o0o


blank



Lời Người Viết



Thoan đã nhắm mắt lại nên truyện tạm kết thúc ngang đây.
Nếu Thoan đừng dại dột ngu ngơ theo lời Quân, Thoan không nhắm mắt truyện sẽ còn dài, Thoan nhắm mắt lại, cửa vườn ảo diệu cũng từ từ khép sau lưng nàng, thời thơ dại nàng nhắm mắt theo.
Một khung cửa lớn khác sẽ mở ra mênh mông đón Thoan vào. Bước chân Thoan sẽ ít ngượng ngùng hơn, tâm hồn Thoan sẽ ít xao xuyến hơn và mơ mộng sẽ khoác lớp áo sương khói khác. Thoan nhắm mắt trao đôi môi tẩm hương huyền bí tinh khiết của mình cho người bạn trai yêu dấu đầu đời, nghĩa là cuộc tình Quân và Thoan - nói theo kiểu anh chàng Huyên râu ria - Đã bước sang giai đoạn hai.
Và, vì Thoan đã dại dột nhắm mắt lại nên, người viết ngậm ngùi buồn bã... không muốn viết tiếp nữa.


M
ường Mán

Bao giờ biết tương tư-Hồ Hoàng Yến.

 


_______________________________________________________





Trang Quảng Cáo



kmd-content


blank