DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,705,229

Tình Yêu và Trái Tim - Trần Mộng Tú

01 Tháng Tư 201312:00 SA(Xem: 6036)
Tình Yêu và Trái Tim - Trần Mộng Tú

Tình Yêu và Trái Tim



 
Mẹ tôi mở cửa bước vào nhà như một cơn bão, mà bà mang theo một cơn bão thật. Bà vừa thở vừa nói một câu ngắn:
- Chị Loan bỏ đi rồi.
Mà bỏ đi đâu? Bà không nói tiếp. Chị Loan vừa làm đám cưới ngày hôm qua, hôm nay nhị hỉ. Một đám cưới cả tỉnh hài lòng vì họ rất đẹp đôi.



blank


Ba tôi nhìn mẹ tôi từ tốn.
- Ai nói cho bà biết là cô ấy bỏ đi. 
- Thì chính chị Khải gặp em sáng nay ở tiệm bánh mì, vừa khóc vừa gọi em ra một góc cho biết.
Đối với những người mới lớn như chúng tôi thì mối tình của chị Loan với anh Trung là một mối tình rất đẹp. Họ là bạn học với nhau từ thời còn Trung học ở quê nhà, cả hai gia đình may mắn cùng được định cư ở trong cùng một tiểu bang, cách nhau có một năm. Chị Loan sang Mỹ đi học kế toán, ra trường có việc ngay. Anh Trung học Kiến Trúc ra sau chị hai năm.
Chị đi làm trước chờ cho anh ra trường và để dành tiền mua được một căn townhouse cho tổ ấm tương lai của hai người.
Chúng tôi gặp họ hầu như trong tất cả những sinh hoạt của cộng đồng và ở trường học. Từ hướng đạo cho đến lớp Việt ngữ, từ bích báo cho đến kịch nghệ. Họ săn sóc nhau, tôn trọng nhau và hỗ trợ nhau trong mọi lãnh vực. Họ cùng thưởng thức thơ văn, hội họa, âm nhạc, Anh Trung giỏi về triết học, lịch sử, kiến trúc, hội họa thì chị Loan thuộc rất nhiều thơ . Thơ cũ, thơ mới, thơ Anh, thơ Tầu, chị cặn kẽ nhớ từng tiểu sử tác giả của những bài thơ hay. Mặc dù rất khiêm tốn, lãnh vực văn chương nào chị cũng cho chúng tôi nhìn thấy sự hiểu biết của chị. Họ là một cặp tình nhân mà chúng tôi điều ước gì có được một mối tình như thế.
Đám cưới ngày hôm qua gia đình tôi cũng được tham dự. Cử hành ngay ở ngoài trời, quan khách gần 300 trăm người. Cô dâu chú rể đứng trên một thảm cỏ xanh ngọc của sân golf với Mục Sư, chung quanh là vòng người đến dự. Mục Sư chúc phúc và chúng tôi tung hoa. Nắng tháng năm, hoa tháng năm phủ kín cả hai người. Sau khi làm lễ, một lồng chim nhỏ trong đó có hai con chim hòa bình trắng toát được đem tới, Cô dâu chú rể mở cửa chuồng chim thả chúng bay thẳng vào bầu trời trong xanh trước mặt. “Đôi ta như chim liền cánh.” Cha mẹ bạn bè tưởng không còn gì vui hơn nữa. Thức ăn một phần đặt nhà hàng mang tới, một phần do các bạn bè của cha mẹ hai bên, bạn bè của anh chị đóng góp. Tiếng chúc tụng, tiếng cười, tiếng nổ của những chai sâm banh, của bong bóng, pháo nhỏ ngũ sắc trong tay những người trẻ thi nhau tung ra, kéo dài cho đến cuối chiều. Một dạ vũ kế tiếp cho nhóm trẻ được tổ chức ngay trong câu lạc bộ nhỏ của sân golf. Chúng tôi chỉ còn khoảng dưới 100 người ở lại nhẩy, hát cho đến gần sáng.
Bây giờ tôi còn đang mắt nhắm, mắt mở mẹ tôi đã báo một cái tin nghe như bão tới. Tôi hỏi một câu ngớ ngẩn.
- Bỏ đi làm gì?
Mẹ tôi gắt
- Mẹ không biết, con sang hỏi bác Khải, anh Trung thì đang nằm trong bệnh viện.
Lại thêm một tin mới. Anh Trung chắc là không chịu nổi sự bỏ đi bất ngờ của chị Loan nên đã ngất xỉu phải vào bệnh viện. Tôi vội vàng gọi sang nhà bác nhiều lần, cả nhà chắc vào bệnh viện nên không có ai trả lời điện thoại. Tôi đành phải đợi đến chiều lái xe sang nhà bác Khải. Cửa nhà đóng, đèn bên trong không bật, bấm chuông không ai mở, cả ngôi nhà chìm trong bóng tối nhờ nhờ của mặt trời vừa lặn. Tôi lủi thủi quay về, có cảm tưởng mình vừa đi qua một nghĩa trang.
Tin chị Loan bỏ đi và anh Trung vào bệnh viện lan rộng trong cộng đồng, như vệt dầu loang. Có một điều rất lạ là cả hai bên cha mẹ điều không ai nói đến việc này một lần nào nữa, ngoài một lần mẹ tôi được bác Khải cho biết ở tiệm bánh mì. Anh Trung nằm ở bệnh viện nào cả hai nhà giấu kín, không có ai đến thăm được. Hình như bệnh viện được chỉ thị của thân nhân không cho bạn bè thăm viếng. Họ từ chối tất cả điện thoại gọi vào.
Chị Loan đi biệt tăm, anh Trung sau khi xuất viện ở nhà hai tháng đi làm lại. Anh đi về như một cái bóng, anh không có mặt trong bất cứ một sinh hoạt tập thể, hay bạn hữu nào. Không ai dám hỏi anh về chuyện tại sao chị Loan bỏ đi, tại sao chị Loan không về? Mà muốn hỏi cũng không có dịp nào. Anh đi thẳng ở sở về căn townhouse của anh chị, rồi từ đó đến sở, thế thôi. Người ta cũng khó lòng mà gặp anh ở một Siêu thị. Không biết anh có ăn không? Bác Khải thì chắc buồn chuyện con dâu bỏ đi nên cũng bớt sinh hoạt, thỉnh thoảng bác có đến chùa, nhưng không ai nỡ hỏi về chuyện hôn nhân của con bác khi nhìn ánh mắt buồn bã và khuôn mặt khép kín của bác. 
Câu chuyện của anh chị bắt đầu rất sôi nổi, sau chìm dần rồi yên lặng. Nó giống như một tảng đá ném xuống sông, nghe một tiếng ầm, bọt bắn tung lên, rơi xuống. Hòn đá chìm dần, mặt nước dấy lên những vòng tròn loang xa, loang xa rồi tất cả chìm vào im lặng. Tảng đá bây giờ nằm ngủ tận đáy sông.
Chúng tôi trưởng thành hơn, rời ghế nhà trường, đi làm, lập gia đình. Chuyện của anh Trung chị Loan trở thành chuyện cổ tích. Một vài người yêu đương sôi nổi, một vài đám cưới, một vài vụ ly hôn. Nhưng không có mối tình nào đẹp và buồn như mối tình của anh Trung chị Loan. Trong mười năm có người mới nhập vào cộng đồng, có người dọn đi nơi khác. Cha tôi mất, mẹ tôi già thêm, chúng tôi cũng đã lâu lắm rồi không còn gặp bác Khải. Không biết bác và anh Trung còn ở cùng tiểu bang này không?
Cho đến một dịp nghỉ hè vừa qua khi vợ chồng tôi cùng cô con gái mới được sáu tuổi đi chơi ở vùng biển Dana Point. 
Khi tôi đang xoa kem chống nắng cho con, thì có hai người khác vừa đến, họ cúi xuống trải chiếc khăn lông lớn ngay bên cạnh chúng tôi. Khi họ ngồi xuống nhìn ra biển thì tôi nhận ngay ra được là anh Trung và chị Loan. Mặc dù đã mười năm trôi qua, và hai người đã thay đổi nhiều. Cả hai đều gầy ốm hơn và tóc đã lốm đốm bạc. Chị Loan cũng nhận ngay ra tôi. 
Sau một hồi tíu tít mừng rỡ, tôi giới thiệu chồng con với anh chị, chị Loan cho tôi địa chỉ, nhìn vào mắt tôi nói:
- Khi nào em rảnh ghé chị chơi.
Chắc chắn rồi, tôi phải đến chứ, đến hỏi làm sao chị lại bỏ đi ngay sau đêm tân hôn, và sao chị lại có anh bên cạnh lúc này? Một đống câu hỏi cho chị nhẩy lung tung trong đầu tôi, câu nọ ngã vào câu kia, làm tôi không ngồi yên được.
*
“Không, em nhất định không chấp nhận chuyện này. Nếu anh làm như thế thì có khác gì anh gả em cho một người chồng khác.” Loan vừa nói vừa nấc, nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt còn nguyên son phấn của một cô dâu. 
Trung phân trần:
“Em biết là anh chờ đợi chuyện này lâu lắm rồi, nếu bây giờ mình trì hoãn thì anh có thể chết bất cứ lúc nào.”
Loan lắc lắc cái đầu còn cài hoa, những bông hoa nhỏ đã bắt đầu rơi xuống từng cánh trên vai cô.
“Em không nghĩ là anh sẽ chết, y học nhiều khi có thể sai lầm, anh đã sống gần 30 năm rồi, có sao đâu.”
“Nhưng 30 năm sau của cuộc đời anh sẽ khác em ạ, anh càng lớn tuổi thì càng có nhiều cơ hội nó sẽ ngưng luôn không còn làm việc được nữa.” Trung vừa nói vừa đứng lên thay quần áo, anh gọi người em ra chở anh vào bệnh viện, ở đó người ta đang chờ anh đến để thay cho một trái tim khác. 
Loan biết Trung có một trái tim không được bình thường từ nhỏ, và sau này Loan cũng biết là Trung chắc chắn sẽ có ngày phải thay một trái tim khác để sống còn. Nhưng việc thay một trái tim của người đàn ông mình đã yêu suốt một thời thiếu nữ, và chờ đợi được làm vợ vào đúng ngay đêm tân hôn làm Loan hoảng hốt. Cô không biết là khi tỉnh dậy với một trái tim của kẻ khác thì Trung còn yêu cô không? Và cái quan trọng hơn nữa là Trung có còn yêu cô giống như trước đây đã yêu không?
Cái quả tim mới của Trung đâu phải là quả tim Trung yêu cô từ trước đến nay. Lỡ nó đã yêu một người phụ nữ nào ở tận Trung Hoa, hay ở bên Mễ thì cô phải làm sao? Còn trái tim của cô nữa, tự nhiên bắt nó hòa đồng với một trái tim lạ hoắc thì có tọi nghiệp cho cả nó lẫn cô không? 
Loan chạy bay ra sân, mở cửa chiếc xe đang nổ máy, cho đầu vào gào lên:
“Em không chịu, em không chịu. Anh đừng bắt em yêu một người khác.”
Bà Khải ở hốt hoảng chạy theo ra, đỡ cô con dâu vào trong. Chiếc xe lao ra đường, tiếng động cơ mất hút trong đêm. 
“Con phải để cho Trung đi, nó đợi dịp này lâu lắm rồi. Mẹ con mình cũng phải đi vào bệnh viện bây giờ. Con phải thực tế, mạng sống đôi khi còn quý trọng hơn tình yêu.”
Loan ngẩn người ra, mẹ Trung vừa nói gì. Thế ra Trung yêu mạng sống hơn mối tình của hai người hay sao?
Loan thẫn thờ nhìn quang cảnh một buổi tiệc cưới vừa tan chung quanh mình. Mọi người đã về hết, chỉ còn lại những người thân đang thu dọn quà cưới, ly tách cái đứng, cái nằm còn loang mùi rượu, khăn bàn xô lệch, hoa trên sàn, xác pháo ngũ sắc còn bám trên áo Loan. Thế mà có ai lại nói cho nàng biết là mạng sống quý hơn tình yêu. Ngay cả mẹ Trung, mẹ Loan cũng đang nói vào tai Loan như vậy, Loan không muốn tin. 
Loan cũng chui vào một cái xe, nhưng Loan không đến bệnh viện, Loan không muốn chứng kiến người ta lấy trái tim của người đàn ông đang yêu mình ra, thay vào đấy một trái tim kẻ lạ. Loan về nhà mình, thu xếp một ít áo quần, Loan bỏ đi, Loan đi biền biệt.
Trong gần mười năm, gia đình Loan chỉ liên lạc với Loan qua điện thư, họ không biết Loan ở đâu. Loan dọa nếu người nhà cho Trung địa chỉ điện thư của Loan, Loan sẽ cắt đứt liên lạc ngay, nên không ai dám. Loan sống trong hờn giận, buồn bã và khép kín. Loan có thử vài ba lần một mối liên hệ thân mật với những người đàn ông khác, nhưng không bao giờ còn yêu ai được như đã yêu Trung, và điều này làm Loan càng không muốn trở về với Trung. Loan tự hỏi, nếu trái tim mình không yêu ai được nữa ngoài Trung thì làm sao mình có thể yêu một trái tim lạ hoắc đang ở nhờ trong ngực anh ấy.
Cho đến một hôm Loan nhận được điện thư của em gái viết.
“Anh Trung sắp chết, chị về ngay.”
Loan lặng người đi, Trung sẽ chết với trái tim mới, trái tim đó trong vòng mười năm nay đã yêu ai chưa? Loan ngẩn ngơ cả ngày mới làm được quyết định.
Loan về, Trung vẫn sống trong ngôi nhà cũ của hai người mua trước khi đám cưới, Loan đứng ở phòng khách nhìn đồ đạc Loan sắm được thứ nào vẫn y nguyên, không thêm hay bớt. Trung vừa được đưa ở bệnh viện về, người ta nói trái tim của Trung đã bắt đầu có vấn đề, một phần lớn là do sự buồn bã gây ra. Loan theo người em đi vào phòng ngủ, Trung nằm xanh xao giữa hai cái gối. Tại sao lại hai cái gối, Loan hỏi trong đầu?
Loan ghé ngồi vào giường, nâng dầu Trung tựa vào ngực mình, nàng nghe tiếng Trung thở rất chậm, nhưng tiếng trái tim mình thì đập vội vã. Loan biết rằng mình vẫn yêu Trung nhiều lắm. Cả hai không nói một lời nào, họ ngồi như thế lâu lắm. Buổi chiều đã xuống bên ngoài cửa sổ.
Loan dứng dậy đi bật những ngọn đèn, nàng xuống bếp mở tủ lạnh làm bữa cơm chiều, như một người vợ vừa đi xa về, như vợ chồng nàng ở trong căn nhà từ mười năm nay, như Trung chỉ vừa bị một cơn cảm nhẹ.

Loan tập yêu trái tim mới và tình yêu của Loan đã giúp cho trái tim buồn bã đó trở lại hoạt động bình thường.


Trần Mộng Tú
(từ DĐTK)


Gọi anh mùa Xuân. Thơ Trần Mộng Tú. Nhạc: Anh Bằng. Diễm Liên hát

 

 


______________________________________________________





Trang Quảng Cáo



kmd-content

Xin liên lạc:

Broker An Nguyễn DRE 00847066. Tel: 714-636-2299

Quý đồng hương cần mua nhà, bán nhà, chung cư, shopping center, chăm sóc nhà cửa (Property Manager)

Quý chủ nhà gặp khó khăn, mượn tiền hoặc đầu tư sinh lợi. Xin mời đến với Ana Real Estate.

Quý vị có bằng địa ốc tiểu bang California, mời về cộng tác với Ana Real Estate, nếu có kinh nghiệm càng tốt. Nếu không sẽ được huấn luyện một cách cẩn thận để trở thành chuyên viên địa ốc chuyên nghiệp.

Quý đồng hương muốn thành công hơn trong cuộc sống, muốn biết cách trang trí nhà cửa hợp với hướng và tuổi của mình. Xin mời đọc bộ 3 quyển sách phong thủy của tác giả Nguyễn Phúc Vĩnh Tung, đã được tái bản nhiều lần trong 10 năm qua. Sách có bán tại Ana Real Estate: Phong Thủy và Cuộc Sống Hôm Nay, Phong Thủy- Bí Quyết Để Thành Công, Cẩm Nang Phong Thủy áp dụng cho nhà ở và cơ sở thương mại.

Quý đồng hương muốn biết những chiến tích lẫy lừng của QLVNCH, xin mời đôc bút ký chiến trường Chinh Chiến Điêu Linh của Kiều Mỹ Duyên. Sách có bán tại văn phòng Ana Real Estate. Giá $20 + $5 shipping trong nước, ngoài nước $10. Cựu quân nhân và những người yêu lính sẽ có một giá rất đặc biệt.


Quí vị ở các tiểu bang xa

Quí vị H.O. sẽ hay đã nghỉ hưu

Muốn về sống ở Nam Calif. Nắng Ấm (Little Sai Gon, Orange County)

Muốn mua một căn nhà vừa ý, hợp với túi tiền


Xin liên lạc:

Ana Real Estate

Ana Funding, Inc.


Kiều Mỹ Duyên

(714) 636-2299

kieumyduyen1@yahoo.com

Sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý




*




blank



blank


blank


11031 Acacia Parway

Garden Grove Civic Center

Garden Grove, CA 92840




Chuyên mọi dịch vụ về Răng


Người Lớn, Trẻ Em

B
ền, Rẻ, Đẹp

Uy Tín


Liên lạc lấy hẹn
:

D.D.S Ho
àng Anh

(714) 724-5699

Cindy Tr
ần

(714) 724-5799


(nói xem QC ở BVN sẽ được discount)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn